A Phi cuối cùng cũng hỏi tới vấn đề mấu chốt, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn Quách Tĩnh.
Không sai, đây quả thực là chuyện đại nghĩa dân tộc. Về nguyên tắc, trì hoãn được đám cao thủ Mông Cổ này sẽ có lợi cho toàn bộ người chơi trong game. Ít nhất có thể để họ vui vẻ Hoa Sơn Luận Kiếm, toàn tâm toàn ý tỷ võ đoạt soái, toàn bộ võ lâm Trung Nguyên cũng chịu ít tổn thất hơn, người dân an cư lạc nghiệp, bách tính sống trong an khang, người chơi ăn chơi trác táng, NPC tiêu dao tự tại. Nhưng chuyện quang minh chính đại như vậy, sao lại rơi lên đầu Trường Thương Môn?
Quách đại hiệp cười nói: "Không phải rơi lên đầu Trường Thương Môn, mà là rơi lên đầu 'Khổ Mệnh A Phi' ngươi đó!"
"Ta không làm!" A Phi giật mình, lập tức từ chối thẳng thừng.
Nực cười, ta còn đang chờ đợi để dương danh lập vạn tại Hoa Sơn Luận Kiếm, chuyện đi cản Kim Luân Pháp Vương để chịu chết như vậy thì đổi người khác đi. Nhưng Quách đại hiệp rõ ràng không tỏ thái độ gì trước câu "Ta không làm" của A Phi, chỉ cười hì hì nhìn A Phi, như thể A Phi đã đồng ý rồi vậy. A Phi tức thì có cái nhìn hoàn toàn mới về Quách Tĩnh, người ta vẫn nói Quách Tĩnh mộc mạc trung hậu, xem ra lời đồn không thật. Đôi lông mày rậm mắt to kia, lúc này lại tràn đầy khí tức dâm đãng.
Nhưng Quách Tĩnh dù sao vẫn là Quách Tĩnh, ông không có tài ăn nói khéo léo, vì thế người ra mặt tiếp theo chính là Quách Tương, Quách sư tổ. Dù bây giờ nàng vẫn chưa đến tuổi bốn mươi để sáng lập Nga Mi Phái, cũng chưa có tính khí nóng nảy của thời kỳ mãn kinh, nên nàng mỉm cười nói với A Phi: "Ngươi biết rõ kế hoạch của mình, ngươi chuẩn bị tham gia Hoa Sơn Luận Kiếm, vì thế còn chế tạo một thanh Huyền Thiết Trường Thương. Ta nghĩ không bất cứ việc gì có thể cản trở kế hoạch của ngươi, đúng không?"
A Phi gật đầu kiên định, chỉ tay vào chưởng môn và môn chủ, nói: "Trọng trách duy trì chính nghĩa võ lâm, làm rạng danh Trường Thương Môn còn trông cậy vào ta! Còn đại nghĩa dân tộc loại chuyện lớn này, hãy giao cho những người chơi đẳng cấp như Vân Trung Long, Đại Kiếm Thần đi!"
Quách Tương đương nhiên biết Vân Trung Long và Đại Kiếm Thần đại diện cho điều gì, nàng mỉm cười nói: "Những người đó là những người mà hệ thống chỉ định không được động tới."
"Ý gì cơ?" Câu này Tứ Nhĩ Nhất Thương và A Phi đồng thanh thốt lên, rõ ràng là đã phát hiện ra mánh khóe gì đó. Quách Tương tự thấy mình lỡ lời, sắc mặt hơi biến đổi, nhưng nàng khựng lại một chút rồi thần sắc như thường, nói: "Để các ngươi biết cũng không sao. Lần Hoa Sơn Luận Kiếm này là hoạt động lớn nhất từ khi game vận hành, để đảm bảo hoạt động diễn ra thuận lợi, hệ thống cũng đưa ra rất nhiều yêu cầu với chúng ta - NPC. Thời gian này chúng ta cố gắng ít phát nhiệm vụ, ngay cả khi phát nhiệm vụ cũng không thể để những người chơi chính tham gia. Những người chơi chính này là chỉ những người chơi ngôi sao trong game, như Đại Kiếm Thần, Vân Trung Long, đại sư huynh của các đại môn phái, bọn họ dù sao cũng là bảo chứng cho tỉ lệ người xem, cho nên chúng ta không có quyền nhờ họ giúp đỡ."
