Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 2031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 402
Tỷ thí linh hồn hỏa diễm

❊ ❊ ❊

"Phủ họ Trương... à nhầm, Phủ họ Trương... Phủ nhà họ Tần... à Phủ nhà họ Phó đã đến, hai vị đi theo ta xuống xe thôi." Chiếc xe ngựa phi nhanh trong thành Phó Xuyên khoảng nửa tiếng, đã đến bên cạnh một hồ nước nằm ở trung tâm thành phố, bên ngoài phủ nhà họ Phó được xây dựng vô cùng sang trọng và xinh đẹp.

"Đại hộ pháp, ngài cuối cùng cũng về rồi, không biết chuyến đi này có thuận lợi không." Khi mọi người bước xuống xe ngựa, một nam trung niên mặc áo dài trắng, vóc dáng thẳng tắp, khí độ bất phàm dẫn theo rất nhiều tộc nhân nhà họ Phó đang nghênh đón Phó Uyên Hải và những người khác ở phủ họ Phó.

"Bẩm gia chủ, ngoại trừ lúc ta trọng thương Hoàng Kim Lạp Đầu Kình thì có giao thủ với tam trưởng lão Mộ Dung gia là Mộ Dung Thâm ra, mọi thứ đều rất thuận lợi." Phó Uyên Hải trầm giọng nói.

"Mộ Dung gia vậy mà lại tranh giành Hoàng Kim Lạp Đầu Kình với chúng ta, sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến Mộ Dung gia phải trả một cái giá cực đắt." Giữa mày gia chủ nhà họ Phó lóe lên một tia sắc bén, lạnh lùng nói.

"Gia chủ, hai vị này là bạn ta kết giao trên biển, không biết có thể cho phép bọn họ lưu lại nhà họ Phó chúng ta vài ngày hay không." Phó Uyên Hải khẽ hỏi.

"Được chứ." Gia chủ nhà họ Phó liếc nhìn Vân Thiên Vũ có dung mạo thanh tú cùng Sâm Như Tuyết kinh diễm tuyệt luân, không hỏi nhiều mà nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

"Được rồi, chúng ta vào phủ thôi." Nói xong, gia chủ nhà họ Phó dẫn mọi người bước vào trong phủ nhà họ Phó.

"Hai vị cứ ở tạm nơi này nhé." Bước vào phủ nhà họ Phó có cảnh trí nhã nhặn, lập tức có người dẫn Vân Thiên Vũ và Sâm Như Tuyết đến một viện tử có cảnh sắc không tệ, bên trong còn có một vũng đầm nước nhỏ.

"Đa tạ." Vân Thiên Vũ rất hài lòng với sự sắp xếp của nhà họ Phó, khẽ nói tạ ơn, rồi cùng Sâm Như Tuyết bước vào chính phòng.

"Như Tuyết tỷ, tỷ tiếp tục trị thương đi, đợi thương thế của tỷ hồi phục đến cảnh giới Đạo Tiên tam cấp, chúng ta lại tính tiếp, đi dạo thật kỹ Đông Tiên Quốc này." Vào trong phòng, Vân Thiên Vũ khẽ nói.

"Ừm, ta đi tắm rửa một chút rồi sẽ trị thương." Sâm Như Tuyết gật đầu, chậm rãi bước vào nội thất.

"Đông Tiên Quốc, không ngờ thực lực của một quốc đảo ở Đông Hải lại mạnh thế này, xem ra ta buộc phải nhanh chóng nâng cao thực lực, mở ra tầng không gian thứ ba của Thời Không Mộng Hướng... à Thời Không Mộng Cảnh rồi. Chỉ cần mở ra tầng không gian thứ ba của Thời Không Mộng Cảnh, ta mới có tư bản đối kháng với cao thủ cảnh giới Đạo Tiên, đến lúc đó Đại Ma Vương có lẽ sẽ tỉnh lại." Khi Sâm Như Tuyết vào nội thất tắm rửa, Vân Thiên Vũ ngồi trên chiếc ghế mềm ở ngoại thất, chìm vào trầm tư.

"Khoảng hơn ba canh giờ sau, khi trời dần tối sẩm lại, hai tì nữ đi đến viện tử nơi Vân Thiên Vũ và Sâm Như Tuyết ở, khẽ gọi: "Công tử, phu nhân, gia chủ nhà chúng ta có mời, xin hai người theo chúng tôi đi dự tiệc.""

