Nghe lính hầu báo sư phụ đã đến, Lý Tiểu Muội vội bỏ chiếc áo khoác hờ trên vai, đứng dậy vuốt lại bộ võ phục bằng lụa màu mỡ gà, cố ý phô trương tấm thân còn nở nang, chắc lẳn của mình. Vừa lúc ấy một tên lục lâm - được gọi là sư phụ - có khổ người cao to, da mặt sần sùi, đỏ như gà chọi vừa bước vào phòng Lý Tiểu Muội vừa nói:
- Hầy, chào Nữ chúa! Theo lệnh Nữ chúa, tôi xin làm lễ ra mắt.
Lý Tiểu Muội bước đến trước mặt tên lục lâm, đứng sát vào người hắn, ánh mắt sắc lạnh nhìn xoáy vào mắt người đàn ông, giọng lả lơi:
- Hôm nay ăn nói gì lạ vậy? Có việc thì người ta mới nhờ đến.
Cảm động vì cử chỉ thân mật ấy, đôi lông mày rậm rì của tên lục lâm cong lên để lộ đôi mắt ti hí đục ngầu đang dại đi:
- Tôi khi nào cũng biết phận mình không dễ mấy lúc được giáp mặt Nữ chúa. Nữ chúa đã ban cho tôi ân huệ hiếm có vậy. - Vừa nói tên lục lâm vừa nắm tay Lý Tiểu Muội.
Lý Tiểu Muội bất ngờ giật tay mình ra khỏi bàn tay to sù, lông lá của tên lục lâm, giọng đanh lại:
- Ta mời ông đến để hỏi việc nghiêm trang đâu phải để ông suồng sã. Mà từ hôm ở Thiên quốc trở về ông đã tường trình cặn kẽ đâu. Ví như, mệnh lệnh của Thiên triều cho riêng ta như thế nào?
- Tôi đã nói rồi, Tổng đốc Lưỡng Quảng dặn rằng: Thiên triều đang bận lo đối phó với bọn mọi rợ Tây phương nên chưa thể tính đến việc xuất đại quân đánh lấy nước Nam này. Ngay số trai tráng từ Thiên quốc đưa sang là do tự tôi đi tuyển mộ, tốn kém không biết bao nhiêu mà lường được. Tổng đốc bảo tôi phải tuyển dụng số người ở Thiên quốc sang ở nước Nam này, họ thông thạo đường đi lối lại sẽ có ích hơn nhiều. Trước khi về, tổng đốc gửi lời thăm Nữ chúa và dặn Nữ chúa hãy lợi dụng Nguyễn Ánh để gây dựng lực lượng, đợi lúc Thiên triều cần đến.
- Tôi đã chán ngấy những lời dặn dò kiểu ấy. Hay là ông không trình rõ nước Nam này đang bè đảng tranh chấp, Bắc nam chia lìa để thúc đại binh Thiên triều tiến phát. Bỏ lỡ cơ hội này thật là tiếc đứt ruột.
- Nhưng cứu mình còn chưa xong sức đâu đi đấm nước người.
- Ông biết không? Không rửa được mối nhục Tôn Sĩ Nghị đại bại, không bắt sống được vua Tây Sơn để tế vong linh anh ta đã bị Ngụy Tây xả kiếm chém chết trong đám loạn quân, ta ăn không ngon, ngủ không yên. Ông cũng đừng tưởng ta đi với Nguyễn Ánh giúp Ánh đánh Tây Sơn là ta đắc ý đâu. Phải làm cỏ cả nước Nam này để di dân Thiên quốc đến lập nghiệp mới là ý muốn của Thiên triều, mới phỉ lòng ta.
- Thưa Nữ chúa! Xưa nay Thiên quốc đều chưa làm được những điều mình muốn mà thôi.
- Thôi bây giờ ta bàn chuyện gần. Hiện nay Nguyễn Ánh đã xuất hầu hết quân thuỷ bộ chia đường tiến đánh triều Tây Sơn. Nguyễn Bảo bấy lâu căm uất Cảnh Thịnh, đã nổi lên chiếm Quy Nhơn, Phú Yên chờ Nguyễn Ánh. Tôi muốn lập công đầu với Nguyễn Ánh nên liều mạng đem quân tiến ra trước Quảng Nam. Đạo trưởng A-lếch-săng cũng có qua đây để khích lệ ba quân.
Tên lục lâm làm mặt hờn giận:
- Khích lệ ba quân hay khích lệ riêng Nữ chúa.
- Lại ghen rồi. Cả một lũ mê đàn bà. Ta ghê tởm, lợm giọng. Này ta đã vào tận hội võ của nữ tặc tướng Tây Sơn và đưa được con Tuyết vào quân ngũ nó thông đồng bén giọt. Hôm qua nó đưa tin về báo rằng nữ tặc đã hoàn toàn tin cẩn. Ta đã hạ lệnh cho nó phải hạ sát nữ tặc càng sớm càng hay. Nhưng cũng ngày hôm qua, một binh sĩ của ta bị bắn chết. Ta sợ tung tích nó đã bị bại lộ.
- Bị bắn chết hả? Thế thì không lo. Bị mất tích mới sợ. Dẫu sao thì khởi đầu cũng đã thuận lợi.
