Một Trăm Cái Bóng

Một Trăm Cái Bóng

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Rừng

❊ ❊ ❊

Tôi nhìn thấy cái bóng ở trong rừng.

Mới đầu tôi không nhận ra ngay nó là cái bóng. Thoáng thấy một dáng lưng rẽ bụi rậm, tôi ngỡ phía đó cũng có đường đi, trông dáng đó lại quen quen nên tôi đã bám theo nó tiến vào trong. Càng vào trong rừng càng sâu, càng vào trong tôi càng bị dáng lưng ấy hút lấy mà cứ thế tiến mãi tiến mãi.

‘Eun Gyo.’

Tôi chợt quay người theo tiếng gọi, Mu Jae đang đứng đó.

‘Đi đâu thế?’ Anh hỏi.

‘Thì đi thôi.’

‘Đi đâu?’

‘Đi theo.’

‘Theo ai?’

‘Người đằng kia,’ tôi đáp rồi ngoái nhìn, người trước mặt đã biến mất không còn thấy bóng. Mu Jae gạt cành cây tiến về phía tôi, hỏi người đó trông thế nào. Tôi đang định trả lời thì nhớ ra đó chỉ là một dáng lưng không hình tướng cụ thể. ‘Đầu nhỏ, vai hẹp và ngăm đen,’ tôi tả.

‘Giống Eun Gyo?’

‘Ừ.’

Giống tôi, khoảnh khắc đáp vậy tôi mới ngớ người. Tôi hạ chân giẫm xuống đám lá sồi và quả thông găm dưới đất mềm, đường viền quanh bàn chân tôi có gì là lạ. Duỗi dài mảnh thật mảnh từ ngón út bàn chân phải tôi, cái bóng đang vắt qua bụi rậm vươn về đâu đó.

‘Hóa ra là cái bóng.’

Đến lúc đó tôi mới nhận ra.

‘Đừng đi theo thứ giống như cái bóng!’ Mu Jae nói.

Không hiểu sao dáng hình anh lại mờ ảo thế, tôi nheo mắt nhìn, và tôi thấy mưa bóng mây mảnh như mạng nhện đang rơi. Tôi đứng yên, mí mắt ướt mưa trĩu nặng. Nước tụ thành giọt ở mười đầu ngón chân tôi xuội xuống. Nước đọng trên môi tôi mằn mặn. Tôi đứng thẫn người hồi lâu.

‘Quay lại nhé?’

Mu Jae nói rồi quay người, tôi theo anh vạch đám cỏ xào xạc xào xạc tiến ra khỏi rừng. Cây cỏ rậm rạp đến độ tôi không tưởng tượng nổi bằng cách nào mình vào được đến tận đây. Tôi gạt đám cỏ cây, như đã dai dính hơn vì ngấm mưa, tiến về phía trước. Áo quần tôi đã thấm ướt gần hết. Nước mưa vương trên lông mày rồi chảy xuống mắt tôi, tôi dụi mắt.

‘Khóc à?’

‘Có khóc đâu.’

Chúng tôi cứ đi như thế mãi một lúc lâu mà xung quanh vẫn là rừng sâu không rõ phương hướng.

‘Làm sao bây giờ.’ Mu Jae dừng bước bảo. ‘Hình như lạc đường rồi.’

‘Cứ đi tiếp nhé?’

‘Cũng chỉ còn cách đi tiếp thôi mà.’

‘Cứ tạm đi tiếp xem sao.’

Dính mưa, nền rừng căng phình, trơn đến mức như thể chỉ cần trượt chân một lần là sẽ trượt mãi trượt mãi. Cảm giác chân mình xon xót, tôi cúi nhìn, thấy chân đầy vết xây xước do cây cỏ cứa vào. Vết xước dài nhất thấm nhựa cỏ ngả màu xanh ngắt. Từ lúc biết chân bị xước, hễ cử động tôi lại thấy xót. Sang trái rồi sang phải, bước đi với cái bóng không ngừng duỗi dài phía sau lưng, chỉ mình việc nhấc chân lên đặt chân xuống thôi cũng khó nhọc. Thấy tôi chốc chốc lại đứng khựng không đi nổi, Mu Jae bèn tiến lại gần, xem xét những vết xước trên chân tôi.

