Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1006 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 83
Hà Tuyết

❊ ❊ ❊

Tôi không đáp lời, mà lẳng lặng nhìn cô ta.

Y tá rất nhanh đã tới, cô ta dường như không muốn để y tá phát hiện ra khẩu súng của mình, thế nên bèn nhét súng xuống dưới gối.

Y tá đứng ở cửa ấn mấy cái công tắc đèn, nhưng phát hiện đèn trong phòng đều hỏng cả, cô ấy nhìn Hà Tuyết trong phòng hỏi: "Xin hỏi cô có cần gì không?"

"À, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, đèn hỏng hết rồi."

Y tá nói: "Chuyện này, phải để đến mai mới sửa được."

"Ừm, được, tôi biết rồi." Hà Tuyết khách khí nói.

Y tá quay người bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Chuyện lạ thật, ba cái bóng đèn đều hỏng, chuông gọi ở đầu giường cũng hỏng..."

Y tá vừa đi, tôi lập tức vươn tay trái ra, một luồng hỏa diễm phun ra từ lòng bàn tay! Như một chiếc súng phun lửa vậy! Thẳng hướng mặt Hà Tuyết! Đồng thời khẽ quát một tiếng: "Đại tỷ, lấy súng!"

Con người vốn có sự sợ hãi bản năng đối với lửa, Hà Tuyết theo phản xạ tự nhiên dùng hai tay đỡ lấy, còn Đại tỷ cũng nhanh nhẹn lấy khẩu súng dưới gối ra, phiêu diêu bay về phía tôi!

Tôi thu hồi Ẩn Năng, đón lấy khẩu súng lục Đại tỷ đưa tới, họng súng chĩa thẳng vào Hà Tuyết.

Từ lúc ra tay tới giờ, chưa đầy ba giây, tôi đã lấy được khẩu súng lục! Tất cả điều này đều phải công lao cho sự phối hợp giữa Ẩn Năng và Đại tỷ, cho nên mới nói, rất nhiều lúc, có một con quỷ bên cạnh, mọi chuyện sẽ trở nên thuận tiện hơn nhiều.

Tất nhiên, cũng nhờ mấy tháng trước tôi khổ luyện Ẩn Năng, học được chiêu 'Hỏa Diễm Phun Xạ'.

Lúc này súng đã nằm trong tay tôi, tôi lạnh giọng hỏi: "Cô rốt cuộc là người thế nào?!"

Hà Tuyết cũng lạnh giọng đáp lại: "Chẳng phải anh biết rồi sao?"

"Đừng có dùng giọng điệu lạnh lùng đó với tôi! Nếu tôi biết thì đã chẳng hỏi cô! Ngoài ra giải thích cho tôi chút, tại sao cô lại có súng lục?"

"Tôi là cảnh sát."

"Cảnh sát? Đưa chứng minh của cô cho tôi xem, tôi không phải người xấu gì cả, nếu cô thực sự là cảnh sát, tôi sẽ trả súng cho cô."

"Không có."

Không có giấy tờ? Tôi nhíu mày nói: "Ném chìa khóa còng tay qua đây!"

Cô ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể ném chìa khóa qua đây. Tôi để Đại tỷ giúp mở còng tay, từ đầu đến cuối tôi chẳng thèm liếc nhìn chiếc còng một cái, còng mở ra, tôi tháo băng đạn của súng ra, bỏ vào túi, rồi ném khẩu súng lục lên giường, lấy bình giữ nhiệt trong túi ba lô màu đen ra nói: "Trong bình đựng thuốc Đông y, nếu trước đây cô không có tiền sử bệnh động kinh thì hãy uống thuốc này đi, nếu không cô sẽ chết đấy." Nói xong, tôi xách ba lô đen đi ra ngoài.

Nhưng vừa đi tới cửa, liền nghe thấy tiếng Hà Tuyết truyền đến từ phía sau: "Đứng im!"

