Không được! Như vậy quá nhẫn tâm. Hơn nữa, tuy nói bổn chưởng môn chẳng phải người tốt lành gì, nhưng tuyệt đối không thể thừa nước đục thả câu!
Tôi lại suy nghĩ một chút, bèn bứt một sợi râu từ củ nhân sâm, đưa vào miệng Từ Tiểu Linh. Sau đó lại đặt Thừa Ảnh kiếm vào tay cô ấy. Đúng lúc này, hai giọng nói vừa tranh luận vừa đẩy cửa bước vào.
Một giọng nói trẻ tuổi lên tiếng: "Trần lão, tôi không hề có ý xem thường Trung y, nhưng căn cứ theo kết quả kiểm tra của máy móc, bệnh nhân đúng là có triệu chứng nhiễm HIV."
"Hồ đồ!" Một giọng nói già nua mà mạnh mẽ quát lên: "Dựa vào mạch tượng của con bé, phân minh là trong cơ thể âm thịnh dương suy, âm dương nghiêm trọng mất cân bằng, mới xuất hiện trạng thái hư nhược như vậy, căn bản không phải bệnh AIDS, chỉ là từ trường trong người nó bị loạn mà thôi. Người trẻ tuổi, Trung y truyền thừa mấy ngàn năm, sự nghiên cứu đối với cơ thể người còn xa mới thua kém Tây y. Ủa? Nhân sâm trăm năm?!" Lão giả nhìn thấy củ nhân sâm trong tay tôi, kinh hô lên một tiếng.
Lão giả chừng sáu mươi tuổi, nhưng bước đi lại còn vững chãi hơn cả vài người trẻ tuổi. Lão ta hai mắt sáng rực đi tới trước mặt tôi, cẩn thận đánh giá củ nhân sâm nhỏ trong tay tôi, chậm rãi nói: "Tuy không phải loại phẩm chất tốt nhất, nhưng niên đại của củ sâm này tuyệt đối vượt quá năm trăm năm! Là dược liệu tuyệt thế! Chàng trai trẻ, củ nhân sâm này có bán không? Ta trả tám mươi vạn!"
Tám mươi vạn?! Thứ nhân sâm tôi vẫn luôn ăn như củ cải, mỗi củ trị giá tám mươi vạn? Từ khi quen biết Nữ hiệp đến nay, số nhân sâm tôi ăn tuyệt đối không dưới một trăm củ! Rốt cuộc Nữ hiệp lấy đâu ra nhiều nhân sâm cực phẩm như vậy? Đã biết giá trị nhân sâm cao đến thế, tùy tiện bán hai củ chẳng phải là đủ trả nợ rồi sao?
Suy nghĩ kỹ lại, cuối cùng tôi cũng hiểu được tâm khổ của Nữ hiệp. Cô ấy là muốn tạo áp lực cho tôi, để tôi bằng bản lĩnh của mình mà kiếm tiền trả nợ, vì con người chỉ có trong nghịch cảnh mới trưởng thành. Hơn nữa, ngày nào tôi cũng trải qua rèn luyện phi nhân tính, thêm việc ngày nào cũng bị Nữ hiệp đánh tơi bời mà tôi vẫn càng lúc càng sung sức, xem ra đều nhờ công hiệu của nhân sâm cực phẩm cả! Đã vậy, tôi càng không thể khiến cô ấy thất vọng. Thế là tôi lắc đầu: "Không bán, thứ này dùng để cứu người."
Vị bác sĩ Tây y trẻ tuổi chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, đeo kính, trông rất thư sinh, cậu ta nhìn sợi râu sâm trong miệng Từ Tiểu Linh nói: "Đừng có đút lung tung cho bệnh nhân ăn." Nói đoạn, cậu ta định lấy sợi râu sâm trong miệng Từ Tiểu Linh ra.
"Đừng động!" Tôi và lão giả đồng thanh ngăn lại. Tiếp đó, lão giả nói với vị bác sĩ trẻ: "Tiểu Lữ, bệnh nhân này do ta phụ trách, lát nữa ta sẽ nói chuyện với viện trưởng. Cậu đi làm việc của cậu đi."
