Chỉ một đao chẻ đôi Thần Thánh Hộ Vệ đã khiến toàn bộ kẻ tập kích sợ đến vỡ mật! Đối đầu kiểu này hoàn toàn không thể thắng!
Thế nhưng lúc này muốn chạy trốn đã không còn khả năng nữa, 21 người, Lữ Trần chỉ mất 17 giây là đuổi theo giết sạch!
Lữ Trần liếc nhìn bảng thuộc tính, không ngờ dù đã giết 21 đồng đội nhưng huân chương lại tăng thêm 7 cái, xem ra trên người bọn họ cộng lại có tổng cộng 28 huy chương.
Lữ Trần bỗng có cảm giác đợt này không hề lỗ...
Thế nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là thừa dịp phe Tím muốn đục nước béo cò mà tranh thủ thu hoạch vài cái huân chương, bằng không đợi bọn chúng co cụm lại dưới trụ thì cũng chẳng biết bao giờ mới có thu hoạch nữa!
Lữ Trần phải cảm ơn cơ hội mà kẻ tập kích mang lại cho mình, lần này hắn theo sát Tây Bắc Quân và Kinh Kỳ Vệ Thú xông vào. Đợi đến khi phe Tím nhìn thấy Lữ Trần đã bình định xong nội loạn mà muốn chạy trốn, thì truyền thừa Rumble trong doanh trại Tây Bắc Quân và Kinh Kỳ Vệ Thú đã sớm chuẩn bị sẵn, bất ngờ tung ra chiêu cuối trên con đường rút lui của bọn chúng: Hằng Ôn Chước Thiêu!
Một hàng tên lửa từ trên trời giáng xuống biến con đường phía sau bọn chúng thành con đường lửa luyện ngục, muốn bước qua đó không chỉ phải chịu sát thương cực lớn, mà còn bị giảm tốc độ!
Tây Bắc Quân và Kinh Kỳ Vệ Thú đã chuẩn bị chiến thuật suốt cả một đêm chỉ để chờ cơ hội này, chỉ đợi khoảnh khắc này mà thôi.
Có lẽ Lữ Trần đi qua đường giữa sẽ không bị tập kích, có lẽ phe Tím nhìn thấy cảnh hỗn loạn bên này cũng chưa chắc đã dám xông lên, nhưng có chuẩn bị vẫn luôn tốt hơn, cơ hội chỉ dành cho người có sự chuẩn bị!
Và họ đã chờ được.
Tất cả mọi người phe Xanh bắt đầu xông vào chém giết, trong trận chiến này Lữ Trần lại lần nữa thể hiện đặc tính cơ động cao và sát thương lớn từ song truyền thừa của mình, hiệu suất thu hoạch còn cao hơn bất cứ ai!
Hàng trăm người phe Tím lúc này đã loạn cào cào, kẻ có kỹ năng lướt thì đua nhau dùng kỹ năng vượt qua con mương lửa do truyền thừa Rumble tạo ra, còn người không có kỹ năng lướt thì tranh nhau chọn cách đi thẳng qua, một mảnh tiếng quỷ khóc sói gào.
Cảnh tượng này chẳng khác nào một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ, phe bại trận đang bỏ chạy, còn phe thắng trận thì theo sát phía sau truy sát, không hề nương tay.
Dù sao ở đây chết cũng không phải là chết thật, e rằng có những người cả đời cũng không giết nhiều người như trong ba ngày này, ít nhiều gì cũng có chút cảm giác không chân thực, giống như mỗi người đều đã bước vào trò chơi Liên Minh Huyền Thoại vậy.
Cuối cùng số người phe Tím chạy thoát về dưới trụ chưa đầy 200 người, mà toàn bộ phe Tím cộng lại chắc cũng chỉ hơn 1000 người mà thôi. Mỗi người phe Tím đều có chút tuyệt vọng, trận đấu lần này e rằng bọn họ nguy rồi. Tuy rằng kết quả cuối cùng lấy top 1000 người thăng cấp, nhưng phần lớn người phe Tím thậm chí còn không có lấy một cái huân chương nào, trong trận đấu này phe Tím quả thực ở vào thế bị nghiền ép.