Tôi quay đầu lại, thấy cô ta dùng súng chỉ vào tôi nói: "Súng đã lên nòng rồi, cho dù anh tháo băng đạn, trong buồng đạn vẫn còn một viên!"

Tôi nhíu mày, bỗng nhớ tới cảnh trong phim, quả thực, nếu súng đã lên nòng, dù tháo băng đạn, trong buồng đạn vẫn còn một viên. Tôi nhíu mày nói: "Nếu tôi là người xấu, đầu cô sớm đã nở hoa rồi."

Cô ta suy nghĩ một chút, hạ súng xuống nói: "Điện thoại của anh."

Đúng rồi, suýt chút nữa quên, điện thoại của tôi vẫn còn trong tay cô ta. Tôi đi tới, cầm lại điện thoại, vội vàng gọi cho Từ Tiểu Linh, cô ấy chắc chắn rất lo lắng, vẫn chưa ngủ. Điện thoại kết nối, tôi cười nói: "Tiểu Linh tỷ thật thông minh, vậy mà phát hiện ra ám hiệu của em, trò đùa này vui không?"

"Lừa người, chắc chắn không phải trò đùa, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Tiểu Long, em có bị thương ở đâu không?" Từ Tiểu Linh lo lắng hỏi.

Lòng tôi thấy ấm áp: "Không bị thương, yên tâm đi, Tiểu Linh tỷ ngủ sớm đi, hai ngày nữa em về với chị."

"Ừm... thật sự không sao chứ?"

Tôi cười nói: "Thật sự không sao, ngủ sớm đi, ngoan."

Cúp điện thoại, Hà Tuyết hỏi: "Anh thật sự không quen Mã Tu Tuấn?"

"Đúng vậy, tôi chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ."

"Vậy tại sao anh lại có năng lực kỳ lạ? Còn có thân thủ tốt như vậy? Bên cạnh còn có quỷ bộc?"

Tôi biết, cô ta đang ám chỉ Ẩn Năng của tôi, nhưng quỷ bộc... Tôi giải thích: "Người có năng lực kỳ lạ rất nhiều, còn người bên cạnh tôi không phải quỷ bộc gì cả, con quỷ này là bạn tốt của tôi, tôi là đạo sĩ, có chút năng lực kỳ lạ cũng là chuyện bình thường."

"Đạo sĩ?"

Vì cô ta muốn nói chuyện đàng hoàng, tôi ngồi xuống giường bên cạnh nói: "Đúng vậy, tôi là đạo sĩ, chiều hôm qua mới vào khách sạn XX, sáng nay lúc ăn sáng, phát hiện trong bánh ngọt..." Tôi kể chi tiết những chuyện xảy ra hôm nay cho cô ta nghe, bao gồm con trùng trong bữa sáng, xác chết buổi chiều, và cơn co giật buổi tối.

Cô ta cầm bình giữ nhiệt lên, mở nắp ngửi thử, hỏi: "Thuốc này?"

"Bạn tôi là thần y, phương thuốc là do anh ấy mách tôi, tôi đã uống một phần rồi, phần này là cố ý để lại cho cô, không ngờ vừa qua đây đã bị cô tấn công." Tôi hơi mỉa mai nói.

"Làm sao tôi tin được đây không phải thuốc độc?"

Tôi lắc đầu nói: "Không cần cô tin, tóm lại thuốc để ở đây, uống hay không tùy cô, tôi đi đây, tạm biệt."

Nói xong, tôi đứng dậy, lấy băng đạn ném lên giường, rồi bước ra khỏi phòng bệnh.

