Một Trăm Cái Bóng

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mất Điện

❊ ❊ ❊

Nối tiếp mùa mưa là kỳ nắng nóng. Trời xanh vút tầm mắt, mây trắng và dày, nhìn rất thích, nhưng ngày cũng như đêm, nóng nực không tả nổi. Chỉ cần đi dưới nắng một lát thôi mồ hôi đã túa ra nhễ nhại và sau khi trán ráo mồ hôi thì lưu lại một cảm giác thật khó chịu. Chủ nhật, định bụng đi hóng gió, lâu lắm tôi mới lại leo lên xe đạp. Tôi đạp xuôi xuống bờ kênh rồi đổi hướng vòng sang khu nhà bố tôi ở. Đang thả lỏng chân chậm rãi nhấn pê đan, tôi thình lình dồn sức guồng chân đạp. Sau khi đạp qua đoạn đường dài ba bến xe buýt, tôi đã tới nhà bố. Tường bao quanh nhà mới bị đổ, chưa được xây lại khiến sân nhà bề bộn phơi ra. Tôi khóa xe vào đường ống nước, tra chìa khóa mở cửa vào nhà. Con về rồi, tôi chào nhưng không thấy động tĩnh gì nên đoán chắc bố vắng nhà. Có lẽ bố đã đi đâu đó với bộ đồ câu.

Tôi mở hết cửa ra vào cùng cửa sổ rồi bắt tay dọn dẹp, dù trong nhà cũng chẳng mấy bừa bộn. Cửa sổ nhà bố mở ra hướng Nam nên sàn nhà được chiếu sáng rõ. Tôi đưa chổi quét, đám bụi cuộn xoáy vẩn lên. Ngửi thấy mùi nước sông, tôi mở cửa buồng tắm thì thấy bên trong để ba cái chậu cao su to. Cả ba đều đựng đầy cá. Một chậu cá chép, một chậu chạch, chậu còn lại, trông thoáng hơn hẳn hai chậu nhung nhúc kia, lững lờ mấy con cá nheo. Cảnh này tôi đã thấy nhiều từ hồi nhỏ nên cũng chẳng lạ lẫm gì. Tôi ngồi xổm, chăm chú nhòm ba cái chậu. Vài con cá chép ở giữa chậu đã ngửa mình phô bụng bạc, nổi lềnh phềnh trên mặt nước. Gần đó, một con cá chép mình nhỏ nằm dính trên mặt sàn lát gạch men. Bị phơi trần ra không khí, vảy và mắt nó đã khô coong. Tôi hơi nhích chân vì tê, vừa va phải cái chậu đựng chạch thì mặt nước liền sủi lên sùng sục. Tôi ngồi yên nhìn một lúc rồi thọc tay vào chậu chạch. Nước trong chậu nhơn nhớt.

Tuy không hay tỏ thái độ ra mặt nhưng tôi ghét cay ghét đắng việc bố để cá sống ở trong buồng tắm như thế này. Thật khó mà lẳng lặng chịu đựng cho nổi, cái cách cả căn nhà nồng mùi tanh tưởi từ đám cá cứ ba bốn ngày bố lại bắt mang về, cái cách lòng bàn tay tôi dính đầy vảy cá khi nắm vòi nước hay rờ tới bồn rửa mặt, cái cách tôi đang ngồi bồn cầu tiểu tiện thì đập ngay vào mắt mấy cái vảy cá dính dưới sàn gạch men, cái cách hễ tôi tắt điện đặt người nằm xuống là nghe vọng lại tiếng cá mú bì bõm thoi thóp.

“Bố, bố, bố tính để chỗ cá này cho ai ăn?”

Tôi từng ba bốn bận hỏi bố như vậy, còn bố, dù cũng có lần thoáng tỏ vẻ khó chịu, chỉ nghe để đấy chứ tuyệt nhiên không trả lời.

Tôi đã lớn lên dưới tay ông bố ấy.

