Sau ba mươi hiệp, A Phi thấy cường công không có kết quả, biết rằng không thể làm gì hơn được nữa bèn lui xuống, nhân tiện điều hòa hơi thở. Vô Hoa Quả sắc mặt trầm tĩnh, cây gậy dài nhẹ nhàng xoay một vòng, cũng không thừa cơ phản công. Thế nhưng trong mắt A Phi, Vô Hoa Quả này thần sắc không chút thay đổi, khí thế trầm ổn, rõ ràng thế công vừa rồi của hắn không gây ra chút ảnh hưởng nào cho đối phương.
Trận đấu chỉ mới bắt đầu, nhưng cục diện ngang tài ngang sức nằm ngoài dự đoán này khiến cho trận đấu vốn dĩ không có gì đáng mong đợi bỗng chốc trở nên đáng xem. Dù là tuyển thủ tham gia hay khán giả, đều biết trận đấu hôm nay sẽ không thể nào là một trận quyết đấu nhanh chóng. Trong lòng A Phi vừa kinh vừa nghi, trước tiên là kinh ngạc trước bản lĩnh của Vô Hoa Quả. Thứ hai là nghi hoặc vì sao mình lại gặp phải đối thủ như vậy. A Phi luôn biết trong chốn giang hồ tàng long ngọa hổ, cho nên gặp phải cao thủ ở Hoa Sơn Luận Kiếm cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Vô Hoa Quả này có vài thủ đoạn cũng là chuyện thường tình. Nhưng trớ trêu thay đây lại là trận đấu đầu tiên của Hoa Sơn Luận Kiếm, theo lý mà nói hệ thống nên có ý thức để cao thủ tránh mặt nhau, tránh việc gặp nhau quá sớm. Chẳng lẽ lần Hoa Sơn Luận Kiếm này không áp dụng quy tắc đó?
Sau khi Vô Hoa Quả chặn được thế công của A Phi, cúi đầu trầm mặc một lát rồi đột nhiên cười nói: "Thương pháp hay, thương pháp này của ngươi quả nhiên không tầm thường. Có qua có lại mới toại lòng nhau, ngươi cũng tiếp ta vài chiêu côn pháp đi!"
Dứt lời, hắn vung cây gậy dài, kêu "ong" một tiếng rồi nhắm thẳng A Phi điểm tới,Vậy mà là triển khai phản kích. A Phi không dám khinh suất, vung thương đỡ lại, nhưng cảm thấy chiêu thức của đối phương thế mạnh lực trầm, nội lực càng là không tầm thường, liền ngưng thần nghênh chiến. Cả hai đều dùng binh khí dài, từ xưa đến nay binh khí dài vốn có câu "côn quét một mảnh, thương đâm một đường", lúc này cả hai đều thi triển bản lĩnh riêng của mình, gậy dài của Vô Hoa Quả quét ngang mang theo tiếng gió rít, Hồng Anh Thương của A Phi cũng là thương tới thương lui, tuy nhiên hắn không phải chỉ biết phòng thủ, thương pháp triển khai ra lại là thủ trong có công, chơi trò đối công với Vô Hoa Quả, trong chốc lát cục diện trở nên cởi mở, vô cùng đẹp mắt.
"Phản công rồi, đến lượt Vô Hoa Quả phản công! Bây giờ hai người trên sân đã bắt đầu đối công! Đây có thể coi là chuyện hiếm thấy trong các trận đấu hôm nay, chư vị chớ có bỏ lỡ!"
Khán đài tức thì vang lên từng đợt hoan hô, ngoại trừ số ít người quan tâm đến thắng bại, đại đa số mọi người đều chỉ xem náo nhiệt. Trận đấu ngày đầu tiên thường là mạnh đối đầu với yếu, không đánh được mấy hiệp đã phân định thắng thua, khán giả xem đều không thỏa mãn, khó khăn lắm mới có một trận đấu ngang tài ngang sức, hơn nữa cả hai đều là cao thủ có thực lực, mọi người đương nhiên hết lời khen ngợi đặc sắc.
"Sao lại đánh lâu như vậy?", Thu Phong Vũ cũng có chút kinh ngạc.
