Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6505 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2183
Tôi Không Phải Kẻ Phản Bội

❊ ❊ ❊

Cesare nhìn Frank đột nhiên xuất hiện, vẻ mặt bình thản, sau đó hắn bình tĩnh đưa điện thoại cho Frank.

Frank nhận lấy điện thoại, tiện tay đưa cho vệ sĩ bên cạnh, nhưng đột nhiên vươn tay ra, túm lấy cổ tay trái của Cesare, nhân đà vặn mạnh, bẻ ngược tay trái của Cesare ra sau lưng.

Cesare vì cánh tay đau nhói mà khom người xuống.

Frank trực tiếp ra tay, chút tình nghĩa cuối cùng cũng không còn, hoàn toàn xong đời rồi.

Từ phía sau túm lấy tay trái của Cesare, Frank lạnh lùng nói: "Ngươi làm ta rất thất vọng, Cesare."

Nói một câu lạnh lùng xong, Frank tháo đồng hồ của Cesare, sau đó tên vệ sĩ mà ông ta chỉ định cho Cesare cất súng đi, lấy ra một sợi dây rút, trói chặt hai tay Cesare ra phía sau.

Buông Cesare ra, Frank bắt đầu sờ soạng tóc của Cesare, sờ từ đầu xuống chân, tất cả đồ đạc trên người Cesare đều bị Frank lục soát sạch bách, ngay cả giày cũng không để lại cho hắn.

Sau khi Frank đưa giày của Cesare cho thuộc hạ bên cạnh, lạnh giọng ra lệnh: "Đưa hắn về, kiểm tra những thứ này, còn nữa, định vị mọi cuộc gọi trên điện thoại của hắn."

Cesare không ở nhà Mario, hắn bị Frank bắt quả tang ngay tại một nhà hàng, mà hắn thậm chí không biết Frank đi theo mình tới nhà hàng từ lúc nào.

Hắn thản nhiên nói: "Frank, nếu ông muốn giết tôi, cần gì phải tốn công sức như vậy, tìm mấy cái lý do vớ vẩn làm gì? Có ý nghĩa không? Tôi đã nói là sẵn sàng đón nhận cái chết rồi, hà tất phải thế."

Frank áp sát vào Cesare, thì thầm: "Là một kẻ phản bội mà muốn chết? Đừng có nằm mơ."

Frank vươn tay bóp chặt miệng Cesare, sau đó "cắc" một tiếng, xương hàm của Cesare bị Frank bóp trật khớp. Ông ta bẻ miệng Cesare ra, lấy một chiếc đèn pin nhỏ soi vào bên trong xem xét, rồi lập tức nhét đèn pin vào miệng Cesare, thô bạo gõ vào từng chiếc răng của hắn.

Sau khi kiểm tra một lượt, Frank tiện tay ném chiếc đèn pin đi, lạnh giọng nói: "Ngươi nên đi gặp nha sĩ đi, Cesare."

Miệng nói vậy, Frank chậm rãi bóp cổ áo vest của Cesare, rồi lại chậm rãi bóp tiếp cổ áo sơ mi, cuối cùng Frank còn dùng mũi ngửi kỹ trên cổ áo của Cesare.

Cesare chảy nước dãi, ú ớ nói: "Ông sợ tôi tự sát sao? Frank."

Frank thấp giọng nói: "Ngươi không có cơ hội tự sát đâu, Cesare. Cổ áo tẩm Kali xyanua, ngươi đang chuẩn bị cái gì? Ngươi đang sợ hãi điều gì?"

Cesare cười khẩy mấy tiếng: "Ông là mũi chó à? Cái này mà cũng ngửi ra được."

Frank vô cảm nói: "Không phải mũi chó, là còn thính hơn mũi chó. Đưa đi."

Cesare đi chân trần bị đẩy ra khỏi nhà hàng, nhét vào một chiếc xe, sau đó Frank đích thân ngồi cạnh hắn.

Cesare biết xong rồi, tất cả đều xong đời rồi.

Khi Cesare bị đưa trở lại nhà của Mario, quay lại phòng khách nơi Mario ngất xỉu, hay nói đúng hơn là nơi hắn "chết", Mario đang ngồi trên sofa với vẻ mặt âm trầm, thấp giọng nói: "Cesare, bất ngờ không?"

Cesare ú ớ nói vài câu, Frank lập tức bóp cằm hắn, "cắc" một tiếng đẩy khớp vào vị trí cũ, Cesare mới thở phào, nói: "Không bất ngờ lắm. Kể từ lúc tôi nhìn thấy Frank, thì không thể quá bất ngờ được nữa. Hi, Mario, làm tốt lắm."

Mario cầm một chiếc điện thoại trên bàn trà lên, chậm rãi nói: "Phải, làm tốt lắm. Justin đã lộ diện, kẻ thù ẩn nấp đã nổi lên mặt nước. Quan trọng nhất là, kẻ nội gián lớn nhất bên cạnh ta cứ thế lộ diện. Chỉ một màn giả chết thôi mà thu hoạch được lớn thế này, vượt xa dự tính tốt nhất của ta."

