“Xà yêu, người phụ nữ này thật quá đáng sợ, chi bằng ngươi ra tay dây dưa với nàng trước, ta thử thu phục quang trận kia xem sao, nếu có thể thu phục quang trận, chúng ta lập tức rời đi.” Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm vốn không biết khí trận đáng sợ nên đã truyền âm đề nghị.
“Được.” Tam Đầu Yêu Xà vốn sớm đã cảm nhận được khí trận bất phúc nên gật đầu, ba chiếc đầu xà dữ tợn liên tục phun ra từng ngụm độc khí tanh hôi, ăn mòn Thiên Như Tuyết, dây dưa lấy nàng.
“Hừ.” Bị Tam Đầu Yêu Xà ngăn cản, Thiên Như Tuyết cũng không cường thế giãy ra, mà để mặc Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm với hình thái chiến đấu, mặt mày xấu xí áp sát bay lượn về phía khí trận chứa Thiên khí màu vàng.
“Sưu sưu sưu.” Cảm nhận được Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm áp sát, những đạo Thiên khí màu vàng trôi nổi trên bề mặt khí trận lập tức xoay chuyển, tung ra đòn tấn công mãnh liệt về phía Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm.
Thiên khí màu vàng tập kích với tốc độ cực nhanh, Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm lập tức vung song búa cấp bậc Thượng phẩm Thiên khí để phản kích. Thế nhưng, khi song búa trong tay hắn chém vào đạo Thiên khí đang phóng tới, lực phản chấn cường đại chấn cho hai tay hắn tê dại, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn mãnh liệt.
Hơi cảm nhận được sự đáng sợ của khí trận, Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm lập tức muốn né tránh, nhưng ngặt nỗi khoảng cách lúc nãy giữa hắn và khí trận quá gần, chưa đợi hắn thi triển tức chuyển biến mất, đã bị kim quang đáng sợ tuôn ra từ khí trận bao trùm lấy.
“Không ổn.” Bị vây hãm trong khí trận, Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm hoảng sợ, hơn mười đạo Thiên khí màu vàng đồng loạt tung ra đòn tấn công mãnh liệt về phía hắn.
“Ục.” Giao chiến dưới sự tấn công của hơn mười đạo Thiên khí màu vàng, tiềm chất cơ thể Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm cũng bị kích phát, một cỗ âm sóng cường đại phát ra từ cơ thể đang phình to của hắn, tựa như sóng to gió lớn, phản công lại hơn mười đạo Thiên khí màu vàng.
Âm sóng do Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm phát ra dẫu đáng sợ, thế nhưng uy lực của khí trận càng thêm khủng bố. Hơn mười đạo Thiên khí màu vàng sau khi kịch liệt đối kháng với âm sóng cường đại đã xé rách âm sóng, tập kích về phía Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm có sắc mặt đại biến.
“Sưu sưu.” Hơn mười đạo Thiên khí màu vàng tập kích tựa như chẻ tre, Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm lập tức lộ ra con mắt thứ ba trên trán, phóng ra từng đạo quang tuyến màu xám uy lực cực lớn, liên tục công kích Thiên khí màu vàng nhằm suy yếu uy lực tấn công.
“Không.” Ngay lúc Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm đem hết sở trường để chống đỡ đòn tấn công của hơn mười đạo Thiên khí màu vàng, một thanh huyễn ảnh trường kiếm chui ra từ trận đồ, nhanh chóng dung hợp sức mạnh của trận đồ, chém ra một đạo tổ hợp kiếm ảnh về phía Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm.
“Thú đan thiêu đốt, sức mạnh tăng cường.” Cảm nhận được tổ hợp kiếm ảnh đáng sợ, Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm mang vẻ mặt tuyệt vọng lập tức thiêu đốt thú đan bản thân, nâng cao thực lực đến mức độ tối đa, tay cầm song búa nặng nề nghênh đón.
“Ầm ầm ầm.” Một tiếng nổ lớn vang lên, khi Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm tay cầm song búa cứng rắn va chạm với tổ hợp kiếm ảnh, từng tiếng nổ vang cực lớn truyền ra trong khí trận, âm thanh đáng sợ chấn cho Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm thất khiếu chảy máu, vô cùng dữ tợn, nặng nề rơi xuống đáy khí trận.
