Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 2023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 401
Đông Tiên Quốc

❊ ❊ ❊

"Chúng ta đi, trở về Đông Tiên Quốc." Sau khi bắt giữ Hoàng Kim Lược Đầu Kình đặt lên boong tàu hải luân khổng lồ,Phố Uyên Hải (Phố Uyên Hải) một lần nữa đi tới đầu thuyền, cô ngạo nhìn hải luân củaMộ Dung (Mộ Dung) gia tộc không dám có bất kỳ động tác nào, theo hải luân mở hết mã lực rời đi.

"Phố đại ca, thực lực thật tốt." Sau khi thuận lợi bắt giữ Hoàng Kim Lược Đầu Kình rất quan trọng đối với Phố gia rời đi, Vân Thiên Vũ chậm rãi đi đến đầu thuyền, nhẹ giọng nói.

"Tiểu huynh đệ, không biết ngươi và thê tử của ngươi thương thế thế nào rồi." Phố Uyên Hải nhìn thấy Vân Thiên Vũ chậm rãi đi tới, trên khuôn mặt cô ngạo lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nhẹ giọng hỏi.

"Thương thế của ta cơ bản đã hồi phục, nhưng thê tử của ta thương thế quá nặng, phỏng chừng muốn hoàn toàn khôi phục, còn cần một khoảng thời gian." Vân Thiên Vũ nhẹ giọng nói.

"Ta ở đây có một bình đan dược trị thương, ngươi đưa cho thê tử ngươi uống đi, có thể gia tăng tốc độ hồi phục thương thế của nàng." Phố Uyên Hải biết được Thiên Như Tuyết vẫn cần một khoảng thời gian để hồi phục, từ trong Càn Khôn Giới lấy ra một bình sứ bạch ngọc, giao cho Vân Thiên Vũ.

"Đa tạ." Mặc dù Vân Thiên Vũ mang theo không ít đan dược trị thương trân quý, nhưng Vân Thiên Vũ cũng không từ chối hảo ý của Phố Uyên Hải, tiếp lấy bình sứ bạch ngọc, nhẹ giọng tạ ơn.

"Đúng rồi Phố đại ca, các ngươi là người nơi nào, chúng ta đây là đi đâu."

"Chúng ta là người Phố gia ở Đông Tiên Quốc, chúng ta lần này xuất hải chính là vì tìm kiếm Hoàng Kim Lược Đầu Kình, hiện tại chúng ta đã thuận lợi bắt được Hoàng Kim Lược Đầu Kình, chuẩn bị trở về Đông Tiên Quốc." Phố Uyên Hải và Vân Thiên Vũ một lần nữa lên đầu thuyền, nghênh đón từng trận gió biển thổi tới, chậm rãi nói.

"Đông Tiên Quốc, Phố đại ca, không biết diện tích Đông Tiên Quốc lớn bao nhiêu." Biết được hòn đảo mà Phố Uyên Hải ở được gọi là 'quốc', Vân Thiên Vũ lập tức sinh ra hứng thú nồng hậu, nhẹ giọng hỏi.

"Ừm, nói thế nào nhỉ, nếu so với Thiên Bích Đảo của các ngươi, diện tích của Đông Tiên Quốc nên là mấy chục lần Thiên Bích Đảo của các ngươi, Đông Tiên Quốc là một vị đại năng Thượng Cổ gom lại hàng trăm hòn đảo trên Đông Hải với nhau, tạo thành một mảnh đại lục khổng lồ." Phố Uyên Hải liếc nhìn Vân Thiên Vũ bên cạnh, nhẹ giọng giới thiệu.

"Đông Tiên Quốc là do một vị đại năng Thượng Cổ gom lại hàng trăm hòn đảo trên Đông Hải tạo thành sao." Lông mày Vân Thiên Vũ nhướng lên, trong lòng tràn ngập chấn kinh đối với thực lực của đại năng Thượng Cổ.

"Ừm, đúng rồi tiểu huynh đệ, vẫn chưa biết tên ngươi, sau này có dự tính gì." Phố Uyên Hải cảm nhận được Vân Thiên Vũ khí độ bất phàm, nhẹ giọng hỏi.