Ông bố tuy cần mẫn chuẩn bị cơm hộp cho con nhưng thức ăn kèm theo luôn chỉ là củ cải muối vàng - sự dưỡng dục từ một ông bố có thể cho là vô tâm mà cũng có thể coi là bản tính khô khan. Giữa hai bố con chúng tôi không có nhiều những cuộc chuyện trò đáng nhớ. Hồi tôi còn nhỏ, hễ đến dịp lễ tết họ hàng tụ tập, các cô các bác lại cực lực giục bố tôi tái hôn, nhưng bố thường né tránh, vẻ như phiền toái lắm, nên mãi chẳng có tiến triển gì. Mẹ tôi thì đã bỏ nhà đi từ hồi tôi còn bé tí nên tôi cũng không biết gì nhiều về mẹ. Tất cả những gì tôi biết đều nhờ bập bõm nghe chuyện các cô bác bàn tán, chuyện mẹ tôi là gái tiếp viên quán nhậu, chuyện cả nhà đều ngỡ ngàng khi bỗng một ngày bố thình lình đưa mẹ về ra mắt, chuyện sau đó bố mẹ tôi sống chung với nhau mà không cưới xin gì, chuyện mẹ tôi rất xinh, rất trẻ, ngực rất nở nên cuối cùng, như tất cả mọi người lo ngại, đã bỏ nhà trốn theo tình nhân. Tôi hầu như không có một ký ức nào của chính mình về mẹ. Những hình dung có thể được coi là ký ức thì đều rất mơ hồ. Cảm giác lưu lại ở bàn tay tôi từng đôi ba lần nắm gấu váy vải bông in họa tiết sặc sỡ, mùi kẹo cao su, cánh tay mảnh mai kéo tay tôi thật mạnh lên xe buýt, có lẽ tôi vẫn hằng nghĩ những hình dung ấy là ký ức về mẹ. Khi bỏ nhà đi, mẹ tôi đã đổ sạch cái hộp các tông đựng phấn trang điểm rồi cất vào đó một nắm dây buộc tóc. Những sợi dây chun gắn quả dâu, củ cà rốt, quả dưa hấu, hoa tím bằng nhựa, giờ tôi đã làm mất cả chẳng còn lại cái nào.

Quét tước xong, tôi đang định đóng cửa thì phát hiện có con gì đen đen nằm ở cầu thang.

Là con ve. Một con ve bụng bự với một đầu cánh bị rách. Chết chưa nhỉ, tôi mới chạm vào nó định nhìn cho rõ thì con ve liền nhỏm cái đầu cùng phần ức bè bè dậy như muốn thách thức tôi thử chọc vào nó xem.

Qua người quen của người quen của người quen, chính bố đã hỏi tìm giúp tôi việc làm ở tiệm sửa chữa của chú Yeo. Tôi bỏ học năm mười bảy tuổi. Vì bị bạn học bắt nạt. Tôi đã chịu đựng đủ trò, cả những trò khó có thể được định nghĩa đơn giản chỉ là “trò trẻ con”. Tôi cứ nghĩ rồi sẽ đến ngày bọn bắt nạt tôi sẽ tự chán ngấy và thấy phiền toái thôi, cho đến một hôm chạm mặt một con bé cùng khóa trên đường đến trường. Nó đi ngược chiều với tôi. Vốn nó là đứa lắm trò quá quắt nhất trong cái hội bắt nạt nên tôi thầm nghĩ chắc chắn nó sẽ lại kiếm chuyện với mình. Tôi căng thẳng ngẩng đầu bước tới, nhưng từ phía đối diện, con bé đó lại cúi đầu như thể xấu hổ mà lướt qua tôi. Tôi đi tiếp, nghĩ chắc hôm đó nó không có hứng, nhưng hôm sau nó lại hùa vào với nhóm kia bắt nạt tôi hết mình, nhìn con bé đó như vậy tôi cảm giác có thứ gì đó rã rời sụp đổ. Ngay cả việc tôi điềm tĩnh chịu đựng sự bắt nạt vô lý này cũng trở nên thật vô nghĩa. Và không còn muốn gắng gượng tồn tại trong một bầy đàn thêm nữa, tôi đeo cặp rời khỏi trường. Lũ ngốc, lũ ngốc, tôi vừa nghĩ vậy vừa đi bộ về tận nhà, rồi đến tối tôi vẫn cứ nghĩ, Lũ ngốc, Lũ ngốc. Kể từ hôm đó tôi không quay lại trường nữa. Thấy tôi đã đến giờ đi học mà vẫn ở nhà, bố cũng chẳng hỏi một lời. Những ngày như vậy kéo dài, được một tháng thì chính tôi mới là người hết chịu nổi sự im lặng và thông báo mình sẽ bỏ học, bố tôi cũng chỉ đáp, ừ, rồi thôi.