Khi màn đêm ngày thứ ba buông xuống, tất cả mọi người đều đã mệt mỏi rã rời cả về thể xác lẫn tinh thần.
Không ai ngờ được sau khi xuyên qua cổng dịch chuyển lại bước vào một trận đấu như thế này, ngay cả Lữ Trần cũng hơi mệt mỏi, tuy rằng có thể thông qua thuộc tính của Gươm Của Vua Vô Danh để nhanh chóng hồi phục năng lượng sinh mệnh, nhưng những cơn đau đó là thứ hắn đã thực sự trải qua.
Qua một trận chiến, quần áo rách rưới như một tên ăn mày, tất nhiên không phải chỉ mình hắn như vậy, mà là ai cũng như ai.
Quảng trường Bệ Đá ban đêm cứ như đang mở đại hội Cái Bang...
Khánh Sơn và Viên Dã nhìn bộ dạng rách rưới của đối phương đều bật cười ha hả: "Tao nhớ năm 17 tuổi tụi mình đánh nhau với đám đầu gấu ở phía bắc kinh thành, lúc đánh xong mày cũng cái bộ dạng y hệt thế này!"
Viên Dã bĩu môi: "Nói như thể mày không giống vậy không bằng."
Hai người bỗng trầm mặc xuống, qua một lúc lâu Khánh Sơn mới nói một câu đầy khó hiểu: "Cảnh đẹp nhất thời, đi rồi thì không quay về được nữa."
Ngày thứ năm, Lữ Trần vẫn trở về đường dưới đợi thu hoạch 100 cái huân chương từ đám binh lính, số huân chương hiện tại của hắn đã là 1400 cái, dẫn đầu tuyệt đối trên bảng xếp hạng.
Thế nhưng hôm nay có vẻ hơi khác, Lữ Trần lại một lần nữa thu hoạch xong 100 binh lính trước trụ một phe Tím nhưng vẫn không thấy bất kỳ một người phe Tím nào, Lữ Trần nhíu mày, tình huống gì đây?
Đây là định ở lì trong nhà chuẩn bị gồng mình chịu đựng qua thời gian còn lại sao? Người đến tham gia trận đấu này đều là những kẻ hung hãn trên toàn thế giới, theo lý mà nói thì sẽ không có chuyện thi đấu tiêu cực chứ nhỉ, thế nhưng ở đây không thể liên lạc, Lữ Trần cũng không cách nào biết được tình hình các đường khác rốt cuộc ra sao, đành nhân tiện lần đầu tiên thử xem cách phá trụ, vừa hay lính phe mình vẫn chưa chết đứa nào.
Đồng đội phe Xanh lúc này tạm thời không ai dám nảy sinh ý đồ gì với Lữ Trần nữa, đều đi theo hắn xuôi theo đường lính tiến vào trụ. Lữ Trần bước vào phạm vi trụ trước để thử xem nếu có lính thì trụ phòng thủ có ưu tiên đánh hắn không, ai mà biết cái trụ này có dở chứng gì hay không.
Nhưng không có, tâm tư Lữ Trần buông xuống được một nửa, như vậy thì tòa tháp này có hy vọng phá hủy rồi!
Binh lính bắt đầu tấn công trụ phòng thủ, trên đầu trụ phòng thủ cuối cùng cũng hiện ra thanh máu hư ảo mà trước đây chưa từng thấy, tâm tư Lữ Trần coi như hoàn toàn yên tâm. Mẹ kiếp trước đó hắn còn tưởng cái tháp này phải đập phá như dỡ nhà chứ, thế thì đập đến bao giờ mới xong...
Máu của trụ rất dày, trung bình mỗi giây phóng ra một lần xung kích năng lượng, lính phe Xanh còn 100 con, tức là còn có thể trụ được 100 giây!
