Một Trăm Cái Bóng

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đảo

❊ ❊ ❊

‘Đi thôi.’

Đi ăn món có nước canh nóng hổi, thanh thanh, dễ chịu nhé. Lúc Mu Jae nói thế tôi nghĩ chắc anh rủ ra quán mì ngao gì đó gần nhà, ai ngờ cuối tuần sau, đang ở nhà thì tôi nhận được điện thoại của anh.

‘Tôi đi bây giờ đây, tám phút nữa Eun Gyo hãy ra ngoài nhé.’

Mu Jae thình lình thông báo rồi cúp máy, tôi còn chưa kịp hỏi anh ra ngoài là ra đâu. Tôi cuống cuồng sấy tóc, giữa lúc mải nghĩ sao không phải năm phút hay mười phút, tính toán kiểu gì ra tám phút vậy chứ, thì đã đến giờ hẹn. Tôi mở cửa sổ nhìn ra ngoài, không thấy Mu Jae đâu. Không biết phải đi đến tận đâu để gặp anh nên tôi cứ xỏ đại đôi dép lê rồi ra khỏi nhà. Mu Jae đã đứng ở đầu ngõ nhà tôi. Anh đang tựa vào một chiếc ô tô mà nhìn thoáng qua cũng thấy là rất cũ, vẫy tay ra hiệu cho tôi đi lại. Tôi chạy về phía anh. Đi ăn canh thôi, Mu Jae mở cửa bên ghế phụ cho tôi.

‘Anh Mu Jae,’ tôi ôm bụng cười. ‘Cái xe cũ quá.’

‘Thật, nhỉ?’

Rồi Mu Jae cũng cười ha ha.

Chúng tôi khỏi hành đi ăn món có nước canh nóng hổi, thanh thanh, dễ chịu. Ngồi thụt hẳn người vào chỗ ghế phụ vốn cũng đã xẹp lép, tôi đưa tay sờ thử gương chiếu hậu trong xe rồi tiện tay mở cả ngăn kéo gắn trước mặt. Trong ngăn kéo có một cuốn sổ kẹp thẻ bảo hiểm, một đôi găng tay vải gai cùng hai băng nhạc thiếu nhi. Trừ thẻ bảo hiểm, tất cả những thứ còn lại mới mấy hôm trước thôi vẫn còn thuộc về chủ cũ của cái xe đấy, Mu Jae khoe với tôi, kể rằng mấy bữa trước anh chàng kia đã tậu được một chiếc xe bãi mới, tuy nói xe bãi mới nghe quả kỳ cục, nhưng tóm lại cũng nhờ thế mà anh ta đã để lại cho Mu Jae chiếc xe này với giá ba trăm nghìn won. Rẻ quá đi mất! Tôi vừa thốt lên thì Mu Jae cũng đáp ngay. Vì là đồ cũ mà! Tôi bảo tiếng động cơ ồn quá, nghe như cái xe đang vừa chạy vừa chửi bới loạn xì ngầu. Tôi nhấn nút hạ kính cửa sổ xuống. Nhưng hạ xuống rồi nó lại không nâng lên như cũ được nữa. Tôi đành lấy tay kéo nó lên, mà kéo thế nào cũng không nổi, cuối cùng tôi bỏ cuộc, mặc kệ nó đấy; Hay quá. Cả cách những lọn tóc tôi lòa xòa bay theo gió cũng thật hay. Lúc Mu Jae đạp phanh để dừng xe đợi đèn xanh, chiếc xe rung lên bần bật.

‘Nó đang rung này!’

‘Đúng thế!’

Rồi chúng tôi phá lên cười.

Vừa nghĩ mình phấn khích một cách thật không bình thường chút nào, tôi lại vừa thấy thật vui, và vui vì mình vui, tôi bật cười.

‘Nhưng mình đi ăn món gì vậy?’

‘Món có nước canh nóng hổi, thanh thanh, dễ chịu thì nhất định là canh ngao sò rồi.’

‘Có cả ngao chứ?’

‘Cả ngao, cả các loại khác nữa.’

‘Các loại khác nữa ư?’