‘Anh Mu Jae, lạnh quá.’

‘Tại cứ đứng nguyên một chỗ đấy.’

‘Chết mất.’

‘Chết mất?’

‘Cảm giác như chết đi được vậy.’

‘Câu cửa miệng của cô đấy à?’

‘Thì tại tôi cảm giác như chết đi được thôi.’

Mu Jae lấy tay áo lau nhựa cỏ cho tôi rồi đứng thẳng dậy, nhìn tôi chằm chằm.

‘Vậy mình chết nhé? Ngay ở đây!’ Anh nói quá khẽ khàng khiến tôi thảng thốt. Tôi ngỡ ngàng ngước nhìn Mu Jae. Anh đang cúi nhìn tôi bằng cặp mắt đen thẫm. Mái tóc anh thường ngày vốn bù xù, giờ điềm đạm xẹp xuống vì bết mưa.

‘Eun Gyo,’ Mu Jae cất tiếng. ‘Nếu không thực sự định chết thì đừng nói bừa như vậy.’

‘Vâng.’

‘Đi tiếp thôi,’ Mu Jae nói rồi tiến lên trước, tôi bước theo anh. Nước mắt lưng tròng. Tôi những muốn mặc kệ cái người lạnh lùng kia đi trước rồi tự bước theo ý mình, nhưng trong khu rừng này, giữa tình cảnh đến cả cái bóng của mình cũng đã sống dậy, tôi chỉ còn biết gạt nước mắt mà đi.

‘Khóc à?’

‘Có khóc đâu.’

Giữa lúc chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện, không khí xung quanh bỗng nhẹ hẳn. Mu Jae dừng bước, xòe lòng bàn tay ngửa lên trời.

‘Tạnh mưa rồi.’

‘Ừ.’

‘Ăn kẹo cao su nhé?’

‘Ừ.’

Mu Jae rút trong túi áo ra một thanh kẹo cao su nhăn nhúm, xé làm đôi rồi chìa cho tôi một nửa. Tôi bóc hai lớp vỏ bọc âm ẩm, bỏ kẹo cao su vị nho xanh vào miệng. Ngọt, ngọt quá đỗi, nước miếng túa ra đến độ cằm tôi gai lên. Tôi gấp vỏ kẹo phẳng phiu rồi cất vào túi áo, vừa nhai kẹo cao su vừa cần mẫn bước đi. Mỗi lần bàn chân ẩm ướt chịn xuống nền rừng, khí lạnh sắc buốt liền phả lên. Ở một xó xỉnh nào đó trong khu rừng này, mình sẽ tan chảy vào thứ khí lạnh tê tái kia mất, tôi nghĩ. Quanh đám rễ cây trồi lên khỏi lớp đất mùn như gân nổi, mọc đầy nấm mũ tròn.

‘Anh Mu Jae,’ tôi gọi. ‘Liệu chúng ta có ra được khỏi đây không?’

‘Cũng không biết nữa.’

‘Nếu không ra nổi thì làm thế nào?’

‘Chắc là sẽ chết?’

‘Sẽ chết ư?’

‘Rồi cũng sẽ chết thôi mà, ở một nơi nào đó, vào một lúc nào đó, nếu không ra được thì sẽ chết ở trong này thôi.’

‘Tôi sợ.’

‘Eun Gyo sợ ư?’

‘Anh Mu Jae không sợ sao?’

‘Sợ chứ.’

‘Anh sợ ư?’

Mu Jae sải chân bước và nói. ‘Tôi cũng sợ.’

Chúng tôi bước đi trong im lặng một lúc lâu. Mưa đã tạnh, nhưng từ khu rừng no nước mưa, hơi ẩm tỏa ra bí bách đến ngạt thở. Dù đã mải miết bước nhưng tôi vẫn thấy lạnh bụng, nếu trời tối thì biết làm thế nào đây, tôi lo lắng.

‘Anh Mu Jae,’ tôi lại gọi. ‘Anh kể chuyện cho tôi nghe đi.’

‘Kể chuyện gì?’

‘Chuyện gì cũng được.’

‘Tôi chẳng biết chuyện gì cả.’

‘Chỉ cần một chuyện thôi.’

