Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 2031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 490
Phong ấn lực lượng, Tiên giới quy tắc

❊ ❊ ❊

[Vân Thiên Vũ, ngươi đi chết đi cho ta.] Bị Vân Thiên Vũ dùng tiểu thụ quất toàn thân đến đầm đìa máu tươi, chật vật không chịu nổi Hầu Văn bắt gặp Vân Thiên Vũ mất máu quá nhiều, phản ứng trì độn, liền kéo cung thiết màu đen, bắn ra một mũi tên chí mạng, xuyên thủng sau lưng Vân Thiên Vũ.

Mà một màn sau lưng Vân Thiên Vũ bị bắn thủng, đại lượng máu tươi phun tuôn ra, vừa vặn bị Nạp Lan Tuyền mang theo đầy mặt lo âu, vội vã chạy đến nhìn thấy.

Khi nàng nhìn thấy một màn trước mắt, tim đau như cắt, nước mắt không kìm được tuôn rơi, giống như phát điên chạy về phía Vân Thiên Vũ.

[Là tiểu nha đầu kia, các huynh đệ, tóm lấy tiểu nha đầu kia cho ta, một lát nữa chúng ta sẽ thưởng thức cho thật tốt.] Hầu Văn bắn thủng thân thể Vân Thiên Vũ thành công, nhìn thấy Nạp Lan Tuyền mà hắn ngày nhớ đêm mong xuất hiện, đại hỉ vạn phần, lớn tiếng ra lệnh.

[Tuyền nhi, muội mau đi đi, đừng qua đây.] Thân thể bị bắn thủng, ý thức xuất hiện mơ hồ, Vân Thiên Vũ nhìn thấy Nạp Lan Tuyền xuất hiện, trong đôi mắt xám xịt lộ ra vẻ lo lắng cùng bất an, toàn thân bùng nổ cỗ lực lượng cuối cùng, tung người một cái áp sát Nạp Lan Tuyền.

[Tên súc sinh này, muốn chết.] Hầu Văn nhìn Vân Thiên Vũ đang giãy giụa sắp chết mà vẫn còn sức đả thương huynh đệ của mình, tiếp tục kéo cung thiết màu đen, bắn ra từng đạo vũ tiễn tấn công thân thể Vân Thiên Vũ.

[Không.] Nạp Lan Tuyền nhìn thấy mấy đạo vũ tiễn bắn đến với tốc độ cực nhanh, trong tuyệt vọng muốn dùng thân thể cản tên giúp Vân Thiên Vũ.

[Tuyền nhi, đừng quan tâm đến ta, mau đi đi.] Nhìn thấu suy nghĩ của Nạp Lan Tuyền, trong ánh mắt lộ ra sự lưu luyến và không cam lòng, Vân Thiên Vũ không cho nàng cơ hội cản tên, dùng thân thể che chở cho Nạp Lan Tuyền đang đẫm lệ, thân thể lại trúng thêm ba mũi tên.

[Không, đừng, Thiên Vũ ca, muội không muốn huynh chết...] Nạp Lan Tuyền nhìn thấy thân thể Vân Thiên Vũ trúng thêm ba mũi tên, máu tươi trào ra giống như suối phun, toàn bộ trái tim đều tan nát, phát ra tiếng thét chói tai tuyệt vọng.

[Tuyền nhi, mau, mau đi đi.] Ý thức trong đầu ngày càng mơ hồ, Vân Thiên Vũ lo lắng giục giã.

