Kỷ Nguyên Tai Biến Của Liên Minh Huyền Thoại

Lượt đọc: 1288 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 112
Trảm sát Tần Xung!

❊ ❊ ❊

Ánh mắt Tần Xung tràn đầy căm hận, hắn không ngờ tới lúc này mình lại phải tạm tránh mũi nhọn trước "Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận" của Lữ Trần. Cảm giác nhục nhã lan tràn trong lòng khiến hắn gần như muốn tức phát điên!

Thế nhưng "Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận" này hắn buộc phải né, không né không được, không né là chết!

Chỉ là Lữ Trần lúc này đang nhíu mày.

Giây thứ sáu, "Vòng Xoáy" của hắn trong thế giới băng tuyết này đang chực chờ sụp đổ. Trong lòng Lữ Trần có chút xót xa, dù sao sau khi "Vòng Xoáy" này không còn sự bổ sung của "Linh Hồn Chi Hỏa", chỉ dựa vào khả năng hồi phục của bản thân thì không biết đến bao giờ mới trở lại trạng thái đỉnh cao!

Nhưng hiện tại Lữ Trần vì muốn giết Tần Xung mà không tiếc bất cứ giá nào, chỉ cần có thể giết được Tần Xung, mọi sự hy sinh đều xứng đáng!

"Ảnh Phân Thân!" Lữ Trần cũng theo Tần Xung đến chỗ bụng ngực Lang Vương, "Hư Không Pháp Cầu" xuất chiêu!

Chỉ là "Hư Không Pháp Cầu" trên không trung va chạm với "Bí Thuật Bắn" của Tần Xung lại cùng nổ tung tiêu tan, không ai làm bị thương được ai. CD của "Bí Thuật Bắn" này thật sự quá nhanh! Nhanh hơn CD tất cả kỹ năng của Lữ Trần!

Giây thứ bảy, Lữ Trần thu hồi "Vòng Xoáy" đang sắp lụi tàn, một tiếng "ông" vang lên, "Quy Khư" đột ngột mở ra! Lúc này hắn muốn liều cả thân xác cạn kiệt để giết Tần Xung!

Trận chiến này vốn không công bằng, vì Tần Xung trong thế giới băng tuyết này không hề bị ảnh hưởng, còn Lữ Trần lại phải gánh chịu tất cả. Hơn ba mươi con Lang Vương cộng thêm một Tần Xung ở cấp bậc Bán Bộ Siêu Phàm, mà Lữ Trần chỉ có một mình!

Giữa muôn quân bảy vào bảy ra lấy đầu địch cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Trở Ức! Trừng Phạt!"

Trong khoảng thời gian cuối cùng này, Lữ Trần lật ra những lá bài tẩy còn lại của mình. Lúc này "Thân Ngoại Hóa Thân" đã không thể dùng nữa, bởi vì cho dù giết được Tần Xung, hắn vẫn cần tinh thần lực còn dư để duy trì "Quy Khư" xông ra khỏi đại quân ác ma, nếu không thì dù là hắn cũng chỉ có con đường chết.

Khuôn mặt Tần Xung lộ ra vẻ vô cùng thống khổ, thân thể co giật, bàn tay vốn đang bám vào lông Lang Vương để cố định cơ thể cũng buông ra, rơi xuống đất. Lữ Trần nhìn thấy cảnh này cũng giật mình, khi "Trừng Phạt" đánh lên người con người, sát thương thực tế không cao, căn bản không tạo ra hiệu quả khống chế như đối với ác ma, nhưng Tần Xung lại có phản ứng như vậy!

Lẽ nào xét theo định nghĩa của Anh Hùng Thần Điện thì Tần Xung đã tính là ác ma rồi?! Không ngờ Tần Xung đã hoàn toàn vứt bỏ thân phận con người của mình, Lữ Trần cũng cuối cùng đã hiểu tại sao Tần Xung lại không thể sử dụng nền tảng Liên Minh Huyền Thoại được nữa!

Bây giờ nghĩ lại, Lữ Trần dường như nhớ ra mắt của Tần Xung, đều đã biến thành màu đỏ như máu.

Giây thứ tám, Lữ Trần lao về phía Tần Xung đang rơi xuống đất, thừa dịp hắn bệnh đòi mạng hắn, đây là thời cơ tốt nhất để giải quyết Tần Xung!

