Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 2031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 491
Chân Tiên động phủ

❊ ❊ ❊

“Thiên Vũ, ngươi thật sự đã bước vào nơi này trước.” Khi Kim Giao Long Vương nhìn thấy Vân Thiên Vũ trong sơn cốc, liền thở phào một hơi, nhanh chóng bay tới nói.

“Long Vương, Thiên gia chủ, các người đã tới.” Vân Thiên Vũ nghe thấy tiếng của Kim Giao Long Vương, chậm rãi xoay người lại, nhẹ giọng nói.

“Tiểu tử, trên người ngươi rốt cuộc có thứ gì, tại sao lại có thể bước vào nơi này trước.” Hải Minh Khúc tràn đầy địch ý nhìn Vân Thiên Vũ bước vào sớm nhất, lạnh lùng chất vấn.

“Miễn trả lời.” Hiện tại Đại Ma Vương đã tỉnh lại, có hậu thuẫn mạnh mẽ, Vân Thiên Vũ không hề sợ hãi Hải Minh Khúc có cảnh giới Nhị cấp Đạo Tiên, không chút khách khí nói.

“Vù.” Nghe thấy Vân Thiên Vũ ở cảnh giới Nhị cấp Đạo Tiên lại dám trực diện đối đầu với mình, Hải Minh Khúc vốn kiêu ngạo lập tức trào dâng sát khí nồng đậm trong cơ thể, giống như sóng to gió lớn càn quét về phía Vân Thiên Vũ.

“Hải Minh Khúc, Thiên Vũ là bạn của Hải tộc ta, ngươi dám tổn thương hắn ta tuyệt không tha cho ngươi.” Kim Giao Long Vương nhìn thấy hành động của Hải Minh Khúc, thân thể khẽ lóe lên chắn trước mặt Vân Thiên Vũ, phóng thích Long uy cường đại đánh tan sát khí nồng đậm do Hải Minh Khúc phát ra, trầm giọng cảnh cáo.

“Long Vương, ngươi thật sự muốn ra tay vì hắn sao, ở chỗ này đối địch với ta không phải là một lựa chọn minh mẫn đâu.” Hải Minh Khúc nhìn thấy Kim Giao Long Vương chống lưng cho Vân Thiên Vũ, tức giận đến mức sắc mặt lập tức âm trầm xuống, lạnh băng cảnh cáo.

“Ha ha, Hải Minh Khúc, ngươi quá đề cao bản thân rồi, ngươi thực sự cho rằng có thể uy hiếp được ta sao.” Kim Giao Long Vương nghe thấy lời uy hiếp của Hải Minh Khúc, cười lớn đầy khinh miệt, một đạo kim quang trào dâng trong cơ thể hắn, trong chớp mắt ngưng tụ lại ở quyền đầu, tung một quyền oanh kích về phía Hải Minh Khúc.

Kim quang quyền mang do Kim Giao Long Vương oanh ra ập tới, mười đầu ngón tay của Hải Minh Khúc lập tức bắn ra trỏ mang xoáy tròn, liên tiếp điểm lên kim quang quyền mang đang lao tới với tốc độ cao.

Hải Minh Khúc chớp mắt điểm mười tám lần, trỏ mang xoáy tròn bắn ra mới đánh tan được kim quang quyền mang do Kim Giao Long Vương oanh ra, tóe ra từng đạo kim quang chói mắt.

“Hải Minh Khúc, ngươi còn muốn thử nữa không, nhưng lần tới sẽ không dễ chịu thế này đâu.” Kim Giao Long Vương lạnh lùng nhìn Hải Minh Khúc có sắc mặt càng khó coi hơn, lạnh giọng hỏi.

“Hừ, các ngươi đừng đắc ý, chúng ta đi.” Thấy được sự cường đại của Hải Minh Khúc, à nhầm, của Kim Giao Long Vương, Hải Minh Khúc cũng không dám dễ dàng chọc giận hắn, hừ lạnh một tiếng, dẫn theo bốn cao thủ nhà họ Hải cùng ba cao thủ Hải yêu nhất tộc, bay về phía cự hình đồng môn đang sừng sững trong sơn cốc.

“Long Vương, Thiên gia chủ, Viên Vương, chỉ có mấy người các vị truyền tống đến đây bằng thượng cổ truyền tống trận thôi sao, không biết hai người bạn kia của ta có vào không, họ có bình an không.” Vân Thiên Vũ nhìn thấy trong đám đông không có bóng dáng của Thiên Như Tuyết và Long Quy, liền nhẹ giọng hỏi thăm tình hình của họ.