‘Eun Gyo, ngao sò cũng nhiều loại lắm. Sò điệp, ngao mật, ngao vân nâu, ngao vân rẻ quạt, trai lưỡi dao, ngao lòng vỏ tím, ngao đá trắng, ngán, sò đỏ, ngao đen…’ Mu Jae liệt kê một loạt tên những loại ngao sò tôi đã từng và cả chưa từng nghe qua. Rồi nháy xi nhan, anh chuyển làn, lúc tăng tốc lúc giảm tốc thuần thục lái xe tiến về trước. Một buổi chiều đẹp trời. Đón nắng mặt trời, cốp xe tróc sơn cứ lấp lánh mãi không thôi.

‘Anh Mu Jae, mình sẽ ăn hết những con đó chứ?’

‘Dĩ nhiên là ăn hết rồi.’

‘Oa.’

‘Thích không?’

‘Có.’

‘Eun Gyo thích nên tôi cũng thấy vui ghê.’

‘Tôi cũng vui lắm.’

Vừa trò chuyện chúng tôi vừa băng qua ranh giới phân cách Seoul và tỉnh lân cận.

Tại bến phà, chúng tôi được đưa cho một tấm bản đồ hòn đảo mình sắp tới. Hòn đảo có hình một chiếc tất được cởi ra gọn gàng. Trên bản đồ đánh dấu hai bến phà, một ở phía Nam một phía Đông, cùng không ít vũng tàu đậu lớn bé, trước kia trên đảo cũng từng có nhiều ruộng muối nhưng bây giờ, trừ đúng một thửa, tất cả đều đã biến mất chỉ để lại chút dấu tích. Ruộng muối, họ ghi là có ruộng muối đấy, tôi vừa dứt lời thì Mu Jae thông báo phà đã đến, rồi anh khởi động ô tô. Bám đuôi dãy xe đằng trước đang uể oải nhích từng đoạn, chiếc ô tô cũ của chúng tôi vừa rền rĩ bất thường vừa leo lên boong phà. Bởi đi phà mất những hai mươi phút, không thể ngồi không mãi trong xe, tôi và Mu Jae đi ra boong. Chúng tôi đứng cách một đoạn những người đang cho bầy hải âu bay theo phà ăn, dõi mắt nhìn bến phà bên đất liền mỗi lúc một xa dần. Ở bên kia cồn đê chất kín trụ chắn sóng, xếp một hàng dài những xe không thể lên phà vì chuyến này đã kín chỗ. Phà xả những làn sóng nâu đỏ qua chân vịt và chầm chậm tiến về phía trước, cũng chẳng phải vận hành gì ghê gớm lắm mà dưới gầm phà liên tục phát ra những tiếng uỳnh, uỳnh, uỳnh, uỳnh nghe như có gì đang vỡ tan tành. Tôi và Mu Jae đứng bám vào lan can phà, cả hai đã bớt phấn khích hẳn so với lúc mới xuất phát.

‘Phà này cũng cũ quá nhỉ.’

Tôi vừa nói vừa đi về phía đầu phà, chăm chú quan sát bến phà phía hòn đảo đang mỗi lúc một gần. Đê chắn sóng bên đảo hẹp hơn một chút so với bên đất liền và thoai thoải chạy lên một con đường chia làm hai ngả. Chúng tôi quay về xe đợi đến lượt rồi xuống phà theo thứ tự ngược lại với lúc lên. Tại cổng bến phà, Mu Jae không chút lưỡng lự lái xe rẽ theo ngả đường bên phải. Xe leo lên dốc rồi đổ xuống một con đường mòn gập ghềnh sỏi đá. Chúng tôi đi theo con đường, bên phải là biển. Trên cánh đồng thấp hơn cả mặt nước biển, lúa đang mọc cao.

‘Nghe nói lúa ở đây đón gió biển mà lớn nên cho gạo ngon lắm,’ Mu Jae nói.

Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ ô tô một chút, vừa nheo nheo mắt vì gió tạt vừa ngắm biển.

‘Eun Gyo, thò đầu ra vậy nguy hiểm đấy.’

‘Nhưng nhìn thấy biển.’

‘Tôi biết một chỗ này có thể nhìn thấy biển ngay trước mặt.’

‘Chúng ta cũng sẽ đến đó chứ?’

‘Thích thì đi thôi.’

‘Ăn xong sẽ đi,’ Mu Jae đáp.