"Được, ngươi chờ một chút, chúng tôi ra ngay đây." Việc gia chủ nhà họ Phó mời từ lâu đã nằm trong dự liệu của Vân Thiên Vũ, thế nên nghe thấy tiếng gọi của tì nữ trong viện, Vân Thiên Vũ không hề từ chối.

"Chỉ một lát sau, Vân Thiên Vũ và Sâm Như Tuyết với vẻ mặt thân mật chậm rãi rời khỏi phòng, đi theo tì nữ đang chờ sẵn ngoài viện bước vào chính sảnh nhà họ Phó."

"Đến đây Thiên Vũ, hai người ngồi cạnh ta đi." Dù thời gian tiếp xúc với Vân Thiên Vũ chưa lâu, nhưng Phó Uyên Hải có ấn tượng rất tốt với Vân Thiên Vũ, lúc thấy Vân Thiên Vũ và Sâm Như Tuyết bước tới, liền lập tức vẫy tay gọi.

"Được." Vân Thiên Vũ gật đầu, cùng với Sâm Như Tuyết rực rỡ chói lọi, xinh đẹp động lòng người ngồi xuống bên cạnh Phó Uyên Hải.

Và vị công tử trẻ tuổi vẫn luôn tơ tưởng không quên Sâm Như Tuyết khi nhìn thấy bộ dạng thân mật của Vân Thiên Vũ và nàng, trong mắt lập tức bắn ra cỗ nồng đậm lửa giận, hận không thể lập tức tiến lên tiêu diệt Vân Thiên Vũ, cướp lấy Sâm Như Tuyết.

"Được rồi, mọi người đã đến đủ, yến tiệc bắt đầu, dọn món lên đi." Sau khi Vân Thiên Vũ và Sâm Như Tuyết an vị, gia chủ nhà họ Phó lập tức tuyên bố.

"Vân tiểu huynh đệ, nghe đại hộ pháp nói, hải thuyền ra biển của hai vợ chồng các ngươi đã bị yêu thú phá hủy, không biết lần này hai người ra biển là vì chuyện gì?" Ngay lúc mọi người bắt đầu dùng bữa, gia chủ nhà họ Phó vô tình hay cố ý bắt đầu dò hỏi Vân Thiên Vũ, muốn nắm rõ gốc tích của đối phương.

"Vợ chồng chúng tôi ra biển là muốn săn giết một số yêu thú, thu thập thú đan của chúng, nhưng vận khí không tốt, đụng phải mấy con tứ cấp thiên thú thực lực đáng sợ tấn công, phá hỏng mất hải thuyền. Nếu không nhờ gặp được Phó đại ca, hai vợ chồng chúng tôi đã lành ít dữ nhiều rồi." Vân Thiên Vũ đối đáp trôi chảy, nói ra cái cớ đã sớm suy nghĩ kỹ từ trước.

"Bị mấy con tứ cấp thiên thú đáng sợ truy sát, Vân tiểu huynh đệ, thực lực của hai người rất khá đấy, không biết các ngươi là cao thủ cảnh giới gì?" Gia chủ nhà họ Phó tiếp tục hỏi.

"Ta cách đây không lâu vừa mới đột phá đến cảnh giới Đạo Tôn ngũ cấp." Vân Thiên Vũ không giấu giếm thực lực bản thân, khẽ nói.

"Đạo Tôn ngũ cấp, Vân tiểu huynh đệ, nhìn tướng mạo của ngươi thì tuổi tác chắc không lớn lắm nhỉ." Biết được thực lực của Vân Thiên Vũ, gia chủ nhà họ Phó có chút kinh ngạc hỏi.

"Ta tu luyện nhanh như vậy là vì có chút cơ duyên kỳ ngộ mà thôi." Vân Thiên Vũ mỉm cười, nói một cách mơ hồ.

"Đúng rồi Vân tiểu huynh đệ, không biết ngươi đã suy nghĩ thế nào rồi, có hứng thú gia nhập nhà họ Phó ta, trở thành một thành viên của nhà họ Phó ta hay không?" Tất cả những lời thăm dò đều được Vân Thiên Vũ trả lời hoàn mỹ không một kẽ hở, cộng thêm thực lực bản thân của Vân Thiên Vũ, khiến gia chủ nhà họ Phó sinh ra hứng thú nồng đậm, cất tiếng hỏi.

"Vợ chồng chúng tôi vốn không phải người Đông Tiên Quốc, có lẽ không thể lưu lại Đông Tiên Quốc quá lâu, mong gia chủ nhà họ Phó thứ lỗi." Hiện tại Sâm Như Tuyết đã hồi phục sáu phần thương thế, trong lòng Vân Thiên Vũ không còn bận tâm nhiều nữa, uyển chuyển từ chối.