"Ta tên Vân Thiên Vũ, còn về dự tính sau này, ta muốn cùng Phố đại ca đi Đông Tiên Quốc trước rồi tính." Vân Thiên Vũ không giấu giếm tên thật của mình, thản nhiên nói.

"Tiểu huynh đệ, ta cảm thấy ngươi thực lực không tồi, ngươi có hứng thú gia nhập Phố gia ta, trở thành một thành viên của Phố gia ta hay không, gia nhập Phố gia ta, có thể đại đại đề thăng tốc độ tu luyện của ngươi." Phố Uyên Hải mời gọi.

"Cái này, Phố đại ca, chuyện gia nhập Phố gia xin cho ta suy nghĩ thật kỹ rồi hãy đưa ra quyết định được không." Tận mắt chứng kiến thực lực đáng sợ của Phố Uyên Hải, Vân Thiên Vũ thông minh không lập tức cự tuyệt, nhẹ giọng nói.

"Được, hết thảy đợi đến Đông Tiên Quốc rồi nói sau, Thiên Vũ, ta đi xử lý Hoàng Kim Lược Đầu Kình đây, không có việc gì ngươi cứ về nghỉ ngơi đi." Phố Uyên Hải nhẹ nhàng gật đầu, không vì sự do dự của Vân Thiên Vũ mà tức giận.

"Ừm." Vân Thiên Vũ nghe ra ý trong lời nói của Phố Uyên Hải, nhẹ nhàng gật đầu, không tiếp tục lưu lại trên boong tàu, trở lại trong khoang thuyền, tiếp tục thủ hộ Thiên Như Tuyết.

"Khoảng chừng mười lăm ngày thời gian trôi qua, hải luân đang chạy nhanh đã đến gần một hòn đảo giống như đại lục khổng lồ ở đằng xa, xuyên qua từng làn sương mù lượn lờ trên mặt biển, thành trì, quần sơn, sông ngòi thấp thoáng có thể thấy được.

"Thiên Vũ, Đông Tiên Quốc sắp đến rồi, ngươi và thê tử ra đây đi." Khi hải luân khổng lồ tiến sát Đông Tiên Quốc lâm hải, thanh âm của Phố Uyên Hải xuyên qua cửa khoang thuyền đóng chặt, truyền vào bên trong.

"Như Tuyết tỷ, thương thế của tỷ đỡ hơn chút nào chưa." Nghe thấy thanh âm của Phố Uyên Hải, Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng đánh thức Thiên Như Tuyết vẫn luôn đả tọa trị thương, ân cần hỏi.

"Thương thế trên cơ thể ta đã hồi phục sáu phần, cho ta thêm mười ngày thời gian nữa, ta hẳn là có thể khôi phục như lúc ban đầu, đạt tới cảnh giới Tam cấp Đạo Tiên." Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng gật đầu nói.

"Vậy thì tốt, Như Tuyết tỷ, chúng ta ra ngoài đi." Biết được Thiên Như Tuyết đã hồi phục sáu phần thương thế, Vân Thiên Vũ buông lỏng tâm, nhẹ giọng đề nghị.

"Ừm, Thiên Vũ, quay lưng đi không được lén nhìn, ta rửa sạch cơ thể, thay một bộ quần áo rồi hãy ra ngoài." Thiên Như Tuyết sắc mặt hồng nhuận hơn nhiều nhẹ nhàng gật đầu, mang theo vẻ quyến rũ cực kỳ nói.

"Ực, được." Vân Thiên Vũ liếc nhìn thân hình quyến rũ lồi lõm của Thiên Như Tuyết một cái, yết hầu chuyển động một trận, lập tức quay lưng đi, không dám lén nhìn, tránh cho bản thân không chịu nổi lực quyến rũ của Thiên Như Tuyết.

Ngay lúc Vân Thiên Vũ trải qua hơn mười phút trong sựdằn vặt, hắn đột nhiên cảm nhận được Thiên Như Tuyết chậm rãi đi về phía mình, đoán chừng Thiên Như Tuyết hẳn là đã thay xong quần áo, chậm rãi quay người lại.