- Ông là mưu sĩ lại là sư phụ của ta. Vậy ông khuyên ta nên chăng thế nào? Nữ tặc Tây Sơn không phải là tay vừa. Ta lo chính võ nghệ của ông cũng không địch được nó.
- Khiển tướng không bằng khích tướng. Nữ chúa nói trêu tôi đấy chăng. Mà lạ, một người vào sinh ra tử, coi thiên hạ như cỏ rác, ngang tàng như Nữ chúa mà lại sợ nữ tặc Bùi Thị Xuân đến vậy.
- Ta đâu sợ, nhưng ta nói thực lòng đấy. Nếu con Tuyết không hạ sát được nữ tặc thì việc Ánh giao cho ta chẳng những không làm được mà còn dễ mất mạng. Quân sĩ của nữ tặc đều là tay thiện xạ. Lại nữa, đạo trưởng A-lếch-xăng nói dân chúng ngoài này chán ghét bọn Tây ngụy! Đâu có!
- Nếu con Tuyết không giết được nữ tặc Tây ngụy thì sao? Nữ chúa đã nghĩ đến chưa?
- Ta cho gọi ông không phải để ông cứ phun ra những điềm gở ấy. Cả gia quyến nó ta đã bắt làm con tin, nó không dám phản bội. Vậy thì khó gì mà nó không chặt được đầu nữ tặc.
- Tôi hỏi để đi trước thế cờ đó. Bây giờ trong lúc ta chưa lộ tung tích, Nữ chúa nên mật báo cho bọn phú ông còn ngưỡng mộ đến Nguyễn Ánh tích thóc gạo. Đợi khi con Tuyết ra tay, sẽ đem đại binh nhổ phăng cái thành Quảng Nam ấy có gì là khó.
- Chỉ sang xuân Nguyễn Ánh sẽ tiến đánh Phú Xuân. Ta còn chùng chình ở đây, sống chui rúc trong núi này vừa khổ lại dễ bị khiển trách.
- Sắp đến tết rồi. Thúc cho Tuyết ra tay rồi đem quân làm cỏ bọn dân đen. Việc cứ phải thế, muốn nhanh cũng chẳng được.
- Thôi đành vậy. Việc xong rồi đây, Mà tối nay ông ở lại dùng cơm với ta.
Tên lục lâm bắt gặp cái nhìn có chiều âu yếm của Lý Tiểu Muội, cảm động không nói lên lời.
***
Bùi Thị Xuân đang tính kế đánh Lý Tiểu Muội thì nhận được tin Nguyễn Bảo đã đầu hàng Nguyễn Ánh, nổi lên chiếm Quy Nhơn và Phú Yên. Bởi vậy, vua Cảnh Thịnh phải cử quan Thiếu phó Trần Quang Diệu và Đại tư đồ Vũ Văn Dũng gấp đem quân thủy bộ và hỏi tội Nguyễn Bảo và chặn đánh giặc Ánh. Bùi Thị Xuân xiết bao lo lắng, không phải cho chồng mà là cho triều đình. Là người cầm quân có kinh nghiệm, vị Nữ tướng Tây Sơn hiểu rõ, việc chặn đánh giặc Ánh một khi Nguyễn Bảo làm phản là cần, nhưng dốc cạn binh đi như thế, kinh đô Phú Xuân xem như bị bỏ ngỏ, giặc có thể vượt biển đánh tới. Mà sao cho tới hôm nay, viên tướng tùy tùng mẫn cán của ta vẫn chưa trở về. Điều gì đã xảy ra ở kinh đô? Từ đáy lòng, Bùi Thị Xuân thấy cồn cào lo lắng. Vị nữ tướng định cho gọi Phó tướng Tường Vân tới bàn bạc thì đột nhiên, cửa xịch mở. Một người đầu tóc rối bời, áo quần thôi thốc, dáng mệt mỏi bước vào cất giọng yếu ớt:
- Kính chào Chủ tướng! Tiểu tướng là Lộc xin dập đầu chịu tội.
Bùi Thị Xuân sững người đứng nhìn Lộc hồi lâu rồi cảm động tiến lại ôm lấy viên tướng tùy tùng, giọng thảng thốt:
- Làm sao em ta tiều tuỵ đến nhường này? Em biết chăng, ta từng giờ từng phút nóng lòng mong em và lo lắng cho em.
Cô gái đương đầu với kẻ phản bội vô cùng dũng cảm bỗng mềm lòng, bật khóc:
- Không trở về báo tin được cho Chủ tướng, tiểu tướng có tội lớn.
Ngay sau đó, Lộc kể lại tường tận hành động phản bội của quan Thiếu bảo Nguyễn Văn Huấn.
