Đảo Ngược Cuộc Đời 1990

Lượt đọc: 1679 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
Bung sức vẫy vùng, làm một vố lớn

❊ ❊ ❊

Câu nịnh nọt này của Lý Nghị gãi đúng chỗ ngứa, Tống Chinh Minh và Đoạn Bình Phương nghe xong cảm thấy cả người khoan khoái.

Đoạn Bình Phương nói: "Đồng chí Lý Nghị, đây là một ý tưởng hay đấy! Tôi thấy được! Bí thư Tống, việc làm này không chỉ có thể thúc đẩy kinh tế một vùng Giang Châu, mà còn có thể kéo theo kinh tế toàn tỉnh Giang Nam nữa! Tôi nghĩ tỉnh ta nên dốc toàn lực ủng hộ đồng chí Lý Nghị, giúp cậu ấy thực hiện ý tưởng sáng tạo này."

Tống Chinh Minh nói: "Ý tưởng thì quả thật là hay, nhưng mọi thứ phải đợi sau khi thực hiện thực tế mới thấy được hiệu quả. Thế này đi, lão Đoạn, anh là Phó Tỉnh trưởng phụ trách kinh tế của tỉnh, anh chịu trách nhiệm theo sát việc này. Đồng chí Lý Nghị, cậu có khó khăn hay nhu cầu gì, đều có thể trao đổi với Phó Tỉnh trưởng Đoạn."

Lý Nghị đáp: "Vâng, đa tạ Bí thư Tống và Phó Tỉnh trưởng Đoạn đã ủng hộ. Vậy sau khi về tôi sẽ bắt đầu triển khai. Ngoài ra, tôi muốn mời Bí thư Tống và Phó Tỉnh trưởng Đoạn làm Chủ nhiệm danh dự của Hội chợ rượu lần này, đến lúc đó rất mong hai vị lãnh đạo có thể tới dự lễ khai mạc, mượn uy danh của hai vị để nâng cao uy tín và vị thế của Hội chợ rượu."

Tống Chinh Minh nói: "Hai điểm này tôi có thể đồng ý. Nhưng tôi cũng có điều kiện đấy, tôi là người từ trước tới nay luôn thưởng phạt phân minh, cậu làm tốt tôi đương nhiên sẽ thưởng, còn nếu làm hỏng, tôi sẽ phạt cậu đấy!"

Lý Nghị vỗ ngực nói: "Nếu tôi làm hỏng, nguyện ý chịu phạt! Nếu tôi làm tốt, chỉ có một thỉnh cầu, mong Bí thư Tống và Phó Tỉnh trưởng Đoạn hạ cố tham gia lễ bế mạc của Hội chợ rượu."

Tống Chinh Minh hiếm hoi cười nói: "Đồng chí Lý Nghị cậu đây, bày vẽ cũng nhiều trò thật đấy! Được, tôi đồng ý với cậu."

Lý Nghị biết hai vị lãnh đạo còn có việc quan trọng cần bàn bạc nên đứng dậy cáo từ.

Chúc Văn vốn đang ngồi tại bàn làm việc, thấy Lý Nghị đi ra, thế mà lại đứng dậy tiễn, cười nói: "Bí thư Lý đi thong thả."

Lý Nghị nói: "Chúc trưởng, cảm ơn anh nhé, rảnh rỗi mời anh đi uống rượu."

Chúc Văn đáp: "Được thôi!"

Lịch trình mỗi ngày của Bí thư Tỉnh ủy đều đã được Văn phòng Tỉnh ủy sắp xếp ổn thỏa, thời gian cụ thể do Chánh Văn phòng Tỉnh ủy - người quản lý tổng quát của Tỉnh ủy sắp xếp và quyết định. Gặp ai lúc nào, gặp bao lâu, đã sắp xếp xuống thì thường là không sai lệch bao nhiêu. Như hôm nay, Lý Nghị vốn chỉ được sắp xếp mười phút, vì vị thế và cấp bậc của Lý Nghị đặt ở đó, có thể cho cậu mười phút đã được coi là không tệ rồi.

