Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 617
Tôm Và Tim Heo

❊ ❊ ❊

“Chúc sư huynh cố lên!”

“Cố lên nào!”

“Tiểu Chúc tất thắng! Cố giành chút mặt mũi cho chúng ta đi!”

“……”

Chúc Gia Ngôn nghe thấy xung quanh có rất nhiều học viên đang cổ vũ cho mình, cảm giác đón nhận ánh mắt và sự kỳ vọng của mọi người khiến cả người cậu vô thức căng cứng lại, cậu ngẩng đầu nhìn từng người một.

Thích Mạn Mạn đứng bên cạnh cậu, tay nắm chặt, còn rất nhiều học viên khác phấn khích đến mức đỏ bừng cả mặt.

Phùng Hàm cười tủm tỉm nhìn cậu, khi ánh mắt cậu quét tới, cô hơi nhếch môi, dường như đang trêu chọc việc cậu vì kiếm thuật mà trở thành tâm điểm của mọi người lúc này.

Cậu nghe thấy Trạm trưởng đại nhân cũng hét lên cổ vũ, đại lão Yêu Yêu thì mang vẻ mặt hóng chuyện.

Ngay cả Lâm Nguyên Vũ hôm nay tâm trạng không ổn cũng kéo khóe miệng nói với cậu một câu cố lên.

Mà thầy Na Khúc thì bình tĩnh nói với cậu: “Thả lỏng, bình tĩnh”.

Xoẹt!

Nội tâm Chúc Gia Ngôn lập tức bình tĩnh lại.

Cậu gật đầu, nở một nụ cười.

Đối phương tuy mới mười bảy mười tám tuổi, nhưng rõ ràng thời gian học kiếm đã vượt xa cậu, hơn nữa đối phương còn là thiên tài nổi bật trong hàng vạn người trên toàn quốc, biết đâu vài năm nữa còn xuất hiện trên những sân khấu lớn như giải thế giới, Olympic. Phải thừa nhận rằng, trong thi đấu đấu kiếm có những quy tắc hạn chế khắt khe, nhưng nếu vì thế mà bạn cho rằng đối phương chỉ biết chiến đấu trong quy tắc, rời khỏi sân đấu là thực lực giảm mạnh, vậy thì quá là ngây thơ.

Võ sĩ quyền anh trên võ đài không được đá vào hạ bộ, không có nghĩa là võ sĩ quyền anh không biết đá, càng không có nghĩa là loại binh vương phản trí tinh thông chiêu trò đá hạ bộ, chọc mắt có thể đánh thắng được anh ta.

Trên võ đài không đánh lại, thì dưới võ đài càng không đánh lại.

Bạn tưởng quy tắc là sự hạn chế đối với anh ta, đến lúc đó bạn sẽ phát hiện ra quy tắc thực chất là sự bảo vệ dành cho bạn.

Chúc Gia Ngôn nhanh chóng phân tích.

Rõ ràng đối phương kiếm thuật tinh xảo, phản ứng cao, tốc độ nhanh, sức mạnh cũng rất lớn. Ngoài ra, ý thức đấu kiếm và khả năng kiểm soát khoảng cách chắc chắn cũng mạnh hơn cậu, đây là những thứ tích lũy qua năm tháng, cậu không so được.

Chúc Gia Ngôn rõ ràng ưu thế của mình nằm ở đâu.

Thứ nhất là sự thích nghi với quy tắc thi đấu kiếm thuật thực chiến. Đối phương là người tập đánh bội kiếm, mà phong cách thi đấu kiếm thuật thực chiến của thầy Na Khúc lại gần với trọng kiếm hơn, chú trọng việc ra kiếm cẩn trọng, khác xa với bội kiếm - thứ có thể phân thắng bại trong vòng một giây.

Thứ hai là trang bị và kiếm. Đồ bảo hộ và kiếm đều là loại bọn họ đặt làm riêng, khác với trang bị tiêu chuẩn của đấu kiếm. Chiều dài, trọng lượng và độ cân bằng của kiếm, còn đồ bảo hộ thì liên quan đến trọng lượng và ảnh hưởng đến động tác, những cái này cậu đều quen thuộc hơn đối phương.

Thứ ba chính là thể chất.

Thể chất của Chúc Gia Ngôn dạo gần đây tăng trưởng cực kỳ đáng sợ, một phần nhỏ trong đó đến từ sự chăm chỉ nỗ lực của cậu trong thời gian này, còn lại cậu cũng rất rõ, là bắt đầu từ sau khi cậu uống loại rượu mà “có thể kéo dài tuổi thọ, cường thân kiện thể” trong miệng Ân tam thúc kia. Kéo dài tuổi thọ thì cậu chưa cảm nhận được, nhưng cường thân kiện thể thì đã cảm nhận vô cùng sâu sắc.

Có lẽ là do thời gian này cậu tập luyện điên cuồng, tác dụng của rượu phát huy quá nhanh!

“Phải tận dụng tốt ưu thế của mình mới được.”