Về thân phận của cô ta, tất nhiên tôi không tin lời nói một phía của cô. Cảnh sát? Cảnh sát bình thường sẽ có thân thủ tốt như vậy sao? Cảnh sát bình thường trên người sẽ có bùa hộ mệnh? Cảnh sát bình thường sẽ biết quỷ bộc? Cảnh sát bình thường nhìn thấy Hỏa Ẩn Năng của tôi mà vẫn có thể giữ bình tĩnh? Nhưng tôi lười quan tâm cô ta làm nghề gì, mục đích của tôi chỉ là đưa thuốc thôi.

Tuy nhiên, hình như chỉ có cảnh sát mới mang theo còng tay bên người...

Vừa rồi suýt chút nữa bị cô ta đá trúng 'hạt giống', lão tử làm chút việc tốt suýt nữa thì tuyệt tử tuyệt tôn! Xích Thỉ Mệnh, ta đ.m nhà ngươi!

Khi quay lại khách sạn, cảm giác suy yếu trên người đã hoàn toàn biến mất, tôi thở phào nhẹ nhõm, thầm khen trong lòng Trương Tử Hiên quả nhiên thần kỳ! Tuy nhiên, 'cổ' này rốt cuộc là ai hạ? Đối phương có mục đích gì? Trong khách sạn liệu còn người nào khác trúng cổ không?

Đây quả là một việc đại thiện đây! Dạo này có lẽ làm việc thiện ít quá, nên Xích Thỉ Mệnh lại bắt đầu phát tác rồi, phải mau chóng làm thêm chút việc tốt mới được!

Sáng hôm sau, tôi tới nhà hàng, mỗi loại điểm tâm đều gắp một miếng, rồi kiểm tra từng cái, nhưng không phát hiện ra con trùng nào. Dù vậy, tôi cũng không ăn sáng, mà đi thẳng tới quầy lễ tân khách sạn hỏi: "Bánh ngọt trong bữa sáng của các người, là mua ở đâu vậy?"

Nhân viên phục vụ dường như nhận ra tôi, khách khí nói: "Anh là... vị tiên sinh ăn phải trùng vào sáng hôm qua phải không, bắt đầu từ hôm nay, điểm tâm của chúng tôi đều là tự nướng, còn về trải nghiệm hôm qua của anh, chúng tôi cảm thấy vô cùng xin lỗi, quản lý nói, để bày tỏ sự xin lỗi, xin giảm cho anh ba ngày tiền phòng, anh có hài lòng không?"

"Tôi muốn hỏi là, bánh ngọt mua ở đâu."

"Ngại quá tiên sinh, chuyện này tôi cũng không biết, phải hỏi quản lý của chúng tôi, còn nửa tiếng nữa quản lý sẽ tới làm việc."

Tôi dứt khoát ngồi trên ghế sofa ở đại sảnh khách sạn, cầm tạp chí lên đọc. Khoảng nửa tiếng sau, thấy một người đàn ông trung niên mặc âu phục bước vào, nhân viên phục vụ nói với ông ta mấy câu, chỉ về phía tôi, rồi người đàn ông trung niên bước về phía tôi: "Tiên sinh Lý Tiểu Long phải không?"

"Phải, ông chính là quản lý khách sạn đúng không?" Chúng tôi bắt tay nhau.

Ông ta ngồi xuống, gọi nhân viên phục vụ bưng hai tách trà lên, rồi nói: "Về chuyện bữa sáng hôm qua, tôi cảm thấy vô cùng xin lỗi, vì trong dịp Tết thợ làm bánh về quê rồi, nên bánh ngọt dùng cho bữa sáng đều là mua từ bên ngoài, không ngờ về phương diện vệ sinh lại thực sự xảy ra vấn đề, nhưng hôm qua chúng tôi đã khẩn cấp chiêu mộ một thợ làm bánh, sau này bánh ngọt cho bữa sáng vẫn là do chúng tôi tự làm. Tất nhiên, chúng tôi sẽ bồi thường tổn thất cho anh, nên quyết định giảm cho anh ba ngày tiền phòng."

"Tôi chỉ muốn biết, bữa sáng hôm qua là mua từ đâu về."

