Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 2031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 489
Giai ngẫu thiên thành

❊ ❊ ❊

Vì thôn Phương Hoa biệt lập với thế giới bên ngoài, chuyện thành thân không có nhiều phiền văn lục tiết, cộng thêm Vân Thiên Vũ và Nạp Nạp Lan Toàn ở thôn Phương Hoa không có thân nhân gì, cho nên nghi thức thành thân của hai người rất đơn giản, chỉ có một nhà Hoa Thiên Tuyền làm chứng.

“Vân Thiên Vũ, cậu có đồng ý cưới Nạp Nạp Lan Toàn làm vợ, dù là bệnh tật, nghèo khó, gian khổ vẫn yêu thương cô ấy, chăm sóc cô ấy, mãi mãi chung thủy không đổi với cô ấy, cùng cô ấy đầu bạc răng long không?” Hoa Thiên Tuyền vẻ mặt nghiêm nghị nhìn đôi trai tài gái sắc, hỏi.

“Tôi đồng ý.” Vân Thiên Vũ mặc trường sam màu đỏ trọng trọng gật đầu, vẻ mặt trang trọng nói.

“Nạp Nạp Lan Toàn, con có đồng ý để Vân Thiên Vũ trở thành chồng của con, mãi mãi chăm sóc anh ấy, tôn trọng anh ấy, chung thủy không đổi với anh ấy, cùng anh ấy đầu bạc răng long không?” Hoa Thiên Tuyền chuyển hướng hỏi Nạp Nạp Lan Toàn mặc trường quần màu đỏ, xinh đẹp không gì sánh được.

“Con đồng ý.” Nạp Nạp Lan Toàn xinh đẹp còn hơn cả cửu thiên tiên nữ gật đầu, vẻ mặt hạnh phúc nói.

“Đã các con đều đồng ý, vậy ta tuyên bố, Vân Thiên Vũ, Nạp Nạp Lan Toàn hôm nay chính thức kết làm phu vợ, từ nay về sau không rời không bỏ, vĩnh viễn bên nhau.” Hoa Thiên Tuyền lộ ra nụ cười nhạt, lớn tiếng tuyên bố.

“Chúc mừng Thiên Vũ ca ca,Toàn nhi tỷ tỷ, chúc hai người mãi mãi hạnh phúc, bách niên hảo hợp.” Hoa Thúy Nhi, Hoa Lục Nhi cười hì hì chúc mừng.

“Cảm ơn, cảm ơn mọi người.” Vân Thiên Vũ vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của người vợ mới cưới Nạp Nạp Lan Toàn, vẻ mặt kích động nói.

Dưới sự chủ trì của Hoa Thiên Tuyền, hai người Vân Thiên Vũ chính thức kết làm phu thê, một nhà ăn cơm vui vẻ ấm cúng xong, liền đi vào động phòng được trang hoàng lụa đỏ thắm.

Mặc dù phòng tân hôn của hai người rất giản dị, giường tân hôn, bàn ghế, đồ đạc bài trí chỉ dùng vải đỏ che phủ, hai ngọn nến đỏ cháy rực, nhưng hai người bọn họ lại hoàn toàn không để tâm đến tất cả những điều này, lúc này bọn họ hoàn toàn được bao quanh bởi hạnh phúc.

“Toàn nhi, em thật đẹp, có thể cưới được em, là hạnh phúc lớn nhất đời này của anh.” Vân Thiên Vũ dịu dàng ôm Nạp Nạp Lan Toàn mặc trường quần màu đỏ, dáng người yểu điệu, còn xinh đẹp hơn cả tiên nữ vào ngực, nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc dài mượt mà như thác nước của cô, dịu dàng như nước nói.

“Thiên Vũ ca, có thể gả cho anh cũng là hạnh phúc của em.” Nạp Nạp Lan Toàn không thoa chút phấn son nào, thanh thuần thoát tục tựa vào ngực Vân Thiên Vũ, vẻ mặt hạnh phúc nói.

“Toàn nhi, giờ là thế giới thuộc về hai chúng ta, chúng ta nghỉ ngơi thôi.” Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mềm mại của Nạp Nạp Lan Toàn, ghé vào tai cô nói.

“Ừm, Thiên Vũ ca, anh nhẹ tay thôi.” Khuôn mặt ửng đỏ Nạp Nạp Lan Toàn khẽ gật đầu, dịu dàng nói.