Đến đoạn trốn được ra khỏi dinh kẻ phản bội, Lộc dừng lại uống nước rồi kể tiếp:
- Thoát khỏi hang hùm nọc rắn, tiểu tướng lần đường định chạy tới dinh quan Thiếu phó, nhưng kẻ phản bội ranh ma, đã đoán được ý định của tiểu tướng nên cho binh lính của hắn phi ngựa chạy tắt đường đón đợi. Đến khúc ngoặt rẽ vào dinh quan Thiếu phó, tiểu tướng đuối sức chạy chậm lại thì bất ngờ bị bọn côn đồ xông ra đánh ngất. Bắt được tiểu tướng, Nguyễn Văn Huấn giam vào hầm tối và hành hạ tiểu tướng cực kỳ hiểm độc. Thâm ý của kẻ phản bội là kéo dài cái chết của tiểu tướng cho hả giận. Tiểu tướng không còn nhớ đã bị hành hạ như thế bao nhiêu lâu. Dẫu chịu cực hình tra tấn, tiểu tướng vẫn quyết tìm cách trốn để lột mặt nạ tên phản bội, trừ mầm họa cho triều đình. Rồi, một đêm, Nguyễn Văn Huấn cho hai tên lính nhốt tiểu tướng vào rọ sửa soạn khiêng ra sông dìm cho chết. Nhân lúc vắng người, tiểu tướng bảo chúng: “Các ngươi ăn lộc nhà Tây Sơn mà lại đi thờ kẻ phản bội hại người chính trực? Các ngươi hành hạ ta chưa đủ sao?”. Một tên quay mặt đi nói nhỏ: “Chúng tôi cũng không muốn làm như thế, nhưng chủ chúng tôi ác lắm. Có bề nào, cả nhà chúng tôi phải mang họa”. Tiểu tướng lại nói: “Muốn cứu cơ nghiệp nhà Tây Sơn các ngươi hãy giải thoát cho ta, hoặc tìm cách cấp báo cho quan Thiếu phó Trần Quang Diệu hay biết. Được như thế, ta chết cũng cam lòng”. Chúng nói: “Chúng tôi sẽ giúp việc chuyển tin, nhưng cứu người thì khó quá, vì chủ chúng tôi thân hành dẫn cô nương đi hành hình”. Tiểu tướng đã tưởng phải chết. Nhưng may sao, bữa ấy Nguyễn Văn Huấn được bọn bộ hạ dâng lên một thiếu nữ nghe nói rất đẹp. Hắn vùi đầu vào rượu và gái, phó mặc việc hành hình tiểu tướng cho hai tên lính. Chúng khiêng tiểu tướng ra bờ sông rồi thả ngay, chúng còn cho tiểu tướng ít tiền bạc và giục đi gấp. Giữa đêm khuya, tiểu tướng lần đường tìm đến dinh quan Thiếu phó. Nhưng rủi thay, quan Thiếu phó đã thống lĩnh binh mã đi đánh giặc. Tiểu tướng mượn được ngựa, không đợi đến hôm sau, đi gấp ngay đêm ấy. Được quá nửa đường, con chiến mã kiệt sức đã chết, buộc tiểu tướng phải đi bộ về đây.
Bùi Thị Xuân ái ngại nhìn Lộc:
- Tội tên phản bội sẽ được xét xử. Cần phải diệt sạch lũ chúng, triều Tây Sơn mới yên bề lo đối phó với mối quốc thù Gia Định. Em thấy chăng, ngay cả ở hang ổ của lũ phản dân, vẫn còn có người tốt.
- Thưa Chủ tướng - Lộc rơm rớm nước mắt - Ngươi đầy tớ gái của Nguyễn Văn Huấn lỡ miệng cho tiểu tướng hay mối quan hệ ám muội của hắn với Nguyễn Bảo cũng đã bị Nguyễn Văn Huấn bỏ rọ trôi sông rồi.
- Em trở về báo được tin hệ trọng này là một công lớn. Thôi bây giờ em hãy nghỉ ngơi cho lại sức.
***
Canh ba đêm ấy, khi vị nữ tướng Tây Sơn trằn trọc vừa thiếp đi thì Phó tướng Tường Vân đến đập cửa rất gấp. Bùi Thị Xuân bước ra, Tường Vân đã hớn hở nói:
- Thưa Chủ tướng! Chính tên nữ tân binh là người của giặc. Chúng chuyển tin cho nhau bằng thư. Tên Tuyết dấu thư trong gốc cây si ở giữa đồi khoai vào lúc nửa đêm. Một tên khác sau đấy đến lấy thư đem đi.
Bùi Thị Xuân trìu mến:
- Không có Nữ tướng, ta thật không biết lần từ đâu.
- Chủ tướng nói quá lời. Tôi chẳng qua chỉ làm theo kế của Chủ tướng. Chính Chủ tướng là người đầu tiên nghi ngờ nó.
- Trong thư nó nói gì?
- Nó viết: “Nữ tướng Tây Sơn Bùi Thị Xuân đã bị hạ sát. Nhưng Tây ngụy bố phòng rất nghiêm. Chưa thể tiến quân được”.
- Sao? Ta vẫn còn đây. Nữ tướng có đọc nhầm không đấy.
- Thưa Chủ tướng! Chuyện thật lạ. Hôm qua gặp tôi nó hết lời ca ngợi Chủ tướng. Nó nói, tướng và quân ta đối xử với nhau như chị em trong nhà. Hỏi thăm gia cảnh nó chỉ khóc, trông thật tội nghiệp.
- Ta chắc nó có điều gì uẩn khúc. Có thể, nghĩa lớn của đội nữ binh Tây Sơn đã cảm hóa nó.
- Dẫu sao Chủ tướng cũng nên cẩn trọng. Hay là bắt quách nó đi, hỏi cho ra nhẽ.
- Bắt nó lúc nào mà chẳng được. Thực tình ta vẫn chưa hiểu làm sao nó lại loan báo cho nhau như thế. Nữ tướng hãy theo sát nó và ngay ngày mai phải tung thêm một đội thám mã lanh lợi về hướng giặc, đồng thời dò xét bọn nhà giàu và những người lạ mặt lảng vảng tới vùng này. Được như thế, trận đánh Lý Tiểu Muội đã thắng một nửa.