Trong thời gian nhẩm tính trong lòng, Lữ Trần chỉ còn 2 giây để dùng, tinh thần lực còn lại hắn phải dùng để chạy trốn! Điều này tương đương với việc 1v5 trong Liên Minh Huyền Thoại vậy, ngươi hạ gục một kẻ địch rồi mà không có đường lui để chạy trốn thì kết cục cũng chỉ là một đổi một mà thôi.

Nhưng Lữ Trần có nắm chắc, chỉ cần tinh thần lực đủ, hơn ba mươi con Lang Vương cũng không lấy được mạng của hắn.

Thế nhưng hiệu quả khống chế của "Trừng Phạt" quá ngắn ngủi, Tần Xung chưa rơi xuống đất đã tỉnh lại. Hắn bây giờ không thi triển được kỹ năng, chỉ có thể cố gắng điều chỉnh tư thế rơi, vừa chạm đất liền lao đi như một mũi tên về phía bầy sói. Trong lòng hắn hoảng sợ vô cùng, thủ đoạn của Lữ Trần thật sự lớp lớp không dứt khiến hắn bắt đầu sợ hãi!

Một cường giả đỉnh phong cấp bậc Bán Bộ Siêu Phàm lại bị một kẻ Kim Cương 5 bức đến mức này, sỉ nhục! Bây giờ bầy sói có thể cứu hắn!

Chỉ là trong ánh mắt Tần Xung còn một tia tàn độc: "Đến đây đi, theo ta đi, chỉ cần theo qua đây, liền cho ngươi chôn thây ở nơi này!" Có thể tự tay giết chết Lữ Trần, Tần Xung bỗng nhiên hưng phấn hẳn lên.

Giây thứ chín, Lữ Trần nghĩa vô phản cố lao theo Tần Xung đâm thẳng vào trung tâm thế giới băng tuyết. Băng tuyết do các Lang Vương liên thủ tạo ra bỗng cuộn thành vòng xoáy xông về phía Lữ Trần ở trung tâm, nhưng Lữ Trần không chút sợ hãi, khoảng cách giữa hắn và Tần Xung chỉ còn năm mươi mét!

"Hư Không Lữ Hành!"

Tần Xung vô cùng nóng nảy, Lữ Trần thi triển lên người hắn là kỹ năng gì vậy, sao thời gian lâu như vậy rồi vẫn không thể sử dụng kỹ năng?! Lữ Trần mỉm cười, cái bug lớn nhất của "Trừng Phạt" và "Trở Ức" chính là, chúng không quyết định sát thương và thời gian dựa trên sự chênh lệch thuộc tính giữa hai bên, đây là hằng số! Đây là sức mạnh vô thượng của Anh Hùng Thần Điện!

"Phá Viên Chi Đao!"

Giây thứ mười, lúc này hiệu quả của "Trở Ức" đã tan biến, cuộc đối đầu giữa hai cường giả hầu như mỗi lần giao phong đều hoàn thành trong nháy mắt. Tần Xung lúc này cũng đã liều mạng, hắn muốn dùng bản thân để trì hoãn Lữ Trần cho đến khi những bông tuyết đầy trời này ập tới.

"Không biết tự lượng sức mình!" Lữ Trần cười lạnh, "Gươm Của Vua Vô Danh!"

Trên người Tần Xung đột nhiên có từng tia vật chất không tên rút khỏi cơ thể bay sang người Lữ Trần. Tần Xung chợt cảm thấy một thoáng suy yếu, hắn kinh ngạc hét lên: "Vừa rồi là 'Kiếm Ma Youmu', bây giờ là 'Gươm Của Vua Vô Danh', sao ngươi có thể có hai trang bị cấp Truyền Thuyết!"

Không phải hai kiện, là bốn kiện!

"Phá Viên Chi Đao" đã chém xuống! Tần Xung gào thét, trên người đột nhiên gân xanh nổi lên, sau đó trên tay cũng mọc ra vuốt sắc nhọn, dường như không còn là một con người, mà là một con Người Sói!

Quả nhiên, Tần Xung này thật sự không thể tính là con người nữa!

Đem linh hồn giao cho ác ma, đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất của con người. Mặc dù mỗi người rất khó chọn cách chết, nhưng có thể chọn cách sống!