“Thiên Vũ yên tâm, bọn họ không sao, chỉ là vì thượng cổ truyền tống trận mở ra có giới hạn số lượng người vào, hai người bọn họ không tranh giành được suất vào truyền tống trận, cho nên không được truyền tống vào đây.” Kim Giao Long ở bên cạnh tiếp lời.

“Không sao là tốt rồi.” Biết được Thiên Như Tuyết và Long Quy không sao, Vân Thiên Vũ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng rồi Thiên Vũ, người phụ nữ đáng sợ kia đâu, nàng ta đi đâu rồi, nàng ta không tổn thương ngươi chứ.” Nhớ đến sự đáng sợ của Nạp Lan Tuyền, Kim Giao Long Vương hỏi.

“Nàng ấy chắc là ở chỗ cánh cửa đồng phía trước.” Nhớ đến Nạp Lan Tuyền từng làm vợ mình một thời gian, trong lòng Vân Thiên Vũ dâng lên một tia chua xót, nhẹ giọng nói.

“Vậy chúng ta cũng mau bay qua đi, tránh để bọn họ đến trước.” Thiên Đao Hành — à nhầm, Thiên Đao Hành hối thúc, nói xong, ba đại cao thủ nhà họ Thiên, ba đại cao thủ Hải tộc, hai đại cao thủ Huyết Hải sâm lâm cùng Vân Thiên Vũ bay vút lên hư không, nhanh chóng bay đến tận cùng sơn cốc, nhìn thấy cánh cửa đồng cao trăm thước chìm sâu trong sương mù.

Đứng trên một tảng đá lớn, Nạp Lan Tuyền thanh khiết thoát tục, xinh đẹp tuyệt trần cảm nhận được khí tức của Vân Thiên Vũ xuất hiện, trong lòng khẽ động một cách khó hiểu, nhưng lại không quay đầu nhìn hắn, ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn cánh cửa đồng trăm thước.

“Cửa đồng cao thật, đây rốt cuộc là động phủ của vị cao nhân nào, chỉ riêng cánh cửa đồng này thôi cũng không phải thứ mà bọn ta có thể tạo ra được.” Cận cảnh quan sát cửa đồng trăm thước, Thiên Đao Hành và những người khác bị khí thế bàng bạc của cửa đồng làm cho chấn động, cảm nhận được chân tiên động phủ mà mình đang ở tuyệt đối không đơn giản, không khỏi cảm thán lên.

“Để ta thử xem, xem có thể đẩy ra cánh cửa đồng này không.” Huyết Viên Vương mặc áo bào đỏ như máu, toàn thân tràn ngập cơ bắp đầy tính bùng nổ tự cáo phấn dũng — tự ứng cử nói, chậm rãi bước đến dưới cửa đồng trăm thước.

“Gầm.” Khi bàn tay đầy sức mạnh của Huyết Viên Vương ấn lên cửa đồng trăm thước, lập tức cảm thấy cửa đồng trăm thước vô cùng nặng nề, hắn ngửa mặt gầm lên một tiếng, biến hóa thành hình thái chiến đấu mạnh nhất, đồng thời thi triển năng lực cuồng bạo, nâng cao sức mạnh của bản thân đến mức tối đa.

Sức mạnh điên cuồng tăng vọt, cánh tay của Huyết Viên Vương phình to đến mức bằng cái chum nước, từng đường gân xanh nổi lên trên bề mặt cơ bắp cuồn cuộn, bùng nổ ra sức mạnh khiến người ta ngạt thở, dùng sức đẩy cửa đồng trăm thước.

“Rắc.” Do sức mạnh mà Huyết Viên Vương bùng nổ quá khủng bố, khiến cho mặt đất dưới chân hắn trực tiếp sụp xuống, thế nhưng mặc cho Huyết Viên Vương phát lực thế nào, cửa đồng trăm thước vẫn đứng im bất động.

“Viên Vương, ta tới giúp ngươi.” Kim Giao Long Vương nhìn thấy Huyết Viên Vương hoàn toàn không thể đẩy mở cửa đồng trăm thước, lập tức biến hóa thành hình thái chiến đấu mạnh nhất, đồng thời dung hợp Trấn tộc chi bảo Thủy Long Châu của Long tộc, nâng cao sức mạnh của bản thân lên rất nhiều.

Sức mạnh tăng vọt, Kim Giao Long Vương ở hình thái chiến đấu có hai cánh tay biến thành hình dáng móng rồng, nặng nề ấn lên cửa đồng trăm thước, giúp Huyết Viên Vương đẩy cửa đồng trăm thước.