Nhưng Lý Nghị lại ngang nhiên ngồi lì bên trong hơn nửa tiếng đồng hồ! Lại còn cùng Phó Tỉnh trưởng Đoạn Bình Phương vừa đến sau bàn luận rôm rả. Ở giữa Chúc Văn có vào một lần, tình cờ nghe được Lý Nghị đang bày tỏ tư tưởng của mình cho hai vị lãnh đạo, mà hai vị lãnh đạo lại gật đầu lia lịa. Chỉ riêng điểm này thôi đã khiến Chúc Văn lập tức thay đổi cái nhìn về Lý Nghị.

Người có thể làm thư ký cho Bí thư Tỉnh ủy đều là những nhân tài toàn năng, nhãn lực đương nhiên không tồi, nhìn người cũng rất chuẩn. Chúc Văn đã nhìn chuẩn Lý Nghị, người này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Còn trẻ thế này đã là cấp Phó Sảnh, lại còn có bản lĩnh thật sự, có thể thuyết phục được Bí thư Tống và Phó Tỉnh trưởng Đoạn, có bản lĩnh thế này thì sợ gì con đường làm quan không hanh thông?

Vì vậy, Chúc Văn vốn luôn nhìn mặt mà bắt hình dong cũng chủ động đứng dậy tiễn đưa.

Lý Nghị đương nhiên cũng hiểu ý này, chỉ là không nói toạc ra mà thôi. Cậu khách sáo với Chúc Văn một hồi rồi rời khỏi tòa nhà số 5 của Tỉnh ủy, đi về phía bên ngoài.

Vương Kim Bảo vẫn luôn đợi ở đó, thấy Lý Nghị đi ra liền lái xe tiến lên, đón Lý Nghị về Thành ủy.

Việc làm trôi chảy, tâm trạng Lý Nghị rất tốt, ngồi ở ghế sau, suy nghĩ xem nên bắt đầu chuẩn bị tổ chức Hội chợ rượu như thế nào.

Đây là việc thực tế đầu tiên mà Lý Nghị làm sau khi đến Giang Châu, lại còn là việc mà Bí thư Tỉnh ủy coi trọng, nhất định phải làm cho thật đẹp mắt! Đánh dấu phát súng đầu tiên của mình tại Giang Châu!

Lý Nghị hơi khép mắt, hai tay gõ nhịp trên ghế rất có tiết tấu, suy nghĩ miên man.

Tổ chức một kỳ Hội chợ rượu cần phải chuẩn bị đón tiếp khách quý từ khắp nơi, việc liên quan đến rất nhiều, các ban ngành dính líu cũng rất nhiều. Lựa chọn địa điểm, lập kế hoạch hoạt động, bài trí hội trường, mời khách quý, lựa chọn và đào tạo nhân sự cho hội chợ, quản lý môi trường vệ sinh và an ninh xung quanh, vân vân... coi như là tất cả các ban ngành của toàn thành phố Giang Châu đều phải hành động, triển khai một chiến dịch liên hợp xoay quanh Hội chợ rượu lần này.

Lý Nghị đang nghĩ, chọn địa điểm thế nào, tìm công ty lập kế hoạch hoạt động nào, mời doanh nghiệp rượu nào, công tác chiêu thương liên quan triển khai ra sao. Quan trọng hơn là, môi trường an ninh và giao thông của Giang Châu tệ hại như vậy, trước khi diễn ra Hội chợ rượu, nhất định phải tiến hành một cuộc chỉnh đốn triệt để và hiệu quả...

Chiếc xe bỗng nhiên rung mạnh một cái rồi dừng lại.

Dòng suy nghĩ của Lý Nghị bị cắt ngang, cậu mở mắt ra, nhìn thấy Vương Kim Bảo đang nhìn chằm chằm vào hai người trên một chiếc xe máy phía trước, trong mắt như muốn phóng ra tia sáng giết người.

Lý Nghị nhíu mày hỏi: "Chú Vương, đây đang là trên đường cái, sao chú lại dừng xe?"

Vương Kim Bảo "ồ" một tiếng, từ từ khởi động xe, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào chiếc xe máy đó.

"Chú quen bọn họ à?" Lý Nghị hỏi.