Phóng xe qua một vùng đồng bằng mênh mông hai bên là ruộng lúa trải dài, chúng tôi tới một vũng tàu đậu lổn nhổn đá cuội. Trên con đường đê chạy vươn ra giữa bãi bồi có năm sáu quán gỏi cá thấp lè tè đang mở cửa. Chúng tôi vào quán sát biển nhất, gọi canh ngao thập cẩm. Cả Mu Jae và tôi đều không ăn được đồ sống nên không gọi gỏi cá, nhưng chủ quán vẫn đem cho một đĩa tôm tươi, khoe là tôm mới bắt được ban sáng. Tôi đang vừa ăn vừa khen tôm bùi và ngọt thịt thì canh ngao được mang ra. Trong cái nồi to như cái chảo xào sâu lòng, đầy ụ đủ loại ngao sò con nào con nấy to cỡ nắm tay. Đây là sò điệp, đây là ngao mật, đây là ngao đá trắng, hay ngán nhỉ…? Mu Jae vừa giới thiệu vừa vớt đám ngao đã há hết miệng ra đĩa cho tôi. Chỉ ăn mỗi ngao thôi đã no căng rồi nên chưa xong bữa tôi đã chùng da mắt, vừa cầm thìa vừa lim dim ngủ. Sau lưng Mu Jae, khung cửa sổ trổ xuống tận sàn mở toang hướng ra biển. Bãi bồi trải dài tới tận nơi thủy triều rút, xa tới nỗi chẳng nhìn thấy biển đâu. Vài con thuyền đánh cá nghiêng ngả đậu trên bùn.

‘Anh Mu Jae, khi nào thủy triều dâng thì nước có lên tới kia không?’ Tôi hỏi.

‘Nước sẽ dâng tới ngay trước nhà luôn.’ Chủ quán từ trong bếp ló đầu ra trả lời.

Nước biển sẽ dâng lên tới tận cửa sổ ư, nếu bão đến thì làm thế nào, tất cả sẽ ra sao, tôi lơ mơ nghĩ ngợi. Khi mặt trời bắt đầu sậm ánh đỏ, chúng tôi rời con đê.

‘Ngon không?’ Mu Jae hỏi. ‘Lần này Eun Gyo đã thấy ấm áp dễ chịu chưa?’

‘Rồi ạ. Canh ngon lắm. Nóng hổi, thanh thanh rất dễ chịu. Cảm ơn anh, vì đã đưa tôi đến đây.’ Tôi vừa dứt lời, Mu Jae liền mỉm cười.

‘Ngày trước tôi đã từng đến đây rồi.’

Mu Jae vừa nói vừa lái xe về góc phía Tây của đảo.

‘Anh tới đây hồi nào vậy?’

Anh đáp, từng tới hai ba lần hồi học đại học.

‘Anh Mu Jae từng đi học đại học à?’

‘Từng đi, nhưng học được mấy bữa thì nghỉ rồi. Vì tôi nghĩ kiến thức ở đại học không phải những thứ đáng mang nợ để học.’

Giữa lúc đang nói chuyện, Mu Jae đã lái xe đến một ngôi chùa. Có một con đường dốc dẫn từ lối vào bãi đậu xe lên tới tận đỉnh núi. Hai bên con đường dốc nối dài một dãy các hàng quán lụp xụp bán bánh kếp đậu xanh, rau cỏ cùng rượu gạo. Vài ba quán bày bếp lò trước cửa, vừa rán bánh kếp cá ốt me vừa chào mời khách. Con đường hẹp nhốn nháo những đoàn khách đến tham quan. Mùi trứng rán chín sực nức bốn bề. Tôi và Mu Jae cho xe vào bãi đỗ rồi đi bộ lên chùa. Trước cánh cổng nhất trụ đã nhạt gió phai sương, một người phụ nữ đeo găng tay ám đen đang phát gì đó cho mọi người qua lại. Cô ấy cũng phát cả cho tôi, bảo ăn thử. Là hạt dẻ. Hạt dẻ được khía ở đầu và nướng qua lửa, nhỏ cỡ hạt sồi, vỏ căng, bóng loáng. Tôi ăn thử thấy rất ngon.

‘Ngon không?’

‘Rất ngon.’

Nghe tôi đáp vậy, Mu Jae đi xuống dốc mua một túi hạt dẻ xách lên cho tôi.

Tôi vừa bóc vỏ hạt dẻ tanh tách, tách phần ruột vàng xuộm ra ăn vừa cần mẫn leo dốc. Con đường dốc dửng, lúc leo lên thì không sao nhưng lát nữa đi xuống chắc cũng đáng ngại. Eun Gyo. Mu Jae gội. Trong lúc tôi còn đang bận vừa đi vừa ăn hạt dẻ vừa thở hổn hển, anh đã bỏ xa tôi. Tôi ngước lên, thấy Mu Jae đang đứng ở trên nhìn xuống mình, khuôn mặt anh phảng phất nét cô đơn.

