Kỷ Nguyên Tai Biến Của Liên Minh Huyền Thoại

Lượt đọc: 1229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 91
Thân ngoại hóa thân, đánh nó!

❊ ❊ ❊

“Phá Viên Chi Đao” nói trắng ra hiện tại chính là thủ đoạn công kích mạnh nhất của Lữ Trần ngoài “Quy Khư” và “Oa Lưu” ra. Nó giống như trong Liên Minh Huyền Thoại, ngoài những tướng như Ezreal ra thì với các ADC, đòn đánh thường đã trở thành sự tồn tại vượt qua cả sát thương kỹ năng. Sát thương gây ra bởi thủ lý kiếm trong tay Lữ Trần e rằng chỉ bằng một phần tư sát thương của “Phá Viên Chi Đao” mà thôi.

Tất nhiên, không phải lúc nào Lữ Trần cũng có thể sử dụng “Phá Viên Chi Đao” trong mỗi đòn đánh thường.

Làm sao để các kỹ năng khác cũng thoát thai từ phôi thai kỹ năng vốn có? Lữ Trần vẫn chưa có manh mối gì, nhưng cậu cảm thấy sớm muộn gì mình cũng làm được!

Bản sao đã ép sát lại gần, thế nhưng ngay khi Lữ Trần chuẩn bị vung đao, thậm chí tay đã giơ lên, thì bản sao lại biến mất không dấu vết!

Cảm giác có sức mà không chỗ phát tiết này khiến Lữ Trần vô cùng khó chịu, đối phương trực tiếp biến mất! Là “Cấm Áo Nghĩa: Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận”!

Đây là lần đầu tiên Lữ Trần cảm nhận được việc mình bị “Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận” né đòn, quả nhiên đau khổ! Nhưng bây giờ càng đau khổ Lữ Trần lại càng vui mừng, vì sau khi ra khỏi đây thì vẫn chỉ có mình cậu có thể sử dụng “Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận”, đến lúc đó sẽ đổi lại là cậu làm người khác thấy ghê tởm!

Không thể đứng yên tại chỗ, nếu đứng yên tại chỗ nhất định sẽ bị ảnh phân thân do “Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận” tạo ra gây sát thương cực lớn, buộc phải rời khỏi phạm vi công kích của tất cả ảnh phân thân và bản sao, sau đó “dĩ kỳ nhân chi đạo, hoàn trị kỳ nhân chi thân” (dùng cách của người để trị người)!

Thế nhưng Lữ Trần chợt phát hiện, ngay khoảnh khắc bản sao tiếp đất, thủ lý kiếm đã tung ra. Quỹ đạo thủ lý kiếm của bản thể và ảnh phân thân vô cùng hiểm hóc, phong tỏa đường lui của Lữ Trần, hơn nữa chiêu thức tung ra cũng hoàn hảo đến mức không thể tìm ra dấu vết!

Vậy mà lại tung thủ lý kiếm trong khi Lữ Trần hoàn toàn không hề hay biết.

Sao có thể thao tác với biên độ nhỏ như vậy được? Lữ Trần lại kinh ngạc lần nữa, nhưng ngay lập tức bừng tỉnh, đối phương vậy mà lại lợi dụng khả năng bộc phát tối đa của cơ bắp một cách hoàn hảo để đơn giản hóa động tác ném thủ lý kiếm!

Cái này được đấy, Lữ Trần cũng thử ném thủ lý kiếm giống như bản sao, nhưng thủ pháp này quả thực hơi xa lạ. Thời gian hồi chiêu là 9 giây, trong những trận đối đầu 1v1 như thế này cũng không tính là quá dài, Lữ Trần định bụng sau khi quay về sẽ luyện tập cách ném thủ lý kiếm mới này cho nhuần nhuyễn!

Nói thật, cuộc thử thách vòng thứ ba này Lữ Trần đã rất hài lòng rồi. Đến tận bây giờ, thu hoạch của cậu đã rất lớn, dù cho vòng thử thách này có kết thúc ngay bây giờ và không có phần thưởng cho Lữ Trần thì cậu cũng chẳng có gì hối tiếc.

Một tiếng “bộp” của bạo huyết vang lên, Lữ Trần chợt cảm thấy có nguồn năng lượng nào đó bị kích nổ trong huyết dịch của mình. Hóa ra đây chính là cảm giác khi “Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận” gây sát thương giai đoạn hai. Từ trong ra ngoài, Lữ Trần cảm thấy máu huyết mình đang chấn động, suýt chút nữa là phun ra một ngụm máu tươi!

Đây vẫn còn là kết quả của việc không nhận thêm sát thương sau khi tung chiêu cuối đấy, nhưng “Ảnh Lưu Chi Chủ” đại chiêu vốn có đặc tính này, dù không nhận thêm sát thương thì vẫn sẽ bạo huyết.

Hôm nay Lữ Trần coi như đã tự mình thấm thía sự khó chịu của kỹ năng chính mình. Tuy nhiên đến lúc này, Lữ Trần cảm thấy đã đến lúc kết thúc rồi, cậu cũng kích hoạt chung cực áo nghĩa (chung cực áo nghĩa - chiêu cuối) đối với bản sao!

Thế nhưng ngay trong quá trình cậu hạ xuống, Lữ Trần đã bắt đầu thấy đau trứng (khó chịu). Bản sao này vậy mà lại phán đoán được điểm rơi của cậu và trực tiếp ném thủ lý kiếm ra dự đoán trước!

Tiếng binh khí cắt rách da thịt vang lên, máu tươi trên ngực Lữ Trần tuôn rơi, cậu cũng không ngờ mình lại chịu một vố đau như vậy!