Nghe xong lời này, A Phi tức thì không vui, khuôn mặt dài thượt ra như mặt lừa. Hắn giơ ngón tay chỉ vào mình nói: "Ta không phải người chơi ngôi sao?" Quách Tương che miệng lắc đầu, A Phi lộ rõ vẻ thất vọng tột cùng. Sau đó hắn lại chỉ vào Tứ Nhĩ Nhất Thương bên cạnh, nói: "Hắn có phải người chơi ngôi sao không?" Tứ Nhĩ Nhất Thương rõ ràng cũng khẩn trương lên, thần sắc lúng túng nhìn Quách Tương. Quách Tương gật đầu, nói: "Tính là. Đại sư huynh của môn phái đều là người chơi ngôi sao."
Tứ Nhĩ Nhất Thương tức thì mày nở mắt cười, A Phi lại càng ủ rũ hơn, nhảy dựng lên nói: "Cái này tính là ý gì? Khổ Mệnh A Phi ta tuy không phải nói là mạo mỹ như hoa, nhưng dù sao trên giang hồ cũng có chút tên tuổi, ngươi không đi nghe ngóng xem, ra ngoài hét một tiếng 'Khổ Mệnh A Phi', mười người thì tám người cũng biết đại danh của ta!"
Quách Tương cười nói: "Lời này không sai. Thực ra ngươi vốn cũng được tính là người chơi ngôi sao, chỉ là lần này nương ta đặc biệt làm đơn xin với hệ thống, hệ thống liền gạch tên ngươi xuống. Bây giờ ngươi không được tính là người chơi ngôi sao nữa."
A Phi ngẩn người, tức thì giận không chỗ phát tiết, gần như giận dữ hét lên: "Mẹ ngươi có ý gì?"
Quách Tương lạnh mặt nói: "Đừng mắng người, cha ta còn ở đây này!"
A Phi đờ người hồi lâu, đổi từ ngữ nói: "Nương ngươi có ý gì?"
Quách Tương lắc đầu, nói: "Nương ta nói, nhiệm vụ lần này ngươi là người thích hợp nhất. Bà vốn chưa có chủ ý, hôm nay thấy ngươi phong quang vô cùng ở thành Tương Dương, bà lập tức nảy ra ý tưởng. Nhiệm vụ này đúng là không ngươi thì không ai làm được, vì thế bà còn chuẩn bị phần thưởng phong phú. Chỉ cần ngươi đồng ý, bất kể việc thành hay không, phần thưởng đều sẽ cho ngươi."
A Phi ngẩn người, hồi lâu mới nói: "Phần thưởng gì?"
"Trước tiên có thể để cha ta chỉ điểm khinh công cho ngươi. Khinh công của ngươi là tuyệt học, tuy uy lực không tệ nhưng tư thế không nhã nhặn, hơn nữa còn phải dùng cả tay lẫn chân, đánh nhau cũng không tiện. Cha ta tuy không giỏi khinh công nhưng ông tinh thông Cửu Âm Chân Kinh, đối với thân pháp cũng nghiên cứu rất sâu. Chỉ cần cha ta truyền cho ngươi vài câu khẩu quyết thân pháp trong chân kinh, ngươi có thể không cần tứ chi chạm đất cũng có thể thi triển Bách Biến Thần Bò, hơn nữa uy lực còn tiến thêm một tầng lầu."
A Phi hai mắt sáng rực, vẻ bất mãn trên mặt tức thì tan biến quá nửa, nói: "Còn gì nữa?"
"Thương pháp của ngươi là thương pháp cao cấp, nương ta biết Đả Cẩu Bổng Pháp, tuy hai thứ khác nhau nhưng thương và bổng xưa nay không phân nhà. Bà có thể truyền cho ngươi một chiêu kỹ năng phụ trợ diễn biến từ Đả Cẩu Bổng Pháp, kỹ năng phụ trợ này có một tác dụng rất quan trọng, đó là có thể khiến thời gian hồi chiêu thương pháp của ngươi ngắn lại. Ngươi có một chiêu Nhất Vãng Vô Tiền, cái này thì không cần ta nói nhiều nữa."
"Mẹ kiếp!" Tứ Nhĩ Nhất Thương vốn đang xem náo nhiệt mắng một tiếng, câu này thuần túy là để xả nỗi ghen tị. Hắn rất hiểu chiêu Nhất Vãng Vô Tiền của A Phi, biết uy lực cũng biết khuyết điểm, nếu có thể giảm thời gian hồi chiêu, tu vi võ công của A Phi tuyệt đối có thể tăng lên rất lớn.
A Phi cũng vô cùng động tâm, nuốt nước bọt, giọng khàn khàn nói: "Còn gì nữa?"
Quách Tương cười nói: "Hai cái này còn chưa đủ sao? Ngươi đừng có quá tham lam."
