Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1098 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tiết 15
Lữ điếm quỷ dị

❊ ❊ ❊

Vẽ bùa thực ra rất phiền phức, đặc biệt là khi học bùa chú mới, phải trải qua rất nhiều lần thất bại mới tìm ra bí quyết để vẽ thành công.

Chứ không phải cứ mô phỏng theo hình vẽ trong sách là dùng được ngay.

Vẽ nửa tiếng đồng hồ, thử 17 lần, đều thất bại cả!

Thời gian tới rồi, tôi cũng nên đi làm thôi. Trước khi đi, tôi mở hộp trang điểm ra, thả Đại Ngưu ra.

Đại Ngưu vừa ra ngoài liền oán trách: "Đại sư, ở trong đó ta sắp nghẹt thở chết rồi."

"Ngươi vốn dĩ đã chết rồi mà." Tôi chỉnh lại: "Ai bảo ngươi táy máy đồ của ta chứ. Ngươi kiên nhẫn đợi đi, ta phải đi làm đây. Để tránh ngươi nghịch đồ của ta, đành phải nhốt ngươi vào trong hộp tiếp. Chuyện bên chỗ Tiền lão bản ta sẽ cố gắng giải quyết sớm nhất có thể. Đợi tiền tới tay rồi, sẽ dẫn ngươi đi tìm nương ngươi, và sắp xếp cho hai mẹ con gặp mặt."

---❊ ❖ ❊---

Tiền lão bản rất sảng khoái, ngày thứ ba đã trả tiền, Trình Đông lập tức mang tám vạn tiền mặt tới cho tôi.

Điều khiến tôi đau đầu là, Từ Tiểu Linh gần đây lại quay về tiệm cơm nhanh này ăn cơm, còn dắt theo hai nữ đồng nghiệp nữa. Lúc Trình Đông tới đưa tiền, cô ấy cũng có mặt. Từ Tiểu Linh đùa: "Tiểu Long, anh phát tài rồi, có phải nên mời chúng tôi ăn một bữa không?"

"Đúng vậy biểu đệ, cậu nên mời khách đi!" Hai nữ đồng nghiệp bên cạnh phụ họa. Họ chính là những người hôm trước đưa Từ Tiểu Linh tới bệnh viện, lúc đó Trình Đông bịa cho tôi một thân phận -- biểu đệ của Từ Tiểu Linh, nên hai người phụ nữ này mỗi lần gặp đều gọi tôi là biểu đệ, cái giọng nghe thân thiết làm sao!

Từ Tiểu Linh trừng mắt nhìn hai nữ đồng nghiệp: "Mình chỉ đùa thôi, các cậu hùa theo làm gì?"

Nghe tranh luận của họ, tôi hơi bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tôi mời..."

Tôi còn chưa nói dứt lời, Trình Đông đã tranh nói: "Tôi mời thay Tiểu Long ca, các mỹ nữ, có nể mặt không nào?"

Hai nữ đồng nghiệp đồng ý ngay lập tức, Từ Tiểu Linh hỏi tôi: "Tiểu Long, anh đi không?"

"Anh đi làm, hình như không rảnh."

"Tiểu Long ca, chúng em có thể đợi anh tan làm rồi đi mà." Trình Đông nói.

"Được thôi, tới lúc đó thông báo cho tôi là được. Tôi phải đi làm đây, bây giờ là giờ làm việc, các cô cứ nói chuyện đi." Nói xong, tôi liền tiếp tục bưng đĩa đi làm.

---❊ ❖ ❊---

Tối hôm đó trở về, tôi liền kể tin tốt này cho Đại Ngưu, nó vừa khóc vừa cười, cười vì chuyện tôi hứa với nó đã làm được, khóc vì bản thân đã chết rồi, sau này nương già phải sống làm sao. Đại Ngưu hỏi tôi: "Đệ đệ, ta có thể không xuống Địa phủ được không? Ta muốn luôn ở bên cạnh nương."

Tôi nói: "Đại Ngưu ca, việc này không được, quỷ và người không thể ở gần nhau lâu ngày, nếu không sẽ dẫn đến âm khí xâm thể, mắc bệnh nặng một trận, ngươi làm vậy chẳng khác nào hại nương."

Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ một buổi, bà chủ rất thiếu kiên nhẫn phê chuẩn, còn nói đây là lần cuối, nếu còn xin nghỉ nữa thì sẽ đuổi việc tôi.

Ngày này đúng vào thứ Bảy, kỳ nghỉ của Từ Tiểu Linh, cô ấy biết tôi sắp đi đưa tiền cho mẹ Đại Ngưu, hôm qua đã bảo tôi: Đằng nào cũng không biết đi đâu chơi, chi bằng đi cùng tôi tới xem thử.

Mà tôi lại quỷ xui quỷ khiến đồng ý mất rồi!

Đeo chiếc ba lô màu đen, bên trong để ngưu nhãn lệ, Thừa Ảnh kiếm, hộp trang điểm và các vật dụng khác.