Tôi nói mình muốn thử kiếm việc làm bố tôi cũng chỉ đáp, “Ừ,” rồi thôi. Tôi kể mình mới tìm được một căn phòng cho thuê gần đây và đã chuyển hết đồ đạc đến đó, lúc tôi đứng trước cửa nhà chào, Con đi đây, bố tôi cũng chỉ đáp, “Ừ,” rồi thôi.

Từ xa vọng tới tiếng ve đồng thanh kêu ve ve, con ve phía cầu thang cũng ngay lập tức cất tiếng e e kêu theo.

Tôi lấy bí ngô trong tủ lạnh ra xắt nhỏ nấu canh. Đem bí ngô được xắt qua loa xào với dầu, cho thêm tôm muối, nêm nếm gia vị rồi đổ nước vào nồi. Tôi áng chừng lượng nước vừa đủ một nồi canh ăn được ba bốn bữa, đợi canh sôi tôi múc riêng một bát cho mình. Bày tỏi ướp xì dầu cùng kim chỉ cạnh bát canh, tôi ngồi ăn cơm với canh bí ngô, một mình, không có bố trong chính ngôi nhà của bố. Tôi hướng mắt nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ mở toang. Một người phụ nữ luống tuổi đầu chít khăn đang kéo chiếc xe tay chất đầy thùng đựng nước lên con dốc dẫn tới suối nước khoáng. Từ nơi cao và xa nào đó bầy ve đang kêu râm ran. Từ phía cầu thang cũng vọng lại tiếng e e. Như không còn sức kêu cho đúng điệu, con ve e e đứt quãng thêm dăm ba bận rồi im bặt.

Rửa bát xong tôi bước ra khỏi nhà, thấy con ve đã nằm ngửa bụng lên trời.

‘Con đi đây, tôi nói rồi đóng cửa.’

Chú Park, chủ một tiệm sửa chữa có quy mô tương đương tiệm chú Yeo nằm bên tòa A, ghé thăm tiệm chúng tôi. Chú Park giơ hai bộ ăm li đèn điện tử chân không ra khỏi xe kéo, phân trần rằng đã xem xét mấy ngày rồi vẫn chưa sửa được nên nhờ chú Yeo giúp đỡ. Trong lúc chú Park với chú Yeo vừa nghiên cứu bộ ăm li vừa bàn bạc, tôi mang chiếc ghế ọp ẹp ra mời bạn đồng hành của chú Park ngồi. Đó là một ông cụ ăn vận chỉnh tề và lịch thiệp. Ông không hề để bụng chiếc ghế úi xùi, ngay ngắn ngồi xuống, chăm chú theo dõi hai “kỹ sư” làm việc. Chú Yeo gác bộ ăm li sang một bên, quay qua hỏi chú Park về chuyện giải tỏa tòa A. Dường như bên tòa A đã bắt đầu đồn ra đồn vào vài phương án cụ thể. Nghe đâu ban quản lý dự án đã đề nghị cấp chi phí di dời cho cả những chủ kinh doanh thuê mặt bằng không có giấy phép đăng ký kinh doanh, và trong trường hợp các chủ kinh doanh đồng ý chuyển sang một khu chợ tạm sắp xây dựng xong thì sau này sẽ được tạo điều kiện buôn bán làm ăn mà chỉ cần nộp mỗi phí quản lý. Nghe qua thì bùi tai đấy nhưng giờ ngay đến mấy ông chủ cũng còn đang tò mò không biết khu chợ tạm được hứa hẹn kia nằm ở đâu, chú Yeo tỏ ý hoài nghi mà nói vậy. Thế ông có định chuyển sang cái khu chợ tạm đó không? Chú Yeo hỏi chú Park. Chú Park đáp rằng mình có định chuyển.

