"Ừm, Thiên Vũ này là đã đi vào không gian nào thế." Khi Vân Thiên Vũ và tuyệt sắc nữ tử bị cấm chế của thú bì truyền tống đến một nơi không gian thần bí, Đại Ma Vương vẫn luôn chìm trong giấc ngủ liệu thương ở thời không mộng cảnh liền lập tức cảm ứng được.
Nhưng mà khi Đại Ma Vương muốn rời khỏi thời non mộng cảnh để thăm dò cho ra nhẽ, hắn đột nhiên phát hiện một cỗ lực lượng thần bí thấm vào trong đại não Vân Thiên Vũ, bao bọc lấy thời không mộng cảnh, khiến cho bản thân không thể rời khỏi thời không mộng cảnh.
Mà việc thời không mộng cảnh bị lực lượng khác khắc chế, khiến cho Đại Ma Vương không thể tự mình rời đi, là chuyện trước nay chưa từng xảy ra.
"Nhỏ giọt, đây là nơi nào vậy." Cũng không biết đã qua bao lâu, một giọt sương mai trong vèo nhỏ lên đầu Vân Thiên Vũ, đánh thức hắn từ trong giấc ngủ say, nhìn môi trường xung quanh, Vân Thiên Vũ dùng sức xoa đầu, có chút mờ mịt ngồi dậy.
"Ừm, là cô ta." Khi Vân Thiên Vũ quan sát môi trường xung quanh, phát hiện ở không cách mình bao xa, trong một con suối nhỏ đang chảy róc rách có một nữ tử tuyệt sắc mặc trường váy màu trắng, y phục ướt sũng dán chặt vào cơ thể, phác họa nên dáng người yểu điệu, đang bất tỉnh nhân sự.
"Sao mình lại xuất hiện ở đây, tại sao ngoài cô ấy ra, mình chẳng nhớ được gì cả." Vân Thiên Vũ dùng sức xoa thái dương, cố gắng hồi tưởng nhưng lại chẳng thu được gì.
Mất đi toàn bộ trí nhớ, Vân Thiên Vũ đành bất lực xoa đầu, dừng việc hồi tưởng lại, chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cạnh tuyệt sắc nữ tử đang bất tỉnh, cẩn thận gọi người đang hôn mê tỉnh dậy.
"Là anh." Khi tuyệt sắc nữ tử chậm rãi mở đôi mắt đang nhắm chặt ra, nhìn thấy Vân Thiên Vũ ở ngay trong gang tấc, liền lập tức nhận ra hắn, trong ánh mắt lập tức lộ ra một tia cảnh giác, gượng chống người đứng dậy trong dòng nước suối.
"Anh, anh đừng nhìn tôi, mau quay đầu đi chỗ khác." Khi tuyệt sắc nữ tử phát hiện trường váy màu trắng trên người mình bị nước ngâm vào, dán chặt lấy cơ thể, phơi bày ra từng được xuân quang, liền vội vàng dùng hai tay chéo trước bộ ngực đầy đặn, mặt đỏ bừng nói.
"Cô đừng hoảng hốt, tôi không có lén nhìn cô." Nhìn thấy vẻ thẹn thùng của tuyệt sắc nữ tử, Vân Thiên Vũ vội vàng xoay người lại, không hề nhìn trộm cơ thể đang xuân quang lộ liễu của cô.
Ngay lúc tuyệt sắc nữ tử đang thử vận chuyển Hư Tiên chi lực, bốc hơi lượng nước trong y phục, cô ta đột nhiên phát hiện mình vậy mà lại mất đi Hư Tiên chi lực, biến thành một phàm nhân bình thường.
"Sao lại thế này, rốt cuộc tôi bị làm sao vậy, đây rốt cuộc là nơi nào." Giống như Vân Thiên Vũ, tuyệt sắc nữ tử đã mất đi toàn bộ trí nhớ phát hiện mình biến thành phàm nhân, chạm đến mặt mềm yếu trong nội tâm.
Mà ngay khi cảm xúc của cô ta mất kiểm soát, một con thủy xà dài hơn hai mét, toàn thân có hoa văn sặc sỡ theo dòng suối uốn lượn, nhanh chóng đến gần cô ta.