"Đại bác... à đại bá, ta nghĩ Vân công tử có lẽ chưa biết thực lực thật sự của nhà họ Phó chúng ta, nên mới không muốn gia nhập nhà họ Phó. Chi bằng để tam hộ pháp tỷ thí một trận với Vân công tử, để hắn mở rộng tầm mắt chứng kiến sự lợi hại của nhà họ Phó chúng ta, biết đâu Vân công tử sẽ đổi ý." Vừa lúc Vân Thiên Vũ từ chối, vị công tử trẻ tuổi nãy giờ ánh mắt vẫn luôn đảo quanh dung mạo khuynh quốc khuynh thành của Sâm Như Tuyết lập tức lên tiếng khiêu khích.

"Nếu là tỷ thí với ngươi, ta ngược lại rất sẵn lòng." Vân Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, cố tình nói.

"Ta... ta, ta tự thấy thực lực không bằng ngươi, nhưng ngươi có dám tỷ thí Luyện Thú Phù với ta không?" Chịu phải ánh mắt khiêu khích của Vân Thiên Vũ, nam vương... nam nhân trẻ tuổi có thực lực kém xa Vân Thiên Vũ vì không muốn mất mặt trước mặt Sâm Như Tuyết, đành cắn răng lớn tiếng nói.

"Luyện Thú Phù ư, ta chiều ngươi theo ý muốn." Khóe miệng Vân Thiên Vũ hơi nhếch lên, sảng khoái đồng ý.

"Sao thế Vân công tử, ngươi còn có nghiên cứu về Luyện Thú Phù nữa à." Thấy Vân Thiên Vũ sảng khoái nhận lời tỷ thí của cháu mình, gia chủ nhà họ Phó lộ ra một tia bất ngờ, rất có hứng thú hỏi.

"Không biết cường độ linh hồn hỏa diễm của Vân công tử thế nào, có thể cho ta thử một chút không?" Trong ánh mắt gia chủ nhà họ Phó xuất hiện một tia thần thái, chủ động yêu cầu.

"Phát... Phó gia chủ muốn thử sao?" Vân Thiên Vũ hơi nhíu mày, có chút bất ngờ hỏi.

"Vân tiểu huynh đệ đừng bận tâm, ta chỉ muốn thử cường độ linh hồn hỏa diễm của ngươi thôi, không có ý gì khác đâu, nếu Vân tiểu huynh đệ không muốn thì thôi vậy." Gia chủ nhà họ Phó không ép buộc Vân Thiên Vũ, khẽ nói.

"Ừm, vậy cũng được." Vân Thiên Vũ không bắt gặp ý đồ xấu nào từ ánh mắt gia chủ nhà họ Phó, ngược lại còn bắt gặp một tia kỳ vọng, trầm tư một lát rồi gật đầu đồng ý.

"Vân tiểu huynh đệ, chúng ta ra ngoài tỷ thí đi." Vân Thiên Vũ đồng ý khiến tia kỳ vọng trong mắt gia chủ nhà họ Phó càng thêm nồng đậm, ông cùng Vân Thiên Vũ rời khỏi yến tiệc, đi ra ngoài viện.

"Vân tiểu huynh đệ, cẩn thận nhé, ta chuẩn bị phóng thích linh hồn hỏa diễm đây." Gia chủ nhà họ Phó thấy sắc mặt Vân Thiên Vũ bình thản, không hề có chút hoảng sợ nào, liền lập tức phóng thích linh hồn hỏa diễm mạnh mẽ, ngưng tụ thành một con hỏa xà đang cuồn cuộn cháy trên đỉnh đầu.

"Thiên Thủ Hồn Quyết, linh hồn hỏa diễm phóng thích." Vân Thiên Vũ thấy gia chủ nhà họ Phó điều khiển linh hồn hỏa diễm của bản thân hóa thành hỏa xà, lập tức vận chuyển cao độ Thiên Thủ Hồn Quyết, ngưng tụ ra ba trăm đạo hỏa hồn thủ trong đại não, phóng thích ra linh hồn hỏa diễm không hề thua kém đối phương, tạo thành một con hỏa lang liên tục gầm thét giữa không trung.

"Linh hồn hỏa diễm hóa hình, linh hồn hỏa diễm thật là mạnh mẽ." Phó Uyên Hải và những người khác nhìn thấy linh hồn hỏa diễm do Vân Thiên Vũ phóng thích vậy mà lại hóa thành hình dáng hỏa lang, không khỏi đồng loạt phát ra tiếng cảm thán.

