Lữ Trần bảo Sát Sinh Hoàn đưa Tạ Vấn cùng 7 người rời đi, tuy nhiên bản thân hắn lại chọn ở lại, hắn muốn giết chết Tần Xung!
Sâu trong ánh mắt Lữ Trần còn ẩn chứa vài phần lo lắng khác: Tần Xung hiện tại đã cưỡng ép nâng bậc của bản thân lên đến bán bộ Siêu Phàm, nếu còn cho hắn thêm thời gian, vạn nhất hắn thành công thăng cấp lên Siêu Phàm, e rằng đến cả bản thân hắn cũng khó có nắm chắc mà tiêu diệt hắn một cách thuận lợi.
Mãi cho đến lúc này, ngay khi hắn chuẩn bị quay trở lại, mới chợt phát hiện Phúc Hắc cùng những người khác lại vẫn còn đang trên đường đuổi tới chỗ mình, Lữ Trần sững sờ một chút, đám người này chẳng phải đã chạy trốn về hướng khác rồi sao? Vừa nãy hắn tập trung giết địch, tâm trí đều đặt trên người anh em của mình nên quả thực không rõ những thay đổi ở giữa.
Tuy nhiên lúc này hắn thực sự không rảnh bận tâm đến những cô gái này nữa, hơn nữa nhìn bộ dạng thì chỉ cần hắn còn ở đây, Tần Xung cũng không có ý định động đến người khác. Thậm chí có thể nói, Tần Xung để Đoan Mộc mang mỹ nữ tới vốn dĩ là vì mục đích bỉ ổi nào đó, đoán chừng chính hắn cũng không muốn thấy những cô gái này chết đi đâu nhỉ?
Tần Xung nhìn thấy Lữ Trần quay người lại liền cười lạnh đầy âm độc: "Không tự lượng sức, lại vì một đám người không quan trọng mà từ bỏ một trợ lực lớn của mình." Nói thật Tần Xung trước đó còn hơi kiêng dè sự tồn tại của Sát Sinh Hoàn, dù sao thì sự tồn tại có thể cắn chết một đầu sói vương chỉ trong một miếng, cho dù là đánh lén thành công thì cũng đủ kinh người rồi. Có thể nói một giây trước Tần Xung kiêng dè Sát Sinh Hoàn thậm chí còn hơn cả Lữ Trần, chỉ là bây giờ hắn đã yên tâm rồi nên có thể phân tâm giải quyết một vài vấn đề trước đó. Đột nhiên có 4 đầu sói vương như tên rời cung tách khỏi đội ngũ chỉnh thể, lao về hướng những lão tài xế kia đang bỏ chạy. Lời của Đoan Mộc chưa chắc không có đạo lý, nếu để mặc những người này trở về thế giới loài người, kế hoạch mượn tay nhân loại phản bội của mình sợ là sẽ tăng thêm không ít khó khăn.
Lữ Trần biết những đầu sói vương này muốn đi làm gì, nhưng hắn bây giờ không còn dư sức để đi cứu ai nữa, mọi người cứ tự sinh tự diệt thôi, lòng hắn cũng sẽ không vì vậy mà sinh ra cảm giác áy náy nào.
Lữ Trần đứng trước băng tuyết sắp ập tới cười nói: "Không đáng nhắc tới? Đó đều là anh em Giới Bi của ta! Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người và súc vật." Câu nói này của Lữ Trần trực tiếp chĩa mũi nhọn vào Tần Xung, kẻ này lúc trước vì bỏ trốn mà xóa sạch dấu vết manh mối của mình, đã giết vô số người của Liên Minh Viễn Đông, bao gồm cả em trai ruột của hắn!
Chưa đợi Tần Xung lên tiếng, Lữ Trần đã động thủ!
Ngay từ đầu hắn đã không định kéo dài thời gian, hiện tại là lúc Tần Xung đắc ý nhất, hắn muốn như sấm sét quét sạch kẻ này! Dù có ngàn vạn ác ma, ta vẫn cứ tiến tới!
Phúc Hắc cùng những người khác ở ngay trong quân đoàn ác ma, tận mắt chứng kiến cảnh Lữ Trần sau khi đã thoát ra ngoài lại nghĩa vô phản cố (không chút do dự) quay người đối mặt với toàn bộ quân đoàn ác ma mà sắc mặt không đổi, đây mới chính là vị Giới Bi Chi Chủ mà các cô với tư cách là fan hâm mộ yêu thích!
Trong khoảnh khắc băng tuyết ập đến, Lữ Trần khởi động "Vòng Xoáy" (Turbulence) triệt tiêu khối băng tuyết gần như có thể đóng băng mọi thứ, chia cắt mọi thứ này, băng tuyết vậy mà không thể gây ra bất cứ thương tổn nào cho hắn! Trong nháy mắt, Lữ Trần lặng lẽ cảm nhận tốc độ tiêu dung của Vòng Xoáy trong lòng, nếu như lĩnh vực của cường giả cấp Kim Cương bình thường đối mặt với khối băng tuyết này nhiều nhất chỉ có thể trụ được 1 hơi thở, thì Viên Dã chắc có thể trụ được 3 hơi thở, còn Lữ Trần thì có thể trụ được 7 hơi thở! Cộng thêm "Quy Khư" (Return to nothingness) nữa là 14 hơi thở, chỉ là Quy Khư liên quan đến tinh thần lực, nếu Quy Khư cũng bị tiêu dung mất thì sợ rằng Lữ Trần ngay cả kỹ năng cũng không tung ra được, cho nên đó là bài tẩy cuối cùng, dù là đến tận bây giờ sợ rằng Tần Xung vẫn không hề biết, Lữ Trần có tận hai lĩnh vực!