"Á, rắn." Vành mắt liếc thấy con thủy xà đột nhiên xuất hiện trong dòng suối, tuyệt sắc nữ tử lập tức phát ra tiếng hét đầy hoảng sợ, giống như một cô bé bất lực, nhanh chóng chạy về phía bờ.
Tuyệt sắc nữ tử vừa chạy trốn như vậy, liền lập tức kinh động đến con thủy xà sặc sỡ, thủy xà rít lên một tiếng, lộ ra chiếc nanh dài cắn về phía cẳng chân trắng mịn thon dài của tuyệt sắc nữ tử.
Thấy tuyệt sắc nữ tử sắp bị độc nha của thủy xà cắn trúng, lúc này Vân Thiên Vũ kịp thời xuất hiện bên cạnh cô ta, chắn trước người cô ta.
"Á." Cẳng chân Vân Thiên Vũ bị độc xà sặc sỡ cắn phải, lượng lớn nọc độc lập tức tiêm vào trong cơ thể Vân Thiên Vũ, khiến cho toàn bộ chân của hắn tê dại đi.
Mà Phệ Độc Chi Lực trong cơ thể Vân Thiên Vũ lại bị lực lượng thần bí trong không gian thần bí khắc chế, vậy mà không hề phát huy tác dụng, thôn tính độc tố tiêm vào trong cơ thể.
Cẳng chân bị độc xà sặc sỡ cắn, Vân Thiên Vũ lập tức vươn tay giữ chặt lấy đầu độc xà sặc sỡ, mở miệng ra, cắn một cái vào bảy tấc của độc xà sặc sỡ, trực tiếp cắn đứt bảy tấc của độc xà sặc sỡ, cắn chết độc xà sặc sỡ.
"Anh, anh không sao chứ." Tuyệt sắc nữ tử sắc mặt tái nhợt nhìn thấy Vân Thiên Vũ vì cứu mình mà bị độc xà sặc sỡ cắn phải, trên khuôn mặt thanh tú xuất hiện vết ban tím đen, liền lập tức tiến lên hỏi thăm tình trạng của Vân Thiên Vũ.
"Tôi không sao." Vân Thiên Vũ khẽ lắc đầu, nhanh chóng rút đầu con rắn đang cắn chặt cẳng chân mình ra, dùng sức nặn máu độc ra.
Nhưng Vân Thiên Vũ cũng giống như tuyệt sắc nữ tử, đã mất đi toàn bộ Hư Tiên chi lực cùng với tất cả thần thông, hoàn toàn không chống cự lại sự ăn mòn của nọc rắn, rất nhanh đã bị nọc rắn ăn mòn vào trong cơ thể, ý thức trong đại đại dần mơ hồ.
"Anh, anh bị làm sao vậy, anh mau tỉnh lại đi." Tuyệt sắc nữ tử nhìn thấy ý thức của Vân Thiên Vũ càng lúc càng mơ hồ, xuất hiện dấu hiệu hôn mê, lo lắng gọi Vân Thiên Vũ.
Nhưng theo sự ăn mòn của độc tố, Vân Thiên Vũ trúng độc vô cùng sâu đã hoàn toàn mất đi ý thức, dần dần hôn mê trong ngực mềm mại của tuyệt sắc nữ tử.
"Tôi, tôi nhất định phải cứu anh." Nghĩ đến việc vừa rồi Vân Thiên Vũ là vì cứu mình nên mới bị độc xà cắn phải, nếu không phải Vân Thiên Vũ liều mạng cứu giúp, thì người hôn mê lúc này phải là mình, trong cơ thể tuyệt sắc nữ tử đột nhiên sinh ra một cỗ lực lượng mạnh mẽ, ôm lấy eo Vân Thiên Vũ, nhanh chóng chạy về phía ngoài khu rừng rậm ở đằng xa, tìm người cứu chữa cho Vân Thiên Vũ.
Khi y phục bị cành cây rách toạc, tuyệt sắc nữ tử mồ hôi đầm đìa ôm lấy Vân Thiên Vũ bất tỉnh chạy ra khỏi khu rừng rậm, phát hiện ở đằng xa xuất hiện một nam hai nữ đang đeo gấu thuốc, liền lộ ra vẻ vô cùng kích động, quên đi sự cao ngạo trước đây của mình, lớn tiếng hét lên: "Cứu, cứu mạng, cầu xin các người cứu anh ấy."