***
Hiểu rõ Lý Tiểu Muội là một tên tướng cướp táo tợn, liều lĩnh, quân nó lại rất tinh nhuệ nên Bùi Thị Xuân không thể xem thường. Các cánh quân Tây Sơn khi trước phải cam chịu thất bại không phải vì tướng hèn, quân nhược mà vì luôn luôn mắc mưu Lý Tiểu Muội. Bởi thế, lần xuất quân này Bùi Thị Xuân không chỉ dựa vào sức mà phải thắng về mưu. Cho nên sau nhiều ngày nghiền ngẫm địa hình vùng núi Trà Sơn - nơi Lý Tiểu Muội dấu quân - Bùi Thị Xuân đã tìm được một kế đánh. Trải rộng tấm bản đồ Trà Sơn trên chiếc kỷ, Bùi Thị Xuân nói với viên tướng tùy tùng:
- Ta đã nghĩ được một kế khiến Lý Tiểu Muội không thể không mắc bẫy. Mà em đã thực khỏe chưa?
- Thưa Chủ tướng - Lộc đáp - tiểu tướng xin ráng sức phụ giúp Chủ tướng. Tiểu tướng hồi sức nhanh vì thế nước bội phần nguy biến.
- Có em phụ giúp ta thật yên tâm. Hãy lại gần đây. Mà em phải tuyệt kín những điều ta sắp dặn. Em hãy dẫn chừng mười nữ binh đóng giả làm dân thường đi các làng xung quanh vùng này - Bùi Thị Xuân dặn nhỏ -...
Nghe xong, cặp mắt Lộc sáng lên. Viên tùy tướng của Bùi Thị Xuân lần nữa lĩnh trọng trách ra đi.
Nhưng cũng ngay ngày hôm sau, vị nữ tướng Tây Sơn nhận được chiếu chỉ của vua Cảnh Thịnh giục phải đem binh hồi triều. Việc gì đã xảy ra ở kinh đô - Bùi Thị Xuân lo lắng tự hỏi. Lập tức, vị nữ tướng Tây Sơn ra lệnh triệu tập các đội trưởng tới doanh tướng.
Chỉ một lúc sau, trừ Tường Vân vừa ra ngoài thành còn các đội trưởng vẻ mặt căng thẳng đã đến đủ. Bùi Thị Xuân lướt nhìn các khuôn mặt thân thiết, những cặp mắt dò hỏi, giọng chắc nịch:
- Chỉ nội ít ngày nữa, vâng theo chiếu chỉ của Hoàng thượng, chúng ta phải đem binh trở về Phú Xuân. Vậy các ngươi hãy thu xếp lương ăn, lau chùi binh khí, sẵn sàng lên đường.
Đội Tâm không kìm được sự sửng sốt:
- Thưa Chủ tướng! Chúng ta phải ngưng việc đánh Lý Tiểu Muội?
- Phải theo ngự lệnh - Bùi Thị Xuân quả quyết - Nếu không thì còn gì là kỷ cương nữa.
Các đội trưởng hiểu rõ cung cách đối xử bất thường của Chủ tướng họ ẩn một điều gì hệ trọng chưa thể thiết lộ ra được, nên đã kìm được nỗi băn khoăn để vui vẻ ra về. Đọc được ý nghĩ ấy trong cái nhìn ngỡ ngàng, dò hỏi, biết tự kiềm chế của các đội trưởng, Bùi Thị Xuân thấy lòng ấm áp. Hơn thế, một nỗi xúc động tràn ngập đến trào nước mắt. Chính tình thương yêu, sự gắn bó, nỗi cảm thông của các viên đội trưởng, của tất cả nữ binh, đã nâng bổng tâm hồn viên nữ tướng, khích lệ viên nữ tướng ném tất cả sự khôn ngoan, sáng suốt và táo bạo để đánh thắng kẻ thù. Bây giờ cũng vậy, trước kẻ thù nham hiểm lọc lõi, trước sự dồn ép của mệnh lệnh triều đình Cảnh Thịnh, chính tình thương yêu đồng đội bắt nguồn từ nghĩa lớn: người nghèo nổi dậy đánh đổ chế độ áp bức hà khắc của chúa Trịnh, chúa Nguyễn, mưu cảnh thịnh trị thái bình, trong ấm ngoài êm cho muôn họ, đã tiếp cho Bùi Thị Xuân đủ sự thông minh để quyết định trong mấy ngày thôi, sẽ làm được cả hai việc: đánh Lý Tiểu Muội và hồi triều.
Bùi Thị Xuân vẫn đứng nguyên chỗ cũ, chỗ mà viên tướng vừa truyền một mệnh lệnh trái lòng mình cho các đội trưởng. Bùi Thị Xuân vẫn như đang nhìn theo bóng họ mà sự thực thì viên nữ tướng không thấy gì nữa. Trong óc Bùi Thị Xuân, một kế đánh táo bạo đã nhanh chóng được xếp đặt. Tất cả trí, lực của Bùi Thị Xuân đang dồn cả cho trận đánh sắp tới, trận đánh chẳng những phải thắng mà còn phải thắng nhanh, để chặn Nguyễn Ánh đem đại binh đánh ra, kịp hồi triều đúng lệnh.