Bác sĩ trẻ biết lão già này và viện trưởng có quan hệ không tầm thường, người ta đã nói đến nước này, cậu ta đành phải thoái lui ra ngoài.
Lão giả lại nhìn tôi hỏi: "Chàng trai, là ai bảo cậu dùng nhân sâm cực phẩm này cứu con bé?"
Tôi giữ im lặng. Thấy tôi không muốn trả lời, lão giả tiếp tục nói: "Cô bé này âm thịnh dương suy, dùng nhân sâm bồi bổ dương khí cho con bé quả là cách hay, nhưng âm khí quá nặng, cũng phải sơ thông mới được. Lão già ta làm nghề Trung y cả đời, rất giỏi về thuật châm cứu, nếu có thể sơ thông kinh mạch cho con bé, lại thêm nhân sâm thì sẽ làm ít công to. Nhưng này chàng trai, hình như cậu cũng bị dương hư, có muốn ta châm cứu cho một chút không?"
Trong ánh mắt tôi lộ vẻ kinh ngạc, lão già này hình như thật sự có bản lĩnh! Không những dùng lý luận Trung y giải thích được âm khí trên người Từ Tiểu Linh, mà còn nhìn ra vấn đề dương khí yếu nhược trên người tôi. (Vì đã dập tắt ngọn lửa dương trên vai, dương khí không yếu mới là lạ).
"Không được, đại nhân nhà tôi không có ở đây, tôi không thể tự ý quyết định, bác sĩ cứ để chiều hãy quay lại nhé." Ý của tôi rất rõ ràng, là tiễn khách. Lão ở đây sẽ làm trễ nãi việc tôi cứu người. Tuy nói vị lão trung y này y thuật hình như thật sự rất cao, nhưng chuyện âm khí xâm thể, ai biết lão rốt cuộc có giải quyết được không?
Lão giả tinh thông nhân tình thế thái, đương nhiên hiểu ý tôi. Lão liếc nhìn củ nhân sâm trong tay tôi lần nữa: "Ừm, ta cũng muốn gặp đại nhân nhà cậu. Phải rồi, con bé cơ thể hư nhược, đừng cho ăn nhân sâm nữa, nếu không sẽ phản tác dụng đấy." Nói xong, lão giả cũng rời đi.
Có lẽ đúng như lời lão giả nói, thứ trong tay tôi là nhân sâm cực phẩm, chỉ một sợi râu thôi đã khiến ngọn lửa dương trên người Từ Tiểu Linh dần ổn định lại. Thêm vào đó, ánh mặt trời giữa trưa gay gắt, tôi lại dùng dương phù thử đốt ngọn lửa dương trên hai vai cô ấy, vậy mà một lần là thành công!
Tiếp đó, tôi dùng kiểu bế công chúa bế Từ Tiểu Linh lên, đứng ở cửa sổ, để ánh mặt trời chiếu rọi vào người cô ấy. Cách này có thể trừ khử âm khí trong người cô ấy tốt hơn, những phương pháp này đều học được từ "Ngưu Môn lịch đại hàng yêu ký".
Khoảng ba phút sau, Từ Tiểu Linh từ từ tỉnh lại, nhưng lại thét lên một tiếng kinh hãi, nhìn rõ là tôi rồi mới thả lỏng hơn chút ít.
Đặt Từ Tiểu Linh xuống, tôi lấy một cái ghế, để Từ Tiểu Linh ngồi trước cửa sổ, nghiêm trọng hỏi: "Tối qua sau khi tôi đi rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Từ Tiểu Linh lộ ra ánh mắt kinh hoàng, dường như dưới ánh mặt trời chiếu rọi mà vẫn cảm thấy rất lạnh, cô ấy run rẩy nói: "Sau khi anh đi khoảng nửa tiếng, một người đàn bà mặc cung bào cổ đại đột nhiên xuất hiện, hơn nữa bên mặt trái của bà ta máu thịt be bét, vị trí mắt trái là một cái hố to. Tôi muốn kêu cứu nhưng không phát ra tiếng, rồi cơ thể mất kiểm soát ngồi xuống trước bàn trang điểm, người đàn bà khủng khiếp kia cầm lược gỗ, từng nhát từng nhát chải đầu cho tôi, còn không ngừng thè lưỡi liếm qua liếm lại trên đầu tôi. Sau đó thì tôi không biết gì nữa." Nói đến đây, Từ Tiểu Linh vậy mà sợ hãi đến phát khóc. Cũng phải, cảnh tượng kinh khủng thế này, đặt vào tôi, tôi cũng phải khóc thôi!
