Sự đắc ý thầm lặng của A Phi tất nhiên không ai hay biết, Hoắc Đô thông minh tự nói một mình: "Sư phụ, nếu như con đoán không sai, Vô Hoa này có lẽ đã đầu quân cho Mông Cổ đại hãn rồi! Nhưng gã lôi kéo thế lực Huyền Minh Nhị Lão kia, làm như vậy xem chừng là đã tỏ rõ thái độ, muốn chúng ta biết khó mà lui. Cho nên gã đả thương sư huynh nhưng không giết huynh ấy, mà đổ vấy cho Sở Lưu Hương là để chuyển hướng và trì hoãn hành động của chúng ta. Bây giờ giết Triệu Đại Tráng này, là để cắt đứt người dẫn đường của chúng ta. Gã là chủ nhân của sa mạc lớn này, chỉ cần một câu nói thôi, sẽ không có ai dám chỉ đường cho chúng ta nữa. Nếu Triệu Đại Tráng này chết rồi, chúng ta ngoài việc quay về Mông Cổ thì không còn cách nào khác!"
Phân tích này đầy hào hứng khí thế, mọi người đều nghe mà gật đầu lia lịa, còn A Phi thì ngẩn người ra. Kế hoạch của Cừu Thiên Nhận là muốn gây hiểu lầm cho nhóm người Kim Luân Pháp Vương, khiến họ nghi ngờ Vô Hoa, sau đó chọn thời cơ phá bĩnh dọc đường, khiến nhóm Pháp Vương đi đứng dè dặt nơm nớp, cuối cùng kéo họ lại ở trong sa mạc. Không ngờ Hoắc Đô Hoắc thiếu hiệp lại diễn giải hoàn hảo "dụng ý hiểm ác" của Vô Hoa, cú vu oan giá họa này đạt được hiệu quả hoàn mỹ hơn, A Phi cũng phải bái phục cái đầu óc của Hoắc Đô.
Cái đầu này làm bằng gì vậy, quá biết bịa đặt.
Vậy mà một đám đại gia ở đây nghe vậy đều ra vẻ trầm tư, A Phi thở dài một tiếng. Kim Luân Pháp Vương và đám người này võ công trác tuyệt, nhưng không thể áp đảo Huyền Minh Nhị Lão, suy cho cùng chính là vì chỉ số thông minh. Nếu không, với võ công của Pháp Vương, quét ngang lục hợp chẳng lẽ không phải là chuyện dễ như trở bàn tay? Cho dù Huyền Minh Nhị Lão liên thủ với Tứ Đại Ác Nhân, cũng chưa chắc đã chiếm được lợi lộc gì trên người lão.
Một lúc sau, Kim Luân Pháp Vương đứng dậy, trầm giọng nói: "Xem ra nhiệm vụ lần này của chúng ta đã khiến Huyền Minh Nhị Lão nôn nóng rồi. Chúng sử đủ mọi thủ đoạn để trì hoãn chúng ta, chính là sợ chúng ta làm thành chuyện này, tranh được công lao to lớn trước mặt Đại hãn. Hề hề, càng như vậy, chúng ta càng phải kiên định quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Chư vị, không nên chậm trễ, chúng ta xuất phát ngay thôi!"
Mọi người đồng thanh đáp lời, A Phi lại hớt hải nói: "Đừng bỏ rơi ta mà, chư vị anh hùng!"
Hoắc Đô cười nói: "Tất nhiên sẽ không bỏ rơi ngươi, bằng không chúng ta làm sao ra khỏi sa mạc?"
"Vậy ai cứu ta?", A Phi đáng thương nói. Kim Luân Pháp Vương nhẹ nhàng giơ tay lên, kèm theo tiếng rồng ngâm, một luồng quái lực xông thẳng vào trong cơ thể A Phi. Luồng lực đạo đó tung hoành ngang dọc trong cơ thể hắn, không hề có chút ý tứ thương hoa tiếc ngọc nào, thuần túy là dùng cách đơn giản thô bạo để xé toạc hàn khí trong người ra ngoài. Nội tức vốn ổn định của A Phi bị luồng lực này xung kích, lập tức lại trở nên hỗn loạn không chịu nổi, hắn lại một lần nữa oa oa phun máu, phun một cách hưng phấn cuồng nhiệt.
Mọi người thấy vậy đều vô cùng vui mừng, Đạt Nhĩ Ba thật thà nói: "Phun máu rồi, phun máu rồi, tốt quá! Phun hết máu thì thương thế sẽ chuyển biến tốt, trước đây ta cũng như vậy, ta có kinh nghiệm, ngươi không cần lo lắng."
