‘Chơi cầu lông đi?’
‘Ừ.’ Tôi đáp, ý muốn nói để hôm nào, nhưng Mu Jae lại đến thật.
Anh đến sau khi nói chuyện điện thoại với tôi. Dạo này tôi bị mất ngủ, vận động chân tay chút thì sao nhỉ, liệu có ngủ được không nhỉ? Nghe nói là được. Vậy thì… tôi đến bây giờ đây. Tôi bối rối cúp máy rồi nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ tối. Thật hay đùa đây, tôi ngờ vực, ba mươi phút sau Mu Jae đạp xe đến mang theo cặp vợt cầu lông cùng chai nước.
‘Chơi cầu lông thôi.’
Nghe Mu Jae kể đã đạp xe qua cả chục bến xe buýt để đến nhà mình, tôi nghĩ, Cầu lông cầu lá gì nữa, chỉ riêng đạp xe đến tận đây thôi đã là vận động đáng kể rồi, nhưng cũng chỉ giữ trong lòng không nói ra. Chúng tôi đến một công viên gần đó.
‘Hay lắm,’ Mu Jae bừng bừng nhuệ khí. ‘Eun Gyo chơi cầu lông bao giờ chưa?’
‘Rồi, nhưng cũng chỉ tập chơi trong giờ thể dục hồi bé thôi.’ Tôi đáp.
‘Đừng lo, người ta chẳng bảo cầu lông với bơi là hai môn mà chỉ cần master được thì cả đời sẽ không quên còn gì.’ Mu Jae vừa nói vừa dúi cây vợt vào tay tôi rồi chạy ra đằng xa.
‘Không phải là bơi với đạp xe à?’
Nhưng kỳ lạ hơn cả là cái cách Mu Jae vui vẻ nói từ master. “Anh Mu Jae, hôm nay anh lạ quá, anh nói chuyện lạ quá.” Tôi đang vừa cầm vợt vừa hoang mang nghĩ vậy thì từ phía bên kia Mu Jae đã hô, Đỡ này, rồi phát cầu sang. Tôi lặng người ngước nhìn quả cầu lông bay vút lên trời đêm, thoáng khựng lại giữa bầu không rồi rơi xuống như thình lình sực nhớ ra chuyện gì. Đoán đã đến lúc, tôi vung vợt thật mạnh nhưng vợt chỉ quật vào hư không, còn quả cầu lăng thinh rơi xuống đất.
‘Phải tập trung nhìn cầu đến cùng chứ.’ Mu Jae nhắc. “Nhìn cầu bay lên đỉnh, đợi cầu bắt đầu rơi, khi nào cảm giác như mình lỡ nửa nhịp thì đánh.”
“Tôi biết rồi.”
Tôi giao cầu lại, Mu Jae liền đỡ trả. Quả cầu đế cao su cắm mấy cọng lông bay lên, quay mòng mòng. Chúng tôi đánh qua đánh lại mấy lượt. Cầu Mu Jae phát sang cao quá, liên tục bay qua đầu tôi dù tôi đã với tay hết cỡ.
Cầu bay cao cỡ nào rồi cũng phải rơi xuống thôi, đợi đến lúc đó là được mà.
Mu Jae đáp lại như trêu ngươi khi nghe tôi bực bội càu nhàu.
Sau một hồi vừa đánh cầu lông vừa thay phiên nhau hô, “Đánh này, Đỡ nhé,” tôi và Mu Jae tiến ra đường chạy. Bên trái chúng tôi là một bãi cát tròn kiêm sới vật. Chạy nào, Mu Jae hô rồi chạy huỳnh huỵch, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt tôi. Đường chạy màu xanh, nếu men theo rìa công viên chạy đúng một vòng thì sẽ chạy được 298 mét. Mới được lát lại nên mặt đường này rất êm; Một mình chạy giữa hàng cây phong và cây ngân hạnh vẫn còn xanh mướt, tôi ngẫm ngợi không hiểu mình vì cái gì mà nửa đêm nửa hôm còn ra đây chạy hùng hục thế này. Chạy được một lúc tới nghe thấy tiếng quần áo sượt lạt sạt ở đằng sau.
‘Eun Gyo,’ Mu Jae vừa gọi vừa chạy vượt lên trên tôi rồi lại khuất dạng ở khúc quanh.
‘Eun Gyo.’
‘Eun Gyo.’
Cảnh đó còn lặp lại thêm hại ba lần nữa: Tôi nghĩ không thể cứ thế này được, bèn quay người chạy về hướng ngược lại, tóm lấy Mu Jae đang chạy tới từ phía đối diện.
‘Ơ,’ Mu Jae đứng chạy tại chỗ, nghiêng nghiêng đầu. ‘Sao Eun Gyo lại chạy từ đằng đó lại?
‘Chạy cùng nhau đi.’
‘Vẫn đang chạy cùng nhau đấy thôi.’
‘Đâu có, nãy giờ toàn chạy qua nhau mà. Cứ thế này, chúng ta chẳng khác gì hai vệ tinh lệch quỹ đạo cả.’ Tôi vừa dứt lời Mu Jae liền “ừm”, rồi hạ cả hai chân xuống.
‘Eun Gyo sai rồi.’ Anh nói. ‘Quay theo quỹ đạo thì phải gọi là hành tinh chứ.’
‘Hành tinh?’
‘Đứng yên một chỗ là các hằng tinh, quay quanh hằng tinh là hành tinh, quay quanh hành tinh là vệ tinh.’