Hai người qua lại vài hiệp, A Phi bắt đầu dần dần suy đoán ra lộ tuyến võ công của đối thủ. Côn pháp của Vô Hoa Quả này chắc là côn pháp cao cấp, cho nên về chiêu thức và uy lực thì ngang ngửa với thương pháp của hắn, bởi vậy chỉ xét riêng điểm này, hai người kẻ tám lạng người nửa cân. Mấu chốt là ở nội lực, A Phi dùng chính là tuyệt kỹ sở trường của mình - Huyền Minh Chân Khí, đây chính là tuyệt học giang hồ thực thụ, nội lực thâm hậu không nói, còn có kèm theo hiệu quả đóng băng, người bình thường tuyệt đối khó lòng chống đỡ. Thế nhưng Vô Hoa Quả này không những đỡ được, mà còn đỡ cực kỳ nhẹ nhàng. Không ít lần Huyền Minh Chân Khí của A Phi thông qua cây thương đã truyền tới cây gậy của Vô Hoa Quả, nhưng lại như muối bỏ bể, đối phương không hề có dấu hiệu bị đóng băng chút nào.
Điều này khiến A Phi trong lòng càng lúc càng kinh ngạc, chẳng lẽ nội công của đối phương cũng là tuyệt học hay sao? Phỏng đoán này khiến A Phi tức thì toát mồ hôi lạnh. Nội công tuyệt học, côn pháp cao cấp, thực lực như vậy không hề thấp, cho dù đặt trong số người chơi thì cũng thuộc hàng nhất lưu, tại sao Vô Hoa Quả này lại vô danh tiểu tốt, trên giang hồ căn bản không có chút danh tiếng nào chứ?
Lúc này Vô Hoa Quả điểm một gậy tới, A Phi nghiêng người tránh né, hắn có ý muốn thử nội lực của đối phương, liền từ bên cạnh tung một chưởng ra. Chưởng này hàm chứa Huyền Minh Chân Khí, khi tung chưởng chân khí cuồn cuộn, đi được nửa đường lòng bàn tay đã bao phủ bởi làn sương trắng. Quả nhiên Vô Hoa Quả không thể tránh né, cũng tung một chưởng đánh tới. Hai người lần đầu tiên giao thủ ở cự ly gần, hai chưởng chạm nhau, chỉ nghe một tiếng "bộp" giòn giã, cả hai đều lùi ra ngoài. A Phi khổ mệnh lùi liên tiếp ba bốn bước mới đứng vững, mà Vô Hoa Quả cũng lùi ba bước, thân thể lắc lư mấy cái rồi cũng đứng vững lại, hai người nhìn về phía đối phương, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt đối phương.
So ra thì sự kinh ngạc của A Phi mãnh liệt hơn nhiều. Chưởng này của hắn là có sự chuẩn bị mà tới, đối phương là bị động phòng thủ, theo lý mà nói mình nên chiếm thế thượng phong, nhưng hai chưởng chạm nhau, A Phi cảm thấy lòng bàn tay nóng rát, nội lực đối phương tinh thuần thâm hậu, so với Huyền Minh Chân Khí của mình thì không hề thua kém, không ngờ lại là một cục diện ngang tài ngang sức nữa. Mấu chốt là Huyền Minh Chân Khí mà hắn truyền sang có mang theo hiệu quả cực hàn, nhưng A Phi không nhìn ra đối phương chịu chút ảnh hưởng nào.
Vô Hoa Quả sau khi đứng vững thì khẽ rung tay, cổ tay phát ra tiếng kêu răng rắc. Trong lúc kinh ngạc, hắn nhíu mày cúi đầu nhìn thoáng qua, đột ngột ngẩng đầu cười nói: "Đây chính là tuyệt học nội công Huyền Minh Chân Khí sao? Lợi hại, lợi hại! Nếu đổi là người khác, sợ rằng bàn tay này đã bị đóng băng rồi."
A Phi lại không hề che giấu sự kinh ngạc của mình, nói: "Các hạ mới là nội công cao cường! Có thể dễ dàng tiếp được Huyền Minh Chân Khí của ta như vậy, ngươi là người thứ hai ta từng gặp."
Vô Hoa Quả ngẩn ra, ngay sau đó cười nói: "Nghe nói ngươi cũng từng giao thủ với Vân Trung Long, vậy người đầu tiên chính là hắn sao?" A Phi gật đầu, sau đó kinh hãi nói: "Không ngờ ngươi hiểu rõ quá khứ của ta như vậy!" Vô Hoa Quả lại lắc đầu nói: "Lời này nói ra thì có chút vô vị rồi. Đã muốn đối địch với ngươi, khó tránh khỏi phải làm quen với tư liệu của ngươi một chút. Ngươi là cao thủ nổi danh giang hồ, tư liệu về ngươi tìm một cái là ra cả đống, ta đâu dám lơ là!"