Có tiếng chân người gấp gáp bước tới, Bùi Thị Xuân quay phắt lại.
- Thế này nghĩa là gì, thưa Chủ tướng - Viên Phó tướng mặt đỏ gay, hỏi - Chủ tướng định hồi triều hay sao?
Bùi Thị Xuân từ ngạc nhiên đến thích thú trước sự nóng nảy bất thường của viên phó tướng:
- Vậy, ý Nữ tướng khác thế chăng?
Thái dương Tường Vân rần rật, dấu hiệu tỏ rõ sự tức giận:
- Chúng ta leo cau đã gần đến buồng rồi.
- Thì phải cắt nhanh dể xuống nhanh!
- Chao ơi! Sao Chủ tướng không nói cho các đội trưởng rõ. - Viên phó tướng bỗng hồ hởi.
- Phút cuối cùng nói cũng chưa muộn, vì giặc ở ngay cạnh ta.
Hai người chụm đầu bàn bạc hồi lâu. Khi sắp chia tay, Tường Vân chợt hỏi:
- Còn tên nữ binh, Chủ tướng xử trí ra sao?
Bùi Thị Xuân giọng đanh lại:
- Đêm nay ta xuất quân. Mệnh lệnh giả của ta buộc nó phải tỏ rõ sự ngay gian. Nghĩa là số phận nó sắp được định đoạt. Nỗi băn khoăn của chúng ta sắp được phân giải.
Chợt Tường Vân nói như reo:
- Chủ tướng nói rất thiêng. Tên Tuyết đang đến kia rồi.
Bóng dáng quen thuộc của người nữ binh có nốt ruồi bên mép, tên là Tuyết ấy bước vào doanh trướng vội vã nhưng quả quyết. Vừa thấy các tướng Tây Sơn, Tuyết quỳ phủ phục, nói:
- Thưa Chủ tướng! Xin Chủ tướng hãy tha mạng cho kẻ một thời lầm lạc để được mãi mãi tôn thờ đại nghĩa.
Bùi Thị Xuân đỡ Tuyết dậy, ôn tồn:
- Chúng ta chờ em tự mình đầu thú, vì nghĩa lớn mà nguyện đới tội lập công.
- Thưa Chủ tướng! Bọn hải phỉ người Thanh triều một lần tràn đến bắt tất cả gia quyến em. Để cứu vớt cả nhà thoát khỏi tay kẻ ác, em đã phải bán mình cho chúng. Nỗi nhục mất đi tất cả những cái gì thiêng liêng nhất của đời người con gái khiến em sinh liều. Lý Tiểu Muội nhân cơ hội đó là như cứu vớt em, chu cấp tiền bạc nuôi gia quyến em và thu nạp em vào đảng lục lâm.
Nữ tướng Tường Vân hỏi:
- Sao ngươi lại viết thư báo cho Lý Tiểu Muội là nữ tướng Bùi Thị Xuân đã bị hạ sát?
Tuyết run lên:
- Vậy là tung tích em đã bị lộ. Vậy mà em vẫn còn được sống, ơn cứu mạng ấy em không bao giờ quên. Nhưng em viết vậy là để làm kiêu lòng Lý Tiểu Muội và quyết ý đầu thú. Ngặt vì em lo sợ Chủ tướng không tha tội nên còn trùng mình đó thôi.
Bùi Thị Xuân chậm rãi:
- Ta hiểu thâm ý bức thư ấy của em. Nếu không số phận em đã được quyết định.
- Chủ tướng đại lượng khoan dung và nhìn thấu được lòng người.
- Bây giờ em định làm việc gì để lập công?
Tuyết hết cả rụt rè:
- Xin Chủ tướng chớ vội đem quân hồi triều mà nên đem quân vây đánh Lý Tiểu Muội cành sớm càng tốt. Em xin được dẫn đường.
- Vùng Trà Sơn lắm núi nhiều khe, được thêm người dẫn đường càng hay. Vậy em hãy về sửa soạn, đợi lệnh ta.
***
Lý Tiểu Muội, viên nữ chúa lục lâm, nhìn những bu gà trống mà quân hắn vừa mua về được ở các chợ hồi chiều, vẻ mặt hoan hỷ. Mụ nói với tên mưu sĩ, đồng thời là tình nhân của mụ:
- Nữ tặc cực kỳ lợi hại Bùi Thị Xuân đã bị con Tuyết hạ sát. Bởi thế, ngày mai ta sẽ cho quân ăn mừng rồi tiến đánh lấy thành Quảng Nam.
- Nữ chúa không đợi Nguyễn Vương sao? Ngày một ngày hai, Nguyễn Vương cũng sẽ đánh thành này.
- Ông thế mà đần. Tướng giặc đã bị hạ sát, can chi phải chia công với Nguyễn Ánh, sắp đến lúc chúng ta được Thiên triều ghi công. Phải trừ khử cả Nguyễn Vương kia. Cứ phải sống lẩn lút trong núi, ông không thấy nhục sao?
Tên lục lâm mỉm cười.
- Nữ chúa khác người, tôi không bằng được. Nhưng trước ngày xuất trận, Nữ chúa nên khích lệ quân sĩ.
Lập tức Lý Tiểu Muội nổi hiệu lệnh hội binh. Gần 500 quân kỵ và hơn 2000 quân bộ phút chóc đã nai nịt gọn gàng, binh khí lăm lăm trong tay, đứng thành cơ ngũ chỉnh tề chờ lệnh.