‘Eun Gyo, ngon thế cơ à?’

‘Vâng.’

‘… Hạt dẻ thì có gì mà ăn ngon lành thế chứ. Mau lên đây đi.’

Tôi rảo bước tiến về phía Mu Jae dạng đứng đợi.

Người ta đã xây sẵn những bậc đá nối từ sân chùa lên đỉnh núi, ngoặt dích dắc thành bốn khúc. Đếm đến bậc thứ một trăm tám mươi là tôi chỉ còn nhấc chân leo trong vô thức, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Vừa khi cảm thấy cẳng chân căng cứng, đến nỗi nhấc bàn chân lên thôi cũng khó nhọc, thì tôi lết được lên đến đỉnh. Lại có thêm một đoạn bậc thang nữa dẫn lên chòi vọng cảnh đặt ba bốn băng ghế dài. Trên vách đá cao dựng đứng có khắc nổi một gương mặt Phật tròn trịa phúc hậu. Tôi chăm chú nhìn phiến đá phẳng trên đầu tượng Phật nhô ra nom như mũ nấm. Tội và Mu Jae leo lên đến tận trước tượng Phật, song sợ làm phiền những người đang quỳ trên nệm cầu nguyện, chúng tôi lại đi xuống chòi vọng cảnh. Mèo kìa. Tôi cúi đầu nhìn theo tiếng la của ai đó và thấy một cô mèo đen bụng phệ như có chửa đang lanh lẹ chạy xuống con đường dốc phủ kín lá rụng.

Chòi vọng cảnh nằm nhô ra trên một vách đá cao, nhìn ra biển. Mặt trời sắp lặn. Tôi và Mu Jae, ngồi quay lưng lại tượng Phật, sánh vai nhau dõi mắt ngắm biển. Mặt biển ánh màu tím nhạt. Bầu trời là một tổng hòa kỳ dị các sắc xanh lam, vàng, đỏ, lững lờ nhập vào mặt biển ở đường chân trời. Bãi đỗ xe cùng con đường khi nãy hiện ra bên dưới chúng tôi, ở khoảng cách xa hơn tôi tưởng, bên kia nữa là bãi bồi và ruộng muối. Thủy triều vẫn chưa lên nên bãi bồi vẫn trải hút tầm mắt. Ruộng muối bỏ hoang đỏ rực lạ thường. Xa xa ngoài biển, như trong một giấc mơ, nằm rải rác những hòn đảo, mỗi đảo đều dựng một cột tháp tải điện. Cả những hòn đảo, cả những cột tháp tải điện, tuy cách xa mà như đang ở rất gần, và sợ chúng sẽ dần biến mất ngay trước mắt mình, tôi không dám dời mắt sang chỗ khác. Điện được truyền qua biển tới tận đâu nhỉ, tôi đang nghĩ vậy thì Mu Jae thở dài.

‘Bầu trời hùng vĩ quá.’

‘Ừ.’

Nhìn quang cảnh này tội lại nghĩ, con người quả là khác thường.

‘Khác thường?’

‘Ồn ào, nhốn nháo, lúc nào cũng vội vàng một cách vô nghĩa, lại còn hung hăng nữa, về nhiều mặt.’

‘… Anh Mu Jae, nghe như anh đang tả một thành phố chứ đâu phải con người.’

‘Thành phố ư?’ Mu Jae hỏi lại rồi bật cười. ‘Dù sao thì cảnh này cũng khác con người quá, nên tôi cảm thấy được an ủi.’

Bỗng cảm giác có gì khẽ chạm vào chân, tôi cúi nhìn, cô mèo vừa chạy xuống dốc khi nãy không biết từ bao giờ đã lại chạy lên đứng cạnh chúng tôi. Bụng cô mèo căng phình, phệ hẳn xuống, nhìn từ xa cũng đoán được là đang chửa. Mu Jae cẩn trọng ôm lấy cô mèo đặt lên đầu gối. Vỏ cây và vụn cỏ mắc đầy trong lớp lông xù xì của cô mèo.

