Việc đầu tiên Lữ Trần cần làm bây giờ là dọn sạch đám lính của đối phương, tiện thể xem chiếc xe pháo này có thể thưởng bao nhiêu huân chương. Chắc chắn phải nhiều hơn phần thưởng từ lính thường chứ nhỉ?
Rất nhanh, Lữ Trần vừa né đòn tấn công của xe pháo vừa dọn xong đám lính nhỏ. Anh tung một nhát chém lên xe pháo, trên người nó cũng hiện ra một thanh máu, tuy nhiên thanh máu này rõ ràng ngắn hơn trụ phòng thủ rất nhiều. Lữ Trần ước lượng một chút, bản thân anh hoàn toàn có thể phá hủy nó một mình.
Trong thực tế, xe pháo có chút cồng kềnh, tuy sát thương kinh người nhưng hướng bắn lại không dễ điều chỉnh, cho nên sau khi Lữ Trần áp sát, anh hoàn toàn không còn lo lắng chuyện bị bắn một phát chết tươi nữa.
Lữ Trần bắt đầu bao vây tấn công xe pháo, chỉ mất hơn hai mươi giây đã phá hủy được nó. Anh liếc nhìn bảng thuộc tính, một chiếc xe pháo vậy mà có tới 30 huân chương!
Mẹ kiếp, đột nhiên cảm thấy đau lòng quá, tại sao lại có ba đường nhỉ? Dồn hết xe pháo lên đường trên chẳng phải tốt hơn sao?!
Ơ! Không đúng!
Lữ Trần vỗ trán cái đét, sao mình lại quên mất con bài tẩy mạnh nhất của bản thân chứ?! Bây giờ đường giữa và đường trên đều không có người, mình cũng đâu sợ bị lộ nữa!
Kỹ năng chủ động của Kẻ Thôn Phệ, Thân Ngoại Hóa Thân!
Mặc dù đã từng chứng kiến, nhưng Lữ Trần lúc này vẫn không khỏi cảm thấy thần kỳ. Anh vừa động ý niệm, Thân Ngoại Hóa Thân đã chạy về phía đường giữa. Chắc là kịp dọn xe pháo và phá trụ. Chỉ cần đến kịp lúc để bảo vệ chiếc xe pháo bên mình, việc solo trụ phòng thủ sẽ không còn là giấc mơ.
Lữ Trần đi theo đợt lính tiến vào trụ. Phát bắn đầu tiên của xe pháo vào trụ phòng thủ khiến Lữ Trần muốn khóc, cảm động đến phát khóc. Phát bắn này gần như đã thổi bay một phần hai mươi lượng máu của trụ, quá mẹ kiếp lợi hại rồi! Xem ra lựa chọn đến đây solo trụ phòng thủ không hề sai. Xe pháo trung bình mỗi hai giây bắn một lần, nếu thuận lợi, ngay cả cái trụ ở đường giữa bên phía Thân Ngoại Hóa Thân cũng có thể nhổ sạch!
Lữ Trần bây giờ chỉ cần tấn công trụ, sau đó để xe pháo bắn lần thứ 19, khi trụ còn lại một chút máu thì anh tung đòn kết liễu là được, thật sự quá mức nhàn nhã...
Ít nhất là so với các đồng đội khác bên đội Xanh thì là như vậy.
---❊ ❖ ❊---
Đội Xanh đã tiến đến ngoài trụ cao thủ của đối phương. Sau khi Di sản Ashe bên mình mở tầm nhìn hướng về phía cao thủ, tất cả mọi người mới biết, hóa ra tất cả thành viên đội Tím đều không đi đâu cả mà đã sớm đợi ở đây. Xem ra là muốn mượn tòa cao thủ này để đánh một trận rồi.
Vừa rồi trong quá trình càn quét lính đội Tím, đội Xanh đã chứng kiến uy lực của xe pháo nên nhất thời tự tin tăng mạnh. Mặc dù phía bên mình có hai người né không kịp nên bị xe pháo của đối phương bắn chết, nhưng tình hình hiện tại là xe pháo và lính của đội Tím đã chết sạch, còn phía mình thì người đông đủ, lính hay xe pháo đều không thiếu.
Thế nhưng lúc này họ lại do dự. Đội Tím đều ở đó cả, phá kiểu gì đây? Cũng đâu phải là đang chiếm ưu thế lớn để có thể cưỡng ép phá trụ.
Trong Liên Minh Huyền Thoại, những ai có khả năng mở giao tranh sẽ trực tiếp xông lên mở combat và gánh chịu đợt sát thương đầu tiên, nhưng bây giờ thì khác, vô tư sẽ không đổi lại được phần thưởng.
Ai là người lên đầu tiên rất có khả năng chính là người chết đầu tiên, tình huống này thì ai nguyện ý chứ? Ai cũng muốn sống đến cuối cùng cả.
Hai bên rơi vào thế giằng co.
Đúng lúc này, đột nhiên có người rảnh rỗi mở bảng thuộc tính ra xem...
"Đệt, sao huân chương của Lữ Trần lại tăng nhiều thế kia?!"
"Để tao xem nào... 2100? Chuyện gì thế này, tao nhớ sáng nay xem vẫn còn là 1600 mà?!"
"Tao biết rồi, anh ta một mình đi đẩy trụ!"