Còn vị công tử trẻ tuổi vừa nãy khiêu khích Vân Thiên Vũ lúc này nhìn thấy sự mạnh mẽ từ linh hồn hỏa diễm do Vân Thiên Vũ phóng thích, sợ đến mức mặt mày tái mét, trong lòng sinh ra một tia cảm giác bất lực.

"Xì xì." Cảm nhận được cường độ linh hồn hỏa diễm của Vân Thiên Vũ không hề thua kém mình, gia chủ họ Phó lập tức điều khiển hỏa xà do linh hồn hỏa diễm hóa thành lao đến tấn công con hỏa lang.

Hai con linh thú được hóa hình từ linh hồn hỏa diễm dữ dội giao chiến cắn xé lẫn nhau giữa không trung.

"Thiên Thủ Hồn Quyết, linh hồn hỏa diễm biên độ." Bị linh hồn hỏa xà tấn công, thế công của hỏa lang lập tức bị áp chế. Lúc này, cảm nhận được áp lực, Vân Thiên Vũ lập tức vận chuyển Thiên Thủ Hồn Quyết, ngưng tụ ra năm trăm đạo hỏa hồn thủ trong đại não, phóng thích biên độ uy lực của hỏa diễm đến mức tối đa, nâng cao cường độ tấn công của hỏa lang.

Dưới sự phóng thích biên độ linh hồn hỏa diễm của năm trăm đạo hỏa hồn thủ, đòn tấn công của hỏa lang càng lúc càng hung mãnh, thế công mạnh mẽ dần dần áp đảo con hỏa xà do linh hồn hỏa diễm của Phó gia chủ hóa thành.

Mà nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả các cao thủ nhà họ Phó đều bị chấn động mạnh, trong đó Phó Uyên Hải và những người khác còn lộ ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ.

"Gừ gừ." Theo tiếng sói tru vang vọng thấu tận mây xanh truyền ra trong màn đêm u tối, hỏa lang chớp lấy thời cơ, ngoạm chặt lấy chiếc cổ thon dài của hỏa xà, sống sừng... sống sờ sờ cắn đứt cổ hỏa xà.

Cổ bị hỏa lang cắn đứt, gia chủ nhà họ Phó lập tức điều khiển linh hồn hỏa diễm do chính mình phóng thích để tái tạo lại đầu rắn cho hỏa xà. Nhưng lúc này, Vân Thiên Vũ điều khiển hỏa lang bành trướng thân thể cực đại, há cái miệng rộng như chậu máu, nuốt chửng thân thể hỏa xà vừa được tái tạo đầu vào bụng, phá hủy linh hồn hỏa diễm hóa hình thú do gia chủ nhà họ Phó phóng thích.

"Vân tiểu huynh đệ, ngươi thắng rồi." Hỏa xà bị hỏa lang do Vân Thiên Vũ điều khiển nuốt vào bụng, gia chủ nhà họ Phó không tiếp tục điều khiển linh hồn hỏa diễm hóa thành hỏa xà nữa, đầy mặt tươi cười nhận thua.

"Phù, không biết ngươi còn muốn tỷ thí với ta nữa không?" Dựa vào Thiên Thủ Hồn Quyết mà Đại Ma Vương truyền dạy thuở trước để đánh bại gia chủ nhà họ Phó, Vân Thiên Vũ hít sâu một hơi, lập tức chuyển ánh mắt về phía nam nhân trẻ tuổi có sắc mặt khó coi.

"Vân tiểu huynh đệ, con... tiểu nhi không phải đối thủ của ngươi, ngươi đừng làm khó nó nữa." Phó gia chủ chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Vân Thiên Vũ, khẽ khàng khuyên can.

"Vậy được thôi, đã gia chủ nhà họ Phó đã lên tiếng, thì cuộc tỷ thí giữa chúng ta coi như bỏ qua vậy." Vân Thiên Vũ thấy nam nhân trẻ tuổi kia tuyệt đối không dám tiếp lời, lộ ra một tia khinh miệt, thản nhiên nói.

"Vân tiểu huynh đệ, chúng ta vào tiệc thôi." Tận mắt chứng kiến cường độ linh hồn hỏa diễm của Vân Thiên Vũ còn vượt trên cả mình, trong lòng Phó gia chủ dâng lên một tia kích động, ngữ khí trở nên khách sáo hơn nhiều, khẽ nói.

"Ừm." Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng gật đầu, cùng với Phó gia chủ đang mang tâm sự bước trở lại chính sảnh để an vị.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:396
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.