Các vị Sơn chủ dẫn theo môn nhân đệ tử tìm kiếm chúng A Tu La trong phạm vi thế lực của mình, vừa phát hiện liền cùng nhau tế bảo oanh sát. Chúng A Tu La vốn đã đông cứng lại không chút phòng bị, chín phần mười bị đánh thành cặn bã, kẻ may mắn chưa chết cũng uống hận tại chỗ dưới sự vây công của mọi người.
Thật đúng là "Xuất sư vị tiệp thân tiên tử" (Chưa xuất quân đã chết).
Các tu sĩ ban đầu còn chút sợ hãi kiêng dè bất an, càng giết lại càng thêm can đảm, một đường giết vào tử địa, nhìn thấy chúng A Tu La còn chưa bước ra khỏi tử địa đã bị băng phong thành tượng băng, càng không chút do dự mà ra tay đánh vỡ.
Nhìn mảnh vụn huyết lưu ly băng vỡ đầy đất, mọi người đều có cảm giác như đang nằm mơ, cứ thế là xong rồi? Điều này cũng quá dễ dàng đi?
Từng người ngẩng đầu nhìn trời, không thấy sắc đỏ máu, chỉ thấy một màu tuyết trắng.
Mọi người xoay người hướng về phía núi Khô Lâu lặng lẽ cúi đầu hành lễ.
Vách Khô Lâu, Thạch Cơ đứng trong gió tuyết, nhìn thiên địa mịt mù, chỉ có nàng mới biết, đây bất quá mới chỉ là bắt đầu.
Cửu U, từng giọt từng giọt máu không ngừng nhỏ vào huyết hải, thanh âm này trong tai Minh Hà lại vô cùng êm tai. Minh Hà Lão Tổ đứng trên Thập Nhị Phẩm Nghiệp Hỏa Hồng Liên khẽ thu lại tay áo, lại nhẹ nhàng mím mím môi, tiếng cười trầm thấp tràn ra khỏi cổ họng: "Hê hê hê hê, đây bất quá mới vừa bắt đầu!"
Nhân tộc, đã biến thành tu la trường. Giết và bị giết, đều giết đến điên cuồng. Giết người như ngóe!
Chúng A Tu La tàn nhẫn bạo ngược đã hoàn toàn chọc giận dị nhân nhân tộc, từng thanh niên, thiếu niên, đứa trẻ sinh ra đã có dị thuật thần thông, ấu đồng còn chập chững biết đi, hài nhi vừa mới lọt lòng vẫn còn trong tã lót, khi nhìn thấy cha mẹ người thân tộc nhân bị sinh nuốt sống lột trước mắt đều phát điên. Từng tiếng gầm bi phẫn, từng loại thái cổ thần thông, thiên địa bí thuật, không màng cái giá phải trả, thi triển ra, thiên địa biến sắc, máu chảy thành sông.
"Giết! Giết! Giết!"
Đều giết đến điên cuồng. Từng mảng lớn chúng A Tu La tiêu vong, không chỉ nhục thân, mà còn cả linh hồn.
"Dị nhân?" Minh Hà Lão Tổ nhíu nhíu mày.
Từ sau lưng lão bước ra một nam tử vóc người cao lớn nhưng không hề xấu xí, nam tử cúi người nói: "Lão Tổ, đã đến lúc chúng ta xuất thủ rồi!"
Minh Hà suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu, nói: "Không vội, vẫn chưa tới lúc." Lão lại nói với nam tử vóc người cao lớn kia: "Ba Tuần, ngươi cùng Đại Phạm Thiên, Dục Sắc Thiên, Thấp Bà, cùng với đại quân A Tu La dưới trướng mới là tinh nhuệ của Huyết Hải ta. Không xuất thủ thì thôi, đã xuất thủ tất phải uy chấn Hồng Hoang, giết ra uy nghiêm của Huyết Hải ta, chỉ có như vậy chúng ta mới có thể đứng vững gót chân tại Hồng Hoang."
Bốn đại Ma Vương đứng đầu là Tự Tại Thiên Ba Tuần cúi người đáp vâng.
Minh Hà chỉ vào các cảnh tượng giết chóc đang hiển hiện trên Huyết Hải nói: "Đều nhìn cho kỹ, bọn chúng đều là kẻ dò đường cho các ngươi, chết thì cũng đã chết rồi, nhưng cũng không thể chết vô ích. Đây là thời cơ tốt nhất để các ngươi hiểu rõ đại địa Hồng Hoang, hiểu rõ kẻ địch của các ngươi."
"Rõ!"
Bốn đại Ma Vương cùng các Ma Tướng sau lưng bọn họ đều mở to mắt chăm chú nhìn.
Giết chóc tiếp tục.
Chúng A Tu La xông vào đại địa Vu tộc thảm thiết bị tàn sát. Từng nam nữ già trẻ Vu tộc hiếu chiến, thích giết chóc lại có chiến lực bùng nổ, cầm lấy chiến binh gào thét giết vào trong đám A Tu La. Một trận tàn sát một chiều, Vu tộc dùng chiến binh trong tay, lấy máu của chính chúng A Tu La viết cho bọn chúng một bài học không thể xóa nhòa: "Trước mặt Vu tộc chúng ta, các ngươi chỉ là cặn bã, chúng ta mới là chủ nhân của đại địa Hồng Hoang."
Chúng A Tu La chưa từng nhận được một giọt máu nào từ Vu tộc, Vu chết là quy về thiên địa, làm sao có máu để lại cho bọn chúng được.
Cho nên, chúng A Tu La chết trong tay Vu tộc coi như là chết vô ích.
Vu tộc không tu Nguyên Thần, ngay cả nghiệp lực cũng không sợ!
Minh Hà Lão Tổ nhíu nhíu mày, nói: "Vu tộc vô dụng đối với ta, không cần dây dưa!"
"Rõ!"
Ma Vương, Ma Tướng cũng nhìn ra được, Vu tộc không chỉ chiến lực siêu quần, mà còn khắc chế bọn họ, cực kỳ khó chọc vào!
"Ầm!"
Một bàn tay che trời vỗ xuống, hàng vạn chúng A Tu La bị vỗ thành bùn thịt, liệt diễm thiêu qua, hóa thành tro bụi.
Minh Hà không hề động dung nói: "Đây là Tổ Vu điện của Chúc Dung."
Chúng Ma Vương, Ma Tướng thành thật gật đầu, lòng còn sợ hãi.
Trong núi Thủ Dương, Thái Thanh Đạo Đức Thánh Nhân đang tĩnh tọa tham huyền khẽ nâng mí mắt, gọi Huyền Đô đến, giao Ba Tiêu Phiến cho hắn nói: "Đi quạt đám sâu kiến làm phiền thanh tịnh của thầy trò ta đi."
"Đồ nhi tuân mệnh." Huyền Đô tiếp lấy Ba Tiêu Phiến rồi đi.
Thái Thanh Thánh Nhân nhàn nhạt nhìn về phía Huyết Hải một cái. Minh Hà cảm nhận được, liền hướng về phía núi Thủ Dương cúi đầu hành lễ nói: "Quấy rầy sự thanh tịnh của Thánh Nhân, xin Thánh Nhân đừng trách!"
Đợi một lát, lão trầm giọng nói với chư vị Ma Vương sau lưng: "Đó là đạo trường của Thái Thanh Thánh Nhân!"
"Lão Tổ yên tâm, bọn ta hiểu rõ!"
Trừ phi không muốn sống nữa, bọn họ mới đi trêu chọc Thánh Nhân.