Được Mu Jae nhặt bỏ vài mảnh cây cỏ to ra khỏi lông và vuốt ve lưng, cô mèo nằm im đó, khép hờ mắt. Trên mỏm đá chẳng khác gì đỉnh núi này, nhìn Mu Jae gù lưng ngồi với một cô mèo trên đầu gối, tôi không khỏi cảm thấy dị thường. Ở dưới vẫn lác đác người leo bậc thang đi lên phía tượng Phật. Ở đằng kia cũng có tháp tải điện kìa, Mu Jae vừa nói vừa ngây người nhìn về phía biển.

Trong lúc chúng tôi đi xuống cổng chùa, mặt trời đã lận. Mu Jae và tôi phải ngả lưng hết mức ra sau mới có thể an toàn bước xuống con đường dốc, khi xuống đến nơi, tứ phía đã nhập nhoạng tối. Khoảng nửa số hàng quán bán rượu gạo và cá ốt me đang lục tục dọn hàng, nửa còn lại đã sớm đóng cửa tắt đèn từ lâu. Mu Jae bật đèn pha trước ô tô, lái xe xuống nốt đoạn đường dốc rồi tiến ra đường chính. Cảm giác như mình bỏ quên thứ gì, tôi cứ nhìn mãi ra sau qua gương chiếu hậu. Nhưng tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là những cột điện nối nhau lùi xa ven con đường đang dần tối. Ngồi bên Mu Jae đã ít nói hẳn đi và chìm trong tiếng ồn của động cơ xe, tôi thấy mình băng qua con đường đảo tối om. Khác với thành phố, các cột đèn đường ở đây cách nhau khá xa, rồi không biết từ bao giờ, đến cả đèn đường cũng không còn nữa. Xe vẫn chạy, bên trái là một vùng đen ngòm mà tôi đoán là biển. Thỉnh thoảng lại có ánh đèn của những thuyền câu mực lênh đênh tít ngoài khơi vươn đến tận xe chúng tôi, nhưng vì bị đồi núi che lấp và cũng bởi con đường mỗi lúc một cách xa bờ biển, những khoảnh khắc lóe sáng ấy không kéo dài.

‘Anh Mu Jae.’ Tôi gọi. ‘Liệu có còn phà không?’

‘Còn chứ.’

‘Hẳn là còn chứ nhỉ?’

‘Còn hai chuyến, một chuyến cuối và chuyến áp chót.’

Dù Mu Jae nói chúng tôi thừa thời gian chạy xe tới bến phà nhưng tôi vẫn thấy bất an.

‘Eun Gyo, có chuyện gì mà lo lắng quá vậy.’

‘Vì tối quá.’

‘Thì trời tối rồi nên mới tối chứ sao.’

‘Không phải, là tôi cứ nghĩ tối quá thế này có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ tới được nơi nào sáng hơn mất.’

‘Sao Eun Gyo lại nghĩ chuyện vô lý thế?’

‘Anh Mu Jae, tuy vô lý thật nhưng tôi vẫn không thể ngừng nghĩ tới chuyện ấy.’

Giữa lúc chúng tôi chuyện trò, một tấm biển phản quang hiện ra thông báo phía trước là bến phà.

‘Thấy chưa.’

Mu Jae nói rồi chạy xe vào bến, nhưng từ lúc thấy tất cả đèn đóm trong bến phà đều tắt ngóm tôi đã có dự cảm là lạ. Quang cảnh lờ mờ hiện lên qua ánh đèn pha khác hẳn lúc chúng tôi xuống phà. Bên phải chúng tôi là bóng một ngọn núi mà lúc xuống phà tôi không hề nhìn thấy. Cả ánh đèn gọi phà lẫn ánh đèn bến phà phía đối diện đều chẳng thấy đâu. Không có thêm một chiếc xe nào khác, chỉ mình tôi và Mu Jae đợi phà, trong bóng tối và sự tĩnh mịch. Suốt một lúc lâu chúng tôi cứ đỗ đó, không rõ chuyện gì đang xảy ra. Đang ngồi lặng đi như bị thôi miên, tôi sực nhớ ra ở phía Đông đảo mới xây bến phà mới nên bến phà phía Nam không còn sử dụng nữa. Đây là bến phà đá bị bỏ hoang.

‘Anh Mu Jae, hình như mình đang ở bến phà cũ.’

‘Chắc tôi rẽ nhầm đường mất rồi.’

‘Làm thế nào bây giờ?’

‘Không sao. Hai bến phà cách nhau không xa đâu,’ Mu Jae trấn an tôi.