Khi Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng cởi bỏ y phục màu đỏ trên người Nạp Nạp Lan Toàn, để lộ làn da trắng mịn như ngọc, thân thể hoàn hảo lồi lõm có đường cong, không khỏi say đắm.

“Toàn nhi, em thật đẹp.” Nhìn người vợ mới cưới đẹp đến nghẹt thở của mình, Vân Thiên Vũ không khỏi tán thưởng.

“Thiên Vũ ca, để Toàn nhi cởi y phục cho anh.” Khuôn mặt ửng đỏ Nạp Nạp Lan Toàn khéo léo cởi y phục của Vân Thiên Vũ, để lộ thân thể cường tráng của anh.

“Toàn nhi, đêm nay em là của anh.” Nói rồi, Vân Thiên Vũ nội tâm kích động dùng đôi môi nóng bỏng ấn lên đôi môi đỏ mọng của Nạp Nạp Lan Toàn, đôi bàn tay to khỏe mạnh leo lên bầu ngực đầy đặn săn chắc của cô.

Theo một tiếng rên rỉ mê hoặc truyền vào tai Vân Thiên Vũ, Vân Thiên Vũ trực tiếp nhào Nạp Nạp Lan Toàn ngã xuống giường đỏ, màn đêm mờ ảo, hai người mê đắm trong sự tuyệt vời khi nếm trái cấm lần đầu.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua cửa sổ vào trong, đánh thức Vân Thiên Vũ và Nạp Nạp Lan Toàn đang tràn ngập tình ý và có phần mệt mỏi.

Nhìn giai nhân xinh đẹp trong ngực, ánh mắt Vân Thiên Vũ không khỏi say đắm, trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc, đôi bàn tay to lớn không kìm được lại lần nữa leo lên đỉnh núi, ân ái một phen.

Sau khi Vân Thiên Vũ và Nạp Nạp Lan Toàn thành thân, hai người vô cùng ân ái, trải qua những ngày tháng hạnh phúc tại nhà Hoa Thiên Tuyền, ban ngày Vân Thiên Vũ khôi phục một phần nhỏ sức lực ra ngoài săn bắn, hái thuốc.

Buổi tối, Vân Thiên Vũ và Nạp Nạp Lan Toàn tình ý dạt dào, không nỡ rời xa, những ngày tháng tốt đẹp trôi vụt đi.

Ngay lúc Vân Thiên Vũ và Nạp Nạp Lan Toàn mỗi ngày trải qua những ngày tháng hạnh phúc, quên đi thù hận, quên đi gánh nặng, quên đi mọi điều không tốt đẹp, một số nam nhân ở thôn Phương Hoa thèm thuồng dung mạo của Nạp Nạp Lan Toàn đã tụ tập lại với nhau, bàn bạc kế hoạch tiêu diệt Vân Thiên Vũ.

“Toàn nhi, các em ngoan ngoãn ở nhà đợi bọn anh, anh và Thiên Tuyền thúc đi săn đây, tối nay chúng ta cải thiện bữa ăn.” Vân Thiên Vũ mặc một bộ đồ da thú, trên vai vác một cây cung cong màu đen, một ống tên, nhẹ nhàng nói với Nạp Nạp Lan Toàn đang tiễn ở ngoài cửa.

“Thiên Vũ ca, hai người đi sớm về sớm nhé, bọn em đợi ở nhà.” Nạp Nạp Lan Toàn mới làm vợ người, càng thêm mê người nhẹ nhàng chỉnh lại y phục cho Vân Thiên Vũ, dịu dàng nói.

“Biết rồi, bọn anh đi đây.” Nói xong, Vân Thiên Vũ và Hoa Thiên Tuyền bước về hướng U Lâm.

Ngay khi hai người bọn họ bước ra khỏi thôn Phương Hoa, mười nam nhân trung niên nấp ngoài thôn, lộ ra ánh mắt không có ý tốt xuất hiện nụ cười lạnh lẽo, lén lút bám theo họ, từng chút một bước vào U Lâm.

Vì địa hình U Lâm phức tạp, dã thú trong rừng cực nhiều, cộng thêm Vân Thiên Vũ đã mất hết giác quan cảm ứng, cho nên không hề phát hiện ra có người bám theo họ.