‘… Nhưng chúng đều có điểm chung là quay theo quỹ đạo mà.’
‘Ừ nhỉ.’
‘Hành tinh cũng quay, vệ tinh cũng quay còn gì? Tất cả, đều quay theo quỹ đạo.’
‘Đúng thật nhỉ. Hành tinh hay vệ tinh khỉ gì, đều chỉ là mấy thứ quay vòng vòng,’ Mu Jae nói vậy rồi bắt đầu đi bộ. Tôi sánh bước bên anh. Khi có xe đạp đi ngược chiều hoặc từ đằng sau tiến tới, tôi sẽ lùi ra sau Mu Jac hoặc anh sẽ lùi ra. sau tôi rồi chúng tôi lại chậm rãi tiến bước. Một đôi nam nữ có vẻ là vợ chồng mặc đồ thể thao gọn gàng lướt qua, một người phụ nữ đội mũ vàng đi giật lùi mất hút về phía sau, rồi một người đàn ông mặc quần đùi ngắn cũn hùng hổ sải bước như đang thi đi bộ nhanh băng qua giữa tôi và Mu Jae. Đôi vợ chồng vừa chạm mặt ở khúc quanh khi nãy lại đang tiến về phía chúng tôi.
Mu Jae nói. ‘Eun Gyo, chúng ta cũng đang quay đấy.’
‘Đang đi bộ mà.’
‘Đang vừa quay vừa đi bộ.’
‘Tôi sẽ nghĩ là mình chỉ đang đi bộ thôi.’
‘Tuỳ mình chỉ đi bộ nhưng vì Trái Đất hình tròn nên rốt cuộc mình cũng đang quay còn gì.’
‘Anh Mu Jae, nói vậy thì vĩ mô quá.’
‘Trở thành cả hành tinh và vệ tinh.’
‘Cái gì trở thành hành tinh và vệ tinh cơ?’
‘Chúng ta.’
Chúng tôi im lặng đi bộ hồi lâu. Đã khuya rồi mà vẫn có không ít người ra ngoài thể dục thể thao. Dưới ánh đèn đường, từng người hoặc tập thể dục tay không, hoặc sử dụng các dụng cụ, hoặc nhảy dây hoặc chạy theo đường chạy. Tôi cứ ngỡ câu chuyện khi nãy đã kết thúc, nhưng bỗng nhiên Mu Jae lại hỏi.
‘Eun Gyo muốn trở thành gì, hành tinh hay vệ tinh?’
‘Tôi không thích quay đâu.’
‘Sao chổi thì sao?’
‘Sao chổi cũng quay còn gì? Như sao chổi Halley ấy.’
‘Halley,’ Mu Jae nhắc lại, chìm trong suy tưởng rồi lại hỏi tiếp. ‘Sao băng thì thế nào? Sao băng chắc vừa khéo đấy nhỉ. Nhưng sao băng sẽ cháy bùng rồi tan biến. Phù phiếm. Phù phiếm.’
Đi bộ được ba vòng như thế chúng tôi dừng lại ở cửa phía Đông công viên, nơi Mu Jae khóa xe đạp. Anh dắt xe ra. Liệu bây giờ anh đã ngủ được chưa? Tôi hỏi. Chắc là được, Mu Jae đặt chân lên pê đan. Sau khi dặn tôi về cẩn thận, anh rướn người ra trước, nhấn pê đan hai ba vòng, đạp được mấy mét anh dừng khựng, ngoái đầu lại.
‘Eun Gyo, thực ra khi nãy tôi sai rồi.’ Chân trái chống xuống đất đỡ lấy xe, Mu Jae nói. ‘Tôi sai rồi.’
‘Sai gì cơ?’
‘Thực ra, hằng tinh cũng quay. Hằng tinh cũng chuyển động đấy,’ nói rồi Mu Jae lại chuệch choạng đạp tiếp, phút chốc đã mất hút về phía xa.
Hai ngày sau, tôi gặp lại Mu Jae ở trung tâm thương mại.
‘Anh ngủ có ngon không?’ Tôi hỏi, nhưng Mu Jae chỉ cười mơ hồ.
Tại công viên tươi xanh đã thay thế tòa A tuần nào cũng rộn rã hội hè.
Hễ tới thứ Sáu hoặc thứ Bảy, từ sáng sớm đã nườm nượp xe tải chở giàn giáo sắt cùng các thiết bị âm thanh đến công viên, đám người chuẩn bị cho sự kiện cũng tất bật chạy đi chạy lại. Tầm giữa trưa, sân khấu được dựng hoàn chỉnh trên bãi cỏ. Ở chỗ dành cho quan khách ngồi, một sàn gỗ được khéo léo lắp cao hơn mặt đất để không làm hỏng cỏ. Quá trưa một chút, sau vài lần thử mic, âm nhạc vang lên. Tiếng người dẫn chương trình ghé sát mic hét to, tiếng chuyện trò xôn xao, tiếng khán giả cùng gào rú… ầm ầm dội lại đến đau đầu nhức óc. Đã ở tòa B, tiệm sửa chữa còn nằm ngay phía sát công viên nên dù có đóng cửa sổ cũng không chặn nổi tiếng ầm ào bên ngoài, thành ra chúng tôi chỉ biết hết đóng lại mở cửa sổ chờ cho cuộc vui kết thúc. Tiếng nhạc vừa nổi lên là chú Yeo chửi, Mẹ kiếp, mẹ kiếp, không thể tập trung làm việc nổi, rồi đi xuống phòng bi a. Đóng cửa sổ mãi cũng nóng, lại bí bách, nên tôi cứ mở cửa để đấy rồi ngồi ngây người, ngắm cặp mầm lá trong chậu cây của Mu Jae đặt trên nóc tủ bận rộn nhún nhảy.