Trong nắng chiều vàng nhuộm, lũ quân lục lâm đầu tóc bù xù, mặt mày vàng ệch, trông vừa bẩn thỉu vừa hung dữ. Thấy quân mình đã đủ, Nữ chúa lục lâm nanh ác và dữ tợn đặt tay vào đốc kiếm, đưa cặp mắt sắc lạnh nhìn từng cơ đội, rồi cất giọng oang oang.
- Bớ chiến hữu! Nữ tặc tướng Tây ngụy và cả đám giặc cái đã đến ngày tận số! Nghe biết ta đem quân ra đây, nữ tặc đã hồn xiêu phách lạc, chân tay rụng rời, định tìm đường rút chạy, nói thác là đem binh hồi triều. Nửa tuần trăng trước, ta đã thân chinh đến thành nó như đi vào đất mình. Bọn chúng có mắt như mù, đến đỗi ta đã cho người vào do thám, làm nội công mà chúng không hề hay biết. Bởi thế, tin vui đưa đến, nữ tặc tướng uy danh lẫy lừng Bùi Thị Xuân đã bị lưỡi gươm nội công chặt rụng đầu. Việc hạ thành Quảng Nam, vì thế không đáng coi là khó nhọc, đến sớm lấy sớm, đến muộn lấy muộn mà thôi.
- Tả, tả, tả! Hảo, hảo, hảo! - cả đám quân lục lâm hò reo điên loạn hưởng ứng.
Lý Tiểu Muội lại tiếp, giọng phấn chấn:
- Bớ chiến hữu! Ngày mai ta sẽ mở tiệc ăn mừng tướng giặc bị hạ sát rồi tiến đánh lấy Quảng Nam. Rồi sẽ thẳng tiến kéo ra Phú Xuân, ra Thăng Long, tu sửa thành trì, nộp dâng đất này cho Thiên tử. Vậy các người vì đế nghiệp của Thiên tử, vì tình bằng hữu của hai nước để một phen ra tay, bắt bọn dân da đen mọi rợ, quăng xác chúng cho cầm thú, rửa sạch non nước này. Phú quý vinh hoa, quyền cao chức trọng đang chờ các ngươi.
Tiếng hò, tiếng hú, tiếng cười hỗn loạn nổi lên
Một tên lục lâm râu quai nón lởm chởm, mất trắng dã, cất giọng ồm ồm:
- Đất này giàu có lắm, đưa dân thiên quốc sang lập nghiệp sẽ phát tài lớ.
- Gái nước này đẹp lắm, hầy.
Tiếng cười, tiếng nói ồn ào như chợ vỡ.
Lý Tiểu Muội thét lớn:
- Đêm nay ta cho phép các ngươi thoả thích vui chơi và nghỉ cả ở đây để ngày mai tiến phát.
Tiếng hú, tiếng reo hò lại ầm ầm nổi lên không ngớt.
Giữa lúc ấy, sau một đêm một ngày phân tán thành từng đội hành quân để giữ tung tích, đội nữ binh thiện chiến Tây Sơn đã đến nơi hội binh gần vùng núi Trà Sơn hiểm trở. Tùy tướng Lộc ra đón Bùi Thị Xuân, hớn hở nói:
- Kế của Chủ tướng đã được thi hành thông đồng bén giọt. Bọn giặc đã mua được nhiều gà trống. Chúng chưa kịp làm thịt đâu.
Gỡ hạt ké mắc trên mái tóc rất đẹp của Lộc, Bùi Thị Xuân tươi cười:
- Ta có lời khen ngợi các em.
Ngay sau đây, Bùi Thị Xuân cho quân ăn uống rồi lệnh cho binh sĩ đi ngủ. Đúng nửa đêm, người người ngậm tăm, ngựa được tháo cương, theo lệnh nữ tướng Tây Sơn lặng lẽ tiến vào núi. Để dễ nhận ra nhau trong đêm tối, các nữ binh Tây Sơn lấy khăn trắng bịt đầu làm hiệu. Tùy tướng Lộc theo sau, Tuyết đi trước dẫn đường. Phải phân giải mãi, phó tướng Tường Vân và một nghìn nữ binh mới chịu ở lại giữ thành. Đến canh ba, toàn đội nữ binh Tây Sơn đã vây kín quả núi có hàng trăm con gà trống đang thi nhau gáy, nơi mà Bùi Thị Xuân biết chắc toàn bộ quân của Lý Tiểu Muội đang ẩn nấp. Dao kiếm, pháo hoả được quân Tây Sơn cầm sẵn trong tay. Nghe ám hiệu dây chuyền, các nữ binh Tây Sơn êm nhẹ tiến lên núi. Quân của Lý Tiểu Muội sau cuộc vui chơi thoả thích vẫn ngủ say như chết.
Cho đến khi Lý Tiểu Muội, trước lúc bị bắt sống, kịp kêu lên thì quân của mụ đã bị giết chết quá nửa. Trận kịch chiến diễn ra trong đêm tối. Quân giặc vừa tìm binh khí vừa rú lên như hóa dại. Các nữ binh Tây Sơn dầy công luyện tập lại say lập công đã tả xung hữu đột chém giặc như chém chuối.
