Ba người trên lầu không ngừng tranh cãi, dường như đang quở trách một nữ sinh. Cả ba kẻ đó đều là hạng "cực phẩm", một kẻ chua ngoa khắc bạc, một kẻ miệng lưỡi độc địa như rắn rết, kẻ nam sinh cuối cùng thì chửi bới dữ dội nhất, nhưng lại chửi một cách "đại nghĩa lẫm nhiên", trông như đầy rẫy chính khí.
Mục Phi vốn không tự nhận da mặt mình dày, miệng lưỡi đủ sắc bén, nhưng so với ba kẻ kia thì gã cũng không khỏi tự thấy hổ thẹn. Xem ra trên phương diện "không biết xấu hổ" này, bản thân vẫn còn nhậm trọng nhi đạo viễn, cần phải tiếp tục nỗ lực học hỏi thêm mới được.
"Chúng tôi tìm cậu không phải một lần hai lần nữa rồi đúng không? Từ thứ Hai đã nói chuyện này với cậu, giờ đã là thứ Năm rồi, rốt cuộc tính thế nào, mau cho chúng tôi một câu trả lời đi." Nữ sinh khắc bạc thiếu kiên nhẫn nói.
"Đúng, cậu bắt buộc phải cho một câu trả lời. Hôm nay nếu không làm cho ra nhẽ, cậu đừng hòng rời đi." Cô nàng miệng độc cũng hùa theo.
"Phải nói với cậu thế nào đây? Cậu là một đoàn viên, là cán bộ lớp, sau này có lẽ còn là đảng viên, cậu phải có cái giác ngộ dám thẳng thắn nói ra sự thật chứ. Thái độ bây giờ của cậu không chỉ khiến chúng tôi thất vọng, mà còn khiến thầy cô thất vọng nữa, cậu có biết không? Cậu tự thấy mình làm vậy là đúng sao?"
Ba kẻ này vừa uy hiếp vừa khuyên nhủ. Mục Phi nghe những lời đó, tổng cảm thấy giống như xem phim giáo dục về chiến tranh lúc nhỏ, mấy gã Hán gian khuyên người tốt đầu hàng vậy.
Đúng lúc này, dường như có người nói gì đó, nhưng âm thanh vô cùng nhỏ. Tuy Mục Phi có thính lực kinh người, nhưng gã với mấy kẻ tranh cãi trên lầu đã cách một tầng lầu rồi.
Gã cũng không nghe rõ người đó nói gì, cũng không biết là nam hay nữ.
Hiển nhiên, lời người đó nói đã khiến ba vị này bất mãn. Nữ sinh khắc bạc tức thì giọng điệu càng thêm bén nhọn, âm thanh lại lớn thêm vài phần: "Cái gì? Cái gì cơ? Cậu nói lại lần nữa xem? Chuyện rành rành ra đó mà còn không chịu thừa nhận, cậu... Cậu đây rõ ràng là đang mở mắt nói dối mà, vô sỉ, thật sự là quá vô sỉ."
"Từng thấy kẻ không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào không biết xấu hổ như cậu. Trông xinh đẹp là có thể nói dối trắng trợn sao? Đừng tưởng dựa vào khuôn mặt ưa nhìn, được người khác yêu thích mà muốn nói gì thì nói. Nói cho cậu biết, chúng tôi là vì không muốn thầy cô khó xử nên mới trực tiếp tìm cậu. Nếu cậu còn không biết điều như vậy, đừng trách chúng tôi trực tiếp mang những chuyện ghê tởm của cậu đi báo với thầy cô. Thử nghĩ xem, một học sinh giỏi giang, lại là học ủy, vậy mà yêu sớm, tôi nghĩ chủ nhiệm lớp cậu mà nghe được, biểu cảm của thầy chắc chắn sẽ rất đặc sắc nhỉ? Ha ha ha..." Cô nàng miệng độc vô lương tâm chế giễu.