Thật không thể nhịn được nữa! Lữ Trần định bụng sẽ cụ hiện (cụ hiện - hiện thực hóa) Hư Không Chi Nhẫn để chém bản sao một nhát, nhưng bất ngờ lại xảy ra, Hư Không Chi Nhẫn của cậu vậy mà không thể cụ hiện ra được!

Đệt, hiệu ứng câm lặng ba giây của “Trở Ức” (tên kỹ năng phụ trợ)! Mẹ kiếp, kỹ năng triệu hồi sư chính mình chọn lại bị bản sao dùng trước và làm mình ghê tởm! Còn có thể ghê tởm hơn được nữa không!

Chỉ khi Lữ Trần tự mình trải nghiệm mới hiểu rõ bộ kỹ năng của mình rốt cuộc đáng ghét đến mức nào...

Ngươi có Trở Ức, ta không có sao?

Khung cảnh đột nhiên im lặng, hai người đồng thời bị câm lặng ba giây...

Một trận đấu vốn nên là màn so tài đặc sắc lại biến thành cuộc đấu tay chân một cách khó hiểu! Nhưng Lữ Trần cảm thấy mình bị thiệt!

Bởi vì bản sao này cứ mỗi lần tấn công đòn thứ hai, bên cạnh nó lại xuất hiện một hư ảnh màu tím cũng đấm Lữ Trần một quyền. Lữ Trần không đề phòng nên suýt nữa lại thổ huyết, mẹ kiếp, mình đâu có cái bị động “Thôn Phệ Giả” này!

Không đúng...

Đại não Lữ Trần giống như nhìn thấy một tia chớp trong bóng đêm, tia chớp này trực tiếp đánh thức Lữ Trần!

Cậu chợt nhận ra một vấn đề, “Thôn Phệ Giả” trên người bản sao này chỉ là loại bình thường, không phải loại đã thôn phệ vô số linh hồn chi hỏa và từng hấp thụ năng lượng lưu tinh như trên người cậu!

Bản sao tuy có thể có bị động đòn đánh thường như trong Liên Minh Huyền Thoại, nhưng ta có “Thân Ngoại Hóa Thân” lợi hại hơn! Xem ra Anh Hồn Thần Điện khi sao chép bản thể của cậu chỉ đơn thuần ban cho bản sao một “Thôn Phệ Giả”, chứ không hề sao chép phiên bản “Thôn Phệ Giả” đã được nâng cấp biến thái!

Tâm niệm Lữ Trần xoay chuyển, trong chớp mắt trên lôi đài đã có ba Lữ Trần, mà một trong số đó chính là “Thân Ngoại Hóa Thân” của Lữ Trần! Cậu cười ha hả: “Mẹ nó, lãng phí của lão tử một bình Phẫn Nộ Hợp Tễ!” Đã bao lâu rồi cậu không chật vật như thế này? Ngực thì đầy máu, suýt nữa thổ huyết, còn bị kỹ năng Trở Ức câm lặng ba giây đến mức Hư Không Chi Nhẫn cũng không cụ hiện ra nổi!

Uất ức thật!

Nhưng bây giờ tình thế đã hoàn toàn đảo ngược, một người đánh ngươi đã vất vả, hai người đánh thì còn vất vả không?

“Đánh nó!”

Trận thử thách đến lúc này đã không còn bất kỳ sự hồi hộp nào nữa. “Thân Ngoại Hóa Thân” cũng có thể sử dụng kỹ năng giống như bản thể Lữ Trần, bao gồm cả “Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận”!

Trong chốc lát, trên toàn bộ lôi đài dường như đâu đâu cũng là ảnh phân thân của Lữ Trần. Bản sao bây giờ làm gì cũng không xong, nếu nó có linh hồn, chắc tám chín phần mười là sẽ tố cáo Lữ Trần dùng hack...

Dù bản sao không ngừng lợi dụng bản năng chiến đấu siêu việt để né tránh kỹ năng, nhưng chỉ sau 30 giây ngắn ngủi, nó vẫn hóa thành một luồng quang ảnh tan biến.

Tâm trạng Lữ Trần khá vui vẻ. Tại sao ư? Bởi vì sau khi có sự khác biệt là “Thân Ngoại Hóa Thân” này, điều đó đồng nghĩa với việc sau này dù có đến bao nhiêu lần đi chăng nữa, vòng thử thách thứ ba cậu chắc chắn sẽ vượt qua được! Đây là phương pháp farm phần thưởng ổn định đấy, không một ai có thể dễ dàng hơn cậu.

E rằng còn có không ít người phải vấp ngã vài lần trong thử thách này mới vượt qua được, chưa biết chừng, đợi đến khi có đủ tự tin để vượt qua thì chính mình lại bị đẩy xuống khỏi top 10000 trên bảng xếp hạng công huân cũng nên.

Lữ Trần thầm vui mừng!

Đã thử thách xong, vậy thì phần thưởng cuối cùng cũng nên được công bố rồi chứ nhỉ? Cậu đợi Anh Hồn Thần Điện ban thưởng. Lữ Trần ước chừng lần này cậu hẳn là người duy nhất nhận được phần thưởng đúng không?

Người khác không có, mình lại có, chuyện này nghĩ thôi cũng thấy hơi kích động...

“Chúc mừng ngươi giành chiến thắng trong vòng thử thách này, phần thưởng là một cuộn trục truyền tống Long Chi Hạp Cốc!”

Lữ Trần ngây người, Long Chi Hạp Cốc là cái quái gì thế này? Chưa nghe bao giờ!

---❊ ❖ ❊---

Còn một chương đền bù cho vạn thưởng nữa, lát nữa viết xong sẽ đăng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:349
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.