[Thiên Vũ ca, nếu huynh chết, muội cũng sẽ không sống một mình, muốn chết cùng chết, chúng ta vĩnh viễn không tách rời.] Nạp Lan Tuyền nhìn thấy Vân Thiên Vũ thoi thóp, sắp đứt hơi, không do dự chút nào nhào tới Vân Thiên Vũ, mặc cho mấy cây vũ tiễn xuyên thủng thân thể Vân Thiên Vũ đâm thủng thân thể chính mình.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Nạp Lan Tuyền ôm chặt lấy Vân Thiên Vũ, thân thể bị vũ tiễn đâm thủng, mũi tên sắc bén đã đánh thức một cỗ phong ấn lực lượng cường đại trong cơ thể nàng. Ngay sau đó, cỗ phong ấn lực lượng này thức tỉnh, giống như mặt trời chói chang bao bọc lấy hai người đang ôm chặt lấy nhau, tan chảy mũi tên cắm vào cơ thể Nạp Lan Tuyền, đồng thời chữa trị cơ thể nàng.

Chịu ảnh hưởng từ phong ấn lực lượng thức tỉnh trong cơ thể Nạp Lan Tuyền, cỗ thần bí lực lượng khắc chế Thời Không Mộng Cảnh lập tức suy yếu, một cỗ lực lượng cường đại xuyên qua Thời Không Mộng Cảnh lan tràn khắp toàn thân Vân Thiên Vũ.

[Tiểu tử Thiên Vũ, ngươi hãy kiên trì cho tốt, ta giúp ngươi phá giải không gian mê hoặc các ngươi.] Ngay lúc Thời Không Mộng Cảnh nhờ vào phong ấn lực lượng bùng nổ trong cơ thể Nạp Lan Tuyền, phóng thích thành công năng lượng cường đại, cứu lấy Vân Thiên Vũ đã đặt một chân vào cửa ải quỷ môn quan, thanh âm Đại Ma Vương truyền vào tai Vân Thiên Vũ đang thoi thóp.

Nói xong, Đại Ma Vương hóa thành một đạo hắc quang, chui ra khỏi Thời Không Mộng Cảnh, không một tiếng động bước vào bầu trời xuất hiện dị tượng nồng đậm rồi biến mất.

Theo phong ấn lực lượng trong cơ thể Nạp Lan Tuyền thức tỉnh, Thời Không Mộng Cảnh chấn vỡ lực lượng khắc chế, ký ức trong đầu Vân Thiên Vũ và Nạp Lan Tuyền đang nhắm nghiền hai mắt nhanh chóng khôi phục.

[Sao lại thế này, sao lại thế này, cái này, cái này không phải sự thật.] Khi Nạp Lan Tuyền khôi phục ký ức phát hiện ra mình và Vân Thiên Vũ đang ôm chặt lấy nhau, những ngày tháng cô và Vân Thiên Vũ thành thân cứ lượn lờ trong đầu, trong lúc nhất thời nàng không thể chấp nhận được đoạn ký ức này, đoạn tình cảm này.

Mà Vân Thiên Vũ sau khi khôi phục ký ức cũng có chút ngẩn người, hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, trong khoảng thời gian mình mất trí nhớ lại thành thân với Nạp Lan Tuyền và còn phát sinh quan hệ.

[Chết.] Khôi phục ký ức, Nạp Lan Tuyền lại khôi phục tư thái lạnh lùng kiêu sa, nàng hất văng Vân Thiên Vũ đang ôm chặt lấy cơ thể mình ra, phóng thích sát khí cường đại tấn công Hầu Văn và những kẻ khác, trong chớp mắt tiêu diệt bọn chúng, thi cốt không còn.

Tiêu diệt Hầu Văn và những kẻ khác, Nạp Lan Tuyền cảm thấy bản thân vẫn không cách nào xoa dịu ngọn lửa giận trong sâu thẳm nội tâm, liền ném ánh mắt phẫn nộ về phía Vân Thiên Vũ đang trầm tư.

[Vân Thiên Vũ, ngươi, ngươi lại dám đối với ta...] Nạp Lan Tuyền phẫn nộ nhìn Vân Thiên Vũ từng làm phu quân của mình trong một khoảng thời gian, muốn ra tay giết hắn nhưng lại không hạ thủ được.