“Sức mạnh thật đáng sợ, không ngờ Kim Giao Long Vương sau khi dung hợp Thủy Long Châu, về mặt sức mạnh còn khủng bố hơn cả Huyết Viên Vương.” Cảm nhận được khí tức sức mạnh mà Kim Giao Long Vương tỏa ra đã lấn át Huyết Viên Vương, khiến toàn bộ không gian xuất hiện rất nhiều gợn sóng nước, tất cả mọi người có mặt đều chấn động.

“Hải Minh Khúc, Na Già, nếu các ngươi muốn đi vào bên trong, thì cùng ra tay đẩy cửa đồng trăm thước này đi, đừngở đó giở trò mưu mẹo gì, bằng không chúng ta đừng hòng vào được.” Thiên Đao Hành nhìn thấy Kim Giao Long Vương và Huyết Viên Vương hợp sức vẫn không thể đẩy mở cửa đồng trăm thước, lập tức hướng ánh mắt về phía Hải Minh Khúc và Na Già đang có sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Nghe thấy đề nghị của Thiên Đao Hành, Hải Minh Khúc và Na Già nhanh chóng trao đổi ánh mắt với nhau, giao lưu tâm ý, gật đầu nói: “Được, chúng ta hợp sức đẩy mở cửa đồng trăm thước, rồi sau đó dựa vào bản sự của mỗi người để tranh giành bảo vật bên trong.”

Nói xong, Hải Minh Khúc, Na Già dẫn theo cao thủ của mình, đi tới chỗ cửa đồng trăm thước, phóng thích sức mạnh cường đại hợp sức đẩy cửa đồng trăm thước.

“Cửa đồng nặng thật, thủ đoạn của Chân Tiên quả nhiên không thể tưởng tượng nổi.” Khi Vân Thiên Vũ truyền Thiên Khí bản nguyên hạt vào trong đôi tay, dùng sức đẩy cửa đồng, liền cảm thấy cửa đồng trăm thước vô cùng nặng nề, Hư Tiên chi lực mà bản thân rót vào cửa đồng giống như đá chìm đáy biển, biến mất không tăm tích.

“Nạp Lan tiểu thư, không biết có thể giúp chúng ta một tay không.” Hải Minh Khúc bùng nổ toàn lực nhưng vẫn không thể đẩy mở cửa đồng, đành phải cầu cứu Nạp Lan Tuyền — người duy nhất chưa ra tay nhưng có thực lực đáng sợ.

“Vút.” Nghe thấy tiếng cầu cứu của Hải Minh Khúc, Nạp Lan Tuyền khẽ nhíu mày liễu thanh tú, liếc nhìn Vân Thiên Vũ đang dốc sức đẩy cửa bằng khóe mắt, hóa thành một đạo bạch quang xuất hiện dưới cửa đồng trăm thước, vươn bàn tay thon thả trắng nõn, ấn lên cửa đồng trăm thước.

Tập hợp sức mạnh của tất cả mọi người, sau khi kiên trì được một nén hương, cánh cửa đồng trăm thước vĩ đại tráng lệ cuối cùng cũng phát ra một tiếng mở ra nặng nề.

Nghe thấy tiếng mở cửa này, mọi người giống như được tiêm thuốc kích thích, tiếp tục bùng nổ sức mạnh kiên trì, cuối cùng cũng từng chút một đẩy cửa đồng trăm thước ra khoảng trống rộng hơn một mét, từng đạo bạch quang rỉ ra từ khe hở.

Khe hở cửa đồng xuất hiện, Vân Thiên Vũ và những người khác không chút do dự thi triển thuấn di, xuyên qua khe hở cửa đồng, đi vào không gian bên trong cửa đồng.

Thế nhưng khi mọi người đi vào không gian bên trong cửa đồng, lại phát hiện trong không gian bạch quang xuất hiện một quả cầu ánh sáng đường kính khoảng hai mét, ngoài quả cầu ánh sáng màu trắng này ra, toàn bộ không gian giống như bị phong kín, không có bất kỳ phong cảnh nào, cũng không có lối đi để rời đi.

Đúng lúc ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía quả cầu ánh sáng màu trắng, phóng thích linh hồn lực chạm vào nó, quả cầu ánh sáng màu trắng bỗng nhiên phản chiếu ra vô tận bạch quang, tiếp theo đó, một đạo linh hồn màu trắng từ trong quả cầu chui ra.