Còn Mục Phi nghe thấy những lời đó, trong lòng chợt chùng xuống.
Học sinh giỏi giang, học ủy, yêu sớm.
Mặc dù có chút không dám tin, nhưng những từ khóa này ghép lại với nhau, Mục Phi vẫn không thể không nghĩ tới Lâm Nhược Y.
Chẳng lẽ, người mà chúng đang vây công, thật sự là Lâm Nhược Y sao?
Nghĩ tới đây, Mục Phi không khỏi nghiến răng ken két, khóe miệng cũng vô thức giật giật.
"Nếu bọn mày thực sự dám bắt nạt Nhược Y, thì dù có không học hành gì nữa, tao cũng phải cho bọn mày thân tàn ma dại." Mục Phi nghiến răng nghiến lợi nói xong, từng bước từng bước đi lên lầu.
Mà đám người kia dường như mắng người đến mức quên cả trời đất, đều không chú ý tới sự lại gần của Mục Phi, vẫn không ngừng nói.
"Làm thế nào chúng tôi đã nghĩ hộ cậu rồi. Một tuần lễ cũng sắp trôi qua, rốt cuộc cậu là vạch trần thằng nhóc tên Mục Phi kia, hay là chúng tôi cứ thế mang chuyện hai người yêu sớm đi cáo với phòng giáo vụ, cáo với hiệu trưởng, cậu tự chọn đi." Gã nam sinh kia nói như thể đang ra tối hậu thư.
Nghe thấy câu này, Mục Phi đã có thể khẳng định chắc chắn rồi. Người mà mấy kẻ kia làm khó, chính là Lâm Nhược Y, người luôn quan tâm tới việc học tập, quan tâm tới sức khỏe của gã, dùng thời gian rảnh rỗi giúp gã bổ túc tiếng Anh. Mục Phi hận không thể tự vả cho mình một cái, tại sao lúc nãy lại đứng đó tò mò nghe nửa ngày mà không chịu lên xem thử một cái chứ? Nếu như vậy, dù chỉ liếc nhìn thôi, Lâm Nhược Y cũng đã không phải chịu nhiều ủy khuất như thế.
Mục Phi như phát điên, chạy như bay lên lầu, mỗi bước vài bậc thang. Nhìn lên, hai nữ một nam, ba học sinh đang dồn một nữ sinh xinh đẹp vào góc hành lang, đang chống nạnh không ngừng trách móc cô ấy.
Nữ sinh đó dường như chịu bao nhiêu ủy khuất, sợ hãi ngồi sụp xuống đất, khuôn mặt vốn xinh đẹp giờ đã đầy nước mắt. Thế mà, dù đang nức nở, cô vẫn không ngừng nhỏ giọng biện giải: "Cậu ấy... cậu ấy thật sự không gian lận... Mục Phi cậu ấy thật sự không gian lận."
Nhìn thấy cảnh tượng này, lòng Mục Phi bỗng nhói đau. Cô nhóc ngốc nghếch này, hóa ra cô ấy phải chịu những ủy khuất này đều là vì mình.
Trong lòng Mục Phi như bị hất đổ bình giấm, vị chua nồng nặc không chỉ kích thích khiến lòng gã chua xót, mà ngay cả đôi mắt cũng phủ một làn sương mù mờ ảo.
Mục Phi ta có đức có tài gì, mà lại khiến nữ sinh ưu tú như vậy phải chịu loại khổ cực này vì mình?
Gã bất chấp tất cả lao tới, gã nam sinh chắn đường bị gã vung tay hất văng xuống đất.
Mục Phi chẳng thèm đếm xỉa đến hắn, lúc này trong mắt gã chỉ có Lâm Nhược Y đang khóc lê hoa đái vũ. Gương mặt nhỏ nhắn kiều diễm của cô đã khóc thành mặt mèo, nhìn mà Mục Phi thấy đau lòng không sao tả xiết.