"Thế cũng không đúng, 100 lính thì được 100 huân chương, một xe pháo 30 huân chương, một trụ phòng thủ 10 huân chương... Ơ? Không đúng!"
Có người đã phản ứng lại. Một chiếc xe pháo đã là 30 huân chương, sao trụ có thể chỉ có 10 huân chương được? Liên tưởng tới hành vi tranh đòn kết liễu cuối cùng của Lữ Trần trước đó, không khó để đoán ra, phần thưởng trụ phòng thủ cho đòn kết liễu cuối cùng tuyệt đối không phải là 10 huân chương, rất có thể là 100.
Nhưng cho dù là vậy cũng không đúng! Sáng nay Lữ Trần tăng hơn 400 huân chương, con số này không khớp!
"Không lẽ anh ta phá hai cái trụ rồi?" Có người kinh ngạc suy đoán: "Nếu không phải phá hai cái trụ thì không có lý nào lại tăng nhiều huân chương như vậy?"
"Hít!" Trong đám đông vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh. Bọn mình đang giằng co ở đây, đến một cái trụ còn chưa phá được, kết quả cậu ta một mình phá tận hai cái?
Bây giờ đội Xanh và đội Tím đang giằng co ở khu vực cao thủ. Đội Xanh có tâm muốn đợi thời cơ nhưng xe pháo và lính thì không đợi, bỏ cuộc sao?
Chỉ có thể bỏ cuộc.
Khánh Sơn và Viên Dã tuy dũng mãnh nhưng không phải kẻ liều lĩnh, họ biết chuyện không thể làm được thì chắc chắn sẽ không đi chịu chết.
Khi họ tuyên bố cuộc công thành lần này hủy bỏ, có người không ngồi yên được nữa, vội vàng chạy sang đường giữa xem tình hình thế nào. Vừa nhìn mới phát hiện, trụ 1 đường giữa thực sự đã bị Lữ Trần phá rồi!
Nhìn xa hơn nữa, trụ 2 vẫn còn, thế là họ lại chạy sang đường trên, liền phát hiện trụ 1 đường trên cũng đã mất tiêu!
Đến lúc này mọi người đều kinh ngạc. Lính xuất phát cùng lúc, theo lý thuyết nếu không có ai dọn lính thì lính hai bên khi đến chiến trường sẽ giết chóc nhau sạch sẽ, giống như lính trong Liên Minh Huyền Thoại vậy, lính sẽ tự đánh nhau.
Vậy Lữ Trần đã phá trụ như thế nào? Một người căn bản không kịp dọn lính cả hai đường mà?!
Đội Tím và đội Xanh, ngoại trừ Lữ Trần ra thì tất cả đều đang ở cao thủ đường dưới, Lữ Trần làm cách nào được chứ?
Nhất thời tất cả mọi người đều không hiểu nổi. Có người đùa rằng: "Lữ Trần có thuật phân thân hay sao ấy nhỉ?"
Tất cả mọi người đều cảm thấy câu hỏi này thật mẹ kiếp ngây thơ, Lữ Trần lại không phải di sản của Shaco, thế là chủ đề này cứ thế mà trôi qua. Tuy nhiên họ chưa từng nghĩ tới, đây chính là sự thật...
"Sao tôi cứ có cảm giác như đang chơi đẩy lẻ 4-1 ấy nhỉ? Chúng ta kiềm chế, anh ta đi trộm trụ..."
"Chúng ta là đang bị đẩy lẻ 4-1 đấy hiểu chưa, chú ý cái chữ 'bị' này này! Tôi thà rằng anh ta ở lại cùng chúng ta đẩy trụ còn hơn..."
"Hôm nay chúng ta có phải coi như chẳng làm được gì không?"
Có người thản nhiên trả lời: "Đâu có, chúng ta giúp Lữ Trần kiềm chế đội Tím mà..."
Tất cả mọi người nghe xong đều mang vẻ mặt "thốn" đến tận rốn! Họ đều quyết tâm, mặc kệ đi, ngày mai cứ tìm được Lữ Trần trước đã, Lữ Trần đi đâu bọn mình theo đó! Lữ Trần xông vào hồ máu bọn mình cũng xông!
Từ trận đấu này trở đi, bất kể là đội Xanh hay đội Tím đều bị Lữ Trần "bựa" cho không nhẹ, hiện tại đã hơi không chịu nổi nữa rồi...
Thế nhưng đến tối, khi mọi người đã bắt đầu đoán xem ngày mai Lữ Trần sẽ đi đâu, thì Lữ Trần lại nghênh ngang quay trở về, hơn nữa vừa về đã tìm chỗ chuẩn bị nằm ngủ. Nhìn dáng vẻ này... là không định ra ngoài hành động riêng lẻ nữa sao?
Chẳng lẽ là lương tâm trỗi dậy, hối cải, cảm thấy nên tham gia giao tranh sao? Hay là cảm thấy một mình hành động cũng không an toàn lắm?
Thế nhưng lúc không thấy Lữ Trần thì không sao, khi Lữ Trần quay về rồi, ngược lại có rất nhiều người cảm thấy không thích nghi nổi, cứ thấy quái quái thế nào ấy...
Có người thăm dò hỏi: "Anh trở về có kế hoạch gì không?"
Lữ Trần ngẩn người: "Không có, chỉ là về cùng mọi người chia ngọt sẻ bùi thôi!"
Mẹ kiếp, có thể nói tiếng người không hả?