Hơn một ngàn người đều điên cuồng đánh thường vào trụ, cận chiến ở trong, viễn chiến ở ngoài, Lữ Trần ước lượng tốc độ tụt máu của trụ, trong vòng 100 giây là đủ phá hủy rồi!
Càng về lúc trụ ít máu thì đòn tấn công của mọi người càng điên cuồng, mọi người đều suy đoán rằng phá trụ này cũng được tặng huân chương, ai mà biết là giống như Liên Minh Huyền Thoại, người có mặt tại đó đều có, hay là chỉ người chém nhát cuối cùng mới có?
Nếu là như vậy mà không tranh được nhát cuối cùng thì chẳng phải lỗ chết sao?
Nhìn thấy thanh máu của trụ sắp cạn, dường như chỉ cần vài chục đòn đánh thường nữa là phá được, kỹ năng Q của các truyền thừa Garen sáng lên, dao găm của các truyền thừa Talon cũng sáng lên, đây đều là những đòn đánh có thể gây thêm sát thương lên trụ, tất cả mọi người đều đang đợi nhát cuối cùng đó!
Kết quả là...
Lữ Trần giơ tay chém xuống một đao Phá Viên đao dồn nén tinh khí thần, ầm một tiếng, trụ sập...
Những người phe Xanh khác đều muốn "đái ra quần", vãi thật, rõ ràng nhìn thanh máu ít nhất còn chịu được hơn chục cái nữa vậy mà kết quả Lữ Trần một đao là chém bay màu? Có để cho người ta chơi đàng hoàng không hả? Lúc Lữ Trần giơ đao lên bọn họ đã có dự cảm chẳng lành, quả nhiên là vậy!
Mạnh mẽ yêu cầu Anh Hồn Thần Điện trực tiếp nerf tên Lữ Trần này đi! Không thì treo máy đấy!
Mọi người xem qua bảng thuộc tính thì phát hiện, huân chương của tất cả mọi người đều tăng thêm hai cái, không thể nào, sao một tòa tháp mới cho có hai cái huân chương vậy?
Còn Lữ Trần nhìn bảng thuộc tính, tăng thêm 100! Hắn nghe tiếng bàn tán bên cạnh biết người khác chỉ được 2 cái huân chương thì liền hiểu ra, xem ra nhát cuối cùng thực sự rất quan trọng, hơn nữa, phải nghĩ cách phá hủy những tòa tháp khác mới được.
Đêm hôm đó, người phe Xanh đường dưới hớn hở trở về Bệ Đá thì phát hiện bầu không khí có chút không đúng, họ hỏi xem xảy ra chuyện gì, kết quả mới biết hóa ra hôm nay đường dưới không có ai, đường giữa cũng không có ai!
Mà toàn bộ người phe Tím đều đã đến đường trên!
Ban đầu ở đường trên cũng không thấy người, giống như hai đường kia bắt đầu đẩy trụ, kết quả trực tiếp bị toàn bộ phe Tím đột ngột xông ra vây hãm dưới trụ! Hóa ra toàn bộ người phe Tím đều đang ở đường trên và mai phục ở khắp nơi, chỉ chờ phe Xanh đẩy trụ!
Người phe Xanh đường trên chỉ có lác đác vài người dựa vào kỹ năng lướt mới chạy thoát được, gần như toàn quân bị tiêu diệt! Không ai ngờ được phe Tím vốn luôn bị động phòng thủ lại đột nhiên đoàn kết thành một khối!
Mọi người vội vàng mở bảng thuộc tính ra thì phát hiện phe Tím ngoại trừ những người của Nắm Đấm, gần 200 người đồng loạt lên bảng xếp hạng hôm nay, đẩy hơn 200 người phe Xanh ra ngoài! Hơn nữa thứ hạng tổng thể của Nắm Đấm cũng tăng lên một đoạn lớn.
Thứ hạng này có liên quan đến phần thưởng cuối cùng, những người bị đẩy ra ngoài đều cuống lên rồi!