“Gấu nâu, phía trước có một con gấu nâu, Thiên Vũ chúng ta vận may không tệ, nếu chúng ta có thể săn được con gấu nâu này, có thể dùng da gấu đổi lấy không ít thứ.” Khi Hoa Thiên Tuyền nhìn xuyên qua bụi cây rậm rạp, phát hiện phía trước có một con gấu nâu đang kiếm ăn, liền lộ ra một tia vui mừng, nhỏ giọng nói với Vân Thiên Vũ bên cạnh.

“Thiên Tuyền thúc, con gấu nâu đó giao cho cháu, xem cháu bắn chết nó đây.” Vân Thiên Vũ nhanh chóng tháo cây cung cong trên lưng xuống, lắp ba mũi tiêm sắc bén, nhắm thẳng vào con gấu nâu không chút cảnh giác.

“Vù vù vù.” Ba tiếng xé gió vang lên, ba mũi tên do Vân Thiên Vũ bắn ra xuyên qua bụi rậm, nhắm chuẩn xác cắm vào cổ họng và bụng gấu nâu.

“Gừ gừ.” Cổ họng bị mũi tên của Vân Thiên Vũ bắn thủng, máu chảy không ngừng nhưng con gấu nâu không lập tức bỏ mạng, con gấu nâu đang nổi giận phát điên vượt qua bụi rậm, nhào về phía hai người Vân Thiên Vũ.

“Vù vù vù.” Gấu nâu máu chảy đầm đìa lao tới, Vân Thiên Vũ không chọn né tránh, mà tiếp tục giương cung bắn tên, liên tục làm nặng thêm thương thế trên cơ thể gấu nâu.

Ngay lúc gấu nâu trúng thêm ba mũi tên, thương thế trên cơ thể ngày càng nghiêm trọng, mười nam nhân trung niên vẫn bám theo hai người bọn họ đột nhiên từ trong bụi cỏ nhảy vụt ra.

Mà trên tay mười người bọn họ, mỗi người đều cầm một cây cung cong, nhắm về phía Vân Thiên Vũ và Hoa Thiên Tuyền bắn tới.

“Không ổn.” Vân Thiên Vũ và Hoa Thiên Tuyền bất ngờ bị tập kích, nhất thời luống cuống tay chân, mà lúc này, con gấu nâu hấp hối bùng nổ sức mạnh cuối cùng, hung hăng nhào lên người Vân Thiên Vũ, đè ngã anh xuống đất, há cái miệng máu tanh cắn về phía cổ Vân Thiên Vũ.

Thời khắc nguy cấp, Vân Thiên Vũ bùng nổ tiềm năng mạnh mẽ, vươn tay chộp lấy miệng gấu nâu, không cho nó cơ hội cắn vào cổ mình.

Miệng gấu nâu tuy bị chộp lấy, nhưng mấy mũi tên sắc bén đã bắn lên người Vân Thiên Vũ, lượng lớn máu tươi tuôn trào như suối.

“Hầu Văn, các ngươi muốn làm gì.” Trúng hai mũi tên, bị thương không nhẹ, Hoa Thiên Tuyền phẫn nộ gầm lên.

“Làm gì, giết các ngươi.” Nam nhân đầu trọc tên là Hầu Văn lộ ra hàm răng vàng khè kinh tởm, hung ác nói.

“Giết chúng ta, phải xem các ngươi có bản lĩnh này hay không.” Vân Thiên Vũ kích phát tiềm năng cơ thể quát lớn một tiếng, dùng sức ném thân thể con gấu nâu hấp hối về phía Hầu Văn và những kẻ khác.

“Thiên Tuyền thúc, chúng ta đi.” Ném gấu nâu ra, trì hoãn đợt tấn công của mười người Hầu Văn xong, Vân Thiên Vũ mặc kệ thương thế trên người, kéo Hoa Thiên Tuyền nhanh chóng trốn chạy.

“Mẹ kiếp, mau đuổi theo cho ta, nhất định phải giết chết hai tên đó, không thể để chúng trốn về thôn Phương Hoa.” Hầu Văn nhìn Vân Thiên Vũ và Hoa Thiên Tuyền trúng mấy mũi tên đang nhanh chóng trốn chạy, tức giận mắng lớn một tiếng, nhanh chóng đuổi theo.