“Sưu sưu sưu.” Cơ thể mất kiểm soát rơi xuống, những đạo Thiên khí màu vàng trôi nổi trong khí trận tiếp tục công kích Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm, xuyên thủng cơ thể hắn, cắt đứt kinh mạch toàn thân.
Cảm nhận sinh cơ đã dứt, Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm tuyệt vọng đột nhiên tự bạo thú đan, một cỗ sức mạnh đáng sợ bùng nổ trong cơ thể hắn, công kích lên khí trận đáng sợ.
Khi ba mươi mốt kiện Thiên khí bao quanh khí trận cường thế hóa giải đòn tấn công tự bạo thú đan của Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm, uy lực khống chế linh hồn tàn dư trong khí trận đã suy giảm không ít.
“Tự bạo thú đan, Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm chết rồi.” Nghe tiếng nổ lớn truyền ra từ trong khí trận, Tam Đầu Yêu Xà đang kịch chiến cùng Thiên Như Tuyết liền ngẩn người, lộ ra vẻ mặt khó tin.
“Cô Quang Kinh Đào.” Do Tam Nhãn Bích Tinh Thiêm bỏ mạng nên Tam Đầu Yêu Xà có chút phân tâm, Thiên Như Tuyết chớp lấy cơ hội, lập tức thi triển Hạ phẩm Tiên kỹ, tung ra vô số đạo cô quang công kích về phía Tam Đầu Yêu Xà.
“Bụp.” Một tiếng vang lên, chịu phải đòn công kích Cô Quang Kinh Đào do Thiên Như Tuyết thi triển, toàn bộ cơ thể Tam Đầu Yêu Xà bị đánh bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống đất, vảy trên bề mặt cơ thể trở nên máu thịt bê bết.
“Quân Nhân.” Ngay lúc Thiên Như Tuyết thi triển Cô Quang Kinh Đào cường thế trọng thương Tam Đầu Yêu Xà, Phó Hạ Thiên phát ra một tiếng gầm thét bi thương, người con thứ hai của ông ta là Phó Quân Nhân có cảnh giới Nhất cấp Đạo Tiên đã bị Mộng Trạch Hải mượn dùng chưởng mang in ra từ Mộng Huyễn Thủ Lại đánh trúng ngực, mềm nhũn ngã xuống đất.
“Phó Hạ Thiên, ta bảo ngươi chống lại Mộng gia ta, mạng của đứa con này ngươi ta thu trước.” Mộng Trạch Hải với đôi mắt âm hiểm lạnh lùng liếc nhìn Phó Hạ Thiên đang bi thương, ra tay trước khi Phó Hạ Thiên kịp cứu viện, xuất hiện bên cạnh Phó Quân Nhân, vung một chưởng ấn lên đầu hắn, trực tiếp đánh nát đầu của tên Phó Quân Nhân đang tuyệt vọng.
“Mộng Trạch Hải, Phó gia ta và ngươi không chết không thôi.” Phó Quân Nhân bị giết đã hoàn toàn chọc giận hai cha con Phó Hạ Thiên, một cỗ sát ý nồng đậm phát ra từ cơ thể ông ta.
“Không chết không thôi, Phó Hạ Thiên, hai người các ngươi chưa đủ tư cách.” Mộng Trạch Hải ba người vốn không biết Vân Thiên Vũ đã tiêu diệt hai người Mộng Triều Nhật cười lạnh một tiếng, cùng nhau liên thủ tấn công về phía Phó Hạ Thiên và Phó Quân Thần.
“Chân Lôi Quyết.” Phó Quân Nhân bỏ mạng đã kích thích đại soái hai cha con Phó Hạ Thiên. Đối mặt với thế công hung mãnh của ba người Mộng Trạch Hải, hai người Phó Hạ Thiên không chọn né tránh, mà triệu hồi hai đạo trụ tử tử lôi chấn động oanh kích ba người Mộng Trạch Hải, muốn nhanh chóng tiêu diệt cả ba để báo thù cho Phó Quân Nhân.