Như thể, mỗi lần bên công viên mở hội là phía Bắc tòa B và lối vào chính diện tòa nhà lại bị rào bạt chắn, đằng sau tấm bạt là những tiếng la hét, hò hát inh tai như thể chẳng bận tâm tới bất cứ điều gì. Bên kia tấm bạt càng láo nháo om sòm thì tòa B bên này càng tối tăm tịch mịch như không hề tồn tại. Trên bức tường phía Nam tòa B và gần thang máy có dán băng-rôn cùng những tờ giấy thông báo lấm lem đến khó hiểu, ghi dòng chữ “Tòa B đã hoạt động kinh doanh suốt hai mươi năm và sẽ còn tiếp tục kinh doanh bốn mươi năm nữa”.
Dường như cuộc thương thảo về tòa B đang được tiến hành khá chậm chạp. Có ý kiến cho rằng do tòa B, khác với tòa A, vốn được chia nhỏ thành rất nhiều lớp, người này lại thuê lại của người kia nên việc thương thảo khó lòng diễn ra suôn sẻ. Có người lại nói vì các chủ kinh doanh còn đang lưỡng lự trước mức tiền đền bù bèo bọt phía doanh nghiệp nhà nước đưa ra do thị trường bất động sản độ này đóng băng, về sau lại cũng có người đồn bởi tòa B bị quy hoạch làm nhiều khu, chỉ có mấy khu mặt tiền là nằm dưới trướng doanh nghiệp nhà nước còn lại đều thuộc tư nhân hết. Những lời đồn đoán rằng mỗi pyeong[1]giá hai ba trăm triệu lọt qua tai tôi nghe như thổ ngữ của một đất nước xa lạ, tôi đem hỏi chú Yeo.
‘Họ nói tư nhân là nói ai vậy chứ?’
‘Tư nhân tức là tiền chứ còn gì nữa.’
‘Tiền ạ?’
‘Ừ, tiền. Là tiền nên mới đáng sợ đấy. Chính phủ chỉ huênh hoang xúc xẻng đầu tiên khởi công rồi sẽ chuyền cái xẻng sang tay kẻ khác ngay thôi.’
Chú Yeo nói rồi luôn mồm chửi, ‘Mẹ kiếp, mẹ kiếp. Mọi sự, sẽ chẳng thay đổi đâu. Dạo này cái bóng cũng sống dậy rồi.’
Chú Yeo nói vậy rồi mới để ý, quả cũng có những hôm chú đi làm với cái bóng loáng thoáng bước đằng trước dẫn đường.
‘Ăn gà không?’
Thứ Bảy, Mu Jae mang gà rán lên tiệm sửa chữa. Vừa lúc chú Yeo đã xuống phòng bi a, sau khi dặn tôi bao giờ về thì nhớ đóng cửa cẩn thận. Chúng tôi úp cái thùng loa rỗng xuống rồi bày gà lên trên. Ở bên công viên đang xập xình một bài hát với giai điệu không mấy ác ý, Cà chua rau củ khỏe mạnh, cà chua rau củ cà chua. Muốn lời mình nói tới được tai người kia, chúng tôi phải cố cao giọng, nhưng làm thế lại có chút ngại ngùng nên tôi và Mu Jae chỉ im lặng ăn gà. Gà rán thật ngon, nóng hổi, giòn rụm, lại được ướp nước tương rất vừa miệng. Mỗi lần tôi cầm một miếng gà lên, Mu Jae lại chen vào giải thích, đó là cánh, đó là ức, đó cũng là ức.
‘Eun Gyo,’ Mu Jae gọi tên tôi, lớn giọng hơn thường ngày. ‘Ăn nhiều vào.’
‘Tôi đang ăn đây.’
‘Ai ăn cổ nào?’
‘Tôi không ăn cổ.’
‘Vậy tôi ăn thử nhé?’
Mu Jae nhón một miếng cổ gà được chặt dài cỡ ngón cái, anh gặm rồi bỏ vào mồm nhai rào rạo, sau đó nhè ra lòng bàn tay từng mẩu xương tròn tròn dẹt dẹt.
‘Cổ gà có vị gì vậy?’
‘Vị gà.’
‘Không phải vị cổ à?’
‘Eun Gyo,’ Mu Jae vừa chọp chẹp nhai vừa nói, ‘vị cổ là vị gì chứ?’
‘Không có gì, xin lỗi anh.’
‘Tôi tò mò thôi.’
‘… Vị chì.’
‘Chì?’
‘Tại tôi nghĩ cổ là một bộ phận nặng nề và nhiều mệt mỏi. Dù gì nó cũng phải nuốt đủ thứ, thế nên hẳn cũng sẽ cho một vị khang khác, mà nặng nề và mệt mỏi khiến tôi nghĩ tới chì.’
‘Ra là vậy.’
‘Xin lỗi, anh đang ăn mà tôi lại nói thế.’
‘Không sao.’
Mu Jae nói rồi chau mày, anh vừa ăn gà vừa như đang suy nghĩ gì lung lắm khiến tôi thấy hối hận vì tự dưng lại nói chuyện chẳng ra đâu vào đâu.