Tại sao tôi luôn dùng chiếc ba lô màu đen này? Vì chất liệu của nó rất đặc biệt! Bên trong lớp vải có mấy tầng lưới thép mỏng, chống nước, chống trộm. Điều quý giá nhất chính là, nó có thể cách ly âm khí và dương khí! Lấy ví dụ, nhét Thừa Ảnh kiếm vào ba lô, thì sẽ không còn cảm nhận được dương khí tỏa ra từ Thừa Ảnh kiếm nữa! Cho nên nói, mặc dù vẻ ngoài chiếc ba lô trông không bắt mắt, nhưng thực chất lại là một món bảo bối hiếm có!

Sau khi hội hợp với Từ Tiểu Linh, chúng tôi thẳng tiến tới chỗ ở của mẹ Đại Ngưu...

Một con hẻm bẩn thỉu, một lữ điếm rách nát.

Mẹ Đại Ngưu vẫn chưa về quê, vì bà ấy đang đợi thôn trưởng tới giúp kiện tụng, nên tạm thời ở trong lữ điếm tồi tàn này, và địa chỉ này là do Đại Ngưu nói cho tôi biết.

Cùng Từ Tiểu Linh bước vào lữ điếm tồi tàn này, cảm giác đầu tiên chính là ẩm ướt, tối tăm, âm u.

Ông lão trông cửa dùng giọng khàn khàn hỏi: "Mở phòng? Phòng giường đôi lớn, mỗi ngày 20."

Mặt Từ Tiểu Linh lập tức đỏ bừng.

"Đại gia, ông hiểu lầm rồi, chúng cháu tới tìm người." Tôi gật đầu thiện chí với ông lão, rồi bước về phía cầu thang.

Cầu thang rất hẹp, rất tối, tôi buộc phải nắm lấy tay Từ Tiểu Linh để tránh cô ấy bị ngã.

Lên tới tầng hai, phát hiện hành lang đang thắp đèn đỏ, hơn nữa rất yên tĩnh, dưới ánh đèn đỏ rực, trông vô cùng quỷ dị. Từ Tiểu Linh có vẻ hơi căng thẳng, bám sát lấy tôi.

Tôi cũng nhíu mày, tới trước cửa phòng 207 gõ gõ, qua rất lâu, bên trong mới truyền ra tiếng: "Ai đó?" Giọng rất già nua, rất khàn, nhưng cũng nghe ra là phụ nữ.

"Xin hỏi bác có phải là mẹ của Đại Ngưu không ạ? Chúng cháu có việc tìm bác, là về vấn đề bồi thường." Tôi thiện chí nói.

Lại qua chừng 20 giây, cửa được mở ra. Người mở cửa là một bà già, da dẻ vàng bủng, mặt mày tiều tụy, mặc đồ giản dị. Nhưng ánh mắt tôi bỗng ngưng tụ! Giữa lông mày bà ấy bao phủ khí đen, vừa mở cửa tôi đã cảm nhận được một luồng âm phong! Đây không phải điềm lành gì!

Bà ấy nhìn tôi và Từ Tiểu Linh vài lần, né người sang một bên nói: "Hai vị vào trong đi."

Tôi không chút biến sắc dẫn Từ Tiểu Linh bước vào phòng, sau khi vào phòng, Ngưu đại nương đóng cửa lại, hỏi: "Vừa nãy hai vị nói bồi thường?"

Tôi vừa quan sát căn phòng, vừa lơ đãng đáp lại: "Đúng vậy." Căn phòng này rất nhỏ, không có cửa sổ, khoảng 15 mét vuông, tức là tầm 3 mét nhân 5 mét, trong phòng chỉ có một chiếc giường đơn, một cái bàn nhỏ. Dưới đất đặt một cái túi hành lý, nhìn dáng vẻ là đồ Ngưu đại nương mang tới.

Từ lúc bước vào lữ điếm này, tôi đã thấy rất kỳ quặc, giờ lại nhìn thấy Ngưu đại nương càng kỳ quặc hơn.

Giữa lông mày bà ấy khí đen bao phủ, đã thực chất hóa rồi, trong cơ thể người mà có nhiều âm khí thế này, thì sớm đã đổ bệnh rồi! Thậm chí là tử vong! Mà Ngưu đại nương trông chỉ hơi yếu ớt, cử động thân thể vẫn còn rất mạnh mẽ, vậy thì chỉ còn lại một khả năng... Quỷ nhập tràng!

Tôi âm thầm chắn Từ Tiểu Linh ra sau lưng, vừa tháo ba lô đen xuống, vừa nói: "Đại nương, ông chủ quyết định bồi thường thêm tám vạn nữa, cháu lấy ra ngay đây."

Nhưng thứ tôi lấy ra không phải là tiền, mà là Thừa Ảnh kiếm! Đồng thời móc từ túi quần ra ba lá Dương phù! Hét nhỏ một tiếng: "Yêu nghiệt to gan! Còn không mau hiện hình?!"

Vừa nói, tôi vừa đưa Dương phù và ba lô cho Từ Tiểu Linh. Dương phù là để cô ấy phòng thân, cầm Dương phù ít nhiều cũng có tác dụng.