Cho nên trong thế giới bị băng tuyết bao trùm này, Lữ Trần chỉ có 7 hơi thở để giết Tần Xung!
7 hơi thở, đúng như tên gọi chính là thời gian của 7 nhịp thở, thời gian rất gấp rút!
Năng lượng hư không giữa đất trời hội tụ về phía Lữ Trần, ngay khoảnh khắc các đầu sói vương lao về phía Lữ Trần, thân thể Lữ Trần đã tiến vào trong Hư Không Chi Môn trực tiếp lao về phía Tần Xung, khiến tất cả sói vương đều vồ hụt, thậm chí những bông tuyết tinh khiết dày đặc càn quét tại vị trí Lữ Trần vốn đứng cũng đánh vào khoảng không, trên đồng cỏ bị oanh kích ra một cái hố sâu hoắm!
Cho đến tận bây giờ Lữ Trần vẫn chưa dùng tới truyền thừa của Ảnh Lưu Chi Chủ, bởi vì Lữ Trần lúc nãy khi xông trận đã chợt nghĩ đến một vấn đề: Trận chiến ở Trường Bạch Sơn xảy ra quá sớm, lúc đó hắn hoàn toàn không bộc lộ Ảnh Lưu Chi Chủ chính là truyền thừa của mình, vậy nên liệu có phải Tần Xung ngay cả chuyện hắn song truyền thừa cũng chưa biết không?
Vậy thì hắn sẽ cho hắn một bất ngờ lớn!
Hơi thở thứ nhất, mang theo toàn bộ bí mật và bài tẩy của mình, Lữ Trần đã xuất hiện trước mặt đầu sói vương dưới chân Tần Xung! Tần Xung cũng rất bất ngờ nhưng hắn hiện tại không phải kẻ yếu, "Bí Thuật Xạ Kích" (Mystic Shot) vừa giơ tay đã tới. Tốc độ của Bí Thuật Xạ Kích này nhanh đến mức hóa thành luồng sáng trắng xé rách không khí bắn về phía Lữ Trần, tuy nhiên vào đúng lúc này trong tầm nhìn của Tần Xung lại mất dấu vết của Lữ Trần.
Tần Xung trong lòng kinh hãi, rõ ràng Lữ Trần vừa mới sử dụng Hư Không Hành Tẩu xong, hắn làm sao biến mất được? Nếu nói là Tốc Biến, vậy thì ánh vàng đặc trưng của Tốc Biến lại không hề xuất hiện!
Hơi thở thứ hai, Tần Xung như nhớ ra điều gì đó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy giữa màn đen bao phủ phía trên như có hoa anh đào rơi xuống, Tần Xung chợt hét lớn: "Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận?!" Hắn trong thực tế chưa từng nhìn thấy kỹ năng này, nhưng hắn không phải hạng vô danh tiểu tốt, phản ứng cũng cực nhanh! Hắn chợt cảm thấy mình đã biết vì sao Lữ Trần dám quay người giết trở lại, thiếu niên hại mình hủy dung phải bỏ xứ ra đi này lại còn có truyền thừa của Ảnh Lưu Chi Chủ!
Tuy nhiên bậc của mình cao hơn nhiều như vậy, một tên song truyền thừa cỏn con thì có thể làm gì?
Hơi thở thứ ba, Lữ Trần cũng rơi xuống đầu sói, khoảng cách với Tần Xung chỉ còn không quá 5 bước, Thủ Lý Kiếm như sấm sét xuất chiêu, Tần Xung chợt kinh ngạc phát hiện hai thanh Thủ Lý Kiếm bay tới từ các hướng khác nhau này lại còn mạnh hơn cả Bí Thuật Xạ Kích của mình! Làm sao có thể?! Đối phương mới chỉ là cấp Kim Cương bậc 5!
Lữ Trần cười lạnh lên, đã ngươi chọn cứng đối cứng, ta sẽ cho ngươi trả giá cho lựa chọn của mình! Nói thật hắn cũng không ngờ Tần Xung lại tự cao tự đại cho rằng đủ sức nghiền ép mình, nhưng cũng dễ hiểu, loại người này vốn dĩ đã ngông cuồng tự đại!
Hơi thở thứ tư, Tần Xung chỉ miễn cưỡng tránh được chỗ hiểm, nhưng vẫn bị Thủ Lý Kiếm đánh ra vết thương lớn, vết thương này không chí mạng, nhưng đủ để khiến Tần Xung chấn động!
Hắn chợt nhớ lại lần mình suýt bị Lữ Trần hại chết ở Trường Bạch Sơn trước kia, lần đó thiếu niên này mới chỉ là cấp Bạch Kim mà đã có thủ đoạn tầng tầng lớp lớp. Sau khi Tần Xung vất vả lắm mới đạt đến bậc bán bộ Siêu Phàm, đã tự cảm thấy mình hoàn toàn đủ sức nghiền ép Lữ Trần, không ngờ đối phương dường như trưởng thành nhanh hơn cả mình!
Nhưng hắn mới chỉ là cấp Kim Cương bậc 5 thôi mà!
Hơi thở thứ năm, Tần Xung giơ tay tung thêm một chiêu Bí Thuật Xạ Kích về phía Lữ Trần, cũng chẳng màng tới việc có đánh trúng được Lữ Trần hay không liền thi triển "Áo Thuật Dược Thiên" (Arcane Shift) nhảy tới vị trí ngực bụng của đầu sói dưới chân, Tần Xung bán bộ Siêu Phàm vậy mà lại chọn tạm tránh mũi nhọn trước mặt Lữ Trần cấp Kim Cương bậc 5!