‘Eun Gyo nói vậy tôi mới nghĩ,’ Mu Jae cất tiếng. ‘Gà ấy mà, có lẽ là loài mệt nhọc nhất trong số những sinh vật bị con người ăn thịt đấy. Mà lại còn nhiều nữa.’
Mu Jae nhè một miếng xương mảnh ra, chăm chú quan sát rồi cẩn thận để nó lên giấy ăn. Cà chua rau củ cà chua, bài hát nãy giờ vẫn văng vẳng bên tai đã ngừng, bầu không khí tĩnh lặng hẳn.
‘Eun Gyo,’ Mu Jae cất tiếng. ‘Đêm qua, tôi đã vấp phải cái bóng.’
‘Anh bảo sao cơ?’
‘Tôi bị vấp. Rồi bị ngã.’
Và Mu Jae kể cho tôi nghe.
‘Hôm qua tôi về muộn. Bản thân cũng chẳng hề hay biết, mãi đến lúc về tới nhà thấy chân mình hôm nay đau hơn hẳn mọi khi tôi mới nhận ra là đã khuya rồi. Tôi ngồi gần cửa ra vào một lúc rồi đứng dậy định đi tắm. Bước được độ dăm ba bước về phía buồng tắm thì tôi vấp ngã. Rõ ràng chân tôi đã vấp phải thứ gì đó. Có cái gì dễ vấp đâu nhỉ, tôi nghĩ vậy và quay ra sau thì thấy phần chóp cái bóng đã ngóc dậy được cỡ nửa gang tay rồi. Phần còn lại của cái bóng nằm dưới sàn nhìn mờ mờ nhưng chỗ nó ngóc dậy lại sậm màu hơn một chút. Và thế là tôi nghĩ, “Cái bóng của mình sống dậy thế này đây.” Tôi đã thử sờ vào nó.
‘Tôi cứ tưởng nó sẽ mảnh và không sức sống như tờ giấy, nhưng hóa ra không phải. Có điều, bảo giải thích cụ thể cảm giác nó đem lại là gì thì tôi cũng chịu, rất khó tả. Tôi cứ sờ rồi lại sờ mà vẫn thấy khó tả. Chưa biết chừng những cái bóng mới sống dậy đều khó tả nhường ấy. Trong lúc tôi chăm chú quan sát nó, cảm giác như cái bóng đã ngoi lên thêm một chút nữa, nhưng vì quá mệt nên tôi mặc kệ nó đấy, đi tắm rửa rồi làm các việc khác. Dù tôi có đi qua đi lại khắp nhà thì cái bóng cũng vẫn nằm lì một chỗ chẳng đi theo. Tôi đi đi lại lại mà không có cái bóng được một lúc thì, rất tự nhiên, trọng tâm cơ thể tôi dường như cứ bị kéo về phía nó, như thể cổ chân tôi bị buộc xích, như thể tôi là con chó bị buộc dây, mà không, như chiếc la bàn không thể không chỉ về một hướng, tôi không thể không bận tâm đến cái bóng. Giữa lúc đó cái bóng đã sống dậy thêm một chút nữa. Ngay trước khi đi ngủ, tôi nhìn lại thì thấy nó đã có thêm đầu, cổ và vai, và giờ như đang định vươn nốt cánh tay trái lên, nghiêng mình nhổm hẳn dậy khỏi sàn nhà.’
‘Rồi anh có ngủ không?’ Tôi hỏi.
‘Có chứ,’ Mu Jae vừa đáp vừa gật đầu. ‘Hôm qua tôi buồn ngủ rũ cả người. Nếu không ngủ thì phí quá.’
‘Rồi không có bất cứ chuyện gì chứ?’ Tôi lại hỏi.
Mu Jae lắc đầu. ‘Cũng không hẳn là không có chuyện gì.
‘Đêm, tôi tỉnh dậy vì khát nước thì thấy đau nhức bên sườn. Tôi đã mơ một giấc mơ lộn xộn mơ hồ, nội dung giấc mơ ấy là gì thì tôi hoàn toàn không nhớ nổi. Đỉnh đầu tôi nhức nhối như vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa bề bệt dưới cái nóng hầm hập của mùa hè, tôi cứ nằm thế một lúc, quên sạch về cái bóng. Sàn nhà lạnh buốt, lại cảm giác lưng mình như đang bị cái gì nằng nặng kéo, tôi bèn quay người nằm nghiêng, đúng lúc đó liền có thứ gì bám chặt lấy lưng tôi, nó dính sát đến nỗi tôi không thể động cựa, sức nó mạnh khủng khiếp, tôi bị nó bám gí lấy, không sao nằm thẳng lại hay quay người sang bên kia được. Hễ vận sức đẩy nó ra sau tôi lại cảm nhận được lực đẩy ngược lại tương đương. Đang gắng sức đẩy tôi bỗng nghe thấy tiếng thì thầm, Sao thi, sao thi, nghe kỹ hóa ra là câu, Dù sao thì, Dù sao thì. Tôi sởn da gà, nghĩ mình mà để nó đẩy úp sấp người thì coi như đi đời nên cố hết sức kháng cự, kiên trì chống lại lực đẩy càng lúc càng mạnh từ sau lưng, rồi lợi dụng thời cơ tôi một hơi lật ngửa người lại, cảm giác kia cũng tan biến, không còn chút dấu hiệu cho hay lưng tôi từng có thứ gì bám vào. Tôi đã rất hoang mang, không rõ mình bị bóng đè hay bị chính cái bóng của mình đè nữa.
