Hồng Hoang Chi Thạch Cơ

Lượt đọc: 3244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 726
Vân Trung Tử

❊ ❊ ❊

Sau khi đại quân Đông Lỗ rút về doanh trại, Khương Tử Nha sai người dựng một lều tranh. Lều bốn cây gỗ làm trụ, cỏ tranh làm mái, đơn giản mà mộc mạc.

Vân Trung Tử bước vào lều tranh, là chốn phương ngoại của đạo nhân giữa cõi hồng trần, bốn trụ chống lên một phương trời, lều tranh che mưa cho kẻ tu đạo.

Vân Trung Tử đặt bồ đoàn xuống, phủ tay áo thả đệ tử Lôi Chấn Tử ra.

Lôi Chấn Tử hai mắt nhắm chặt, đã sớm chìm vào giấc ngủ, đôi cánh sấm sét bên trái bị thương, thương thế không nhẹ, nhưng dung mạo khi ngủ của Lôi Chấn Tử vẫn bình thản, có lẽ là vì trong tay áo của thầy, kẻ che mưa chắn gió cho y đã đến rồi.

Lôi Chấn Tử là do một tay Vân Trung Tử nuôi lớn, từ một đứa trẻ sơ sinh trong tay áo nuôi đến khi trưởng thành, có thể nói là thầy, cũng là cha.

Khí tức quen thuộc của thầy bao bọc lấy Lôi Chấn Tử, đem lại cho y cảm giác an toàn lớn nhất.

Cha luôn là bến đỗ của con cái, cảm giác an toàn ấy là thứ người khác không thể thay thế.

So với Cơ Xương, người cha trên danh nghĩa kia, Vân Trung Tử và Lôi Chấn Tử càng giống cha con hơn.

Vân Trung Tử lấy nước hóa đan, nhẹ nhàng bôi lên cho đệ tử, Khương Tử Nha và Dương Tiễn vẫn luôn lặng lẽ quan sát.

Sau khi bôi thuốc xong, Vân Trung Tử giơ tay cách ly ra một phương không gian, lúc này mới quay đầu nói chuyện với Khương Tử Nha.

Dương Tiễn hành lễ cái đầu, lặng lẽ lui ra ngoài.

Thực ra không ai bảo y lui, nhưng y vẫn tự mình lui ra.

Đây là một loại tự giác.

Ánh mắt Vân Trung Tử nhu hòa, mang theo sự từ ái của bậc bề trên nhìn vãn bối.

Đứa trẻ hiểu chuyện, nhân duyên với bề trên thường sẽ không tệ.

Vân Trung Tử chỉ vào bồ đoàn đối diện, bảo Khương Tử Nha ngồi xuống.

Trong lều tranh này, y là chủ.

Khương Tử Nha hành lễ rồi ngồi xuống.

Vân Trung Tử nói rõ mục đích chuyến đi này của mình với Khương Tử Nha, thực ra đều là những lời căn dặn của Nguyên Thủy Thiên Tôn.

Khương Tử Nha vẫn luôn chăm chú lắng nghe, cho đến khi nghe xong cũng không nói một lời.

Cẩn trọng già dặn đến mức độ này, Vân Trung Tử cũng khó mà không thán phục.

Lều tranh trở nên yên tĩnh.

Hai người ngồi đối diện, nhưng dường như trong lều không một bóng người.

Họ đều là những người trầm tĩnh, giữ được khí độ.

Không biết đã qua bao lâu, Khương Tử Nha lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng này: "Sư huynh định làm thế nào?"

Một câu hỏi, vẫn không hề bày tỏ quan điểm của bản thân.

Vân Trung Tử mở mắt nói: "Văn Trọng có tên trên Phong Thần Bảng, lần này bần đạo gặp hắn, đã rõ kiếp số của hắn, kiếp số ấy ứng trên người bần đạo, nhưng Văn Trọng mang trên mình quốc vận Ân Thương, khí số vẫn chưa tận."

Khương Tử Nha trầm ngâm, vẫn không nói gì.

Vân Trung Tử mỉm cười lặng lẽ nhìn y.

Trong mắt Khương Tử Nha lóe lên tinh quang, nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Sư huynh có chỉ thị gì, xin cứ nói!"

Ý cười trong mắt Vân Trung Tử sâu thêm, mang theo vài phần tính toán, Vân Trung Tử không nhanh không chậm nói: "Văn Trọng gánh vác võ vận của một nước Ân Thương, nếu Tử Nha sư đệ có thể đoạt được võ vận này cho đại nghiệp phù Chu diệt Thương, tất sẽ thuận buồm xuôi gió. Chuyện của đệ trước kia đều không suôn sẻ, Vũ Vương phạt Trụ tổn binh hao tướng, nửa đường bỏ dở, suy cho cùng, vẫn là võ vận của Vũ Vương không bằng Thương Trụ, võ vận của Vũ Vương không đủ, làm sao xưng võ? Làm sao khai quốc?"

Khương Tử Nha cười, cười một cách lão luyện, Khương Tử Nha chỉ vào Vân Trung Tử cười nói: "Sư huynh đang tính kế ta!"

Vân Trung Tử cười: "Bần đạo là đang giúp sư đệ."

Hai người nhìn nhau hồi lâu, rồi cùng bật cười thành tiếng.

Khương Tử Nha đối với vị sư huynh vốn khiêm tốn, làm tiên đạm bạc, lòng tựa mây nổi thường tự tại, ý như nước chảy mặc đông tây này, bỗng có một sự hiểu biết mới mẻ.

Không hề ghét, bởi vì sư huynh dù có tính kế y cũng là tính kế một cách minh bạch, quang minh lỗi lạc.

"Sư huynh muốn ta làm thế nào?" Y vẫn hỏi một câu, thực ra trong lòng y đã nắm chắc rồi.

Vân Trung Tử nói: "Dùng cách thức của chiến tranh phàm tục để đánh bại Văn Trọng."

Sự cướp đoạt võ vận, chính là đánh trận, tướng bại trận sẽ mất đi võ vận.

Cho nên chiến tranh giữa các quốc gia, cái thực là cướp đoạt thành trì đất đai dân số, cái hư là cướp đoạt quốc vận.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:321
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.