“Tức chuyển.” Ba người Mộng Trạch Hải vừa rồi đã thể hiện sự đáng sợ của trụ tử tử lôi nên nhanh chóng thi triển tức chuyển né tránh, tuyệt đối không dám để trụ tử tử lôi oanh kích lên cơ thể mình.
“Thiền Dực Trường Đao, Nhân khí hợp nhất.” Ba người Mộng Trạch Hải né tránh đòn công kích của hai đạo trụ tử tử lôi, Phó Hạ Thiên với đôi mắt đỏ ngầu đã dung hợp toàn bộ cơ thể với Thiền Dực Trường Đao, chém thẳng về phía bọn họ.
“Trạch Đàm, dung hợp Hư Tiên chi lực.” Phó Hạ Thiên đang phát cuồng bất chấp tất cả nhân khí hợp nhất chém tới, Mộng Trạch Hải thi triển bí pháp, dung hợp Hư Tiên chi lực do Mộng Trạch Đàm phóng thích để nâng cao thực lực đến mức độ tối đa, đối diện với Thiền Dực Trường Đao từ trên trời giáng xuống, tung ra Mộng Huyễn Đại Thủ, một phát tóm chặt lấy Thiền Dực Trường Đao.
“Thích Thiên Mâu, đâm thủng.” Thiền Dực Trường Đao bị Mộng Huyễn Đại Thủ tóm chặt, vị Nhị trưởng lão duy nhất còn sống sót của Mộng gia cầm một cây trường mâu sắc bén đạt cấp bậc Thượng phẩm Thiên khí, đâm về phía Phó Hạ Thiên đang nhân khí hợp nhất.
“Chân Lôi Quyết.” Thấy Mộng Nhị trưởng lão cầm Thích Thiên Mâu sắp đâm trúng Phó Hạ Thiên, Phó Quân Thần nhanh chóng triệu hồi cột lôi quang màu tím oanh kích lên Thích Thiên Mâu, đánh văng Mộng Nhị trưởng lão từ không trung xuống mặt đất.
“Tử Mang Thương, Trọng Ma Đao, song trọng công kích.” Ngay lúc Phó Hạ Thiên bị thương đang dung hợp Thiền Dực Trường Đao cưỡng ép chấn nát Mộng Huyễn Đại Thủ, Mộng Trạch Đàm nhanh chóng ném ra hai kiện Thượng phẩm Thiên khí liên tiếp oanh kích về phía Phó Hạ Thiên.
“Ầm ầm.” Hai tiếng nổ lớn vang lên, Phó Hạ Thiên đang nhân khí hợp nhất liên tiếp chịu phải đòn công kích của hai kiện Thượng phẩm Thiên khí, thương thế lập tức nặng thêm, cơ thể không tài nào kiểm soát rơi xuống từ không trung.
“Cha.” Phó Quân Thần vừa thi triển Chân Lôi Quyết đánh bị thương Mộng Nhị trưởng lão, nhìn thấy cảnh tượng Phó Hạ Thiên bị trọng thương thì trong lòng cả kinh, một bước tức chuyển xuất hiện bên cạnh Phó Hạ Thiên.
“Các ngươi đều có thể chết được rồi.” Trọng thương Phó Hạ Thiên thành công, hai anh em Mộng Trạch Hải lộ ra vẻ mặt âm hiểm, bắt đầu điều động thiên địa chi lực ngưng tụ thành từng đạo quang tiễn, dày đặc tấn công Phó Hạ Thiên đang bị thương nhằm nhân cơ hội tiêu diệt hắn.
“Hải Bào Khiếu.” Hai anh em Mộng Trạch Hải liên thủ tấn công, cơ thể Phó Quân Thần lập tức phình to, phát ra một tiếng gầm thét đại hải, cuồn cuộn tấn công về phía hai người nhằm ngăn cản bọn họ tấn công cha mình.
“Mộng Huyễn Đại Thủ, cho ta vỡ nát.” Phó Quân Nhân bỏ mạng, Phó Hạ Thiên chịu trọng thương, với thực lực của Phó Quân Thần tuyệt đối không thể ngăn cản hai anh em Mộng Trạch Hải có thực lực liên thủ sánh ngang Tam cấp Đạo Tiên.