Chỉ trong một đêm, hơn hai ngàn quân của Lý Tiêu Muội, cái vốn quý của Thanh triều, cánh quân tiên phong táo tợn của Nguyễn Ánh đã không còn một mống.
Lục trong bọc Lý Tiểu Muội có đủ mật thư của Thanh triều, của Nguyễn Ánh và của các đạo trưởng Phu-lãng-sa. Hơn thế, vị nữ tướng Tây Sơn còn biết rõ Nguyễn Ánh thân cầm quân sắp đánh Quảng Nam. Lý Tiểu Muội không chịu được nỗi nhục bị bắt sống, đã cắn lưỡi tự tử.
***
Ngay hôm trở về thành Quảng Nam, Bùi Thị Xuân cho gọi Tuyết đến.
- Em đã lập được công đầu - Bùi Thị Xuân âu yếm nói - Ta có lời khen ngợi.
Tuyết xúc động trước phần thưởng bất ngờ, lúng túng:
- Chủ tướng tha tội là may. Ơn ấy em xin báo đáp.
- Hôm trước em nói gia quyến em bị Lý Tiểu Muội bắt làm con tin, chẳng hay nữ tặc giữ ở đâu? Em hãy đưa đường để quân ta đến cứu.
Tuyết rớm nước mắt:
- Cảm ơn Chủ tướng đoái thương đến gia cảnh. Hiện gia đình em và nhiều người khác bị giam ở ngoài đảo. Ở đó chỉ có vài tên lục lâm già nua, ốm yếu canh phòng. Muốn giải thoát chỉ cần một toán quân nhỏ là đủ. Nhưng thưa Chủ tướng, có phải giặc Ánh hẹn với Lý Tiểu Muội đánh Quảng Nam không?
Bùi Thị Xuân cười hóm hỉnh:
- Em là người thông minh rất mực. Có phải em muốn cải trang làm người của Lý Tiểu Muội để ra mắt Nguyễn Ánh không?
- Chủ tướng nhìn thấu được lòng dạ em. Em biết cách chúng nó nhận ra nhau. Chỉ cần Chủ tướng trao tấm hình Nguyễn Ánh để trong bọc của Lý Tiểu Muội là công việc ổn thoả.
- Vậy ta trao cho em 20 nữ binh giỏi võ nghệ để làm một công đôi việc. Em cứ dẫn giặc kéo thẳng đến thành này. Nhớ sau khi nghe súng hiệu hãy nằm xuống tránh loạt tên đạn đầu tiên rồi sau đó tùy nghi tham chiến. Em đừng quên báo cho Nguyễn Ánh biết ta đã chết, Lý Tiểu Muội chờ hắn ở thành Quảng Nam này.
- Em xin lĩnh mệnh đi ngay. Kính chào Chủ tướng.
- Chúc em lần nữa lập được công đầu. Cho ta gửi lời thăm hỏi gia quyến em.
***
Y hẹn với Lý Tiểu Muội, lại nhận được mật hiệu và tin Bùi Thị Xuân đã bị giết, Lý Tiểu Muội đã chiếm được thành, Nguyễn Ánh liền đem quân tiến về thành Quảng Nam. Nguyễn Ánh càng quyết tâm chiếm bằng được thành Quảng Nam bởi vì hắn nhận được tin quân Tây Sơn do Trần Quang Diệu và Vũ Văn Dũng thống lĩnh, kéo vào Quy Nhơn đã bắt sống Nguyễn Bảo. Choáng váng vì thất bại nhưng Nguyễn Ánh tin rằng chiếm được thành Quảng Nam, quân Tây Sơn ở Quy Nhơn sẽ bị bao vây. Hắn sẽ tung quân hai mặt đánh Quy Nhơn, lực lượng tinh nhuệ nhất của quân Tây Sơn ở đó sẽ bị tiêu diệt.
Nhưng trận ác chiến diễn ra hoàn toàn đảo ngược những tính toán của Nguyễn Ánh. Trên đường quân Ánh tiến vào thành Quảng Nam, chúng đã bị quân thiện chiến của nữ tướng Tây Sơn chặn đánh đúng chỗ mà Bùi Thị Xuân đã chọn.
Trận ấy, Nguyễn Ánh đi đoạn hậu nên may mắn thoát chết. Nhưng nỗi nhục thua cả trí lẫn tài viên nữ tướng Tây Sơn khiến Ánh tức lồng lộn. Đem tàn quân về tới Gia Định, Nguyễn Ánh nói phao lên rằng quân hắn vì hết lương nên không cốt chiếm Quảng Nam, giấu biệt trận thua đau bất ngờ.
Lập được công lớn liên tiếp, tên tuổi Bùi Thị Xuân nổi lên như sóng cồn. Những kẻ ghen ghét Bùi Thị Xuân ở triều thấy vậy tìm cách gièm pha, mưu hại bằng được vị nữ tướng Tây Sơn.
***
Khao quân sau trận thắng đại quân Nguyễn Ánh, Bùi Thị Xuân quyết định để hai nghìn nữ binh do phó tướng Tường Vân chỉ huy ở lại giữ thành Quảng Nam, còn mình đem ba nghìn nữ binh hồi triều theo lệnh vua Cảnh Thịnh. Một cảnh chia tay bịn rịn giữa quân và tướng, nhất là giữa Bùi Thị Xuân và phó tướng Tường Vân.