Cesare không nói gì. Mario cầm điện thoại thông minh của Cesare lật xem vài cái, cười bảo: "Đã xóa lịch sử cuộc gọi, coi như ngươi cẩn thận. Nhưng ngươi nghĩ vậy là đủ rồi sao?"

Cesare thấp giọng nói: "Đương nhiên không đủ. Ông có thể trực tiếp tra tất cả lịch sử cuộc gọi của tôi từ công ty viễn thông. Nếu ông tin tưởng tôi, thì làm thế nào cũng không thành vấn đề. Ông không tin tôi, thì dù tôi không làm gì cũng không xong. Rất đơn giản, tôi hiểu."

Mario cầm chiếc đồng hồ của Cesare lên, xem xét một chút rồi gật đầu: "Thứ ta tặng ngươi, nhưng ta không ngờ ngươi lại gắn thêm máy phát tín hiệu vào nó. Ta có chỗ nào đối xử không phải với ngươi sao? Cesare."

Cesare thở hắt ra, nói: "Ông không đối xử không phải với tôi, ông đối với tôi rất tốt, là tôi có lỗi với ông."

Sắc mặt Mario rất khó coi, ông ta dang rộng hai tay: "Ngươi không thể dùng một câu xin lỗi mà đuổi ta đi được, ngươi phải cho ta một lời giải thích."

Cesare thở dài một tiếng, nói: "Tôi vốn không muốn giải thích cho ông, nhưng, tôi biết ông rất nghi hoặc, cho nên tôi sẵn lòng giải thích một chút."

Mario gật đầu liên tục: "Rất tốt, rất tốt, ta phải cảm ơn ngươi đấy. Nói đi, tại sao phản bội ta."

Cesare rất nghiêm túc nói: "Tôi không phản bội bất kỳ ai. Tôi trung thành, không sợ hãi, tôi nỗ lực hoàn thành sứ mệnh của mình, cho đến khi hy sinh tất cả mọi thứ. Cho nên tôi không phải kẻ phản bội, càng không nói đến chuyện phản bội."

Mario giận quá hóa cười, lớn tiếng nói: "Không phản bội? Ngươi còn dám nói lại lần nữa sao?"

Cesare nghiêm túc nói: "Tất nhiên, tôi không phải kẻ phản bội, bởi vì người tôi trung thành là gia tộc Cicero, không phải ông."

Mario dùng ngón tay chỉ vào chính mình, đập vào ngực mình nói: "Ta, chính là gia tộc Cicero!"

Cesare lắc đầu: "Ông còn sống, thì đại diện cho gia tộc Cicero, ông chết rồi, thì không còn đại diện cho gia tộc Cicero nữa. Trước khi ông chết, tôi chưa từng làm bất cứ việc gì phản bội ông, ngay cả khi ông phát động nội chiến gia tộc, cướp lấy vị trí gia chủ từ tay Justin, tôi cũng không ngăn cản ông, không phản bội ông. Nhưng ông đã chết rồi, vì gia tộc Cicero, tôi bắt buộc phải chọn một giữa Lorenzo và Justin."

Cơ mặt trên mặt Mario co giật không ngừng, ông ta thấp giọng nói: "Nói như vậy, là tại ta sao?"

Cesare gật đầu: "Đúng vậy, nếu ông không dùng thủ đoạn giả chết vụng về như vậy, nếu tôi không thực sự tin rằng ông đã chết, thì tôi tuyệt đối sẽ không làm bất cứ chuyện gì."

Mario khinh bỉ nói: "Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?"

Cesare lại thở dài một tiếng thật dài, nói: "Biết ông sẽ không tin, nhưng sự thật là như vậy, bất kể ông có tin hay không, tôi bắt buộc phải nói ra."

Mario ngả người ra sau, lắc đầu nói: "Ngươi nói màn giả chết của ta rất vụng về, vậy tại sao ngươi vẫn mắc lừa? Ha ha, Cesare, ta vẫn luôn cho rằng ngươi là một gã rất trầm ổn, ta cứ nghĩ muốn khiến ngươi lộ diện ít nhất phải mất vài ngày. Nhưng ta không ngờ, ngươi gần như lập tức bộc lộ mình là một kẻ phản bội, điều này ta thực sự không ngờ tới."

Cesare thở dài: "Đó là vì tôi quá vội vàng, Mario. Tôi không thể trơ mắt nhìn gia tộc Cicero diệt vong, tôi quá vội vàng, cho nên tôi đã phạm phải sai lầm ngu ngốc này. Chưa nhìn thấy thi thể của ông, chưa tự mình xác nhận cái chết của ông, đã không thể chờ đợi được mà phát đi tin tức, bởi vì tôi thực sự không dám chờ đợi thêm nữa, gia tộc Cicero không còn thời gian nữa rồi."

Mario đột nhiên gầm lên: "Câm miệng lại! Gia tộc Cicero sẽ không diệt vong, kẻ diệt vong là ngươi, là các ngươi!" (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2127
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.