Chiếc xe ồn ĩ quay đầu rồi rời khỏi bến phà, nhưng chúng tôi cũng chẳng thể tiến xa, vì động cơ chiếc ô tô cũ kỹ đã đến lúc tận số.

Xe dừng lại ở gần một cột đèn đường trổ vút lên từ cánh đồng mênh mông vô tận.

Đèn báo nguy hiểm đã bật, trong xe vang lên tiếng tách tách. Tôi thẫn người ngồi nhìn phía trước. Một mùi như bụi cháy bốc lên. Mu Jae mở cửa bước ra khỏi xe trước, sau đó tôi cũng ra theo. Nhờ dừng từ từ chứ không đột ngột khựng lại mà chiếc xe đã được đỗ nép vào lề đường. Từ các kẽ hở trên mui xe, tỏa lên vài dải khói mỏng mảnh. Một thứ dung dịch đen sì nhơn nhót đang rỏ xuống và lan khắp mặt đất. Mu Jae mở nắp ca pô, thò đầu vào xem xét, trong lúc đó tôi đi ra phía sau xác định xem mình đang ở đâu. Tất cả đều chìm trong đêm đen, cả đoạn đường chúng tôi đã đi lẫn con đường sẽ phải đi. Tôi lần lượt nhìn trước nhìn sau rồi ngửa cổ nhìn lên. Chẳng khác là bao, trời đêm cũng thấm đen, không một vì sao, chỉ độc vành trăng khuyết nho nhỏ, mờ đỏ treo bên trái màn trời. Một làn gió mặn thổi tới.

‘Tôi xin lỗi.’ Mu Jae nói.

Nghe tiếng Mu Jae khe khẽ vọng tới mà chẳng thấy bóng dáng anh đâu, tôi bèn vòng ra trước xe. Mu Jae đang ngồi, hai tay chống cằm, vẻ như đang chăm chú quan sát thanh cản trước ô tô. Nhìn dáng ngồi thì cứ ngỡ anh chỉ đang chìm trong suy tưởng vẩn vơ, đến gần tôi mới nghe rõ lời xin lỗi anh thốt lên rầu rĩ.

‘Gì cơ, anh xin lỗi gì chứ?’ Tôi hỏi.

‘Xin lỗi vì chuyến đi lại thành ra thế này.’ Mu Jae khẽ đáp.

Tôi suýt chút nữa buột miệng hỏi lại, “Anh xin lỗi cái gì cơ chứ,” nhưng kịp nhận ra hỏi vậy chỉ càng khiến Mu Jae trả lời khẽ khàng hơn nên tôi chỉ nói, ‘Không sao, không sao đâu.’ Rồi tôi vòng ra sau lưng anh, đứng đối diện với cánh đồng tối đen trải dài.

Trên mặt đất không có bất kỳ cái gì vươn cao hay đâm thẳng lên, chỉ toàn những thứ mọc lè tè hoặc đổ nghiêng đổ ngả. Tôi có cảm giác phía bên kia cánh đồng là thứ còn trải rộng hơn, mênh mông hơn cả cánh đồng. Và tôi nghĩ, “Đảo, chính là nơi tôi đang đứng đây rồi.”

Quay người lại, tôi suýt giẫm phải bóng của Mu Jae. Anh đã đứng dậy và lại đang xem xét trong ca pô vẫn mở từ nãy. Mu Jae câm lặng giam mình trong dòng suy nghĩ, từ gót chân anh, cái bóng đen thui duỗi dài, vươn thẳng về phía cánh đồng, khí sắc khác hẳn cảnh vật xung quanh. Ở rìa ánh sáng, bóng tối của cánh đồng đang mút lấy bóng Mu Jae. Cái bóng hòa vào bóng tối, không còn có thể nhận ra bóng Mu Jae kéo dài đến đâu và bóng tối bắt đầu từ đâu nữa. Như thể toàn bộ hòn đảo này là bóng của anh vậy.

‘Anh Mu Jae.’ Tôi gọi, không một lời đáp lại.

Ánh đèn tỏa trên cần cổ Mu Jae lầm lũi cúi, ngay bên trên là bóng tối đang chực ập xuống. Hoang mang và sợ hãi, tôi ngước nhìn chao đèn hình cái bát. Chưa biết chừng đó chính là cái miệng, tôi nghĩ. Miệng của bóng tối. Dường như chỉ cần bóng tối ngậm miệng oạp một cái là Mu Jae, là mọi thứ, cả ánh sáng, sẽ cùng biến mất.