“Hoa Thiên Tuyền, ta tới giúp các ngươi cản lại, thúc mau về thôn gọi người.” Cảm nhận được mười người Hầu Văn sắp đuổi kịp mình, Vân Thiên Vũ cắn răng, lớn tiếng nói.

“Nhưng mà Thiên Vũ, ta đi rồi cháu phải làm sao.” Hoa Thiên Tuyền trúng hai mũi tên lo lắng nói.

“Yên tâm đi Thiên Tuyền thúc, bọn chúng không giết được cháu, thúc mau đi gọi người giúp đi.” Vân Thiên Vũ lo lắng giục giã.

“Được, Thiên Vũ cháu bảo trọng, ta sẽ nhanh chóng dẫn người tới cứu cháu.” Hoa Thiên Tuyền có nhân duyên khá tốt trong thôn gật đầu, dưới sự yểm trợ của Vân Thiên Vũ, nén đau tăng tốc chạy trốn.

“Vút vút vút.” Trong lúc Hoa Thiên Tuyền trốn chạy, Vân Thiên Vũ nhanh chóng giương cung bắn tên, bắn toàn bộ số mũi tên trong ống tên ra ngoài, ép Hầu Văn và những kẻ khác không thể đến gần, tranh thủ thời gian cho Hoa Thiên Tuyền trốn chạy.

Bắn sạch tên, Vân Thiên Vũ dựa vào sức mạnh bản thân, nhổ phăng một cây tiểu thụ, vừa nhanh chóng múa may, hất văng những mũi tên do Hầu Văn và đồng bọn thẹn quá hóa giận bắn tới, vừa tìm cơ hội trốn chạy.

Mất máu quá nhiều, ý thức mơ hồ, khi Hoa Thiên Tuyền lảo đảo quay trở về thôn Phương Hoa, thì chạm mặt Nạp Nạp Lan Toàn đang có nội tâm bất an ngay đầu thôn.

“Thiên Tuyền thúc.” Đứng ở đầu thôn, Nạp Nạp Lan Toàn phong hóa tuyệt đại nhìn thấy Hoa Thiên Tuyền toàn thân đính đầy máu lảo đảo xuất hiện ở đầu thôn, sự bất an trong lòng càng thêm nghiêm trọng, cô nhanh chóng chạy lên đỡ lấy Hoa Thiên Tuyền, căng thẳng hỏi: “Thiên Tuyền thúc, thúc bị sao vậy, Thiên Vũ ca đâu, anh ấy ở nơi nào.”

“Toàn,Toàn nhi, ta và Thiên Vũ lúc ở U Lâm săn sát một con gấu nâu thì bị Hầu Văn bọn chúng tập kích, đều trúng tên bị thương, Thiên Vũ vì yểm trợ ta về thôn cứu viện, nên đang dây dưa với bọn chúng trong U Lâm.” Vì mất máu quá nhiều, trên mặt không còn chút máu, Hoa Thiên Tuyền suy yếu nói.

“Cái gì, Thiên Vũ ca trúng mấy mũi tên mà vẫn dây dưa với Hầu Văn bọn chúng.” Nghe Hoa Thiên Tuyền nói, Nạp Nạp Lan Toàn chỉ cảm thấy một tiếng sét đánh ngang tai giáng vào đại não, đầu óc trống rỗng.

“Không đâu, Thiên Vũ ca sẽ không xảy ra chuyện đâu, nhất định sẽ không xảy ra chuyện đâu.” Nạp Nạp Lan Toàn định thần lại điên cuồng lắc đầu, toàn bộ cơ thể như được truyền vào sức mạnh vô tận, nhanh chóng bay về hướng U Lâm.

“Toàn nhi đừng đi, đừng đi.” Hoa Thiên Tuyền cơ thể suy yếu nhìn Nạp Nạp Lan Toàn hồn xiêu phách lạc chạy về hướng U Lâm, lập tức đoán được cô muốn đi làm gì, lo lắng lớn tiếng gọi.

Nhưng lúc này trong đầu Nạp Nạp Lan Toàn toàn là hình bóng của Vân Thiên Vũ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi lo lắng của Hoa Thiên Tuyền, dốc hết toàn lực bay về hướng U Lâm.

Lúc này trong đầu Nạp Nạp Lan Toàn chỉ có một ý niệm, đó là cho dù có chết, cũng phải chết cùng Vân Thiên Vũ, vĩnh viễn không tách rời với anh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:461
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.