[Tuyền nhi, ta biết nàng rất phẫn nộ, rất tức giận, không thể chấp nhận khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau sau khi mất trí nhớ, nhưng sự việc đã xảy ra, ta không có gì để nói. Nếu nàng thật sự muốn giết ta để trút giận, vậy thì nàng tới đi, ta sẽ không né tránh. Thế nhưng khoảng thời gian ở bên nàng, là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời ta, ta sẽ không quên, càng không muốn tỉnh lại.] Vân Thiên Vũ đang trầm tư hít sâu một hơi, nhìn Nạp Lan Tuyền sắc mặt tái nhợt, toàn thân run rẩy nhưng ánh mắt vẫn tràn ngập vẻ si tình.

Nói xong, Vân Thiên Vũ chậm rãi nhắm hai mắt lại, mặc cho Nạp Lan Tuyền xử trí.

[Vân Thiên Vũ, ngươi đừng tưởng nói vài lời đường mật là ta sẽ tha cho ngươi, sự trong sạch của ta chỉ có thể dùng mạng của ngươi để rửa sạch, chịu chết đi.] Nạp Lan Tuyền nội tâm có chút thất thấu thét chói tai một tiếng, nhanh chóng tế ra một thanh trường kiếm sắc bén, đâm về phía ngực Vân Thiên Vũ đang nhắm nghiền hai mắt, bất động.

Ngay khoảnh khắc Nạp Lan Tuyền giận quá hóa thẹn cầm kiếm đâm vào ngực Vân Thiên Vũ, từng màn Vân Thiên Vũ bất chấp nguy hiểm bản thân chặn rắn độc, chặn vũ tiễn, liều mạng vì mình, ngày đêm ở bên nhau nhanh chóng hiện lên trong đầu nàng.

Nghĩ đến cảnh Vân Thiên Vũ cầu hôn mình, nghĩ đến tình yêu của Vân Thiên Vũ dành cho mình, tình yêu của mình dành cho Vân Thiên Vũ, nghĩ đến việc Vân Thiên Vũ vì mình mà có thể bất chấp tất cả, cổ tay Nạp Lan Tuyền không khỏi run lên một chút, trường kiếm trong tay đâm lệch, đâm vào bã vai Vân Thiên Vũ, máu tươi lập tức trào ra.

[Ta biết nàng sẽ không giết ta, chúng ta đều không phải là người vô tình.] Bã vai tuy bị trường kiếm trong tay Nạp Lan Tuyền đâm thủng, nhưng Vân Thiên Vũ chậm rãi mở mắt ra lại nở nụ cười nhạt, thanh âm ôn hòa nói.

[Vân Thiên Vũ, ngươi đừng đắc ý, tuy bây giờ ta không muốn giết ngươi, nhưng không có nghĩa là sau này không giết ngươi. Đợi ta quên ngươi đi, ta sẽ lấy mạng ngươi.] Nạp Lan Tuyền lấy hết dũng khí mấy lần, nhưng đối với Vân Thiên Vũ vẫn không hạ thủ độc ác được, đành bất đắc dĩ từ bỏ, rút trường kiếm cắm trên bã vai Vân Thiên Vũ về, để lại một câu tàn nhẫn rồi rời khỏi u lâm.

[Quên ta đi, nàng thật sự có thể quên đi đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm này sao?] Nhìn nơi Nạp Lan Tuyền biến mất, Vân Thiên Vũ có chút ngẩn ngơ thì thào nói.

Mà tiếng thì thào của Vân Thiên Vũ tuy rất nhỏ, nhưng lại lọt vào tai Nạp Lan Tuyền đang thi triển thuấn di rời đi. Khi nàng nghe thấy tiếng thì thào ngẩn ngơ của Vân Thiên Vũ, nội tâm phẫn nộ bỗng nhói đau không rõ lý do.