Vương Kim Bảo nói: "Bí thư Lý, mặc dù họ đội mũ bảo hiểm, nhưng tôi nhận ra dáng người của họ, tôi cảm thấy họ chính là hai tên tội phạm ma túy may mắn trốn thoát đó!"

"Cái gì? Tội phạm ma túy?" Lý Nghị thốt lên: "Chú không nhận nhầm chứ? Vậy mau báo cảnh sát đi."

Vương Kim Bảo do dự nói: "Bí thư Lý, tôi cũng chỉ là nghi ngờ thôi."

Lý Nghị nói: "Chú nắm chắc mấy phần? Hay là báo cảnh sát trước đi, giám sát hai tên này lại, tuyệt đối đừng để sổng mất hai tên tội phạm này!"

Vương Kim Bảo nói: "Bí thư Lý, nếu cậu không vội, tôi muốn đi theo họ trước, xem xem chân tướng của chúng."

Lý Nghị nói: "Hiện tại tôi cũng không có việc gì..."

Không đợi Lý Nghị nói xong, Vương Kim Bảo đã đánh lái, bám theo chiếc xe máy kia, rẽ trái đi theo.

Lý Nghị xua xua tay, thu lại lời muốn nói, bảo: "Cẩn thận một chút, nếu đối phương thực sự là nghi phạm, chỉ sợ sẽ rất cảnh giác."

Vương Kim Bảo nói: "Yên tâm đi, Bí thư Lý, trước đây tôi từng là cảnh sát hình sự đấy! Tôi biết cách theo dõi thế nào để không bị chúng phát hiện."

Lý Nghị nghe vậy liền cười nói: "Tôi thấy chú vẫn muốn làm cảnh sát hình sự thì có!"

Vương Kim Bảo nói: "Dù có làm cảnh sát hình sự hay không, tôi đều muốn bắt hai tên này quy án!"

Lý Nghị "ừ" một tiếng, lấy điện thoại ra gọi cho Hình Định Văn: "Đồng chí Định Văn, thông báo cho các thành viên Ban tổ chức Hội chợ rượu, chiều nay họp, tôi có việc quan trọng cần thông báo. Ngoài ra, cậu thông báo cho các ông chủ doanh nghiệp rượu lớn trong tỉnh, ấn định chiều mai họp một cuộc, tôi có việc quan trọng cần thông báo, yêu cầu họ nhất định phải bớt thời gian tới tham dự."

Hình Định Văn nói: "Toàn bộ ông chủ các nhà máy rượu trong tỉnh ạ? Thế thì có chút khó khăn đấy, Bí thư Lý, có những nhà máy rượu cách Giang Châu rất xa, hôm nay chưa chắc đã thông báo kịp. Lại còn có ông chủ các nhà máy rượu tư nhân nữa, chúng ta tạm thời còn chưa biết số điện thoại liên lạc của họ đâu ạ!"

Lý Nghị nói: "Cái này dễ thôi, cậu có thể tìm các đồng chí bên cơ quan Công thương nhờ giúp đỡ, tất cả các nhà máy rượu lớn nhỏ đã đăng ký, chỗ họ đều sẽ có hồ sơ, muốn tìm ông chủ của họ là việc rất dễ dàng. Cậu tổ chức thêm nhân lực, nhất định phải làm tốt hai việc này, hai cuộc họp này cực kỳ quan trọng!"

Hình Định Văn vui mừng, cười nói: "Bí thư Lý, có phải là phía Bí thư Tống đã thông qua rồi không?"

Lý Nghị cười ha hả nói: "Không sai! Bản đề xuất của tôi đã nhận được sự khẳng định của Bí thư Tống, ông ấy bảo tôi hãy bung sức vẫy vùng, làm một vố lớn!"

Hình Định Văn vui mừng nói: "Chúc mừng Bí thư Lý, tôi sẽ tổ chức nhân lực triển khai công việc ngay đây."

Lý Nghị nói: "Còn một việc nữa, cậu cũng bảo người làm đi, liệt kê danh sách các doanh nghiệp rượu nổi tiếng trên khắp cả nước ra, đến lúc đó phải gửi thư mời cho tất cả bọn họ, mời họ tới tham dự Hội chợ rượu lần này."