‘Sau đó, tôi không tài nào ngủ lại được.’ Mu Jae nói.
Đêm hôm đó, tôi cũng không tài nào ngủ được.
Mãi tới lúc mặt trời như nhú tôi mới chật vật chợp mắt rồi ngủ đến tận quá trưa mới dậy. Trong lòng bức bối và ngột ngạt, tôi xách xe đạp ra đường. Trời trong xanh. Tôi chầm chậm đạp một vòng con đường mình vẫn hay đạp xe qua, rồi lướt qua cả nhà mình, cứ thế đạp tiếp. Được ngày đẹp trời, tôi nghĩ, và quyết định đạp về phía nhà Mu Jae. Tôi đạp xe qua mười mấy bến xe buýt, chốc chốc lại đụng phải những giao lộ hay đại lộ tấp nập không dễ cho xe đạp len qua. Hóa ra đêm đêm Mu Jae đều về qua những nơi thế này, tôi nghĩ, rồi như thấy hiện lên trước mắt bóng lưng anh đêm hôm ấy, lòng tôi bỗng quặn lại. Tôi cần mẫn nhấn pê đan. Dựng xe trước hiệu thuốc, tôi vừa băn khoăn, Liệu anh ấy có nhà không nhỉ, vừa bấm điện thoại gọi. Mu Jae nhận điện. Tôi nói với anh vài câu rồi ngập ngừng bảo vừa khéo mình đang ở gần nhà anh. Mu Jae ra đón tôi, anh mặc áo phông trắng thùng thình cùng quần cộc.
Tôi lặng yên ngắm dáng vẻ Mu Jae từ đằng kia bước lại. Cái bóng của buổi ban trưa sậm và ngắn, bám theo từng bước chân Mu Jae, uyển chuyển duỗi ra co lại dưới bàn chân anh. Tới gần, trông Mu Jae phờ phạc và mệt mỏi. Có lẽ đêm qua anh không ngủ được chăng, tôi nhìn Mu Jae, đang phân vân không biết đột ngột hỏi anh chuyện đó có kỳ không thì Mu Jae đã cất tiếng hỏi trước, sau một hồi nhìn tôi chằm chằm.
‘Eun Gyo ăn trưa chưa?’
‘Chưa.’ Tôi đáp.
‘Mình nấu mì kiều mạch ăn nhé?’
Rồi Mu Jae quay người đi. Tôi bước theo anh.
Tôi có bao nhiêu điều muốn nói, vậy mà đến một câu cũng chẳng thốt nổi thành lời, rốt cuộc chỉ biết bồn chồn hết siết chặt rồi lại nới lỏng tay nắm xe đạp. Còn Mu Jae, sau khi đĩnh đạc chọn củ cải liền lưỡng lự hỏi tôi nên mua hành lá hay hành củ. Hành lá hay hành củ thì đều là hành cả mà, không phải cùng một loại sao. Nghe tôi nói, Mu Jae đáp rằng hai loại củ có hình dạng khác nhau và mỗi loại cũng cho một vị khác hẳn, anh cân nhắc thêm một lúc rồi chọn hành củ.
‘Bên này.’
Tôi đi theo chỉ dẫn của Mu Jae, băng qua một ngôi chợ thưa thớt tới trước một tòa nhà diện tích hẹp, nép mình cao vọt lên giữa hai tòa nhà khác. Ở tầng một là một quán mì dao[2] đang mở cửa. Cạnh cửa ra vào tòa nhà có một hồ sen nhân tạo nhỏ, tôi ngó vào, thấy ba con cá chép đang lặn gần dưới đáy, chốc chốc lại phe phẩy vây. Tôi khóa xe đạp vào gần đấy rồi cùng Mu Jae leo lên tận tầng bốn, qua lối cầu thang chật hẹp phả mùi nước âm ấm. Chúng tôi mở cánh cửa nhỏ bước ra ngoài sân thượng. Trước mắt tôi hiện ra một căn phòng tum xây bằng gạch màu cam. Trên dây phơi, vài tấm áo quần đang dần khô. Dưới mái hiên, một chiếc máy giặt dung tích nhỏ đang lặng lẽ quay. Tôi tiến lại gần lan can, cúi xuống nhìn ngôi chợ mình vừa đi qua. Dưới những dây chằng gắn quốc kỳ các nước đã bạc màu, tôi thấy lác đác đôi ba người qua lại. Đang trưa nên nắng như xối thẳng xuống mắt. Trời này phơi chăn tuyệt đấy, tôi đang ngây người nghĩ vậy thì từ phía sau lưng Mu Jae cũng cảm thán, Trời đẹp quá, phơi chăn sẽ mau khô lắm đây, khiến tôi thoáng giật mình. Tôi cởi giày ở lối vào phòng lát gạch màu tím khá tinh tươm. Căn phòng Mu Jae ở rất trống trải, hầu như không có mấy đồ đạc. Một chiếc radio, một điện thoại bàn, một tủ đứng với bộ chăn gối xếp trên nóc… Gần cửa ra vào đặt đĩa để hương muỗi đốt dở cùng một chậu cây “trồng” dây đồng và những con chip điện tử. Tôi hỏi anh tại sao lại “trồng” mấy thứ đó trong chậu cây thì Mu Jae trả lời không phải cố ý mà vì hôm nào đi làm về cũng thấy mấy thứ ấy nằm trong túi từ khi nào, sợ vứt bừa bãi trong nhà thì giẫm phải nên về đến nhà là anh vùi luôn vào trong chậu cây. Tôi nhìn chậu cây ngẫm nghĩ, Mình thỉnh thoảng cũng có lúc như vậy, hóa ra anh Mu Jae giải quyết thế này đây. Mu Jae mở chạn bếp chọn nồi nấu mì. Tôi ngắm một lượt căn phòng gác mái. Khung cửa sổ hướng Tây treo một tấm rèm màu vàng đã xổ mép. Nhờ cửa sổ to nên không gian bên trong cũng sáng sủa. Bên cạnh bồn rửa đang úp mấy cái bát đặt tủ lạnh, sát cạnh tủ lạnh là một thứ gì đó, bóng loáng đến kỳ dị.