Quay lưng lại bóng tối như chỉ chực tóm lấy cổ mình, tôi bước về phía Mu Jae. Tôi nắm lấy tay anh, lạnh lẽo và khô khốc, cảm giác như mình đang nắm xương của một thứ gì đó chứ không phải bàn tay người. Dẫu vậy tôi vẫn tha thiết nắm lấy bàn tay ấy, bởi ý nghĩ, Dù là xương thì cũng là xương của anh Mu Jae.

‘Anh Mu Jae. Anh Mu Jae. Mình đi bộ nhé?’

Mu Jae quay lại phía tôi.

‘… Đi đâu?’

‘Tới bến phà.’

‘… Tối thế này nhỡ gặp phải ai đó thì sao?’

‘Thế thì càng hay, chẳng phải chúng ta đi là để gặp ai đó hay sao? Dẫu gặp phải ai đó, anh Mu Jae, có lẽ người ta cũng sẽ giật mình đấy. Vì với họ chúng ta cũng là “ai đó” mà.’

Nghe tôi nói vậy, Mu Jae nghiêng đầu chăm chú nhìn tôi.

‘Chắc không còn phà đâu.’

‘Dù không còn phà thì quanh đó cũng sẽ có người ở mà. Đi thôi.’ Tôi kéo tay Mu Jae, anh bắt đầu bước đi không hề phản kháng.

Cảm nhận được trọng lượng người đang được bàn tay mình kéo đi này vừa nặng trĩu lại vừa nhẹ bẫng, tôi không khỏi cảm thấy cô đơn.

Ra khỏi khoảnh ánh sáng chưa được mấy bước, Mu Jae kêu, ‘Khoan đã,’ rồi quay về chỗ chiếc xe. Anh lôi biển tam giác cảnh báo nguy hiểm ra dựng quay về hướng con đường chúng tôi đã đi qua rồi chạy lại chỗ tôi. Hứa với chiếc xe sẽ trở lại khi gặp được người giúp đỡ, tôi và Mu Jae lại nắm tay nhau, quay người đi tiếp. Tiếng tách tách của đèn cảnh báo dần dần lùi xa. Càng rời xa khoảng chiếu sáng của đèn đường, dường như mật độ không khí và gió càng đổi khác. Vừa bước đi, chốc chốc tôi lại vừa ngoái đầu nhìn đằng sau. Chiếc xe nằm lại đó, lọt thỏm trong ánh sáng đèn đường. Bên cạnh, có một cái bóng đang lay động. Bởi tôi và Mu Jae đã đi được khá xa, và bởi mặt đất dưới chân bây giờ đã bị bóng tối xóa nhòa nên khó có thể nhận ra đó là bóng của Mu Jae hay bóng của tôi. Một dải bóng tối mảnh khảnh đứng như đang phân vân không biết phải làm thế nào, rồi nó chầm chậm tiến về phía chúng tôi. Bước qua rìa ánh sáng tiến vào trong bóng tối, cái bóng rung động vài lần, sau đó hoàn toàn biến mất.

“Nó đi theo rồi,” tôi nghĩ. Tôi không sợ chút nào khi thấy cái bóng đi theo mình. Leo lên một con dốc thoai thoải, chúng tôi nhìn thấy xa xa trước mặt có ánh đèn đường. Ba cột đèn đường cách rời nhau, nối tiếp hướng về một khúc quanh. Chúng tôi xuống dốc, tiến về phía ánh sáng. Bên ngoài những khoảnh sáng nhỏ bé, hầu như tất cả đều chìm trong bóng tối, nên có cảm giác như tôi và Mu Jae đang bồng bềnh bước trên một con đường lơ lửng giữa không trung. Là ma chăng, chúng ta ấy. Cũng có thể là ma lắm chứ. Hai bóng ma mong mỏi gặp được những bóng ma khác, giữa đêm khuya này. Chúng tôi vừa trò chuyện vừa bước đi dưới vầng trăng tỏa ánh mờ.

Thoáng chốc bị nhấn chìm trong bóng tối rồi thoáng chốc lại được phơi mình giữa ánh sáng, chúng tôi cứ thế bước đi.

‘Eun Gyo.’ Mu Jae gọi. ‘Hát một bài nhé?’

HWANG JUNGEUN Hà Linh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.