Từ Tiểu Linh khóc một hồi lâu, nức nở nói: "Chiếc lược đó là đồ đi kèm với hộp trang điểm, tôi nhớ rất rõ sáng hôm qua dùng xong là đã cất vào trong hộp, nhưng tại sao anh mang hộp trang điểm đi rồi, chiếc lược lại quay về?"
Thì ra là vậy, chiếc lược gỗ kia mới là thủ phạm chính, điều này giải thích tại sao trên hộp trang điểm chỉ có âm khí nhàn nhạt. Là vì hộp trang điểm quanh năm đựng chiếc lược kia nên mới bị nhiễm âm khí! Còn chiếc lược gỗ đó lại có thể ẩn giấu âm khí của chính mình, thêm cả lời miêu tả của Từ Tiểu Linh, xem ra bên trong chiếc lược giấu một nữ quỷ! Hơn nữa còn là một oan quỷ đạo hạnh cao thâm!
Nhưng nghi vấn mới lại tới, nếu đạo hạnh nữ quỷ thật sự cao như vậy, tại sao không giết chết Từ Tiểu Linh luôn? Xem ra tôi còn phải tới nhà Từ Tiểu Linh một chuyến, thừa dịp bây giờ đang là giữa trưa, giải quyết nữ quỷ!
Tôi nhìn về phía Từ Tiểu Linh: "Cô Từ, chúng ta bắt buộc phải quay về một chuyến mới được. Thừa dịp bây giờ dương khí mạnh mẽ, thiêu hủy chiếc lược gỗ đó! Nếu không đoán sai, lược gỗ và nữ quỷ đã dung làm một thể, chỉ cần thiêu hủy chiếc lược, nữ quỷ tự nhiên cũng sẽ hồn phi phách tán."
"Không, tôi không dám về, chìa khóa cho anh, anh đi giúp tôi thiêu hủy đi. Lần này ra viện, tôi sẽ chuyển nhà."
"Không phải vấn đề của căn nhà đâu."
"Tóm lại là tôi không muốn tiếp tục ở đó nữa." Vừa nói, cô ấy vừa tháo sợi dây đỏ buộc trên cổ xuống, trên dây đỏ xuyên một chiếc chìa khóa.
Thời gian gấp rút, nhất định phải đến nhà Từ Tiểu Linh trước giờ Ngọ (từ 11 giờ đến 1 giờ trưa)!
Tôi nhận lấy chìa khóa, dặn dò Từ Tiểu Linh: "Cứ ở lại cửa sổ, ngồi nơi có ánh mặt trời." Sau đó lại dán ba lá dương phù trên cửa. Làm xong, liền xách balo đen rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Đến nhà Từ Tiểu Linh, đúng mười hai giờ rưỡi trưa!
Nhà Từ Tiểu Linh rất kỳ quái, giữa ban ngày ban mặt mà căn phòng nào cũng che rèm kín mít. Tôi đóng cửa lại, bật đèn, rồi đi thẳng về phía phòng ngủ của Từ Tiểu Linh, vì chiếc lược gỗ rất có khả năng đặt trên bàn trang điểm.
Vừa đẩy cửa phòng ngủ ra, lại phát hiện trong phòng đang thắp đèn nhỏ màu đỏ, một nữ tử mặc cung trang cổ đại đang ngồi trước bàn trang điểm, từng nhát từng nhát chải mái tóc của chính mình. Do tóc xõa xuống nên không nhìn rõ dung mạo. Nhưng tôi vừa nhìn đã biết, chiếc lược gỗ và hộp trang điểm kia được làm từ cùng một loại gỗ!
Nữ quỷ cung trang quay đầu lại, bên mặt trái máu thịt be bét, cười như không cười hỏi: "Ta có đẹp không?"