‘Ừm,’ Mu Jae ngập ngừng rồi nói tiếp. ‘Kể chuyện cái bóng nhé?’

‘Sao cứ nhất định phải là cái bóng?’

‘Hợp với không khí này mà.’

‘Tôi không thích chuyện cái bóng.’

‘Tôi chỉ biết mỗi chuyện cái bóng.’

‘Vậy anh kể đi.’

‘Ừm,’ Mu Jae bắt đầu kể.

‘Có một thiếu niên.’

‘Ừ.’

‘Tên cậu ấy là Mu Jae.’

‘Anh Mu Jae.’

‘Ừ.’

‘Là chuyện về anh Mu Jae?’

‘Là chuyện về thiếu niên Mu Jae.’

‘Chuyện về chính anh Mu Jae?’

‘Đã bảo chỉ là chuyện về thiếu niên Mu Jae thôi mà. Tôi kể tiếp nhé?’

‘Vâng.’

‘Có một thiếu niên tên Mu Jae. Gia đình Mu Jae sống trong một căn phòng rất rộng mà không treo một bức tranh nào. Gia đình gồm chín người cả thảy. Mẹ, bố, sáu người chị và Mu Jae.’

‘Những sáu người chị?’

‘Mu Jae là con thứ bảy, cũng là con út.’

‘Họ nhiều con nhỉ.’

‘Nhiều ư?’

‘Tại sao lại nhiều như thế nhỉ?’

‘Chắc là vì thế đấy,’ Mu Jae hơi nghiêng đầu về một bên. ‘Chắc là vì họ thích làm chuyện đó.’

‘Chuyện đó?’

‘Làm tình.’

Mặt ửng đỏ, tôi bước theo Mu Jae.

‘Eun Gyo,’ Mu Jae nói. ‘Chuyện này có tục quá không?’

‘Không tục một tí nào.’

‘Chẳng phải hơi tục ư?’

‘Tục cũng không sao.’

‘Eun Gyo thích chuyện tục à?’

‘Tôi bảo là có tục cũng không sao.’

Thấy tôi căng thẳng đáp trả, Mu Jae bật cười khúc khích.

‘Tóm lại, vì thế mà bố mẹ Mu Jae đã đẻ được bày đứa con.’

‘Rồi sau đó thế nào?’

‘Bố mẹ cậu thiếu niên Mu Jae ấy đã mắc nợ, có lẽ vậy.’

‘Có lẽ?’

‘Cũng có thể nói là hiển nhiên họ đã mắc nợ.’

‘Việc mắc nợ sao lại là hiển nhiên được?’

‘Con người có thể sống mà không mắc nợ ư?’

‘Có người vẫn sống mà không nợ nần gì đấy thôi.’

‘Chưa chắc!’ Mu Jae tạm ngừng lời vì mải nắm rễ cây leo xuống dốc, rồi anh nói tiếp. ‘Tôi không ưa lắm những người huênh hoang vỗ ngực rằng mình có thể sống mà không mắc nợ. Nói thô thiển một chút, trừ trường hợp không thèm mượn dạ ai ra đời, cứ thế chui từ trong rừng ra rồi cứ thế trần trụi sống không động đến bất kỳ sản phẩm công nghiệp nào, trừ người như thế ra thì bất cứ ai tuyên bố rằng mình không nợ nần gì tôi đều cho là loại trâng tráo cả.’

‘Sản phẩm công nghiệp thì không tốt à?’

‘Ý tôi không phải vậy, sản phẩm công nghiệp vốn được sản xuất hàng loạt từ các loại nguyên liệu và chất hóa học nên trong quá trình sản xuất hẳn sẽ có nhiều khuất khúc chứ, phải không? Như sông ngòi bị ô nhiễm hay nguồn lao động bị trả công quá rẻ mạt. Ý tôi là, dù mua một đôi tất thật rẻ thì, để có giá rẻ như vậy ít nhất cũng đã phải phát sinh nợ nần ở một công đoạn nào đó.’

‘Ra là thế.’

‘Nói chung là, bố mẹ cậu thiếu niên Mu Jae đã mắc nợ.’

‘Ừ.’