"Xin lỗi... Nhược Y... tôi đến muộn."
Mục Phi lao tới bên cạnh Lâm Nhược Y ngồi xuống, ôm chặt cô vào lòng, dường như hận không thể khảm cô vào cơ thể mình.
Lâm Nhược Y sững sờ, mấy tên học sinh kia cũng sững sờ. Người này từ đâu chui ra? Đây... đây thế mà đã ôm rồi? Cũng quá táo bạo đi?
Mục Phi giọng hơi run run nói lời xin lỗi, cũng không biết Lâm Nhược Y là vì sợ hãi hay vì cảm động, mà tức thì khóc càng dữ dội hơn.
"Đừng khóc, Nhược Y, đừng khóc nữa..." Mục Phi kê đầu Lâm Nhược Y vào khuỷu tay mình, tay kia nhẹ vỗ lưng cô, dịu dàng an ủi: "Tôi ở đây rồi, không cần sợ hãi... Tôi sẽ không để cô phải chịu ủy khuất nữa đâu..."
Hai người này vốn chỉ là bạn bè quan hệ khá tốt mà thôi, nhưng lúc này, lại như một đôi tình nhân đang yêu nhau nồng cháy, vô tư âu yếm nhau.
Mà gã nam sinh kia sau khi đứng dậy, vốn còn muốn ra oai, mắng vài câu, nhưng vừa nhìn thấy người đến là Mục Phi, lời đến bên miệng lại cứng họng nuốt xuống.
Đùa à, đó là Mục Phi đấy, tên biến thái một mình đánh lui bốn năm chục tên côn đồ, mình mà mắng nó, thì đúng là thọ tinh ăn thuốc độc —— chán sống rồi.
Hắn kéo kéo cô nữ sinh khắc bạc cũng đang ngẩn người, nháy mắt ra hiệu, hạ giọng nói: "Chủ nhân đến rồi, tính sao đây?"
Nữ sinh khắc bạc cũng mặt đầy lúng túng, vừa nãy khi bắt nạt Lâm Nhược Y cô ta còn đắc ý lắm, lúc này cũng ấp úng nói không ra lời. Nhưng cô ta không ngừng nháy mắt về phía cầu thang, giữa đôi mày lộ vẻ sốt sắng, ý là như đang nói: "Đi mau, đi mau."
Còn cô nàng miệng độc kia dường như không thấy ánh mắt của hai người kia, vẫn không hề bận tâm chống nạnh, "Các người sợ cái gì? Cô ta đã viết bản cam kết rồi, nếu còn đánh nhau, hiệu trưởng Ngô tuyệt đối sẽ đuổi học cô ta. Tôi không tin nó dám động thủ với chúng ta, hừ."
Lời của cô nàng miệng độc dường như đã tiếp thêm tự tin cho hai kẻ kia. Họ vốn đã đi được vài bước, nghe câu đó nghĩ lại một chút, lại quay đầu đi ngược lại.
"Thế mới phải, đã là chủ nhân đến rồi, thì chúng ta cũng đừng vòng vo giấu diếm nữa, trực tiếp hỏi nó xem, xem nó nói sao." Cô nàng miệng độc hùng hổ nói.
Thế nhưng Mục Phi chẳng buồn đoái hoài đến họ, ôm thân hình mềm mại của Lâm Nhược Y, khẽ khàng an ủi. Lâm Nhược Y khóc tiếng rất lớn, giống như một đứa trẻ chịu ấm ức bên ngoài, sau khi về nhà, muốn trút hết những ủy khuất trong lòng ra vậy.
Mà Mục Phi lúc đầu trong lòng đầy chua xót, nhìn bộ dạng khó chịu của Lâm Nhược Y, lòng gã cũng như bị kim châm. Thế nhưng sau đó tiếng khóc của Lâm Nhược Y nhỏ dần, tên nhóc này sau khi trút được gánh nặng trong lòng, không khỏi nảy sinh tâm tư bậy bạ. Một tay ôm Lâm Nhược Y, tay kia lại như làm trò quỷ, lặng lẽ du ngoạn nơi eo hông của Lâm Nhược Y.
