Kỷ Nguyên Tai Biến Của Liên Minh Huyền Thoại

Lượt đọc: 1288 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 119
Kẻ xé toạc đội hình, Lữ Trần

❊ ❊ ❊

Nhìn Lữ Trần đứng chễm chệ ở vị trí thứ nhất trên bảng xếp hạng 1000 người, rất nhiều đồng chí mới lọt vào bảng công huân dường như đã hiểu ra vì sao các đồng chí cũ lại nói Lữ Trần mới là Boss cuối cùng của đợt thử luyện này...

Chiến thắng thử luyện của Anh Hồn Thần Điện không khó, chiến thắng ác ma cũng không khó, chiến thắng bản thân cũng có thể từ từ rồi sớm muộn gì cũng làm được, chỉ có Lữ Trần, dường như là kẻ bất khả chiến bại...

Còn Lữ Trần bên này, sau khi phân thân đạt được mục đích liền chui lại ra ngoài cầu chờ lệnh, trốn dưới bức tượng căn bản không ai phát hiện ra được. Bên phe Tím không giống phe Xanh, họ thậm chí còn không biết trên cái bệ kia sẽ xuất hiện vật phẩm...

Cái gọi là biết càng ít càng hạnh phúc, khi phe Xanh đang từng người ủ rũ vì cảm thấy bản thân bỏ lỡ quá nhiều điểm công huân mà đau lòng không thôi, thì phe Tím đã hớn hở quay về Tuyền Thủy, căn bản không hề hay biết chuyện này!

Đêm tuyết rơi quả thực khó sống, tuyết ở Tuyền Thủy đã ngập đến bắp chân, đêm nay có ngủ được hay không đã thành một vấn đề lớn. Một vài tuyển thủ kinh nghiệm dày dặn trực tiếp nén tuyết thành khối băng rồi dựng thành một căn nhà nhỏ, nhìn thì lạnh nhưng thực ra trong lều tuyết lại rất ấm. Một số người thô kệch hơn thì trực tiếp lấy tuyết phủ lên người mình, đây cũng coi là một cách.

Kẻ không có kinh nghiệm thì bắt chước theo.

Có người muốn cứ thế mà chịu đựng qua 10 ngày, nhưng cũng có người nghĩ ngày mai nhất định phải kiếm thêm nhiều huân chương để mua một cái lều, bởi dù sao cũng là mười ngày trời, cho dù chịu đựng qua 10 ngày này, thì sức lực còn lại liệu có đủ để sống sót trong trận đại chiến với ác ma quân đoàn sau đó hay không?

Đối với một số tinh anh mà nói, họ không cần phải thắt lưng buộc bụng, chỉ cần kiếm được nhiều huân chương là đủ!

Còn một bộ phận người khác nghĩ ngày mai phải giống Lữ Trần, đi đến cái bệ kia để nhận phần thưởng công huân, họ cho rằng hôm nay không nhận được có lẽ là do chưa ngồi thiền đủ thời gian chăng!

Chẳng phải thấy Lữ Trần đã ngồi ở đó rất lâu sao?! Hay là mỗi ngày chỉ có một lần, ai đến trước được trước?

Đây đúng là một sự hiểu lầm... Tất cả đều bắt nguồn từ việc họ không hiểu rõ về bản đồ này.

Cho nên, nửa đêm vừa qua 12 giờ, có người lén lút chạy ra bệ đá, lại hô to một lần "Anh Hồn Thần Điện, xin ban cho ta điểm công huân", kết quả vẫn chẳng có tác dụng gì...

Lần này Lữ Trần quay về Tuyền Thủy ở cùng với đám người Quyền Đầu, chỉ là về hơi muộn. Lúc anh quay lại, tất cả đều kinh ngạc: "Nhiều lều trại và thức ăn này của cậu từ đâu ra vậy?"

Kết quả là Martin tiến lên trước đón lấy lều trại và thức ăn: "Haha, mình biết ngay cậu chắc chắn sẽ kiếm được đồ mà!"

Sau lần thử luyện trước, đám người Quyền Đầu đều biết một chuyện, đừng quan tâm Lữ Trần làm cách nào, ở nơi hoang dã hẻo lánh này không có lấy một chút thức ăn, vậy mà Lữ Trần cứ như có thể biến ra vật tư từ hư không! Thật là thần kỳ!

Đối mặt với sự truy hỏi của vô số tuyển thủ, Lữ Trần cười híp mắt trả lời: "Trên đường về gặp một thương nhân bí ẩn, có thể dùng Liên Minh tệ để mua vật tư!"

Tôi ít chữ đừng có lừa tôi... Tất cả mọi người nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lữ Trần, trong lòng đều nảy ra một ý nghĩ: Thương nhân bí ẩn? Bí ẩn đến mức để cậu gặp được à? Bí ẩn cái con khỉ ấy!

"Vậy thương nhân bí ẩn đó đâu?" Có người bán tín bán nghi hỏi.

"Đi rồi," Lữ Trần trả lời một cách đương nhiên.

"Ha ha."

Buổi tối, hơn trăm người phe Quyền Đầu ăn uống thả ga. Lúc này Lữ Trần mới phát hiện Kinh Kỳ Vệ Thú và Tây Bắc Quân quả không hổ danh là lão làng trong giới giang hồ, bọn họ thậm chí còn tự mang theo lều hành quân!