‘Lật đật à?’ Tôi hỏi.
‘Là matryoshka, búp bê Nga.’ Mu Jae trả lời.
Con búp bê to ngang hũ gạo, vẽ hình thiếu nữ chít khăn đỏ. Mu Jae nói đó là quà chị ba anh được người ta tặng. Sau này chị kết hôn, tính mang theo nhưng vì chồng kêu không thích, chê nó kỳ quái nên chị để lại cho Mu Jae giữ. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy matryoshka. Thấy tôi ngạc nhiên nhìn con búp bê chằm chằm, Mu Jae liền đặt tay lên phần đầu tròn tròn của nó và gợi ý.
‘Thử mở ra nhé?’
‘Mở được ư?’
‘Có gì mà không được.’
Nói rồi Mu Jae bắt đầu mở con búp bê matryoshka. Trong cõi lòng tăm tối của con matryoshka thứ nhất là con matryoshka thứ hai. Cạch, Mu Jae mở con matryoshka thứ hai, bên trong là con matryoshka thứ ba, cũng chìm trong bóng tối. Mu Jae lạch cạch mở những con matryoshka tiếp theo, tôi đón lấy nửa thân trên của chúng từ tay anh, đặt xuống sàn nhà. Trên sàn gỗ dần đặt kín những nửa con matryoshka, trông hệt những con dấu khổng lồ. Những khuôn mặt thiếu nữ bầu bĩnh, hoặc khóc hoặc cười, hoặc ngạc nhiên hoặc không cảm xúc, hoặc trưng ra một vẻ khó tả, đón nắng sáng lên lấp lánh. Họa tiết khăn chít đầu, loại áo hay màu tóc, màu mắt mỗi con matryoshka cũng hơi khác nhau. Tôi hỏi có tất cả bao nhiêu con matryoshka. Mu Jae kẹp nửa thân trên con matryoshka thứ mười hai vào sườn, chăm chú nhìn con matryoshka thứ mười ba nằm bên trong và đáp.
‘Hình như có hai mươi chín con cả thảy.’
‘Nhiều ghê.’
‘Mở tiếp nhé?’
‘Đã mở đến đây rồi thì thử mở hết xem sao.’
Tôi nhất trí. Thế là cạch, cạch, cạch, cạch, cạch, Mu Jae mở tiếp. Tôi bày nửa con matryoshka thứ hai mươi tám ra sàn nhà và ngó vào nhìn con matryoshka cuối cùng còn sót lại. Trông nó từa tựa một hạt gì đó tròn tròn ánh nâu. Nhỏ hơn hạt đậu Hà Lan một xíu. Nó cũng được người ta cố vẽ cho cặp lông mày với cái miệng, nhưng khuôn mặt ấy trông vừa giống một bé gái mới sinh lại vừa giống một bà lão. Mu Jae nhặt nó đặt lên lòng bàn tay tôi. Nhẹ tênh, nhẹ đến không thể tả nổi. Qua lớp vỏ ngoài mỏng, tôi cảm nhận được khoảng rỗng bên trong, như khi cầm miếng bỏng mật trên tay. Tôi vừa khẽ nghiêng lòng bàn tay, con búp bê liền theo đường chỉ tay tôi nhẹ nhàng lăn về phía những ngón tay rồi rơi thẳng xuống sàn nhà. Tôi nhấc chân toan tiến tới nhặt thì giẫm ngay phải nó.
‘A.’ Tôi kêu.
Trong lúc tôi cứng người không thốt thêm nổi lời nào Mu Jae đã nhặt những mẩu vụn của con matryoshka cuối cùng lên. Như nhặt vụn kẹo, Mu Jae nhớn đầu ngón tay chấm từng mẩu từng mẩu cho lên lòng bàn tay Tôi nhìn những vụn vỡ được gom lại, chúng không còn là một hạt nhỏ tròn tròn ánh nâu, cũng không còn là matryoshka nữa rồi. Không thể vãn hồi, không thể trở lại làm bất cứ thứ gì được nữa.
‘Vỡ mất rồi. Anh Mu Jae, tôi xin lỗi.’
‘Không sao.’
‘Tôi xin lỗi.’
Mu Jae phủi tay cho những mẩu vỡ rơi vào thùng rác, rồi đóng những con búp bê lại, có chút nhọc nhằn hơn so với lúc mở.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Chúng lại trở về làm một con matryoshka duy nhất với rất nhiều con matryoshka ẩn bên trong. Tôi xin lỗi, tôi nhắc đi nhắc lại. Không sao, tôi chẳng để tâm đâu mà. Mu Jae vừa đáp vừa vặn vòi nước rửa củ cải.