‘Trong trường hợp gia đình Mu Jae, họ mắc nợ vì đứng tên ký thay giấy tờ cho người khác. Vì số tiền nợ quá lớn, bố Mu Jae đã phải nai lưng làm lụng để vừa trả lãi, trả lãi thôi chứ chưa kể đến trả gốc, vừa kiếm tiền trang trải sinh hoạt cho gia đình chín người, và rốt cuộc cái bóng của ông đã sống dậy. Chuyện là thế đấy. Vào một đêm thứ Sáu mưa rơi, thiếu niên Mu Jae đang ngồi ở mé sàn gỗ nhìn mưa trút xuống khoảnh sân hẹp đọng thành từng vùng lỗ chỗ trên mặt sân. Vừa khi đó, bố Mu Jae bước vào sân với đội giày lấm lem bùn đất. Mu Jae chào bố, nhưng ông bố mặt tái nhợt chỉ chằm chằm nhìn cậu con trai rồi đi thẳng vào phòng nằm. Ông cứ nằm ngó trân trân lên trần nhà như thế tới tận tối, ai hỏi gì cũng không thưa, sau cùng mới kể rằng cái bóng của ông đã sống dậy. Trong lúc đang đứng mở ô trước quầy rượu ven đường, ông thấy cái bóng của mình đã sống dậy từ lúc nào không hay. Cái bóng, Mu Jae nghe tiếng mẹ mình rít lên vì kinh sợ. Cái bóng của ông đã sống dậy ư? Thế ông có đi theo nó không? Ông có đi theo cái bóng không? Mẹ Mu Jae hỏi giọng run rẩy. Bố Mu Jae gật đầu. Ông đã theo nó bao xa? Mẹ Mu Jae lại hỏi. Một đoạn thôi, tôi đi theo nó một đoạn rất ngắn thôi. Bố Mu Jae đáp. Mẹ Mu Jae ngồi xoay về phía các con, gạt nước mắt. Bố Mu Jae ngoảnh đầu nhìn vợ, trấn an. Bà đừng khóc như thế, tôi sẽ cẩn thận. Ông sẽ cẩn thận ư? Lần sau nó còn sống dậy nữa tôi sẽ cẩn thận không đi theo nó quá xa. Xa gần gì thì đáng lẽ ông cũng đừng đi theo nó mới phải, đáng lẽ ngay từ đầu ông đã không được đi theo nó mới phải. Tôi sẽ không đi theo nó nữa. Ông hứa chứ? Tôi hứa, tôi hứa mà. Tuy hứa vậy nhưng từ sau hôm đó, bố Mu Jae chẳng ăn uống cũng chẳng nói năng gì, rồi ngày một trở nên tiều tụy, cứ như thể ông vẫn hay lén đi theo cái bóng của mình. Rồi hầu như bạ đâu ông cũng thình lình buông ra những câu, Hễ nhìn thấy đâu đó dáng dấp một ai giống hệt ta thì ấy chính là cái bóng của ta, Một khi cái bóng sống dậy ta sẽ sức cùng lực kiệt vì bị nó ám ảnh, Đầu tiên ta sẽ sống khổ sống sở vì không thể kiềm chế ham muốn đi theo cái bóng đã sống dậy khỏi mình…, và cuối cùng ông thân tàn ma dại mà chết.’

‘Chết ư?’

‘Chết.’

‘Đơn giản như vậy sao?’

‘Con người thì, cũng có thể chết đơn giản lắm.’

‘… Cái bóng của tôi cũng có sức uy hiếp đến nhường ấy?’

‘Chẳng rõ nữa,’ Mu Jae đáp. Còn tôi cố bước nhanh để không bị anh bỏ cách quá xa.

‘Liệu tôi sẽ thế nào, anh Mu Jae, tôi sẽ chết sao, chết đơn giản như vậy sao?’

‘Đừng đi theo nó.’

Mu Jae đột ngột quay lại nhìn tôi.

‘Dù cái bóng có sống dậy, chỉ cần cẩn thận không đi theo nó là được.’

Chúng tôi bước tiếp.

Chốc chốc dưới chân lại vang lên tiếng cành cây gãy nghe như tiếng xương ẩm vỡ vụn.

‘Anh Mu Jae,’ tôi cất tiếng. ‘Làm tình, chuyện đó hay ho đến vậy à?’