Lâm Nhược Y dáng người khá cao, trên người có chút da thịt nhưng không lộ béo. Thực tế vóc dáng cô cực kỳ đẹp, eo nhỏ thon gọn mà không mất đi sự đầy đặn, cặp mông càng vểnh lên đầy quyến rũ. Mục Phi một mặt ôm chặt cô vào lòng, cảm thụ hai khối mềm mại trước ngực cô, mặt khác, bàn tay xấu xa không ngừng "ăn đậu hũ" trên eo thon và mông của Lâm Nhược Y.
Nhược Y à Nhược Y, cô không thể trách tôi được đâu, không phải tại anh ý thức không đủ kiên định, chỉ có thể trách cô quá ngọt ngào quyến rũ thôi, tội lỗi quá, tội lỗi quá.
Lâm Nhược Y khóc đủ năm sáu phút, lúc này mới chậm rãi yên tĩnh lại. Theo cảm xúc bình tĩnh trở lại, cô cuối cùng cũng cảm nhận được bàn tay hư hỏng kia của Mục Phi đang sờ soạng trên người mình. Cô tức thì phương hướng đại loạn, mặt lại phủ một lớp mây hồng, trái tim thiếu nữ như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cũng chẳng biết là thẹn thùng hay vui sướng.
Cô vội vã vùi khuôn mặt nhỏ vào lồng ngực Mục Phi, trong lòng lại rối bời không dứt. Rõ ràng biết là ở cùng với Mục Phi thế này là không đúng, nhưng cô lại thế nào cũng không nỡ mở miệng ngăn cản gã. Cảm giác như bị điện giật kích thích khiến cô tê dại cả người, toàn thân bủn rủn không thôi, đứng cũng đứng không nổi, sung sướng đến mức suýt chút nữa rên thành tiếng.
Cuối cùng vẫn là Mục Phi phát hiện ra sự khác thường của Lâm Nhược Y trước. Lúc này gã mới phản ứng lại, hóa ra Lâm Nhược Y sớm đã phát hiện gã đang làm chuyện bậy bạ rồi.
Để tránh lúng túng, Mục Phi không lập tức buông cô ra, mà dừng động tác trong tay, đợi một lát, lúc này mới vỗ nhẹ hai cái lên lưng cô: "Nhược Y, khá hơn chút nào chưa?"
Lâm Nhược Y lúc này vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm giác hưng phấn vừa rồi, khuôn mặt đầy vẻ ngượng ngùng, cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn Mục Phi, chỉ hơi lắc lắc đầu, ra hiệu mình không sao.
Mục Phi âu yếm vuốt ve mái tóc mượt mà của Lâm Nhược Y. Trong lúc tự mình đứng dậy, gã cũng đỡ Lâm Nhược Y đứng lên, để cô đứng sau lưng mình, sau đó xoay người nhìn về phía ba kẻ đang đứng trước mặt.
"Ba vị, có phải chúng ta nên tính sổ một chút rồi không?"
Mục Phi vừa rồi nhìn thấy Lâm Nhược Y vì mình mà phải chịu nhiều ủy khuất đến vậy, trong lòng giống như có một cây đàn vốn bị đóng băng, bỗng nhiên bị gảy lên vậy.
Vừa nãy gã bận dỗ dành Lâm Nhược Y không có thời gian để ý bọn họ, bây giờ Lâm Nhược Y đã khá hơn, cơn giận trong lòng Mục Phi lại như ngọn núi lửa đang phun trào, sắp sửa bùng nổ...
Gã nhìn về phía ba tên nam nữ kia, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt băng lãnh kia lại khiến cả ba kẻ này đồng loạt rùng mình...