‘Matryoshka ấy mà,’ Mu Jae vừa mài củ cải vào bàn nạo vừa nói, ‘vốn dĩ bên trong nó chẳng có gì cả đâu. Chẳng có hạt hiếc nào hết. Bên trong matryoshka là matryoshka, rồi bên trong matryoshka lại là matryoshka nữa. Trong matryoshka bao giờ cũng có matryoshka, thực ra nó chỉ lặp đi lặp lại như vậy mãi thôi, rốt cuộc, là một thứ hoàn toàn trống rỗng. Thế nên, không thể nói nó bị vỡ là đã mất được, việc chúng ta làm vỡ nó đơn thuần chỉ là xác nhận lại rằng ngay từ đầu nó đã là thứ không hề tồn tại rồi.’
‘Anh Mu Jae, vậy thì vô nghĩa quá.’
‘Vì vô nghĩa như vậy nên tôi nghĩ nó cũng có đôi chỗ giống với việc con người ta sống trên cõi đời này.’ Mu Jae nói. Củ cải trong tay anh đã được nạo gần hết, giờ chỉ còn là một miếng to cỡ nắm tay, anh đưa bàn tay cầm miếng củ cải ấy chỉ về phía con búp bê matryoshka.
Trước giờ tôi vẫn hằng nghĩ, về cơ bản, sống chính là như thể. Cũng không rõ là tôi đã từng chút từng chút ngậm lấy cái ý nghĩ ấy sau nhiều lần chứng kiến bóng của những người khác sống dậy quanh mình, hay chính ý nghĩ ấy đã dần dần ngấm vào tôi nữa. Ví dụ có một chuyện thế này. Hồi học cấp hai, tôi cùng mẹ và các chị sống ở một khu ngoại ô. Khu đó vừa hẻo lánh lại vừa xa đường lớn nên chẳng có mấy ai ở, cũng chẳng mấy khách vãng lai, nếu có ô tô nào lạc đường chui vào thì họ cũng quay đầu xe phóng đi luôn. Phía sau ngôi nhà gia đình tôi ở có một bà cụ sống một thân một mình, ngày ngày kéo xe tay đi nhặt thùng giấy. Một ngày nọ bà cụ thình lình đụng phải một ông cụ từ khu kế bên sang tận khu chúng tôi nhặt thùng và giữa hai cụ nổ ra cãi vã. Nghe tiếng ầm ĩ tôi chạy ra xem thì thấy một cụ ông và một cụ bà đang cãi nhau ỏm tỏi ngay giữa trưa, mặc kệ những thùng những hộp cùng giẻ vụn chỏng chơ vương vãi giữa đường. Văng qua văng lại là những câu chửi tôi mới lần đầu nghe thấy trong đời. Hai cụ già vừa hung hăng nguyền rủa lẫn nhau vừa giật giẻ vụn giắt ở xe người kia ra ném vào nhau, cuối cùng cụ ông bỏ đi, chỉ còn lại cụ bà. Tôi đã trông thấy bà cụ ấy vừa đi về nhà vừa đấm ngực thùm thụp vì giận dữ và phẫn uất. Tôi cũng đã trông thấy cái bóng của bà cụ, trên bức tường bê tông phủ giàn hoa đăng tiêu, chúi cái đầu phình to khủng khiếp xuống người bà. Bà cụ đã về nhà, nhưng cái xe kéo giắt giẻ vụn của bà vẫn nằm ở đó. Tôi đứng nhìn cái xe nằm giữa đường vào giữa trưa ấy một lúc rồi cũng quay vào nhà, quãng mặt trời lặn, tôi ra ngoài, thấy nó vẫn nằm đó thì băn khoăn không biết chuyện đã ra sao. Bà cụ mất đúng hôm đó. Mọi người trong khu phố phát hiện ra bà cụ ngã trong sân nhà. Hồi đó, những người lớn ở khu tôi bảo bà cụ đau tim mãn tính, chết vì nhồi máu cơ tim, nhưng như những lời chính họ lén thì thầm nhỏ to với nhau, tôi tin rằng bà cụ chết vì không thể kháng cự lại cái bóng. Mấy ngày liền sau khi con cháu tìm về làm đám ma cho bà cụ, cái xe kéo vẫn nằm ở góc đường. Đồ chất trên xe cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ có vài cái thùng, mẩu xốp cùng túi ni lông. Đứng trước cái xe kéo chất vỏn vẹn từng ấy thứ, tôi đã nghĩ, hóa ra con người ta chết chỉ vì mấy thứ này, hóa ra con người ta chết rồi để lại những thứ như thế này đây. Tôi trở về nhà, cảm giác như bị vật gì nho nhỏ đâm lút vào mạng sườn.
Tay phải cầm một nắm mì kiều mạch khô, Mu Jae đứng nhìn chằm chằm nồi nước đang đun.
‘Eun Gyo, tôi không tin sau khi chết còn có một thế giới nào khác đâu. Con người, dù sống với điều kiện nào trong hoàn cảnh nào, ở một chừng mực nào đó, đều khó tránh khỏi những chuyện vô nghĩa. Tôi đã từng nghĩ như thế đấy. Tôi đã nghĩ, nếu có thể coi bản chất cuộc đời là vô nghĩa, thì sống trong cái cuộc đời vô nghĩa này ta gặp phải những chuyện bất thường cũng là điều đương nhiên thôi. Nhưng dạo gần đây tôi lại nghĩ hơi khác đi một chút.’