‘Chẳng lẽ lại không hay?’

‘Lẽ nào lại hay?’

‘Hay thì mới có những cặp vợ chồng đẻ tới mấy đi con chứ.’

‘Cũng chưa chắc chuyện đó có hay thật không.’

‘Eun Gyo tò mò à?

Tôi tò mò vậy thôi.’

‘Ra khỏi đây rồi mình làm thử nhé?’

‘Liệu có ra nổi không?’

‘Rừng đâu kéo dài mãi được.’

‘Tôi chỉ muốn làm với người tôi thích thôi.’

‘Vậy chỉ cần thích là được.’

‘Thích ai?’

‘Tôi.’

‘Để xem.’

‘Tôi thì thích đấy.’

‘Thích ai?’

‘Eun Gyo.’

‘Anh đừng đùa.’

‘Tôi không đùa. Tôi thích thật. Tôi thích Eun Gyo.’

Vừa trò chuyện vừa bước đi không nghỉ, cuối cùng chúng tôi đến một trại chăn nuôi. Mặt trời đã sắp lặn.

Nhìn kìa, tôi quay sang nhìn theo hướng Mu Jae chỉ, thấy cái bóng của mình không biết từ khi nào đã trở về như cũ, cùng với bóng của Mu Jae đang duỗi dài về hướng khu rừng chúng tôi vừa thoát khỏi.

Hai con nai trong trại chăn nuôi nghe thấy tiếng người liền chạy về một góc. Tôi và Mu Jae len vào trong đi vòng quanh trại, giữa mùi lông và mùi phân của các loài ăn cỏ, rồi bước ra một khoảnh sân. Một đôi vợ chồng đang ăn cơm dưới bóng đèn tròn mắc ở đầu mái hiên dõi mắt nhìn chúng tôi. Bởi trời cũng đã tối, chúng tôi quyết định ngủ nhờ lại nhà họ một đêm. Rửa ráy xong, chúng tôi thay sang quần áo họ cho mượn rồi ăn chực họ một bữa cơm gói lá dâu tằm đã hâm nóng. Đêm buông giữa lúc chúng tôi đang ăn. Anh chồng tự giới thiệu mình là nông dân và cho chúng tôi biết tên cùng vị trí đại khái của ngôi làng. Gọi là làng nhưng vài ki lô mét quanh đó cũng chỉ có mình nhà họ coi được là nhà, anh chồng nói vậy rồi hứa sáng hôm sau sẽ lái xe tải chở chúng tôi tới chỗ bắt được xe buýt. Cảm ơn anh, tôi và Mu Jae cùng đáp. Một con bướm đêm khổng lồ chao liệng trên đầu chúng tôi, đập cánh vào bóng đèn rồi bay mất.

‘Eun Gyo.’

Kẹp chiếc gối nhồi vỏ trấu bèn bẹt sát cạnh sườn, Mu Jae đứng đó.

‘Hẹn gặp lại sáng mai.’

Sau khi anh chồng và Mu Jae đi vào phòng bên, chị vợ và tôi thu xếp chỗ ngủ. Có vẻ bức vách rất mỏng, vì tôi nghe đâu như có tiếng thì thầm. Chị vợ vừa tắt đèn, trước mắt tôi liền tối đen như bị khóa kín. Không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì. Một lát sau vẫn tối y nguyên. Tôi thử giơ tay lên rồi hạ dần xuống mặt, nhưng ngay cả bàn tay ấy cũng không hiện hữu trước mắt. Chị vợ ngáy khe khẽ. Từ vỏ gối tỏa ra mùi như rơm rạ cháy. Hu u u, hu u u, ngoài kia cú đang kêu.

‘Anh Mu Jae,’ tôi khẽ gọi. ‘Có cú ngoài kia.’

Chẳng rõ Mu Jae đã ngủ hay không nghe thấy mà từ bên kia bức vách không một lời đáp lại.

‘Cú kêu ngoài kia.’

Tôi nói vậy, rồi trong bóng tối mịt mùng đến ngay sát mặt mình cũng không nhìn rõ, tôi nằm im, tự nghi ngờ đôi mắt của chính mình.

HWANG JUNGEUN Hà Linh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.