Một đám mây tiên từ chân trời kéo tới, đôi ống tay áo thanh phong phơ phất, lòng chẳng vướng bận ưu phiền.
“Gặp qua Hoàng Long sư huynh.”
Vân Trung Tử, Từ Hàng Đạo Nhân cùng Khương Tử Nha bước ra khỏi lều cỏ nghênh đón.
Thực ra Vân Trung Tử không cần phải ra đón, nhưng ông vẫn cứ ra.
Hoàng Long bước nhanh tới phía trước, chắp tay đáp lễ: “Gặp qua Vân Trung Tử sư đệ, gặp qua Từ Hàng sư muội, gặp qua Tử Nha sư đệ.”
Từng người đáp lễ, ba cái chắp tay, đây là cách làm chân thật của người ngay thẳng.
Ba người ra đón, trên mặt đều nở nụ cười đậm hơn, thái độ cũng thêm phần nhiệt tình.
Hoàng Long của ngày hôm nay đã không còn là Hoàng Long của ngày xưa. Năm xưa có lẽ sẽ bị coi thường, nhưng nay đã là khách quý ngồi trên chiếu tiên, nào có kẻ nào dám cười?
“Các vị sư đệ tới sớm thật.”
Một đám mây tiên từ chân trời, người tới là Xích Tinh Tử. Sau khi Quảng Thành Tử không còn nữa, trong mười hai Kim Tiên, ông là người đứng đầu, nhưng vẫn xếp hàng thứ hai, tức là nhị sư huynh.
Xích Tinh Tử đầu đội mũ Ngư Vĩ, mình mặc tiên y Bát Quái Tử Thụ, tay cầm phất trần Tuyết Ty, phong thái tiên phong đạo cốt, hạ mây đáp xuống.
Vân Trung Tử, Hoàng Long cùng bốn người lại tiến lên hành lễ một phen.
Lễ nghĩa chưa dứt, lại có tiên nhân sóng bước mà tới, chính là Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn ở Vân Tiêu Động núi Ngũ Long và Câu Lưu Tôn ở Phi Vân Động núi Giáp Long.
Sau Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn và Câu Lưu Tôn là hai vị chân nhân Thái Ất và Phổ Hiền, hai người kẻ trước người sau, chân trước chân sau cùng đáp xuống.
Tiếp đó là Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân, Đạo Hạnh Thiên Tôn và Linh Bảo Đại Pháp Sư.
Cuối cùng là Ngọc Đỉnh Chân Nhân tới.
Giữa hư không vang lên tiếng hươu kêu, đạo nhân cưỡi hươu mà tới, khuôn mặt cổ quái của đạo nhân dường như còn cổ quái hơn cả lúc trước.
Thế nhưng con hươu sao đang ngồi dưới thân đã không còn là con của ngày trước. Con của ngày trước đã bị Triệu Công Minh dùng Kim Giao Tiễn cắt thành hai đoạn, cũng ở nơi này, trước cửa Giới Bài Quan, không biết con hươu sao không rõ bắt từ đâu tới này lần này có thoát được kiếp nạn hay không?
Mười hai Kim Tiên của Xiển Giáo tiến lên hành lễ, khóe miệng Nhiên Đăng gượng ép nặn ra một nụ cười, ông ta thực sự không cười nổi.
Ông ta càng không muốn tới, nhưng Thánh nhân nói ông ta cũng phải vào hồng trần đi một chuyến, bắt ông ta đi trước một bước, ông ta có thể nói gì, lại dám nói gì?
Nói lý với Thánh nhân ư?
Bản thân Thánh nhân chính là đạo lý.
Người có thể nói lý với Thánh nhân chỉ có Thánh nhân mà thôi.
Ông ta cách Thánh nhân xa vạn dặm, có tư cách gì để nói lý với Thánh nhân?
Lợi ích của Thánh nhân không phải dễ chiếm như vậy. Lúc nhập Xiển Giáo ông ta mới chỉ mười ba trọng thiên, ông ta mượn thế lớn của Thánh nhân mà bay vút lên, xông thẳng tới mười sáu trọng thiên. Khi người khác còn đang bò như rùa trong thời đại Thánh nhân, ông ta đã thuận buồm xuôi gió, trong tiệc Bàn Đào của Vương Mẫu, ông ta ngồi ở hàng đầu.
Đã hưởng thụ sự tôn vinh mà đại giáo Thánh nhân mang lại cho mình, thì nên bán mạng cho Thánh nhân.
Chính vì ông ta không nhìn thấu điểm này, cho nên, việc thì làm rồi, vất vả cũng chịu rồi, thiện thi cũng bị Thạch Cơ chém mất, mà vẫn không nhận được kết quả tốt, địa vị ngày càng tụt dốc, còn bị Thánh nhân không ưa.
Thật sự là quá không khôn ngoan.
Nếu đã phải làm việc, thì hãy chủ động một chút, cái nồi nào cần gánh thì cũng nên chủ động gánh lấy, như vậy ít nhất Thánh nhân còn nhớ đến cái tốt của ngươi.
Cứ không tình nguyện như thế, ông ta tưởng Thánh nhân không làm gì được ông ta sao?
Ông ta muốn trốn ở núi Côn Lôn cho đến khi đại kiếp kết thúc, nghĩ quá đẹp rồi.
Thánh nhân chỉ một câu, ông ta chẳng phải vẫn ngoan ngoãn đi ra sao.
Thảo nào bị Thạch Cơ chém rớt từ mười sáu trọng thiên xuống mười lăm trọng thiên.
Chúng tiên đón Nhiên Đăng vào lều cỏ, một đạo nhân ngâm ca hóa cầu vồng mà tới: “Trước có Hồng Quân sau có trời, Lục Áp Đạo Quân còn ở trước, năm nay mới sống mười tám tuổi, một cái hỗn độn là một năm.”
Trên mặt trời, một thiếu niên lại cười cuồng dại, cười đến mức rơi cả nước mắt.
Trên mặt Khương Tử Nha lộ vẻ vui mừng, trong lòng càng vui hơn, Khương Tử Nha nói với chúng tiên: “Là tiền bối Lục Áp tới rồi.”
Kể từ sau lần Lục Áp rời đi, ông đã không liên lạc được với ngài ấy, đốt tín hương cũng không có phản hồi, nén hương cuối cùng còn sót lại, ông đã đốt vào ngày hôm qua. Sự việc quá lớn, ông sợ đến lúc đó người khác đều không lo được cho ông, đối với Lục Áp ông vẫn rất tin tưởng.
Dẫu sao giữa họ cũng có một giao dịch.