Tôi hỏi anh nghĩ khác thế nào.
‘Tôi nghĩ, ngay từ đầu, lẽ nào bà cụ sống một mình ở đằng sau nhà tôi phải nhặt thùng giấy kiếm sống qua ngày lại là một việc thuận tự nhiên?
‘Tôi nghĩ, đột ngột chết như vậy lẽ nào chỉ là chuyện riêng của mỗi cá nhân, không liên quan tới bất kỳ ai hết? Và nếu những cái chết ấy, tuy không thuận tự nhiên một chút nào nhưng lại cứ diễn ra nhan nhản, thì chẳng phải như thế còn vô nghĩa hơn cả nếu ta cho rằng bản chất cuộc đời vốn lẽ là vô nghĩa hay sao?’
‘Eun Gyo, cho nhiều củ cải với hành vào quá sẽ cay đấy.’
‘Tôi muốn ăn cay.’
‘Cay lắm đấy.’
Mu Jae vừa nói vừa xúc một thìa cả hành lẫn củ cải ra khỏi bát tôi rồi chan thêm nước dùng cho tôi. Những viên đá lanh canh lanh canh nổi lên trong bát. Tôi lấy thìa múc nước rồi gắp từng chút mì kiều mạch đã tráng qua nước lạnh cho lên thìa ăn. Cả Mu Jae và tôi đều im lặng. Mì rất lạnh, mỗi lần bỏ vào miệng tôi đều ê răng. Qua cánh cửa mở toang, nắng ùa vào, vắt xiên xiên lên một góc bàn ăn. Hình như có mây bay ngang che khuất mặt trời nên góc bàn ăn ấy chợt tối sầm, một thoáng sau mới sáng trở lại. Mải nhìn cảnh đó, đến lúc ngẩng đầu lên tôi bắt gặp cái bóng của Mu Jae. Nó đã ngồi thẳng dậy bên cạnh Mu Jae, nhỏ hơn anh một chút. Hình dáng nó giống hệt Mu Jae nhưng đen ngòm, khô sắt, không có mặt mũi. Mu Jae chìm trong suy nghĩ, mặc kệ cái bóng. Anh Mu Jae, tôi gọi, song anh chẳng buồn quay sang phía tôi. Vừa mê mải suy nghĩ điều gì không rõ, anh vừa ăn mãi không ngừng thứ mì lạnh ngắt.
‘Anh Mu Jae. Anh Mu Jae.’
Cổ họng ứ nghẹn, tôi gọi anh rất khẽ, tới mức chính tôi cũng chẳng rõ mình có đang thốt ra tiếng hay không. Còn cái bóng thừa cơ lén đưa tay lên bàn. Bàn tay tuy đen ngòm nhưng đã lờ mờ rõ hình dạng mu bàn tay và các ngón. Bàn tay đó đang hướng về phía tôi, chực vươn tới chỗ tôi rồi lại tì xuống bàn, không nhúc nhích thêm nữa.
Tôi ngồi im. Từ lúc cái bóng sống dậy, nhìn Mu Jae như không còn sức sống. Ngồi bên cái bóng, Mu Jae vẫn liên tục cử động, dùng đũa gắp mì cho lên miệng, từ từ nhai mì, nuốt mì, nhưng trông anh thật mong manh. Chốc chốc mặt trời lại bị mây bay qua che lấp. Mỗi lần có đám mây lớn bay ngang, phải mất một lúc xung quanh mới sáng trở lại. Giữa những lần căn phòng gác mái tối rồi lại tỏ, cái bóng của Mu Jae đã nằm xuống. Quay trở lại làm cái bóng chỉ biết chuyển động theo từng cử động của cơ thể Mu Jae, nó cũng không còn mang dấu hiệu của sự sống nữa. Ngoài kia ve đang đồng thanh kêu, nghe như tiếng mài kim loại. Còn trong này Mu Jae đang mải hớt một nhúm mù tạt vướng vào sợi mì. Tôi đưa bàn tay tái nhợt ra gắp dưa chuột muối, nhưng đến sức để nhai cũng chẳng còn, tôi chỉ biết ngồi nhìn miếng dưa chìm trong bát.
‘Eun Gyo,’ Mu Jae cất tiếng, ‘để vậy sẽ mặn đấy.’
‘Anh cứ kệ đi.’
‘Tôi chế nước dùng mới cho Eun Gyo nhé?’
‘Không cần đâu.’
‘No rồi à?’
‘Không.’
‘Sao thế?’
‘Anh Mu Jae. Tôi muốn ăn món gì âm ấm cơ, chứ không phải cái món lạnh lẽo như thế này. Tôi muốn ăn món có nước canh ấm nóng, ăn vào ấm cả bụng ấy. Tôi muốn ăn thật no, cái món có nước canh vừa nóng hổi vừa thanh thanh vừa dễ chịu như thế cơ.
Tôi húp sạch nước dùng rồi nói. Nói xong, tôi quệt mũi, ăn nốt chỗ mì còn lại trong bát.
Máy giặt khe khẽ kêu, báo đã xả hết nước.
❀ ❀ ❀
[1] Đơn vị tính diện tích của Hàn Quốc, 1 pyeong = 3.306 mét vuông.
[2] Loại mì không được ép hoặc kéo sợi như mì thông thường mà sợi mì cắt bằng dao.