Thế nhưng nghĩ đến khoảng cách thực lực to lớn giữa mình và Vân Thiên Vũ cùng với thân phận bối cảnh của bản thân, Nạp Lan Tuyền lắc đầu thật mạnh, muốn cố gắng quên đi Vân Thiên Vũ.

Không lâu sau khi Nạp Lan Tuyền rời đi, đỉnh đầu Vân Thiên Vũ đột nhiên xuất hiện một mảng lớn mây chiều rực rỡ như ráng đỏ, ngay sau đó ráng đỏ đầy màu sắc hóa thành một cỗ xoáy nước xoay tròn tốc độ cao, thôn tính toàn bộ không gian.

[Cái này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?] Vân Thiên Vũ trong lòng đau đớn nhìn xoáy nước quỷ dị xuất hiện trên bầu trời, lộ ra vẻ kinh ngạc nồng đậm.

Và ngay lúc Vân Thiên Vũ đang chấn động, hắn phát hiện u lâm xung quanh, cùng với Phượng Hoa Thôn bên ngoài u lâm đã biến mất, bản thân và Nạp Lan Tuyền ở đằng xa xuất hiện trong một thung lũng khổng lồ. Mà ở tận cùng của thung lũng này, sừng sững hai cánh cửa đồng khổng lồ cao tới trăm thước, cắm thẳng vào mây xanh.

[Hóa ra tất cả những điều này thực sự là ảo ảnh, là sự tồn tại không chân thực.] Phượng Hoa Thôn, u lâm biến mất, Nạp Lan Tuyền xuất hiện trong thung lũng thần bí khẽ nói.

[Sự tồn tại không chân thực, không gian có lẽ không chân thực, nhưng chẳng lẽ tình cảm cũng không chân thực sao?] Nghĩ đến những ngày tháng ân ái, ngày đêm bên nhau giữa mình và Nạp Lan Tuyền, Vân Thiên Vũ khẽ thở dài một tiếng, lầm bầm nói.

[Xoẹt.] Nghe thấy tiếng lầm bầm của Vân Thiên Vũ, thân thể Nạp Lan Tuyền khẽ run lên một chút, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Vân Thiên Vũ một cái, lập tức thi triển thuấn di biến mất.

[Thiên Vũ, đừng đuổi theo nàng ấy, người vợ kia của ngươi không đơn giản đâu.] Chạm phải ánh mắt phức tạp của Nạp Lan Tuyền, Vân Thiên Vũ chợt nhớ tới lời của Hoa Thiên Toàn, đại nam nhân nên dũng cảm một chút, liền muốn thi triển thuấn di đuổi theo, nhưng lúc này, thanh âm Đại Ma Vương đột nhiên truyền vào linh hồn Vân Thiên Vũ, ngăn cản hắn lại.

[Không đơn giản, nàng ấy không đơn giản ở điểm nào?] Nghe thấy thanh âm Đại Ma Vương, Vân Thiên Vũ lập tức ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhìn thấy Đại Ma Vương bước ra từ trong xoáy nước không gian đang nhỏ dần, khẽ hỏi.

[Thiên Vũ, ngươi có biết không gian hư ảo mà các ngươi bị nhốt được hình thành bởi cái gì không? Tại sao lại có thể khắc chế Thời Không Mộng Cảnh, hạn chế đến mức ta không thể rời đi để giúp ngươi.] Đại Ma Vương mang theo tà khí toàn thân, sắc mặt ngưng trọng nói.

[Không biết.] Nghĩ đến sự đáng sợ của Thời Không Mộng Cảnh, Vân Thiên Vũ không thể tưởng tượng nổi loại lực lượng nào có thể khắc chế Thời Không Mộng Cảnh.

[Khắc chế Thời Không Mộng Cảnh, hạn chế hoàn toàn ta chính là Tiên giới quy tắc. Ngươi cảm thấy bản thân sống ở không gian đó rất nhiều năm, kỳ thực bên ngoài phỏng chừng chỉ mới trôi qua mấy ngày.] Đại Ma Vương nói ra một câu kinh thiên động địa.