Hải Bào Khiếu do Phó Quân Thần phóng thích trực tiếp bị Mộng Huyễn Đại Thủ hóa thành đánh tan.
“Phó Quân Thần, đã ngươi tranh nhau chịu chết, vậy chúng ta thành toàn cho ngươi.” Đánh tan Mộng Huyễn Đại Thủ, trong mắt Mộng Trạch Hải hiện lên sát ý nồng đậm, cùng với Mộng Trạch Đàm thay đổi đối tượng công kích, tập kích về phía Phó Quân Thần.
“Bụp.” Một tiếng vang lên, Hải Giao Côn trong tay Phó Quân Thần cứng rắn va chạm với Mộng Huyễn Đại Thủ xong, cơ thể tựa như bị lôi kích, nặng nề rơi từ không trung xuống mặt đất, đồng thời cũng chịu trọng thương.
“Phó Hạ Thiên, Phó Quân Thần, mọi chuyện kết thúc rồi.” Đánh bị thương hai cha con Phó Hạ Thiên thành công, Mộng Trạch Hải và Mộng Trạch Đàm không hề dừng lại chút nào, tiếp tục tung ra đòn công kích với hai người, muốn một hơi tiêu diệt hai kẻ thương thế không nhẹ này để trừ hậu họa.
“Ầm.” Ngay lúc hai người Mộng Trạch Hải cường thế tiêu diệt hai cha con Phó Hạ Thiên, một cỗ trọng lực đáng sợ tựa như Thái sơn áp đỉnh đè nặng lên cơ thể hai người Mộng Trạch Hải, trực tiếp áp đảo bọn họ từ trên không trung xuống mặt đất, nện ra hai cái hố lớn trên mặt đất.
“Xin lỗi Phó lão gia chủ, Phó đại ca, ta đến muộn.” Điều khiển Trọng Lực Giới Chỉ áp đảo hai người Mộng Trạch Hải tiêu hao không ít xuống mặt đất xong, Vân Thiên Vũ tức chuyển xuất hiện bên cạnh hai người Phó Hạ Thiên đang bị thương nặng, áy náy nói.
“Thiên Vũ, giúp ta giết hết bọn chúng, báo thù cho Quân Nhân.” Vân Thiên Vũ xuất hiện kịp thời khiến hai người Phó Hạ Thiên thở phào nhẹ nhõm, Phó Quân Thần với đôi mắt đỏ ngầu trầm giọng nói.
“Phó Quân Nhân chết rồi ư?”
“Yên tâm đi Phó đại ca, bọn chúng giao cho ta.” Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng gật đầu, cất giọng lạnh lùng.
“Vân Thiên Vũ, Mộng Triều Nhật và hai người bọn họ đâu?” Vân Thiên Vũ cường thế xuất hiện, bị trọng lực giới chỉ tập kích áp chế nặng nề rơi xuống đất, hai người Mộng Trạch Hải vội vã bò dậy từ mặt đất, sắc mặt tái xanh hỏi.
“Bọn chúng đã bị ta đưa xuống địa ngục rồi, rất nhanh các ngươi cũng có thể đoàn tụ với bọn chúng.” Vân Thiên Vũ mang vẻ mặt ngạo mạn bá đạo đáp.
“Cái gì, với thực lực của ngươi mà đã giết chết Mộng Triều Nhật và hai người bọn họ sao?” Dẫu trong lòng hai người Mộng Trạch Hải từ lâu đã có dự cảm, nhưng khi nghe Vân Thiên Vũ nói vậy, trong lòng vẫn dâng lên sự khiếp sợ nồng đậm.
“Không thể nào, với thực lực của ngươi không thể nào giết được gia chủ và đại trưởng lão.” Mộng Nhị trưởng lão không thể chấp nhận sự thật vừa nghe thấy bèn gào thét lớn.
“Không có gì là không thể, các ngươi vẫn nên ngoan ngoãn chấp nhận sự thật này đi.” Vân Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, cơ thể đang đứng tại chỗ đột nhiên biến mất, tung ra đòn công kích về phía ba người Mộng Trạch Hải với tốc độ cực nhanh.