"Đẹp cái con khỉ!" Nhìn thấy bộ dạng này của nữ quỷ, cúc hoa tôi thắt lại, lùi về phía sau! Đồng thời tháo balo, chuẩn bị lấy Thừa Ảnh kiếm, nhưng lại cảm giác được một luồng âm phong nhanh chóng tập kích về phía mặt mình! Phản ứng theo bản năng, tôi né đầu, một luồng âm khí sượt qua chóp mũi tôi!
Hiểm thật!
Giọng nữ quỷ ôn nhu hẳn lên: "Công tử, để ta chải đầu cho chàng nhé…… Công tử, để ta chải đầu cho chàng nhé……"
Tôi chỉ cảm thấy tinh thần hoảng hốt, rất muốn nghe lời cô ta. Đột nhiên, tôi nghĩ tới một chuyện! Nữ hiệp từng dạy tôi, thủ đoạn thường dùng của quỷ vật chính là mê hoặc, nếu bị mê hoặc thì sẽ nguy hiểm!
Cách phá giải rất đơn giản: Cắn đầu lưỡi mình.
Tại sao lại là cắn đầu lưỡi? Mà không phải ngón chân hay mông? Tôi từng hỏi Nữ hiệp câu hỏi thâm sâu này. Nữ hiệp giải thích rằng, nguyên nhân có ba, thứ nhất, ngươi không có thời gian cởi giày cắn ngón chân, cũng không cắn tới mông mình được. Thứ hai, cắn đầu lưỡi rất đau, có thể dùng đau đớn để nâng cao sự tập trung. Thứ ba, tinh huyết của con người nằm ở đầu lưỡi, ẩn chứa dương khí mạnh nhất! Đặc biệt là người tu đạo, mà còn giữ được thân đồng tử thì uy lực mạnh nhất! Máu này còn có một cái tên, gọi là 'Chân Dương Tiên'. Bôi tinh huyết lên bùa chú có thể tăng thêm uy lực của bùa chú, gây sát thương cực lớn cho quỷ quái!
Nghĩ đến đây, tôi không chút do dự cắn mạnh vào lưỡi một cái! Đau thật đấy! Cùng lúc đó, tôi cũng tỉnh táo hơn nhiều, thò tay vào túi lấy ra một lá dương phù, bôi lên một đạo tinh huyết, dán về phía nữ quỷ, đồng thời trong miệng khẽ quát: "Cấp cấp như luật lệnh!"
Nữ quỷ đương nhiên không ngu ngốc đứng đó cho tôi dán, cô ta lách mình né tránh, lá bùa vốn định dán vào ngực cô ta lại ấn thẳng lên ngực trái của cô ta! Tôi tuyệt đối không hề muốn chiếm tiện nghi của cô ta! Chị gái này trông còn kinh dị hơn cả tập thứ năm của 'Thôn quê lão thi', tôi có gu thẩm mỹ cỡ nào mà thèm chiếm tiện nghi của cô ta chứ?
Theo chú ngữ của tôi, dương phù bùng nổ uy lực mạnh mẽ!
'Oanh' một tiếng, nữ quỷ thảm thiết hét lên ngã ngược ra sau! Đồng thời, ngực trái của cô ta bị nổ ra một cái lỗ to bằng miệng bát.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, đã thấy mười cái móng tay của nữ quỷ nhanh chóng dài ra, cào về phía tôi! Vãi thật? Thế này mà vẫn chưa nổ chết cô ta?
Tốc độ tấn công của nữ quỷ rất nhanh, hơn nữa móng tay cũng rất sắc bén! Chẳng mấy chốc đã làm tôi bị thương, mặt bị cào ba vết máu nông, thân thể bị hất văng vào bàn trà, hàm răng suýt chút nữa cũng bị cô ta đánh rụng!
Sai lầm rồi! Sớm biết thế đã không bỏ Thừa Ảnh kiếm vào trong balo, giờ thì hay rồi, căn bản không có thời gian đi lấy.
Mà tôi lại không biết võ thuật hệ thống gì, chỉ có thể dựa vào phản ứng bản năng để chống đỡ, bị nữ quỷ đánh cho tối tăm mặt mũi, đau khổ nhất là trong túi tôi đã không còn dương phù nữa! Dương phù tôi mang theo đều ở trong balo đen cả rồi, mà balo sớm đã bị đá văng vào góc tường trong lúc đánh nhau.