[Cái gì, Tiên giới quy tắc? Tại sao nơi này lại xuất hiện Tiên giới quy tắc? Chẳng lẽ... chẳng lẽ ở đây có tiên nhân tồn tại?] Vân Thiên Vũ nuốt nước bọt đánh ực một cái, không thể tưởng tượng nổi nói.

[Nơi này chắc không có tiên nhân thật sự tồn tại, nhưng hẳn là có một viên tiên hạch chứa đựng Tiên giới quy tắc, bằng không Thời Không Mộng Cảnh sẽ không dễ dàng bị khắc chế như vậy.]

[Mà người vợ kia của ngươi vào thời điểm sinh tử tồn vong, phong ấn lực lượng trong cơ thể lại có thể khắc chế Tiên giới quy tắc, giúp ta thoát khốn (thoát khốn), đủ để thấy sự đáng sợ của nàng ấy. Nếu không phải trong cơ thể nàng phong ấn một cỗ lực lượng đáng sợ như vậy, phỏng chừng các ngươi đều đã chết trong không gian Tiên giới quy tắc rồi.] Đại Ma Vương chậm rãi nói.

[Tuyền nhi nàng ấy không phải là tiên nữ thật chứ?] Vân Thiên Vũ đầy mặt kinh ngạc hỏi.

[Có phải tiên nữ thật hay không thì ta không biết, thế nhưng nếu nàng ấy cởi bỏ phong ấn cơ thể, muốn bóp chết ngươi đơn giản giống như bóp chết một con kiến. Kỳ thực cho dù nàng ấy không cởi bỏ phong ấn cơ thể, muốn giết ngươi cũng không khó khăn gì.]

[Nếu ngươi thực sự muốn ở bên nàng ấy, vẫn là nên nhanh chóng nâng cao thực lực đi, thực lực hiện tại của ngươi vẫn còn quá yếu.] Đại Ma Vương nhìn Vân Thiên Vũ đang rơi vào trầm tư, cổ vũ nói.

[Đại Ma Vương, ngươi nói nếu nơi này thật sự có tiên hạch, mà lại bị ta vô tình có được, ngươi có thể giúp ta trong thời gian cực ngắn đột phá đến Chân Tiên cảnh giới không?] Vân Thiên Vũ đang trầm tư bỗng nhiên ngẩng đầu lên, liếc nhìn Đại Ma Vương, đầy mong đợi hỏi.

[Thiên Vũ, con đường tu luyện vẫn nên tiến bước theo tuần tự thì hơn, hơn nữa với thực lực và sự lĩnh hội hiện tại của ngươi, không thể nào nắm bắt được Tiên giới quy tắc, dung hợp lực lượng tiên hạch.]

[Thế nhưng nếu ta có thể có được tiên hạch, ngược lại có thể phát huy ra thực lực của tiên nhân, đến lúc đó cho dù muốn bá vương ngạnh thượng cung, ta cũng có thể giúp ngươi chống lưng.] Đại Ma Vương mang theo tà khí đầy mình cười gian tà nói.

[Bá vương ngạnh thượng cung thì thôi đi, ta tin tưởng bản thân nhất định có thể chinh phục trái tim nàng ấy.] Vân Thiên Vũ hít sâu một hơi, kiên định nói.

[Ừm, có người tới, ta trở về trước đây.] Ngay lúc Vân Thiên Vũ và Đại Ma Vương giao lưu, Đại Ma Vương phát hiện có khí tức người sống xuất hiện, lập tức trở về Thời Không Mộng Cảnh.

Và ngay lúc Đại Ma Vương trở về không gian thần bí, Thiên Đao Hành, Kim Giao Long Vương, Huyết Viên Vương, Hải Minh Khúc, Na Già, Kim Giao Long và những người khác xuất hiện ngoài thung lũng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:461
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.