Nói đến đây, hắn đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị về phía A Phi, A Phi không hiểu ra sao, nhíu mày. Tuy nhiên từ lời của Vô Hoa Quả, A Phi cảm nhận được một tia bất ổn. Hai người ngay từ đầu đã ở vào tình thế khác nhau, Vô Hoa Quả biết tất cả về A Phi, mà A Phi đối với Vô Hoa Quả lại gần như không biết gì, tương đương với việc A Phi ở ngoài sáng còn Vô Hoa Quả ở trong tối, bản thân đã là bất công tột cùng. A Phi muốn hỏi thêm, thì Vô Hoa Quả lại lần nữa tấn công tới. Trong lòng A Phi đầy nghi hoặc, nhưng cũng biết bây giờ không phải lúc tán gẫu, hắn xốc lại tinh thần, quyết định không xem thường đối thủ nữa. Vô Hoa Quả quét một gậy tới, A Phi dùng thương gạt ra, thừa lúc hai người áp sát, Vô Hoa Quả đột nhiên hạ giọng nói: "Có người nói, nếu ta đánh bại ngươi, chắc chắn sẽ nổi danh thiên hạ. Ngươi đoán xem người đó là ai?"
A Phi ngẩn ra, thầm nghĩ ngươi đây là ý gì? Thừa lúc A Phi mất tập trung, Vô Hoa Quả nhanh như chớp chọc một ngón tay tới, A Phi theo phản xạ đưa tay vỗ tới, nhưng lòng bàn tay còn cách đối phương vài thước, đã như bị một cái dùi nhọn đâm mạnh vào, đau nhói thấu tâm. A Phi hừ một tiếng, lảo đảo lùi về phía sau.
Khán đài ồ lên một tiếng, Thu Phong Vũ kêu "á" một tiếng rồi đứng bật dậy. Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người giao thủ mà phân định cao thấp. Tuy nhiên, người đang ở thế hạ phong lại là A Phi khổ mệnh, mà Vô Hoa Quả lại khí định thần nhàn, có phần nhìn xuống A Phi đang chật vật. Phi Thường cầm micro lớn tiếng nói: "Thật khiến người ta kinh ngạc, A Phi khổ mệnh dường như đã bị Vô Hoa Quả đánh trúng, ồ, mọi người xem, lòng bàn tay hắn chảy máu rồi!"
Trên sân, A Phi đưa bàn tay lên trước mắt, chỉ thấy giữa lòng bàn tay là một lỗ máu nhỏ, vết thương tuy không nặng nhưng cũng có máu chảy ra, chậm rãi làm đỏ cổ tay. Hệ thống nhắc nhở hắn đã bị thương nhẹ, điều khiến A Phi kinh ngạc là đối phương không hề dùng thương dài, đoản kiếm loại vũ khí như vậy, mà chỉ dùng ngón tay chọc một cái.
Chưa chạm vào đối phương đã bị thương, đây là võ công gì? Lòng A Phi chấn động mạnh. Hắn vận nội lực cầm máu, nhìn lại Vô Hoa Quả thì ánh mắt đã khác xưa. Hắn không hiểu câu nói vừa rồi của Vô Hoa Quả có ý gì, là cố tình làm rối loạn tâm lý mình, hay là có chuyện đó thật? A Phi không đoán ra, nhưng mơ hồ cảm thấy Vô Hoa Quả dường như rất quen thuộc với mình, hơn nữa còn có chút mùi vị bất thường bên trong.
Trước đó A Phi cứ nghĩ Vô Hoa Quả này rất khiêm tốn, lúc này xem ra thì không hề như vậy. Người khiêm tốn trên đời có hai loại, một loại là thực lực không ra gì nên khiêm tốn, loại còn lại là thực lực rất mạnh nhưng lại thích đóng vai heo ăn thịt hổ, Vô Hoa Quả chắc là thuộc loại sau. Có lẽ, sau khi thành công chặn đứng thế công của A Phi trong giai đoạn đầu, nội tâm của Vô Hoa Quả bắt đầu bành trướng, dù sao trong dịp này, người khiêm tốn đến đâu cũng không thể khiêm tốn được nữa. Đây chính là buổi phát sóng trực tiếp hướng tới toàn bộ trò chơi, đánh bại A Phi khổ mệnh, thì đồng nghĩa với việc một bước lên mây và một bước thành danh, đối với người chơi không có chút danh tiếng nào như Vô Hoa Quả mà nói, dùng từ "một bước lên mây" cũng không hề quá đáng.
Tuy nhiên đây chỉ là phỏng đoán của A Phi, vốn dĩ không có bất kỳ bằng chứng nào. Vô Hoa Quả lại giơ ngón tay vừa đánh lui A Phi ra, thong thả nói: "Công phu này của ta gọi là Nhất Dương Chỉ, chắc là ngươi từng nghe qua rồi nhỉ."
Trên khán đài, Phong Y Linh phun một ngụm trà sữa vào gáy người chơi ngồi phía trước, mấy thứ trông giống trân châu đen dính trên tóc gã đó trông đặc biệt nổi bật.