"Lo lắng cái con mẹ ngươi", A Phi không nói nên lời, đầy bụng nước mắt chỉ có thể chảy ngược vào trong tim. Đạt Nhĩ Ba là đồ đệ của Kim Luân Pháp Vương, Kim Luân Pháp Vương chữa thương cho hắn tất nhiên vô cùng cẩn thận, tuyệt đối không để đồ đệ của mình chịu tổn thương quá lớn, nhưng A Phi thì khác, chỉ là một người ngoài mà thôi, chỉ cần không chết thì quản gì hắn bị thương hay tàn phế? Thế là bộ Long Tượng Bàn Nhược Công bá đạo vô song cứ thế tàn phá thân thể nhỏ bé của hắn, A Phi vừa phun máu vừa nhận được thông báo của hệ thống: Người chơi Khổ Mệnh A Phi vì thương lại chồng thương, thuốc quá liều, tu vi nội lực giảm sút nặng nề, giảm vĩnh viễn một thành, không thể khôi phục.
Nhìn thấy thông báo này, miệng A Phi như con chó chạy vài cây số không sao khép lại được nữa, máu tươi ướt đẫm phun ra ngoài, tựa như vòi nước bị mở chốt.
Trong game, thiếu hiệp giang hồ sợ nhất điều gì?
Cái chết? Chẳng qua chỉ hóa thành bạch quang, vài giây sau liền tái sinh; Bị thương? Chỉ là một biểu hiện, bất kỳ thương thế nào dưới linh đan diệu dược đều không đáng ngại; PK đánh nhau... Đây không phải là sợ mà là vui mừng, không có tranh chấp thì không phải là giang hồ. Lừa gạt trộm cướp, cải trang hóa trang đánh lén... Phàm là những thứ trong hiện thực không muốn chạm vào, người chơi đều muốn gặp trong game, đây là niềm vui mà thế giới ảo mang lại cho người chơi.
Nhưng có một điểm là tất cả mọi người đều không muốn chạm vào, đó chính là sự suy giảm võ công. Hệ thống quy định có mấy cách có thể dẫn đến sự suy giảm tu vi võ học, sự suy giảm trong thời gian ngắn thì không cần nhắc đến, thông thường trạng thái bị thương hoặc trúng độc đều sẽ dẫn đến võ công tạm thời suy yếu, một khi thương thế hồi phục tu vi võ học cũng sẽ trở về. Nhưng trong môi trường nào đó, người chơi tử vong không bình thường, hoặc chịu thương thế khó chữa trong thời gian dài, hoặc bị võ công đặc biệt tấn công như Bắc Minh Thần Công, hoặc phạm sai lầm bị hệ thống cưỡng chế giáng cấp, đều sẽ gây ra ảnh hưởng cực kỳ tiêu cực cho võ công của người chơi.
Dù sao trong môi trường chung, võ công của người chơi không ngừng tiến bộ, cho dù là võ công rác rưởi nhất, ngày qua ngày luyện tập cũng sẽ khiến uy lực không ngừng tăng cường. Một khi có chút suy giảm, cũng tương đương với việc đi ngược dòng nước, bị người bên cạnh kéo giãn khoảng cách. Trước mắt Khổ Mệnh A Phi chính là trạng thái này, hắn vì dưới trọng thương bị Long Tượng Bàn Nhược Công của Kim Luân Pháp Vương thúc ép, triệt để biến thành bi kịch. Tu vi nội công giảm một thành, tương đương với suy giảm 10%, đây là một loại trừng phạt cực kỳ nghiêm trọng, chỉ đứng sau việc võ công bị tẩy trắng.
A Phi dở khóc dở cười, ngẩn người một hồi sau liền gầm lên một tiếng: "Cái mạng khổ của ta...", lời đến bên miệng lại nhận ra không đúng liền vội vàng im bặt. Nhưng mọi người xung quanh đều bị tiếng hét này của hắn làm cho giật mình, Hoắc Đô nheo nheo mắt, nói: "Ngươi nói cái mạng khổ là cái gì?"
A Phi đè nén cơn giận đang bốc lên, dùng tay quệt một cái lên miệng lau khô vết máu, trợn mắt lên nói: "Ta nói là cái võ công khổ mệnh của ta! Vốn dĩ có chút nội lực này, bị Vô Hoa và các ngươi làm cho tan biến sạch sành sanh. Hệ thống nói nội lực tu vi của ta giảm 10%, đời này của ta coi như xong rồi. Haizz!" Nói đoạn hắn chật vật bò dậy. Tuy võ công bị tổn hại, nhưng uy lực lớn của Long Tượng Bàn Nhược Công cũng không tệ, Kim Luân Pháp Vương xung kích như vậy, ít nhất đã trị khỏi thương thế cho hắn, chỉ là di chứng hơi lớn một chút.
Thật đúng là câm điếc ăn hoàng liên, khổ không nói được, bóng lưng của A Phi có chút tiêu điều.
Nghe A Phi nói vậy, Kim Luân Pháp Vương cười ha hả, nói: "Chútcông phu đó của ngươi, trong mắt ta chỉ thuộc hàng cỏ rác mà thôi. Khinh công của ngươi không tệ, nhưng các phương diện khác thì kém xa, chỉ cần ngươi đưa chúng ta ra khỏi sa mạc, bình an đến Tương Dương, ta sẽ truyền cho ngươi một môn võ công hiếm có trên đời."
A Phi mắt sáng rực lên hít một hơi, buột miệng nói: "Long Tượng Bàn Nhược Công?"
