Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 2850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 385
Thành Tín

❊ ❊ ❊

“Tiểu nói lắp!”

“Tỷ…… tỷ……”

Bọn họ ai cũng chưa từng thay đổi, nhưng lại đã thay đổi rất nhiều, không phải ở vẻ ngoài, mà là nội hàm.

Quang âm như nước, năm tháng như mơ, từng năm trôi qua, luôn sẽ lưu lại một vài thứ, lại mang đi một vài điều.

Khi nàng lần đầu thấy cậu, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ sáu bảy tuổi, cậu bưng một bát nước, đầy ắp một bát, còn to hơn cả cái đầu của cậu.

Lần thứ hai nàng thấy cậu, cậu bị một con ác hổ đuổi theo, cậu lại đang bưng một bát nước, vừa lấy từ dưới suối lên, là để cho sư phụ giải khát, cậu đã đi rất xa mới lấy được, cậu chết sống bảo vệ bát nước kia, vừa chạy vừa hét, sư phụ chạy mau, có mãnh hổ……

Cậu rất sợ hãi, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ sáu bảy tuổi.

Đứa trẻ không chạy về phía sư phụ, mà chạy về hướng ngược lại.

Cho đến khi sư phụ gọi cậu.

Cậu mới quay đầu lại.

Cậu ngã một cái, nước đổ ra, đứa trẻ khóc.

“Sư…… sư…… sư phụ…… nước…… nước…… hết rồi……”

Đứa trẻ khóc rất đau lòng.

“Sư phụ uống được rồi, uống được rồi!”

---❊ ❖ ❊---

Khoảnh khắc đó, nàng đã cảm động, cảm động cho tới tận bây giờ.

Điều khiến nàng cảm động không phải là nước mắt của đứa trẻ, mà là tấm lòng của đứa trẻ.

Thứ quý giá nhất trong lòng người chính là xích tử chi tâm, thứ sạch sẽ nhất cũng chính là xích tử chi tâm, loại tốt đẹp đó qua năm tháng vẫn không phai mờ.

“Tiểu nói lắp!”

Dường như vẫn là đứa trẻ ngày hôm qua, thiếu niên của ngày hôm qua.

“Tỷ tỷ!”

Hốc mắt thiếu niên đỏ lên.

Bốn năm đó, là bốn năm hạnh phúc nhất của cậu, có sư phụ, có tỷ tỷ……

Cậu hạnh phúc lớn lên từ bảy tuổi đến mười một tuổi, quần áo rách có người vá, giày hư có người đan, trong lòng có nơi dựa vào, vô ưu vô lo.

Cho đến lần trảm trần duyên đó.

Chém cậu đau quá.

Đến nay vẫn còn đau.

“Ngươi không ở cùng thầy của ngươi, chạy tới đây làm gì?” Đây là chất vấn, hơn nữa còn rất nghiêm khắc.

“Ta…… ta……” Thiếu niên lại nói lắp.

Giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

---❊ ❖ ❊---

“Giao Tu La Kỳ cho ta, chuyện này xóa bỏ!”

Minh Hà Lão Tổ rất thiếu tinh tế xen ngang vào, giọng điệu vẫn lạnh lùng cứng nhắc.

Thiếu niên như được đại xá, bước lên một bước, một tay cầm Ba Tiêu Phiến, một tay cầm Diệm Quang Kỳ, vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm Minh Hà.

Minh Hà Lão Tổ khóe miệng giật giật.

Thạch Cơ như hàng ngàn hàng vạn lần trước đây, tay vừa vươn ra liền túm lấy tai thiếu niên.

“Đau đau đau……”

Thiếu niên bị nàng kéo ra sau lưng, xoa xoa tai, vẻ mặt ngây ngô cười.

Tri Y Thị nhất thời ngẩn ngơ, hắn phảng phất như nhìn thấy một cặp tỷ đệ bình thường nhất của Nhân tộc, hóa ra bọn họ lại vô cùng thân thiết như vậy.

Khổng Tuyên không biết vì sao lại có chút ngưỡng mộ.

Thạch Cơ vượt qua thiếu niên nói với Minh Hà Lão Tổ: “Tiền bối nếu như chưa xuất kiếm đó, ta có lẽ sẽ nể mặt tiền bối, nhưng bây giờ……” Thạch Cơ cười cười, “Tu La Kỳ này ta không chỉ giữ lại, mà phân thân này của tiền bối cũng đừng hòng rời đi.”

“Thạch Cơ, ngươi thực sự muốn đối đầu với Lão Tổ sao!” Minh Hà nhìn chằm chằm Thạch Cơ, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo.

Thạch Cơ phong khinh vân đạm, “Không phải Thạch Cơ muốn đối đầu với tiền bối, mà là tiền bối tới để giết ta.”

“Xé rách mặt với Lão Tổ thì ngươi chẳng có lợi lộc gì đâu.” Minh Hà lạnh lùng nói.

“Tiền bối đã xé rách mặt ta rồi.”

Thạch Cơ cười cười, dùng Tu La Kỳ chỉ về phía Ô Huyết Hồng Câu, máu bẩn trong khe rãnh bị định trụ, Thạch Cơ lại hạ lệnh: “Điều động tử khí, phong cấm đại địa.”

Rễ cây Bất Tử Trà xuyên thông tử mạch đại địa, một lần nữa khống chế đại địa, tử khí tầng tầng lớp lớp, đúc nên đại địa, phạm vi vạn dặm Khô Lâu Sơn đã trở thành một khối sắt không kẽ hở, cho dù Minh Hà Lão Tổ toàn lực xuất thủ, muốn phá vỡ cũng phải tốn chút sức lực, huống chi là một phân thân suy yếu bị tổn thất quá nửa.