Lúc đầu mọi người ăn riêng, sau đó Kinh Kỳ Vệ Thú, Tây Bắc Quân và Câu lạc bộ Quyền Đầu đều tụ họp lại một chỗ, khiến người khác ngưỡng mộ không thôi.

Cảnh tượng ba chân kiềng Giới Bia, Kinh Kỳ Vệ Thú, Tây Bắc Quân kìm hãm lẫn nhau mà cả thế giới mong đợi đã không xảy ra, ngược lại còn có người cảm thấy những người này dường như đã đạt thành một liên minh ngầm nào đó.

...Sáng hôm sau đúng như mọi người dự đoán, 7 rưỡi sáng quân lính xuất phát đúng giờ. Theo quy trình bình thường mà nói, ngày kia chắc là sẽ bắt đầu làm mới xe pháo, đợt chiến đấu đó e rằng sẽ là một trận huyết chiến.

Hôm nay mọi người không tiếp tục chui hết vào bụi cỏ nữa. Khi phe Tím tiến đến đường giữa thì nhìn thấy phe Xanh có người đang đứng trên cái bệ đá nhô cao kia hô to: "Anh Hồn Thần Điện, xin ban cho ta điểm công huân!" Đây là những kẻ vẫn chưa chịu từ bỏ ý định...

Người phe Tím xem mà ngây cả người! Vãi! Đang làm gì đấy! Họ mở bảng xếp hạng ra nhìn một cái, cũng chẳng có thay đổi gì...

Thần kinh à...

Đây chỉ là một tình tiết nhỏ, dù sao chuyện này Lữ Trần cũng không giấu được bao lâu. Khi điểm công huân xuất hiện đều có thể nhìn thấy, có ánh sáng màu xanh lục. Lần đầu tiên mọi người có thể chưa nắm được quy luật, nhưng ngày thứ hai, ngày thứ ba vẫn là 6 giờ chiều làm mới, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ hiểu ra.

Hôm nay Lữ Trần tham chiến, nhưng việc này từ tối hôm qua đã bàn bạc xong xuôi. Quyền Đầu, Tây Bắc Quân, Kinh Kỳ Vệ Thú vậy mà chỉ trong một ngày đã kết thành liên minh cho đợt thử luyện lần này, không thể không nói vai trò cầu nối của Lữ Trần trong việc này là vô cùng quan trọng.

Anh là người duy nhất có mối quan hệ tốt với cả ba bên.

Vì vậy, ngay từ khi trận chiến hôm nay bắt đầu, mấy trăm người họ đã hình thành một lực lượng chiến đấu rất mạnh. Khi những người khác về cơ bản vẫn còn là một mớ hỗn độn, thì họ thậm chí đã bắt đầu thử chọc thủng đội hình của đối phương. Sự phối hợp giữa những cao thủ là một chuyện rất thoải mái, bởi vì góc khuất tầm nhìn mà bạn không để ý, người khác sẽ giúp bạn để ý.

Khánh Sơn và Viên Dã là hai người vừa là tanker của đội, vừa là lãnh đạo của đội. Vì vậy khi họ dẫn dắt những người có truyền thừa tanker như Braum ở phía trước, đồng đội ở phía sau có thể yên tâm xả sát thương!

Đặc biệt là Lữ Trần, trong đội này cậu ta là người hung hãn nhất!

Bởi vì trong khi hai bên giao chiến, hễ có ai trúng kỹ năng là sẽ theo bản năng lùi lại, cho dù là kỹ năng sát thương không cao cũng phải lùi lại để tránh bị tập hỏa. Lối đánh thăm dò này là phản ứng bản năng của mọi người sau một ngày hôm qua.

Thực tế đã chứng minh, khi có kỹ năng nào đó rơi lên người mà không lùi lại, rất có thể sẽ mất mạng, bởi lúc này có nghĩa là bạn đã bị người ta nhắm trúng rồi.

Mà hiện tại, khi thuộc tính của mọi người đều bị áp chế xuống bậc Bạch Kim, một kỹ năng đánh qua thường sẽ không làm chết người, cùng lắm thì chỉ là trọng thương mà thôi, cho dù là chiêu cuối của Lux, chiêu cuối của Veigar cũng vậy, cơ bản không thể nào đánh chết người ngay lập tức, ngoại trừ kỹ năng của Lữ Trần...

Tất cả mọi người đều phát hiện ra một vấn đề, Lữ Trần bất kể dùng kỹ năng gì, chỉ cần trúng đích thì đừng hỏi nhiều nữa, người đó chắc chắn chết. Sát thương kỹ năng của Lữ Trần cao hơn hẳn tất cả mọi người có mặt tại đây, lại còn chuyên chọn chỗ hiểm, cực kỳ chuẩn xác!

Một chiếc Shuriken thậm chí có thể giết hơn 2 người, một chiêu E - Áp Lực Hư Không của Kassadin thậm chí có thể quét chết tất cả mọi người trong phạm vi hình quạt phía trước. Sức sát thương này quả thực đáng sợ, tình huống này thông thường chỉ xuất hiện trên người có thuộc tính nghiền ép đối phương!

Nói cách khác, ngay cả khi cảnh giới bị áp chế xuống Bạch Kim, Lữ Trần vẫn đủ sức nghiền ép họ. Lữ Trần ở đây chính là lưỡi đao bá đạo nhất dùng để xé toạc đội hình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:349
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.