Mọi người nghe vậy đều biến sắc, Hoắc Đô càng kinh ngạc vô cùng, Kim Luân Pháp Vương lại lạnh mặt nói: "Long Tượng Bàn Nhược Công là tuyệt học Mật Tông của chúng ta, không dễ dàng truyền cho người ngoài. Điểm này ngươi đừng có nghĩ tới. Ngay cả hai đồ đệ của ta còn chưa học được một chiêu hai thức nào, ngươi làm sao có thể khuy thám huyền ảo?"
A Phi tất nhiên biết môn nội công đỉnh cấp này không dễ dàng đạt được, hơn nữa cho dù đạt được, hắn cũng khó lòng từ bỏ Huyền Minh Chân Khí đã luyện có thành quả nhất định. Cú này chỉ là hỏi thử chơi, đã thấy Kim Luân Pháp Vương từ chối thẳng thừng, A Phi cũng nản lòng không trông chờ nữa. Chỉ là hắn gặp phải bất hạnh, thần thái khá thất vọng, đứng đó thở dài thở ngắn.
Cũng không trách hắn được, người đi cùng như Kính Trung Nhân họ nhẹ nhàng nhận được đủ loại lợi ích, còn Khổ Mệnh A Phi hắn thâm nhập vào nội bộ kẻ địch, chịu khổ chịu mệt lại còn bị thương, cuối cùng nhận kết cục tu vi nội công giảm sút một thành, đổi lại là bất kỳ ai cũng sẽ không vui. Kim Luân Pháp Vương thấy vậy cũng có thể hiểu được, lão chuyển ánh mắt sang mọi người, ý tứ là có nên an ủi Triệu Đại Tráng xui xẻo này hay không, dù sao phía sau còn phải dựa vào người ta chỉ đường. Lũ Nhật Bản ác ôn để dân làng dẫn đường còn phải cho chút phiếu lương thực cơ mà, Kim Luân Pháp Vương tự nhận mình so với loại lãng nhân Nhật Bản như Vô Hoa này thì mạnh hơn chút ít.
Mọi người hiểu ý, mỗi người lục lọi trong ngực một lúc lâu, Tiêu Tương Tử dẫn đầu nói: "Triệu Đại Tráng, ta luyện là công phu Thần Đả, ngươi nếu có lòng ta truyền cho ngươi một hai pháp môn, có thể khiến ngươi cường thân kiện thể, lực lượng tăng mạnh."
A Phi thấy lạ lắm, nói: "Công phu này không tệ." Tiêu Tương Tử cười nói: "Không tệ thì không tệ, tiếc là có chút tác dụng phụ. Trước hết luyện công phải tìm thi thể, thứ hai là luyện xong cơ thể có chút cứng đờ, môn công này luyện đến cực hạn, đao thương bất nhập đi đứng như bay, chỉ là hai chân không thể cong, cần phải nhảy mà đi..."
Thế này chẳng phải thành cương thi rồi sao? A Phi lắc đầu lia lịa.
Doãn Khắc Tây cười nói: "Ta luyện là roi pháp, ngươi nếu muốn học ta liền dạy ngươi hai chiêu." A Phi cũng lắc đầu lia lịa, hắn luyện thương pháp còn chưa xong, tất nhiên cũng không có thời gian luyện loại vũ khí khác.
Đạt Nhĩ Ba nói: "Ta có một cây đại xử, trên thô dưới nhỏ, dùng rất thuận tay...", lời chưa dứt A Phi đã ra hiệu không cần nói tiếp. Chỉ có Ni Ma Tinh im lặng không lên tiếng. Ni Ma Tinh trước đó đối với A Phi vẫn còn ấn tượng chút ít, dù sao A Phi từng nói trước mặt Vô Hoa rằng thuật yoga của hắn lợi hại thế nào, lúc này thấy lợi ích của mọi người đều không làm A Phi thỏa mãn, Ni Ma Tinh liền nói: "Ta luyện là thuật Yoga Thiên Trúc, chỉ là thuật này chú trọng luyện tập độ dẻo dai của cơ thể, cần năm tháng dài lâu mới có hiệu quả. Chắc là ngươi không có hứng thú, nhưng ta có thể truyền cho ngươi pháp môn của thuật Yoga, giúp ngươi điều lý nội tức. Ngươi bị Huyền Minh Chân Khí và Long Tượng Bàn Nhược Công làm bị thương, trên người chắc chắn có không ít dị chủng chân khí trú lại trong cơ thể, thuật Yoga này của ta có thể giúp ngươi quy chính và hóa giải dị chủng chân khí, điều lý nội tức, vốn có kỳ hiệu chữa thương. Ngươi có lẽ không biết, tuyệt học chí cao của Thiếu Lâm là Dịch Cân Kinh, chính là bắt nguồn từ thuật Yoga của Thiên Trúc chúng ta..."
A Phi sắc mặt bình tĩnh, giọng điệu ôn hòa nói: "Đã như vậy, ta liền luyện một chút thuật Yoga này, dù sao cũng có chút chỗ tốt." Nhưng trong lòng hắn thì sóng thần gào thét, cả người gần như muốn nhảy dựng lên.