‘Ở đó thì có gì chứ?’

‘Thì cũng chưa có gì.’

‘Chưa có gì thì ông chuyển qua đó làm gì?’

‘Chắc rồi sẽ khá hơn chứ.’

Giữa lúc hai chú chuyện trò qua lại, ông cụ đi cùng chú Park chúi người về phía tôi hỏi.

‘Cô có thấy bà cụ khi nãy đứng ngoài kia không?’

‘Vừa có một bà cụ đứng ngoài kia ư?’ tôi nghi hoặc, trả lời mình chẳng thấy ai cả.

Nghe vậy chú Park liền quay sang phía chúng tôi nói, ‘Mẹ đang ở nhà mà bố.’ Rồi chứ giới thiệu ông cụ đi cùng mình với chú Yeo, lúc ấy đang hết sức ngạc nhiên. Bố tôi đấy, quá nửa cái bóng của ông cụ mới ngóc dậy ở đâu đó cách đây không lâu, kể từ đó ông cụ ăn nói cư xử khác thường lắm, khiến tôi không dám để cụ ở nhà một mình, đành dắt theo đi khắp nơi thế này, hy vọng ra ngoài sẽ giúp cụ lấy lại sinh khí, đỡ bị cái bóng ám. Nghe chú Park giải thích thế tôi mới để ý thấy riêng phần bóng quanh chân ông cụ nhạt màu bất thường. Lúc chú Yeo chào, ông cụ vẫn mỉm cười chào lại lịch thiệp không tỏ chút gì khác lạ, nhưng chỉ một lát sau ông cụ đã dáo dác nhìn quanh rồi bỏ ra ngoài khiến chú Park phải chạy theo nắm tay dắt vào. Mẹ đang ở nhà mà bố, chú Park nói. Không, ta không tìm bà ấy mà đang tìm cái bóng của ta, ông cụ đáp nhưng vẫn đi theo chú Park vào trong và lại ngồi ngay ngắn xuống ghế, như đã hoàn toàn quên rằng vừa mới đây mình còn định đi đâu. Chú Park và chú Yeo quay lại đàm đạo về bộ ăm li. Thỉnh thoảng mắt tôi lại chạm mắt bố chú Park. Hễ bốn mắt chạm nhau ông cụ lại hỏi tôi chuyện gì đó. Như về thời tiết hôm qua hay về một bộ ăm li cổ mà ông cụ rất quý, rồi đang yên lành, chốc chốc ông cụ lại tìm cụ bà “vừa lúc nãy còn ở đây”, mỗi lần như thế chú Park lại nói, “Mẹ đang ở nhà mà bố.”

Ông cụ nắm tay chú Park, người con trai đã tuổi trung niên, ngoan ngoãn rời khỏi tiệm sửa chữa. Chúng tôi tiễn hai bố con họ tới tận lối ra vào tòa nhà.

‘Khi nào đến lượt tòa B giải tỏa mình có dọn sang chợ tạm không ạ?’ Tôi hỏi. Chú Yeo lắc đầu.

‘Muốn sang đó cũng phải có tiền mới sang được.’

‘Thế mình đi đâu hả chứ?’

‘Tòa C,’ chú Yeo đáp.

‘Bên đó liệu còn chỗ không?’

‘Tòa B mình đã trống hoác trống huơ thế này thì tòa C còn thế nào nữa, bên đó trống quá kể cũng đáng ngại nhưng đã làm ăn ở đây ngót nghét ba mươi năm rồi đâu thể dọn đi nơi khác được,’ chú Yeo gãi đầu đáp.