Minh Hà Lão Tổ trên Huyết Hải mày không ngừng giật giật, hắn trên bề mặt là đòi lại Tu La Kỳ, thực tế lại là muốn quyền khống chế của đệ tam Huyết Hải, một phần mười lượng máu của hắn.

Thạch Cơ quá tinh minh.

Không chỉ sớm đoạt được Tu La Kỳ, còn dùng Huyết Hà Chú mê hoặc khí linh.

Cũng trách hắn, nếu rút tay sớm một chút, ít nhất có thể đoạt lại một nửa Huyết Hải.

Sự việc đã đến nước này, Minh Hà ngẩng đầu, “Ngươi muốn thế nào?”

Đây coi như là xuống nước rồi.

Thạch Cơ cũng không chiếm lợi miệng lưỡi, nói thẳng vào vấn đề: “Tiền bối nếu có thể bỏ ra một kiếm, Tu La Kỳ này tiền bối cứ mang đi là được.”

Minh Hà Lão Tổ nghe vậy trong mắt hung quang trận trận, thật sự có sát khí muốn giết người, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi thật đúng là dám mở miệng!”

Thạch Cơ cười cười, “Có gì mà không dám mở miệng, hai kiếm của tiền bối ta đều đã lĩnh giáo qua rồi, lúc nên sợ thì đã qua rồi, qua rồi thì không sợ nữa.”

Minh Hà nghiến răng: “Kiếm, ngươi đừng có mơ.”

Thạch Cơ rất dễ dàng tiếp thu ý kiến của người khác, “Được thôi, đã tiền bối không nỡ, vãn bối cũng không đoạt người sở thích, vãn bối nghe nói tiền bối còn có một đóa Nghiệp Hỏa Hồng Liên, chuyên đốt nghiệp lực của người ta, quả là thần diệu, chí bảo như vậy, vãn bối muốn, tiền bối chắc chắn sẽ không cho, vãn bối cũng không có mặt dày đến mức mở miệng, vãn bối chỉ muốn mượn hồng liên của tiền bối dùng một chút, đốt cháy nghiệp lực bản thân, dùng xong liền trả.”

Minh Hà mày giật giật, thực sự muốn giết người, người đó nhất định phải là Thạch Cơ.

Dùng xong liền trả, nói nghe hay thật.

“Muốn đốt, thì đến Huyết Hải!”

“Huyết Hải ta không dám tới.”

“Hồng Liên không rời Huyết Hải.”

“Nói vậy là không mượn được?”

“Không mượn được.”

“Được rồi, vãn bối nghe nói tiền bối có một bí pháp có thể luyện bốn trăm tám mươi triệu Huyết Thần Tử, quả là lợi hại, không biết……”

“Đừng hòng!” Minh Hà không đợi Thạch Cơ nói hết câu liền quát lên cắt ngang, bí pháp Huyết Thần Tử là bí pháp cao nhất của Huyết Hải hắn, càng là thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng của hắn, ngay cả bốn đại A Tu La Ma Vương cũng chỉ biết một phần bí pháp, sao hắn có thể truyền cho người ngoài, một khi để người ta phân tích, tìm ra cách phá giải, chẳng phải là tự đào mồ chôn mình sao.

Thạch Cơ đáng chết này, thật sự là một dao so với một dao tàn nhẫn hơn, chuyên nhằm vào chỗ chí mạng của hắn mà chém!

Trên mặt Thạch Cơ ý cười dần mất đi, “Tiền bối đã như vậy, còn nói gì nữa, cứ vậy bỏ đi.”

Thạch Cơ giơ tay, ấn về phía phân thân Minh Hà, bầu trời Khô Lâu Sơn ập xuống.

“Chậm đã!” Minh Hà lên tiếng, “Một hạt huyết liên tử.”

“Huyết liên tử?” Thạch Cơ dừng tay.

Minh Hà sa sầm mặt giải thích: “Ăn một hạt, có thể hóa giải nghiệp lực trên người ngươi.”

Thạch Cơ buông tay xuống, suy nghĩ một chút, nói: “Một hạt liên tử, Tu La Kỳ, phân thân, chỉ có thể chọn một.”

Minh Hà im lặng một lúc, nói: “Hai hạt liên tử, ta đều muốn.”

Thạch Cơ gật gật đầu, lại chỉ vào đống đá tượng chất như núi: “Bọn họ ngươi còn muốn không?”

Minh Hà ánh mắt trầm xuống, “Thêm một hạt nữa.”

Thạch Cơ lại chỉ vào thi thể người phụ nữ trên mặt đất, “Thi thể Dục Sắc Thiên, ngươi thu không?”

Minh Hà khóe miệng giật giật, người bị Nguyên Đồ giết chết, thần hồn câu diệt, thực sự đã chết rồi, không giống những A Tu La bị hóa đá thân thủ phân ly kia, nhưng cái đó nếu không thu thì hắn thật sự không nói ra miệng được.

“Thu!”

“Thành giao, bốn hạt liên tử!”

Huyền Đô, Tri Y Thị, Khổng Tuyên, nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, đại não đều có chút không xoay chuyển kịp, kẻ tới giết người và người bị nhắm tới một hơi thực hiện bốn lần giao dịch, mua cờ, mua người, mua đá, mua xác.

Đều là giá chốt luôn.

Liên tử vào tay, Tu La Kỳ tới tay phân thân Minh Hà, Minh Hà vung Tu La Kỳ, Huyết Hà cuộn lên thạch sơn lao về phía đông bắc, cũng không quay về Cửu U.

Thạch Cơ chủ động quét thi thể Dục Sắc Thiên vào Huyết Hà, nàng là một người nói chuyện giữ uy tín.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.