"Được ạ, Bí thư Lý, tôi ghi nhớ hết rồi, cậu yên tâm đi, tôi sẽ làm ổn thỏa." Hình Định Văn cười nói: "Chỉ là doanh nghiệp rượu cả nước đều mời ạ? Những nhà máy rượu danh tiếng đó, chỉ sợ chưa chắc đã chịu tới nơi nhỏ bé như chúng ta đâu ạ."

Lý Nghị nói: "Yên tâm đi, càng là doanh nghiệp danh tiếng, họ càng cần cơ hội để tuyên truyền và thể hiện bản thân. Giải thưởng 'Tiêu Vương' đắt đỏ như trên CCTV mà họ còn tranh giành không mệt mỏi, cơ hội tuyên truyền tốt như thế này, tôi không tin họ không động lòng! Cậu cứ làm đi, đến lúc đó tính sau."

Hình Định Văn thấy Lý Nghị tự tin như vậy thì cũng cười nói: "Vâng, tôi tin Hội chợ rượu lần này của chúng ta chắc chắn sẽ tổ chức rất rầm rộ, vượt xa năm ngoái!"

Lý Nghị trầm giọng nói: "Đồng chí Định Văn, cậu phải nhớ kỹ, dù ở bất cứ thời điểm nào cũng đừng nhắc đến chuyện Hội chợ rượu năm ngoái. Hơn nữa, lần này năm nay của chúng ta không gọi là Hội chợ xúc tiến rượu nữa, mà gọi là Hội chợ rượu! Việc cụ thể để tôi về rồi nói với cậu sau, tóm lại cậu phải nhớ kỹ, Hội chợ rượu năm nay với Hội chợ xúc tiến rượu năm ngoái là hai chuyện khác nhau, đừng nhập nhằng làm một."

Hình Định Văn biết tâm ý của Lý Nghị nên nhận lời. Nghĩ thầm, Bí thư Lý cậu đúng là có lòng tốt, để ý đến cảm nhận của người khác, nhưng người ta nghĩ thế nào, có lĩnh tình của cậu không thì chưa chắc đâu!

Lý Nghị vừa gọi điện thoại vừa để ý hành động của Vương Kim Bảo, thấy xe dừng lại thì cậu cúp điện thoại, hỏi: "Sao vậy?"

Vương Kim Bảo chỉ ra bên ngoài nói: "Bí thư Lý, chúng dừng lại rồi, ở trước cửa tiệm ngũ kim kia."

Lý Nghị nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thấy chiếc xe máy đó đỗ trước một tiệm ngũ kim, hai người kia đều xuống xe vào tiệm.

Vương Kim Bảo nói: "Chắc chắn chúng vào đó mua hung khí gây án."

Lý Nghị cười nói: "Chú nhạy cảm nghề nghiệp quá rồi đấy, chú bây giờ đến việc chúng có phải hai tên tội phạm trốn thoát kia hay không còn chưa chắc chắn nữa mà!"

"Tôi tin vào trực giác của mình!" Vương Kim Bảo nói: "Chúng ra rồi! Bí thư Lý, tôi nhận ra một tên trong đó, chính là tên trùm tội phạm ma túy đã nổ súng bắn tôi! Thứ chúng mua là hung khí bị kiểm soát!"

Lý Nghị chấn động toàn thân, nghĩ thầm diễn kịch cũng không thể trùng hợp thế này chứ? Ra ngoài một lần mà lại gặp được tội phạm ma túy đang bỏ trốn?

Hai tên đó vừa ra khỏi cửa liền nhìn đông ngó tây, lấm la lấm lét, lập tức đội mũ bảo hiểm vào.

Vương Kim Bảo nói: "Bí thư Lý, chúng sắp đi rồi, không xong rồi, tôi phải bắt lấy chúng!"

Lý Nghị nói: "Chú Vương, chú bây giờ không còn là cảnh sát hình sự nữa! Vẫn là báo cảnh sát đi, gọi cảnh sát tới bắt chúng!"

Vương Kim Bảo lắc đầu nói: "Không được đâu, hai tên này rất xảo quyệt, đợi cảnh sát tới nơi thì đã đánh rắn động cỏ, chúng sẽ chạy mất đấy!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:719
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.