"Mỹ nhân xinh đẹp quá." Khi một nam hai nữ đang đeo gấu thuốc nghe thấy tiếng cầu cứu của tuyệt sắc nữ tử, quay người lại, liền lập tức bị dung mạo kinh diễm của tuyệt sắc nữ tử làm cho mê hoặc.
Trong ký ức của họ, trước nay chưa từng nhìn thấy mỹ nhân xinh đẹp nhường này, đến cả hai thiếu nữ tuổi tác còn rất nhỏ cũng phải thán phục trong lòng.
"Vị tỷ tỷ này, anh ấy bị sao vậy." Một thiếu nữ mặc váy ngắn hoa nhí, tết một bím tóc dài đuôi ngựa đang đeo một chiếc gấu thuốc lớn, bước nhanh tới, nhẹ giọng hỏi.
“Anh ấy bị độc xà cắn phải, cầu xin các người cứu anh ấy.” Tuyệt sắc nữ tử mang khuôn mặt đầy số ruột khẩn cầu nói.
“Bị độc xà cắn phải, cô mau chóng đặt anh ấy xuống, để tôi giúp anh ấy xem vết thương.” Nam trung niên mặc áo dài vải bố, trên mặt đầy những nếp nhăn tang thương lớn tiếng nói.
“Tử Ban Xà, anh ấy bị Tử Ban Xà cắn phải.” Khi nam trung niên kiểm tra vết thương cho Vân Thiên Vũ, phát hiện độc tố ở vết thương của Vân Thiên Vũ có màu tím đen, là bị một loại Tử Ban Xà cực kỳ kịch độc cắn phải.
“Anh ấy còn cứu được không?” Vừa rồi Vân Thiên Vũ liều mình cứu giúp, khiến cho tuyệt sắc nữ tử đã mất đi toàn bộ trí nhớ, mất đi toàn bộ thần thông coi Vân Thiên Vũ như chỗ dựa duy nhất, chỗ gửi gắm tâm hồn, tuyệt sắc nữ tử có chút hoảng loạn hỏi.
“Tôi cố gắng thử xem sao, hy vọng cậu ta phúc lớn mạng lớn có thể vượt qua cửa ải khó khăn này.” Nam trung niên hít sâu một khí, nhanh chóng lấy ra một thanh chủy thủ sắc bén trong ngực, cắt bỏ phần thịt thối bị Tử Ban Xà cắn trên người Vân Thiên Vũ, sau khi nặn ra lượng lớn máu độc, tìm thấy mấy vị thảo dược trong gấu thuốc, nhai nát rồi đắp lên vết thương.
“Tại sao hai người lại xuất hiện ở đây, nơi này đã rất nhiều năm không có người xa lạ xuất hiện rồi.” Đắp thảo dược xong, nam trung niên lấy ra một quả ngọt hình quả anh đào trong ngực, đút vào cái miệng tím đen của Vân Thiên Vũ, nhẹ giọng hỏi.
“Chúng tôi cũng không biết tại sao lại xuất hiện ở đây, ông có thể nói cho tôi biết đây rốt cuộc là nơi nào không, chúng tôi đến đây, đã mất đi toàn bộ trí nhớ.” Tuyệt sắc nữ tử khẽ lắc đầu, mang khuôn mặt mờ mịt hỏi.
“Mất đi toàn bộ trí nhớ, chúng tôi là người thôn Phương Hoa, khu rừng rậm phía trước tên là u lâm, theo lý mà nói người ngoài hoàn toàn không vào được đây, thật không biết hai người xuất hiện bằng cách nào.”
“Được rồi, chúng ta kiên nhẫn đợi một lát đi, nếu độc tố trong cơ thể cậu ta được khống chế, vậy thì cậu ta sẽ vô sự, nhưng nếu cách cứu chữa vừa rồi của tôi vẫn không thể khống chế độc tố trong cơ thể cậu ta, vậy thì tôi cũng đành chịu thôi.” Nam trung niên duỗi thẳng cơ thể Vân Thiên Vũ đang nằm trên mặt đất, nhẹ giọng nói.