“Chào mừng mọi người đến với động phủ của ta, nhưng mọi người đừng hoảng sợ, những gì các ngươi nhìn thấy chỉ là một sợi tàn hồn của ta, bản thân ta thực sự đã chết từ lâu, hơn nữa hiện tại ta sẽ không làm hại các ngươi.”

“Mà trong động phủ của ta có không ít dị bảo mà ta thu được ở Thiên Vực năm xưa, trong đó có không ít tiên khí trân quý, linh đan diệu dược, thậm chí còn có cả cực phẩm tiên khí tồn tại, có thể cuối cùng có lấy được hay không, còn phải xem bản sự của các ngươi.” Linh hồn màu trắng nổi lên, sau khi hóa thành một nam giới trung niên, nhạt giọng nói.

“Cực phẩm tiên khí, ở đây có cực phẩm tiên khí tồn tại.” Nghe thấy lời của linh hồn màu trắng, hơi thở của mọi người lập tức trở nên dồn dập, bởi vì bảo vật như cực phẩm tiên khí, dù cho có xuất hiện ở Thiên Vực, cũng sẽ dấy lên một trận mưa máu gió tanh ở Thiên Vực, huống chi là Đông Hải có thực lực kém xa Thiên Vực.

“Các ngươi đừng vội kích động, cực phẩm tiên khí tuy trân quý vô cùng, nhưng muốn có được cực phẩm tiên khí, các ngươi buộc phải đi đến cuối cùng, còn phải chấp nhận sự khảo nghiệm của ta, đáp ứng ta một điều kiện, đi đến Thiên Vực giết một người, bằng không cho dù các ngươi có được cực phẩm tiên khí, các ngươi cũng không thể phát huy ra uy lực mạnh nhất của nó.”

“Nhưng nếu các ngươi có thể sở hữu thực lực Ngũ cấp Chân Tiên, thì ngược lại có thể phá giải cấm chế mà ta gia trì lên cực phẩm tiên khí đó, nhưng ta nghĩ các ngươi muốn đạt đến Ngũ cấp Chân Tiên, nếu không có mấy ngàn năm thời gian thì là chuyện không thể nào.” Linh hồn màu trắng kiêu ngạo nói.

“Ngũ cấp Chân Tiên, người này lúc sống lại là Ngũ cấp Chân Tiên.” Nghe thấy lời của linh hồn màu trắng, mọi người không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Bởi vì mỗi một cảnh giới đột phá của Đạo Tiên đều vô cùng khó khăn, mà Đạo Tiên đột phá cảnh giới Chân Tiên lại càng khó khăn hơn gấp bội, có thể nói Ngũ cấp Chân Tiên trong mắt bọn họ chính là một ngọn núi cao không thể vượt qua.

“Đại Ma Vương, ngươi có cảm nhận được thực lực của linh hồn màu trắng này không.” Cảm thấy linh hồn màu trắng trước mắt vô cùng quỷ dị, Vân Thiên Vũ truyền âm hỏi.

“Thực lực của linh hồn màu trắng này rất mạnh, bởi vì trong cơ thể hắn ẩn chứa tiên giới quy tắc, nếu ra tay, ta có thể sẽ bị hắn khắc chế hoàn toàn.” Đại Ma Vương truyền âm thông báo.

“Sức mạnh tiên giới quy tắc, chẳng lẽ trong cơ thể hắn có Tiên hạch.” Vân Thiên Vũ nhướng mày, ngạc nhiên hỏi.

“Bởi vì trong cơ thể hắn không có Tiên hạch, mà chỉ dung hợp tiên giới quy tắc, người này lúc sống không đơn giản đâu.” Đại Ma Vương tiếp tục truyền âm thông báo.

“Được rồi, các ngươi đừng suy nghĩ lung tung về cực phẩm tiên khí nữa, chi bằng nghĩ xem làm sao để bảo toàn tính mạng đi, bởi vì động phủ của ta tuy thu thập không ít bảo vật, nhưng trong động phủ đã bị ta gia trì không ít cấm chế, nguy cơ tứ phía, chỉ cần sơ sẩy một chút là các ngươi có thể mất mạng đấy.” Linh hồn màu trắng nhìn thấy mọi người chìm vào trầm tư, không mang theo chút cảm xúc nào nói.

“Không biết chúng ta phải tiếp tục tiến lên thế nào.” Nghĩ đến uy lực nghịch thiên của cực phẩm tiên khí, Thiên Đao Hành và những người khác mang ánh mắt nóng bỏng quyết định liều một phen.

Nếu ai có thể có được cực phẩm tiên khí, thì kẻ đó sẽ trở thành đệ nhất nhân Đông Hải.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:461
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.