Theo chân Bùi Thị Xuân về doanh tướng, giọng Tường Vân đượm buồn:
- Chủ tướng hồi triều, xin cẩn thận giữ mình. Mưu mô của bọn gian thần chẳng thể xem thường. Chúng lại được Hoàng thượng tin cẩn.
Bùi Thị Xuân gượng vui:
- Cảm ơn Nữ tướng khuyên răn. Vì việc quân, ta phải tạm xa nhau nhưng tình ta lúc nào cũng gang tấc bên nhau. Nữ tướng hãy tin rằng ta nhường cơm sẻ áo, tranh lấy vất vả vì nhau. Đôi khi ta khóc cạn nước mắt vì thương tiếc đồng đội nhưng tuyệt nhiên ta chẳng bao giờ mềm lòng trước mặt quân thù. Đem quân hồi triều lần này, mọi việc ta đã có phương lược đối phó. Ta chỉ buồn vì quân địch thì hiểm độc, lắm quỷ kế mà Vua ta thì sao nhãng việc triều chính. Nhiều lúc ta muốn vì nghiệp lớn của dân nước, để ngoài tai những lời xàm tấu, xếp chuyện hiềm khích lại vì đại sự. Nhưng chúng nào để yên. Ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu ta không chết khi theo Tiên đế đánh Nguyễn diệt quân Xiêm, lật đổ cơ nghiệp chúa Trịnh, cả phá giặc Thanh, thì lẽ nào ta lại chết vì bọn gian thần hèn nhát. Nhược bằng Hoàng thượng cả nghe lũ chúng bắt ta phải chết thì cổ nhân có câu: ngọc dẫu đập vụn được nhưng không hủy được sắc trắng; trúc có đốt cháy được nhưng không hủy được gióng thẳng. Ta dù phải chết oan nhưng lòng ta ngay, người đời sẽ chứng rõ. Vả, nếu có mệnh hệ nào, ta xin được chết giữa trận tiền, giữa ba quân để báo đền ơn nước.
- Thưa Chủ tướng! Đối với kẻ thù chẳng nên khoan nhượng, dù hôm qua nó còn là bằng hữu. Chi bằng ra tay hành động trước vẫn là hơn. Bằng chứng về tội phản bội của Nguyễn Văn Huấn đã rành rành ra đó,
- Làm việc đó rất dễ, ít nhất cũng không khó.
- Quan Thiếu phó đã đem binh đi. Nguyễn Văn Huấn nắm trọn việc điều khiển triều chính. Nếu hắn đặt phục binh để hại Chủ tướng?
- Người ta khi cần có thể dũng cảm hơn bản thân mình vốn có rất nhiều. Huống chi ta biết ba nghìn nữ binh thà quyết tử để bảo vệ ta, bảo vệ chính nghĩa.
Vừa lúc ấy lại có chiếu chỉ của vua Cảnh Thịnh do đích thân quan Thị Lang bộ Lễ dẫn đầu đoàn sứ giả mang đến giục Bùi Thị Xuân hồi triều. Theo lời, Vua còn gửi cho Bùi Thị Xuân hai chai rượu sâm để bồi bổ sức khỏe, gọi là chút quà mọn thưởng công lao khó nhọc cho vị nữ tướng tài ba.
Khi đích thân đặt hai chai rượu sâm lên kỷ, viên tùy tướng của Bùi Thị Xuân đột nhiên giật thót người như phải bỏng. Lộc nói nhỏ với Bùi Thị Xuân:
- Xin Chủ tướng chớ động đến thứ rượu ấy. Tiểu tướng vừa nhận ra viên Thị Lang này là bộ hạ đắc lực của Nguyễn Văn Huấn. Hắn hàng ngày bàn mưu tính kế với sư phụ hắn.
Bùi Thị Xuân không thay đổi sắc mặt vội lạy tạ nhận quà của Vua. Làm xong thủ tục đó, Bùi Thị Xuân chỉ vào Lộc hỏi viên Thị Lang:
- Ông có nhận ra người này không?
Chợt nhận ra Lộc, một người chết sống lại, viên Thị Lang thất sắc:
- Thưa Tướng quân! Tôi chưa hề gặp người này!
Bùi Thị Xuân tủm tỉm cười:
- Thế mà viên tướng tùy tùng của tôi đã nhận ra ông đó.
- Tôi... tôi không hiểu, tôi không biết - viên Thị Lang lắp bắp - Tôi đã xong việc, xin tướng quân cho tôi tùy nghi trở lại triều đình.
- Xin mời ông cùng đội nữ binh của tôi hồi triều ngay bây giờ.
- Tướng quân cho tôi được tùy ý định liệu - viên Thị Lang hoảng hốt nói.
Bùi Thị Xuân xốc kiếm truyền lệnh hội binh rồi bảo viên Thị Lang:
- Tôi báo để ông biết, ông phải hồi triều trong sự che chở của chúng tôi. Chúng ta khởi hành.
Nữ tướng Tường Vân và hai nghìn nữ binh đi theo tiễn chân Bùi Thị Xuân và đội quân hồi triều suốt quãng đường dài. Đến khi Bùi Thị Xuân ra lệnh cho họ trỏ về, nhiều nữ binh bật khóc rưng rức. Họ đứng trông theo bóng dáng vị nữ tướng Tây Sơn xa dần rồi khuất hẳn.