Vân Thiên Vũ vừa mới quay người lại, Thiên Như Tuyết đổi một thân trường váy trắng, dung quang phấn chấn, tản mát ra từng trận u hương lập tức nhón mũi chân, nhẹ nhàng hôn lên gò má mềm mại của Vân Thiên Vũ, cười xinh xắn, thân mật ôm lấy cánh tay hắn nói: "Thiên Vũ, chúng ta ra ngoài thôi."

"Được." Vân Thiên Vũ gật gật đầu, cùng Thiên Như Tuyết thân mật đi ra khỏi khoang thuyền, đi tới boong tàu.

Khi các cao thủ Phố gia trên hải luân nhìn thấy Thiên Như Tuyết mặc trường váy trắng, bộ dáng giống như tiên tử rơi xuống phàm trần, không ít người đều bị dung mạo kinh diễm, khí chất độc đáo của Thiên Như Tuyết mê hoặc.

"Thiên Vũ, thê tử của ngươi thật xinh đẹp, ngươi rất có phúc khí nha." Phố Uyên Hải tán thưởng nhìn Thiên Như Tuyết, nhưng trong ánh mắt không hề lộ ra bất kỳ ý đồ xấu nào.

"Đa tạ Phố đại ca khen ngợi." Mấy ngày trước, Vân Thiên Vũ đã đem gốc gác của Phố Uyên Hải và những người khác nói cho Thiên Như Tuyết biết, cho nên nghe thấy Phố Uyên Hải khen ngợi, Thiên Như Tuyết cười mê hoặc, đại phương nói.

"Thiên Vũ, phỏng chừng còn nửa canh giờ nữa là có thể đến Đông Tiên Quốc, không biết các ngươi là theo chúng ta về Phố gia, hay là hải luân cập bến rồi chia tay với chúng ta." Phố Uyên Hải nhẹ giọng hỏi thăm, trưng cầu ý kiến của hai người Vân Thiên Vũ.

"Hai vợ chồng chúng ta không thân không thích ở Đông Tiên Quốc, chi bằng cứ đi theo Phố đại ca về Phố gia trước, không biết Phố đại ca có bằng lòng thu nhận chúng ta không." Thanh âm Thiên Như Tuyết ôn hòa hỏi.

"Đương nhiên hoan nghênh, Thiên Vũ, không biết đề nghị mấy ngày trước của ta ngươi đã suy nghĩ thế nào rồi, các ngươi có hứng thú gia nhập Phố gia ta hay không." Trên khuôn mặt cô ngạo của Phố Uyên Hải lộ ra nụ cười hiếm hoi, nhẹ giọng hỏi.

"Phố đại ca, đợi đến Phố gia rồi hãy nói sau." Vân Thiên Vũ mơ hồ nói.

"Được rồi." Phố Uyên Hải nhẹ nhàng gật đầu, vẫn không ép buộc Vân Thiên Vũ.

Khoảng nửa canh giờ sau, hải luân khổng lồ chậm rãi đến gần cảng biển Đông Tiên Quốc, các cao thủ Phố gia do Phố Uyên Hải dẫn đầu lần lượt bước xuống hải luân.

"Phố gia gia, các ngươi cuối cùng cũng trở về rồi, không biết chuyến đi này có thuận lợi không, có phát hiện Hoàng Kim Lược Đầu Kình không." Phố Uyên Hải và những người khác vừa mới bước xuống hải luân, tám nam trung niên mặc trường bào màu đen, thêu chữ Phố bằng vàng ở vai trái lập tức xuất hiện nghênh đón.

"Chuyến đi này rất thuận lợi, chúng ta đã thành công săn sát Hoàng Kim Lược Đầu Kình." Phố Uyên Hải nhẹ nhàng gật đầu, trầm giọng nói.

"Phố thúc, hai người bọn họ là ai." Một nam tử trẻ tuổi thân hình thẳng tắp, để tóc xõa ngang vai, trong ánh mắt tinh anh lộ ra vẻ kinh diễm nhìn chằm chằm Thiên Như Tuyết, nhẹ giọng hỏi.

"Hai vợ chồng họ là hai bằng hữu chúng ta gặp được trên đại hải, được rồi, chúng ta về nhà rồi nói sau." Phố Uyên Hải trừng mắt nhìn nam tử trẻ tuổi trong ánh mắt lộ ra vẻ bất thiện một cái, lớn tiếng đề nghị.