Hôm đó, trên đường xuống tầng một tôi gặp Mu Jae. Nghe tiếng gọi, tôi quay sang thì thấy Mu Jae đang đứng bên kia bãi đỗ xe. Tay ôm một túi đồ trông nằng nặng, hình như anh đang bận việc gì đó. Mu Jae ngó trái ngó phải rồi băng qua bãi đỗ xe tiến tới chỗ tôi.

‘Lâu rồi không gặp.’

‘Ừ.’

‘Tôi gọi điện cho Eun Gyo được không?’

‘Được, anh gọi nhé.’

‘Vậy cho tôi số điện thoại đi.’

Tôi toan viết số điện thoại cho Mu Jae thì phát hiện ra cả hai chúng tôi đều chẳng cầm theo thứ gì có thể dùng để viết. Tôi đọc số điện thoại hai lần rồi hỏi Mu Jae liệu có nhớ nổi không.

‘Nhớ được chứ. Tôi sẽ gọi điện đấy,’ Mu Jae nói rồi đi. Tôi nhìn theo dáng lưng anh mãi một lúc lâu.

Kể từ hôm đó đã mấy ngày trôi qua mà chẳng có điện thoại gọi tới. ‘Rồi, vậy khỏi đi,’ tôi một mình sưng sỉa.

Tôi đang rửa cốc thì mất điện.

Đèn đóm bỗng nhiên tối thui.

Tủ lạnh phát ra tiếng mô tơ quay rù rù vô vọng rồi cũng xịt ngóm. Tịch mịch. Muốn trước tiên bỏ tạm cái cốc đang cầm trên tay xuống, tôi đặt nó vào vị trí tự ước lượng là giá đỡ. Nhưng có lẽ tôi đã tính sai, cái cốc rơi xuống đất, vỡ đánh choang một tiếng chói tai. Suốt một lúc, tôi đứng đông cứng ngươi. Chắc chắn các mảnh thủy tinh đã bắn tung tóe khắp sàn, nhưng tối quá không nhìn thấy gì nên tôi chẳng biết phải di chuyển theo hướng nào. Nghĩ hay là thử bật bếp ga lên xem sao, tôi bật bếp, nhưng thật khó mà soi rõ sàn nhà bằng lửa bếp ga. Nhà có nến ở đâu không nhỉ, tôi nghĩ, song chợt nhớ ra mình chưa bao giờ bỏ tiền mua mấy thứ nến niếc gì, rốt cuộc đành ngậm ngùi tắt bếp. Tôi cầm một mảnh giẻ vừa lau đằng trước chân vừa nhích từng chút một. Bắp chân tôi đau nhói. Cố chịu cơn đau, tôi nhích dần lên và dừng lại lúc tới ngưỡng cửa phòng ngủ. Tôi sấp người, tì trán lên bậu cửa. Tôi không muốn động cựa thêm nữa. Mép ngoài bàn chân tôi buốt nhói như bị mảnh thủy tinh găm vào, bắp chân cũng chẳng khá hơn. Cảm giác có máu đang chảy, tôi thử áp lòng bàn tay vào chỗ đau, quả nhiên một chất dấp dính vừa như máu lại vừa như mồ hôi đang lan ra. Tôi nhấn lòng bàn tay lên chỗ đau buốt. Tôi không nhúc nhích, cũng không tài nào ngẩng đầu lên được. Vì cảm giác lưng hẫng hẳn đi khi vừa bị thương vừa quỳ sấp người trong bóng tối, và như thể cái bóng của tôi đang sống dậy. Tôi thấy sợ. Vì ý nghĩ chưa biết chừng cái bóng của mình đã sống dậy từ nãy rồi và đang đứng lẫn vào bóng tối trong một xó xỉnh nào đó. Và bởi thế, hình như bóng tối đang càng lúc càng tăm tối hơn. Một nỗi niềm gì như phẫn nộ “đến một cây nến cũng không mua phòng hờ thì còn sống mà làm gì” trào lên rồi lắng xuống, một nơi nào đó khó xác định trong tôi bỗng râm ran đến khó chịu, khiến tôi bật khóc tức tưởi, nín khóc rồi lại càng sầu não hơn.