A Phi ngẩn người một lát, trên mặt hiện ra vẻ do dự, giãy giụa nói: "Tại sao lại là ta?"
"Trước tiên, ngươi là người dùng thương", Quách Tương cười nói, "Bởi vì binh sĩ Đại Tống đều dùng trường thương, chúng ta cần một người chơi dùng thương, giả trang thân phận binh sĩ Đại Tống xuất hiện ở cửa ải, rõ ràng những người chơi dùng kiếm đều không thích hợp."
"Người chơi của Trường Thương Môn có mấy vạn đệ tử đều có tư cách này", A Phi lạnh mặt nói.
"Tiếp theo, nhiệm vụ lần này sẽ trừ danh vọng", Quách Tương trầm mặc một lúc, nhìn Quách Tĩnh hồi lâu mới nói. Câu này vừa thốt ra, A Phi liền nhảy dựng lên, nói: "Trừ danh vọng? Chẳng lẽ là đi giết người phóng hỏa? Ta không làm, ta không làm!" Là nạn nhân của danh vọng, A Phi vừa nghe thấy trừ danh vọng liền run rẩy toàn thân, chết cũng không muốn quay về những tháng ngày bi thảm trước kia.
Quách Tương nói tiếp: "Nhiệm vụ lần này nói ra cũng không phải chuyện gì quang minh chính đại. Khi nương ta nghĩ ra kế hoạch này, cha ta còn phản đối, cho rằng không được quang minh chính đại lắm. Nhưng vì sự an ổn của võ lâm Trung Nguyên, cũng chỉ đành mạo hiểm thử một lần. Cho nên chuyến này cần tìm một người chơi danh vọng không cao lắm. Mục tiêu của ngươi là vu oan hãm hại, không tránh khỏi phải làm một ít việc xấu. Tất nhiên việc xấu này cũng không tính là quá tệ, ngươi yên tâm, sẽ không trái với đạo nghĩa giang hồ. Nhưng dưới góc nhìn của hệ thống, cũng không phải chuyện quang minh. Vì vậy sẽ trừ đi một ít danh vọng. Cái này cần người chơi có thể tự nguyện chấp nhận, tốt nhất là người chơi từng đọa vào phỉ loại, tâm lý cũng dễ chịu hơn một chút."
Nói đến đây, mọi người đều nhìn A Phi một cái, trong lòng A Phi thắt lại, hắn nhìn vào chỉ số danh vọng của mình, phát hiện vẫn là không, thế là lệ rơi đầy mặt. Kể từ khi nâng danh vọng của mình từ giang hồ phỉ loại lên thành Thiếu Hiệp, hắn liền không làm việc tốt nào, vẫn dừng lại ở giai đoạn con số không. Nghĩ tới đây hắn thở dài bất lực, nghĩ tới một điển cố, chẳng lẽ người từng làm trộm thì mãi mãi là trộm sao?
Nhưng lời này thì nói cho ai nghe đây? Chỉ đành nuốt nước mắt vào trong bụng.
"Ngoài việc dùng thương và rất xấu ra, còn yêu cầu gì nữa?" A Phi buông xuôi, chẳng lẽ chỉ mình hắn là đủ tiêu chuẩn? Trường Thương Môn mấy vạn đệ tử, làm sao cũng tìm được vài tên cặn bã tai họa chứ? Hắn không tin mấy vạn người chơi của Trường Thương Môn đều là tấm gương hòa bình hữu ái, tất nhiên lời này không thể nói trước mặt chưởng môn và môn chủ.
Quách Tương mỉm cười, nói: "Điều kiện thứ ba, người này phải biết Huyền Minh Chân Khí."
Câu này vừa thốt ra, mọi người không còn nghi vấn gì nữa, ánh mắt đều đổ dồn vào người A Phi. Trong game này, người biết Huyền Minh Chân Khí chỉ có một mình A Phi, không còn ai khác. Thời gian này hắn nổi đình nổi đám, Huyền Minh Chân Khí cũng theo đó mà nổi danh thiên hạ, gần như trở thành một dấu hiệu của A Phi, giống như Tử Hà Thần Công của Vân Trung Long, Hàng Long Thập Bát Chưởng của Mông Diện Khách, Ỷ Thiên Kiếm của Bộ Hành Yên Yên vậy.
Dùng thương, danh vọng thấp, Huyền Minh Chân Khí, A Phi thở dài bất lực, nói: "Ngươi cứ nói thẳng là cần một người chơi tên là 'Khổ Mệnh A Phi' không phải là được rồi sao?"