Sau đó, Phố Uyên Hải mời hai người Vân Thiên Vũ cùng mình ngồi lên cùng một cỗ xe ngựa, rầm rộ chạy về phía thành trì đằng xa.

Cảm nhận được ánh mắt nam tử trẻ tuổi nhìn về phía mình tràn ngập ý lạnh, Vân Thiên Vũ cũng không tức giận, bởi vì với thực lực nam tử trẻ tuổi còn chưa đạt tới cảnh giới Đạo Tôn, Vân Thiên Vũ một ngón tay là có thể dễ dàng đánh chết hắn.

"Phía trước chính là Phố Xuyên Thành, thành trì trung tâm do Phố gia ta chưởng khống." Xe ngựa chạy nhanh trên con đường bằng phẳng khoảng hơn nửa khắc đồng hồ, một bức tường thành quy mô hoành tráng đập vào mắt hai người Vân Thiên Vũ, Phố Uyên Hải nhẹ giọng giới thiệu.

"Phố đại ca, thành trì do Phố gia ngươi chưởng khống có phải là thành trì lớn nhất Đông Tiên Quốc không." Càng đến gần Phố Xuyên Thành, Vân Thiên Vũ càng cảm nhận rõ ràng quy mô thành trì Phố Xuyên Thành hoành tráng nhường nào, quy mô thành trì đại khái tương đương với bốn đại quận đô của Đại Kim vương triều.

"Đông Tiên Quốc có tổng cộng ba tòa thành trì quy mô như Phố Xuyên Thành, lần lượt do Phố gia ta, cũng như Mộng gia, Mộ Dung gia tộc chưởng khống." Phố Uyên Hải nhẹ giọng giới thiệu.

"Phố đại ca, không biết trong ba đại gia tộc Đông Tiên Quốc, thực lực ai mạnh hơn một chút." Vân Thiên Vũ tò mò hỏi dò.

"Từ trước đến nay, thực lực của Mộng gia vẫn luôn là mạnh nhất, thực lực của Phố gia ta và Mộ Dung gia tộc xấp xỉ nhau, nhưng cách đây không lâu Phố gia ta xảy ra chút ngoài ý muốn, đã ảnh hưởng đến thực lực của Phố gia ta." Phố Uyên Hải nhẹ nhàng thở dài một tiếng, trầm giọng nói.

"Mộng gia, Mộ Dung gia tộc, Phố gia." Vân Thiên Vũ đã cơ bản hiểu rõ về Đông Tiên Quốc mặc niệm trong lòng.

Chỉ một lát sau, cỗ xe ngựa chạy như bay đã xuyên qua cửa thành dày nặng của Phố Xuyên Thành, đi vào trong Phố Xuyên Thành ồn ào náo nhiệt, người người tấp nập, và nhanh chóng phi nước đại hướng về Phố gia phủ tọa lạc ở trung tâm thành Phố Xuyên Thành.

"Tam hộ pháp, phiền toái giúp ta dò thám ngọn nguồn của hai kẻ kia từ miệng Phố thúc." Nam tử trẻ tuổi trong đầu thỉnh thoảng hiện lên dung mạo xinh đẹp của Thiên Như Tuyết, hoàn toàn bị Thiên Như Tuyết mê hoặc, mang theo ý đồ xấu nói với lão giả bên cạnh có hai mai tóc mai hoa râm, đôi mắt trũng sâu vào gò má.

"Nhị công tử có ý với nữ tử kia sao." Tam hộ pháp lão luyện tinh ranh hiểu ý của nam tử trẻ tuổi, nhẹ giọng hỏi.

"Ừm, cực phẩm vưu vật như thế, bản công tử nhất định phải có được." Nam tử trẻ tuổi gật đầu, không hề che giấu nói.

"Cứ yên tâm đi Nhị công tử, mọi chuyện cứ giao cho ta là được, ta nhất định sẽ khiến Nhị công tử hài lòng." Tam hộ pháp lộ ra một nụ cười âm lãnh, bảo đảm nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:396
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.