Tôi gí mũi xuống bậu cửa, vừa chằm chằm nhìn một vết mờ mà tôi đoán là vân gỗ vừa ngửi mùi bậu cửa nửa ẩm nửa khô. Chẳng thà, tôi nghĩ. Chẳng thà mình biến quách thành một cái gì tối tăm, vì một thứ tối tăm thì đã tối sẵn rồi, và vì đã tối sẵn rồi mình sẽ chẳng còn sợ bóng tối nữa, không phải thế ư, trở thành một thứ tối tăm đáng thương thì sẽ thế nào nhỉ, thứ tối tăm đáng thương đó sẽ là gì nhỉ, gọi nó là gì được nhỉ, ôi chẳng biết nữa, chẳng biết nữa, hãy trở nên tối tăm đến không còn biết gì nữa đi thôi, đã đến nước này rồi, tôi đang mở mắt mông lung nghĩ ngợi thì điện thoại đổ chuông. Tôi di chuyển theo hướng chuông reo. Quờ quạng cái giá thấp tè, tôi lôi điện thoại ra, trong lúc mò mẫm đã nhỡ tay làm rơi thứ gì nho nhỏ từ trên kệ xuống đất. Vẫn cúi sấp người, tôi nghe điện thoại, là Mu Jae. Eun Gyo, Mu Jae cất tiếng gọi tên tôi bằng một giọng khàn khàn rồi bật ho.

‘Ở đằng ấy cũng mất điện à?’

‘Ừ.’

‘Ở đây cũng tối lắm,’ tôi trả lời rồi nín thinh.

‘Eun Gyo,’ Mu Jae gọi.

‘Sao lại khóc thế?’

‘Có khóc đâu.’

‘Có khóc mà.’

‘Kệ tôi.’

‘Sợ à?’

‘Vâng.’

‘Ngốc.’

‘Tôi không ngốc.’

‘Ngốc,’ Mu Jae nói rồi thở dài.

‘Anh Mu Jae,’ tôi gọi.

‘Ừ,’ Mu Jae đáp.

‘Đừng cúp máy.’

‘Tôi không cúp máy đâu.’

‘Bảo tôi ngốc cũng được nhưng đừng cúp máy.’ Tôi nói, rồi ghé sát tai lắng nghe âm thanh vọng lại từ Mu Jae ở phía bên kia đầu dây.

‘Hát một bài nhé?’

‘Anh hát đi.’

‘Hát bài gì nhỉ?’

‘“Dấu giày”.’

‘Eun Gyo, bài đó như thế nào nhỉ?’

‘Dấu giày trên tuyết trắng.’

‘Dấu giày nối bước chân cún con. Là ai, là ai mới sớm tinh mơ đã xa rời.’

‘Không được rồi.’

‘Sao vậy?’

‘Tôi lại nghẹn cổ rồi.’

‘Bài này anh cũng nghẹn cổ sao?’

‘Thì bài hát kể người ra đi vào sớm tinh mơ mà chỉ có mình cún con đi tiễn, cũng chỉ để lại mỗi dấu giày.’

‘Vậy thì thôi.’

‘Eun Gyo không thấy thế à?’

‘Để người ta hát gần hết cả bài rồi.’

‘Tôi sẽ hát bài khác.’

‘Thế anh kể chuyện đi.’

‘Chuyện gì nhỉ?’

‘Chuyện thiếu niên Mu Jae.’

‘Lần trước đã kể đến đâu rồi?’

‘Đến đoạn bố thiếu niên Mu Jae chết, sau đó như thế nào?’

‘Có một thiếu niên.’

‘Ừ.’

‘Tên cậu thiếu niên ấy là Mu Jae,’ Mu Jae nói rồi im lặng mãi một lúc. ‘Thôi, không kể nữa nhé.’

‘Tại sao?’

‘Kể chuyện ấy giữa đêm hôm thế này rùng rợn quá.’

‘Chuyện ấy thì có gì rùng rợn nhỉ?’

‘Vì đấy là chuyện về một cậu thiếu niên, sau khi bố mất và để lại một đống nợ nần, đã phải vừa lớn lên từng ngày vừa còng lưng trả nợ.’