"Trước tiên hãy nếm thử nhát đao này của ta đi đã! Để cho ngươi biết cho dù không giao linh hồn cho ác ma, vẫn có thể trở nên mạnh mẽ!"

Giây thứ mười một, Lữ Trần lúc này biết mình e là không thể toàn thân trở ra giữa bầy sói, bởi vì tinh thần lực còn lại cũng chỉ đủ để hắn chống đỡ 3 giây trong thế giới băng tuyết. Nhưng Lữ Trần vừa chém đao vừa nở nụ cười rực rỡ, nếu đời người cho hắn chọn lại một lần, hắn vẫn sẽ lựa chọn như thế.

"Nhất niệm ký xuất, vạn sơn vô trở!" Đây mới là tinh thần mạnh nhất của "Phá Viên Chi Đao".

Trong thế giới màu trắng, một thiếu niên cười rạng rỡ vung đao, trong lòng hắn bỗng nảy ra một ý nghĩ: Nếu mình chết đi, sẽ có ai nhớ đến mình không?

Sẽ có? Có lẽ không?

Người chết như đèn tắt, tâm trạng của Lữ Trần cũng dường như ảm đạm đi một chút.

Nhưng đao không dừng lại, cho dù Tần Xung ác ma hóa, cho dù Tần Xung ở cấp bậc Bán Bộ Siêu Phàm, nhưng... đều vô dụng!

"Chết cho ta!" Tiếng của Lữ Trần vang vọng đất trời, dường như muốn xuyên thủng gió tuyết trên đỉnh đầu. Trong ánh mắt Tần Xung tràn đầy vẻ kinh hãi, đến phút lâm chung này hắn mới bàng hoàng nhận ra, nhát đao này không ai cản nổi!

Tần Xung bị nhát đao này chém làm hai nửa từ đầu đến cuối, thể chất ác ma mà hắn dựa vào cũng không thể giúp hắn, hắn vẫn coi thường Lữ Trần rồi. "Cung Xanh" phiên bản cũ trong cơ thể Lữ Trần dường như đang reo hò nhảy múa chấn động.

Kể từ khi Lữ Trần có được "Cung Xanh" phiên bản cũ, trên đời không vật gì là không thể chém!

"Xuống địa ngục nói lời xin lỗi với những người bị ngươi sát hại đi," Lữ Trần thở dài, hắn không đi thu thập "Linh Hồn Chi Hỏa" của Tần Xung nữa, mà mặc cho "Linh Hồn Chi Hỏa" bay vào cơ thể mình trong ba giây cuối cùng này. Hắn chỉ đứng đó nơi trung tâm gió tuyết, đại hạn đã tới.

Chuyến xuyên không này, Lữ Trần cảm thấy mình không uổng phí một đời. Những người quen biết kia dường như nụ cười của mỗi người đều hiện ra trước mắt: "Tạm biệt các bạn, có lẽ mình có thể quay về tiếp tục chơi Liên Minh Huyền Thoại cũng nên? Mình sẽ nhớ mọi người..."

Trong lòng hắn nảy ra câu hỏi vừa rồi, nếu hắn chết, liệu có ai nhớ đến không? Câu hỏi này không có đáp án.

Tuy nhiên chính vào lúc này, ngoài vòng vây Lang Vương đột nhiên truyền đến tiếng gầm thét của Sát Sinh Hoàn. Sát Sinh Hoàn vậy mà vào lúc này đã quay lại và dựa vào ưu thế thể xác của mình liều mạng đâm sầm vào vòng vây của Lang Vương.

"Đón lồng đèn!"

Lữ Trần chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc... Đó là Dư Nhị Đản? Họ cũng quay lại sao? Tại sao không đi?

Một chiếc lồng đèn từ trên đầu Sát Sinh Hoàn văng xuống, vừa vặn rơi dưới chân Lữ Trần. Ngay cả Lữ Trần cũng ngẩn người, sau đó phá lên cười lớn: "Quả nhiên không uổng phí một đời!" Câu hỏi kia cũng đã có đáp án!

Bàn tay Lữ Trần đã nắm lấy chiếc lồng đèn định mệnh kia, bay về phía sau lưng Sát Sinh Hoàn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:349
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.