Mặt Ngưu đại nương vặn vẹo lên, hơn nữa phát ra tiếng cười khanh khách, trong phòng âm khí càng nặng, ngay cả tôi cũng thấy hơi âm lạnh. Tôi lại lấy ra một lá Âm phù, nhanh chóng dập tắt dương hỏa trên hai vai mình, sau khi khai nhãn, chỉ thấy toàn bộ khuôn mặt Ngưu đại nương bị khí đen bao phủ, không nhìn rõ diện mạo, quả nhiên là tình cảnh quỷ nhập tràng! Mặc dù tôi chưa từng tận mắt thấy, nhưng đã từng đọc được ghi chép liên quan trong "Ngưu môn lịch đại hàng yêu ký tái".

Từ Tiểu Linh đã sớm lùi vào góc tường, kinh hoàng nhìn Ngưu đại nương.

Tôi lại hét nhỏ: "Nếu không hiện hình, bản chưởng môn không khách khí đâu!"

Mà 'Ngưu đại nương' lại cười quái dị một tiếng, tát thẳng về phía tôi! Chưởng này vừa nhanh vừa hiểm! Nhưng bản chưởng môn này cũng không phải là loại dễ đụng, nghiêng đầu né được cái tát này, mò ra một lá Thanh tâm phù, dán chính xác lên giữa lông mày Ngưu đại nương!

Không sai! Thanh tâm phù chính là chuyên dùng để đối phó quỷ nhập tràng!

Thanh tâm thanh tâm, sau khi bị quỷ nhập tràng, thân thể và tư duy hoàn toàn không chịu sự kiểm soát, rơi vào trạng thái hỗn loạn, tác dụng của Thanh tâm phù là giúp nạn nhân khôi phục tỉnh táo. Nạn nhân một khi khôi phục tỉnh táo, con quỷ nhập tràng bắt buộc phải rời đi.

Nhưng đúng lúc này, Ngưu đại nương bị quỷ nhập tràng lại chộp lấy túi hành lý của mình, dùng sức đập về phía bóng đèn! Việc này khiến tôi không kịp đề phòng, khi muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi! Bốp! Bóng đèn vỡ nát, trong phòng tối om! Đưa tay không thấy năm ngón!

Căn phòng rất yên tĩnh, chỉ có vài tiếng thở yếu ớt, mà tiếng thở sau lưng tôi lại nặng nề lên. Tôi vừa lùi lại vừa nhẹ giọng an ủi: "Từ tiểu thư, đừng sợ."

Tôi chậm rãi lùi lại, nhưng lại cảm thấy thắt lưng mình bị ai đó đá một cái, thân hình không vững, lảo đảo lao về phía trước mấy bước! Đồng thời trong lòng thầm kêu không xong! Phía sau tôi chỉ có Từ Tiểu Linh! Chẳng lẽ...

Tiếp đó, một thân thể nhào lên lưng tôi, hai tay bóp cổ tôi! Căn cứ vào mùi hương nhạt nhạt trên người cô ấy, chính xác không sai là Từ Tiểu Linh! Sai lầm rồi, sai lầm rồi! Quả nhiên kinh nghiệm của mình vẫn còn quá ít, con quỷ đó cố ý đập vỡ bóng đèn, sau đó rời khỏi Ngưu đại nương, rồi nhập vào xác Từ Tiểu Linh!

Tôi muốn dùng quá vai quật để quật ngã cô ấy, nhưng dưới đất có mảnh bóng đèn vỡ, tôi sợ làm cô ấy bị thương. Muốn dùng khuỷu tay đánh mạnh vào ngực cô ấy, lại không nỡ xuống tay. Thừa Ảnh kiếm? Làm bị thương quỷ đồng thời cũng sẽ làm bị thương Từ Tiểu Linh. Hơn nữa Từ Tiểu Linh quấn hai chân quanh eo tôi, khiến tôi không thể rút bùa chú trong túi ra.

Hiện tại chỉ còn một cách! Dùng tinh huyết đầu lưỡi! Dương khí mạnh mẽ đó, cho dù không thể ép con quỷ ra, cũng có thể khiến nó bị thương!

Không nói hai lời, cắn rách đầu lưỡi! Bẻ đầu Từ Tiểu Linh tựa vào vai mình, một ngụm tinh huyết phun lên mặt cô ấy. Quả nhiên, Từ Tiểu Linh phát ra một tiếng quỷ kêu, buông tôi ra!

Chiêu này tuy có hơi ghê tởm, nhưng thắng ở chỗ thực dụng, vẫn tốt hơn là làm cô ấy bị thương. Tôi thở dốc mấy hơi, từ trong túi mò ra một lá Âm phù, ngưng tụ dương hỏa vào đầu ngón tay, đốt cháy lá Âm phù, một ngọn lửa màu xanh lá chiếu sáng căn phòng.

Đúng lúc tôi muốn quan sát tình hình xung quanh, Từ Tiểu Linh lại nhào tới! Mẹ kiếp, còn chưa xong à!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:11
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.