‘Vậy ư?’

‘Để trả nợ cậu ấy lại mắc nợ, để trả lãi từ món nợ này cậu ấy lại mắc vào một món nợ khác, cậu ấy phải toàn tâm toàn lực trả nợ, giữa bao nợ nần cậu ấy lại nợ thêm phí sinh hoạt cứ ngày một phình to, cứ mãi như vậy. Eun Gyo kể chuyện gì đi. Một chuyện mà không rùng rợn đến mức kia ấy,’ Mu Jae nói.

‘… Vậy tôi kể chuyện Omusa nhé.’

‘Omusa?’

‘Anh Mu Jae không biết Omusa à?’

‘Không.’

‘Omusa là cửa hàng bán bóng đèn của một cụ ông. Nói bóng đèn nhưng không phải bóng đèn tròn mình thường sử dụng đâu, mà là mấy cái bóng nhỏ xíu bán hai mươi won, năm mươi won hay một trăm won để lắp vào các thiết bị điện tử cơ ấy. Mua bóng đèn ở Omusa bao giờ cũng sẽ được thêm một bóng. Mua mười bóng được mười một bóng, mua bốn mươi bóng được bốn mươi mốt bóng, mua năm mươi bóng được năm mươi mốt bóng, mua một trăm bóng được một trăm linh một bóng, mỗi lần mua đều được cho dôi ra một bóng.’

‘Là do ông cụ bán hàng đếm nhầm à?’

‘Ban đầu tôi cũng tưởng vậy, nhưng lần nào mua cũng thấy được cho dư bóng đèn, dù chỉ dư đúng một cái thôi, nên tôi nghĩ chắc không phải ngẫu nhiên đâu. Một hôm tôi đã đánh bạo hỏi. Nghe tôi hỏi, ông cụ chủ tiệm đang đếm bóng đèn liền dừng tay ngẩng lên nhìn tôi chằm chằm. Tôi căng thẳng tưởng mình đã hỏi gì thất thố, nhưng để ý kỹ mới nhận ra ông cụ đang hơi nhích miệng. Như thể đang gắng sức lắm để cất tiếng vậy. Mãi sau ông cụ mới nói, rằng trên đường mua bóng đèn mang về hàng có thể bị vỡ, hoặc bị thiếu, mà tiệm Omusa lại nằm ở chỗ xa xôi nên ông bỏ thêm một bóng để khách hàng không phải đi đi lại lại vất vả. Nghe ông cụ nói vậy, thế nào nhỉ, tôi đã cảm động theo một cách rất đỗi thuần khiết ấy, tại vì, anh Mu Jae biết không, bình thường vẫn hay có kiểu khuyến mãi mua một tặng một mà. Ở mấy cái siêu thị lớn ấy, anh Mu Jae đã mua hàng kiểu đó bao giờ chưa?’

‘Cũng thỉnh thoảng.’

‘Khi mua một món đồ mà được tặng thêm một món y chang ta dễ nảy sinh cảm giác mình được lợi, nhưng có bao giờ ta nghĩ điều đó là sự chu đáo hay quan tâm đâu.’

‘Đúng thế thật nhỉ.’

‘Ở Omusa, tuy chỉ được tặng thêm một cái bóng đèn nhỏ xíu chẳng đáng tiền nhưng cảm giác như rất được trân quý, nên tôi thích lắm.’

‘Ra thế.’

‘Anh Mu Jae.’

‘Ừ.’

‘Giờ anh kể chuyện cho tôi nghe đi.’

‘Chi bằng để tôi hát một bài.’

‘Hát cũng được.’

‘Dấu giày trên tuyết trắng… Dấu giày trên con đường núi đơn côi…’

Vừa mới đây còn bảo nghẹn cổ không hát nổi mà giờ Mu Jae đã hát trọn cả bài.

Thậm chí cả khi tôi yêu cầu hát thêm lần nữa, anh cũng không từ chối, vẫn trầm ấm cất tiếng ca… trên tuyết trắng…

HWANG JUNGEUN Hà Linh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.