"Ngại quá, chuyện này không thể nói cho anh biết, vì sự việc một khi lộ ra sẽ ảnh hưởng tới uy tín của khách sạn chúng tôi."

Đúng lúc tôi đang cau mày thì Hà Tuyết từ bên ngoài bước vào, cô ta nhìn thấy tôi liền đi thẳng tới, lạnh lùng hỏi: "Anh ở đây làm gì?"

Tôi không để tâm đến giọng điệu lạnh lùng của cô ta, vì cô ta dường như bẩm sinh đã như vậy. Tôi chỉ vào người đàn ông trung niên nói: "Vị này là quản lý khách sạn, tôi muốn hỏi ông ấy bữa sáng hôm qua mua ở đâu, nhưng ông ấy lại không chịu nói, ông ấy bảo sự việc một khi lộ ra sẽ ảnh hưởng tới uy tín của khách sạn."

Hà Tuyết lấy ra một thẻ cảnh sát nói: "Tôi là cảnh sát, yêu cầu ông phối hợp một chút, nói ra bữa sáng mua ở đâu."

Không ngờ Hà Tuyết lại thực sự là cảnh sát, hơn nữa còn là một cảnh sát, quản lý khách sạn nhìn thấy thẻ cảnh sát, lập tức xìu xuống, thành thật khai báo nguồn gốc bữa sáng.

Hóa ra, là đặt làm ở một tiệm bánh ngọt.

Nhưng bây giờ tôi không có thời gian đi truy tra, vì tôi đã hẹn ông chủ đội công trình tám giờ ký hợp đồng, mà bây giờ đã bảy giờ bốn mươi phút rồi, tôi phải nhanh chóng đến nhà bố mẹ Đại tỷ mới được, vì chúng tôi đã hẹn ký hợp đồng ở đó.

Tôi nói với Hà Tuyết: "Ngại quá, tôi đang vội, xin phép cáo từ trước, tôi khuyên cô đừng tự mình đi điều tra."

"Anh định đi đâu?"

"Chuyện này có vẻ là việc riêng của tôi nhỉ?"

Hà Tuyết nói: "Tuy tối qua anh đối với tôi còn xem là khách khí, nhưng anh vẫn không thể loại trừ nghi phạm, cho nên hôm nay tôi phải đi theo anh, xem anh có liên quan đến vụ án hay không."

Tôi xoa xoa trán, bất đắc dĩ nói: "Tùy cô." Nói xong, tôi đứng dậy bước ra ngoài.

Bắt xe đến nhà bố mẹ Đại tỷ, vừa vào nhà, bé Miêu Miêu nói: "Chú ơi, chú tới rồi."

Đây là lần đầu tiên bé chào tôi, tôi cười bế bé lên nói: "Ừm, Miêu Miêu mặc bộ quần áo mới này đẹp hơn nhiều, vài ngày nữa chú tìm cho cháu một trường mẫu giáo, cho cháu đi học nhé, Miêu Miêu có muốn đi học không?"

"Muốn ạ, cảm ơn chú. Chú ơi, chú và mẹ thật sự là bạn tốt của nhau ạ? Cháu chưa bao giờ gặp mẹ ạ." Miêu Miêu ngây thơ hỏi.

Tôi ậm ừ nói: "Miêu Miêu, tuy cháu chưa từng gặp mẹ, nhưng mẹ cháu vẫn luôn dõi theo sự trưởng thành của cháu, tình yêu của mẹ dành cho cháu chưa bao giờ giảm bớt..."

Đúng lúc đang nói đến đây, cửa lại bị đẩy ra, hóa ra là gã đại hán hào sảng kia đã đến, trong tay cầm một túi hồ sơ, chắc hẳn bên trong đựng hợp đồng rồi, tôi đặt đứa bé xuống, cùng gã bước vào trong nhà, lật xem hợp đồng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:69
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.