Khoảng hơn một canh giờ trôi qua, tuyệt sắc nữ tử đang kiên nhẫn chờ đợi phát hiện vết ban tím đen trên mặt Vân Thiên Vũ đã giảm đi không ít, thở phào nhẹ nhõm một hơi, lập tức ném ánh mắt hỏi thăm về phía nam trung niên.
“Độc của cậu ta coi như đã ổn định rồi, điều dưỡng một thời gian chắc là sẽ không sao, nếu hai người không có nơi ở, thì hãy đến nhà tôi đi.” Nam trung niên vừa kiểm tra cơ thể cho Vân Thiên Vũ, vừa nói.
“Cảm ơn.” Tuyệt sắc nữ tử gật gật đầu, sau khi nói cảm ơn liền muốn ôm lấy Vân Thiên Vũ đang bất tỉnh nhân sự.
“Sức cô quá nhỏ, hay là để tôi ôm đi.” Nói rồi, nam trung niên vươn tay ôm lấy Vân Thiên Vũ, ôm hắn chậm rãi đi về phía thôn Phương Hoa.
Trên con đường đi đến thôn Phương Hoa, tuyệt sắc nữ tử biết được nam trung niên giải độc cho Vân Thiên Vũ tên là Hoa Thiên Tuyền, hai cô gái trẻ là con gái của ông ta, tên là Hoa Thúy Nhi và Hoa Lục Nhi, đều là người gốc của thôn Phương Hoa.
Mà tuyệt sắc nữ tử cũng đem tên của mình là Nạp Lan Tuyền nói cho nam trung niên, nhưng bởi vì Nạp Lan Tuyền vốn không biết tên của Vân Thiên Vũ, cho nên không nhắc đến hắn.
Nạp Lan Tuyền đi theo sau Hoa Thiên Tuyền, bước vào thôn Phương Hoa có chút nghèo khó, lập tức thu hút không ít ánh mắt của nam giới, từng cặp ánh mắt nóng bỏng liên tục đảo qua lại trên cơ thể yểu điệu quyến rũ, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của cô ta.
“Nạp Lan tỷ tỷ, đừng để ý đến họ, phía trước chính là nhà chúng tôi rồi.” Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng xung quanh, Hoa Thúy Nhi và Hoa Lục Nhi đi trái phải bên cạnh Nạp Lan Tuyền, nhẹ giọng nói.
“Mẹ của con ơi, có khách đến rồi, mình mau dọn ra một gian phòng đi.” Đi khoảng chừng một nén nhang, đoàn người Nạp Lan Tuyền đi tới bên ngoài một viện tử được bao quanh bởi bức tường đất, lúc này Hoa Thiên Tuyền đang ôm Vân Thiên Vũ lớn tiếng gọi.
Nghe thấy tiếng của Hoa Thiên Tuyền, một trung niên nữ tử mặc áo khoác hoa trắng nền xanh, tóc được quấn bởi một mảnh vải trắng từ trong một ngôi nhà đất đi ra, nghênh đón đoàn người Hoa Thiên Tuyền vào trong.
“Thiên Tuyền, cậu ta là ai, cậu ta bị sao vậy.” Trung niên nữ tử nhìn Vân Thiên Vũ bất tỉnh nhân sự, quan tâm hỏi.
“Họ là những người tôi gặp ở bên ngoài u lâm, cậu ta bị Tử Ban Xà cắn phải, nhưng cơ thể cậu ta không tệ, đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm, ổn định được độc tố.”
“Khoảng thời gian này, hai người cứ ở nhà tôi đi, đợi cậu ta hồi phục hoàn toàn, hai người hãy quyết định vấn đề đi hay ở, nhưng cô nương, cô xinh đẹp quá, nhớ kỹ đừng ra ngoài tùy tiện, tránh để người ta nhắm ngó.” Hoa Thiên Tuyền dặn dò.
“Cảm ơn.” Mất đi trí nhớ, thần thông Nạp Lan Tuyền giống như biến thành một con người khác, khẽ gật đầu, dịu dàng nói, sự kiêu ngạo ngày xưa không còn tồn tại nữa.