Chúc Gia Ngôn không còn chút căng thẳng nào nữa, dù sao như cậu đã nói, thua thật ra cũng chẳng mất mặt. Cậu đâu phải đứa trẻ mười mấy tuổi không thua nổi, đến lúc đó cười cười chấp nhận một cách thản nhiên, rồi khen đối phương vài câu, còn có thể tỏ ra rất phong độ.

Lúc này khóe mắt cậu liếc thấy Trình Yên cũng đã đi tới rìa đám đông, thu kiếm đứng xem, còn mấy thành viên tập huấn đội tuyển quốc gia khác lập tức lén lút liếc nhìn về phía cô và đại lão Yêu Yêu.

“Cố gắng thắng thôi!”

Chúc Gia Ngôn siết chặt kiếm hơn, cậu đã xác định mấy tên này hôm qua chắc chắn đã đắc tội với hai vị đại lão kia rồi.

“Không biết sống chết!”

“Hôm nay ta đánh thắng ngươi, chính là đang cứu ngươi!”

Đợi đối phương thay đồ bảo hộ đi ra, Chúc Gia Ngôn nhanh chóng đứng dậy, mỉm cười nói: “Quy tắc đơn giản, không phải bộ phận yếu hại, ai đánh trúng trước ba lần là thắng, bộ phận yếu hại chỉ cần không phải va chạm nhẹ, thì một lần định sinh tử. Cũng không cần nói quá cụ thể, trong lòng mọi người đều hiểu rõ”.

Đối phương gật đầu.

Hai bên đối mặt đứng, hành lễ, bày tư thế, Chúc Gia Ngôn dè chừng thực lực đối phương, thầm lặng lùi ra xa một chút, tăng độ sai số cho phép.

Trong lòng cậu không ngừng nhớ lại những lời dạy bảo thường ngày của thầy Na Khúc, rồi lặp đi lặp lại trong lòng từng chút một.

“Bình tĩnh! Bình tĩnh!”

“Có thể không ra kiếm, nhưng không được ra kiếm loạn xạ!”

“Ra kiếm phải có nắm chắc mười phần!”

“Bộ pháp, né tránh...”

“Ngươi có ra kiếm không hả? Ta đã nói là nhường quyền chủ động cho ngươi rồi mà!” Đối phương nhíu mày nói, cũng không chủ động tấn công.

“Không cần!”

“Vậy ta không khách khí nữa đây... Hả!”

Một tiếng quát khẽ, đối phương bộc phát tốc độ cực nhanh tiến lại gần cậu, đâm một kiếm tung chiêu giả, rồi nhanh chóng đổi hướng đâm về phía ngực cậu.

Chúc Gia Ngôn phản ứng đã cực nhanh, nhưng tốc độ của đối phương nhanh đến đáng sợ, cậu bị sượt trúng cánh tay trái.

“Một!” Đối phương đắc ý hét lên.

Chúc Gia Ngôn không chút biến sắc, lùi lại hai bước, nói: “Đừng dừng, tiếp tục đi, đây không phải thi đấu theo lượt!”

Đối phương cười lạnh một tiếng, lại lần nữa áp sát.

Đối phương nắm chặt quyền tấn công, Chúc Gia Ngôn ngay cả một động tác đỡ kiếm ra hồn cũng không làm ra được khiến hắn khinh thường vài phần, thế là hắn không ngừng áp sát, muốn nhanh chóng kết thúc trận đấu.

Chỉ thấy một cú đâm của hắn bị Chúc Gia Ngôn di chuyển ngang né tránh, sau đó hắn nhanh chóng vung một kiếm sang bên cạnh.

Xoẹt!

Ánh mắt Chúc Gia Ngôn lóe lên, thời cơ tới rồi!

Cậu thanh niên này rõ ràng đã quen với thi đấu bội kiếm, trong thi đấu bội kiếm thì chém là sẽ được điểm, mà hắn chỉ cần chém trúng đối thủ trước là được, không cần lo lắng về đòn tấn công tiếp theo của đối thủ. Bởi vì sau khi ghi điểm thì lượt đấu kết thúc, đòn tấn công tiếp theo của đối phương là vô hiệu, hai bên sẽ tách ra khoảng cách để đấu lại.

Nhưng đây không phải thi đấu bội kiếm.

Chúc Gia Ngôn nhớ lời thầy Na Khúc, chém là hạ sách, nhất là dùng kiếm đâm để chém.

Bởi vì động tác lấy đà khi chém dài, động tác thu chiêu cũng dài, cái trước khiến người ta dễ né tránh, cái sau dễ khiến người ta nắm lấy cơ hội phản công.

Chúc Gia Ngôn liền nhanh chóng lùi lại tạo khoảng cách và cúi người, né tránh nhát kiếm này một cách vô cùng hiểm hóc, lúc này toàn thân cậu đã tích đầy lực, trong khoảnh khắc ra kiếm, chính là từ chân đến eo bụng rồi đến ngực lưng, mỗi một cơ bắp đều bùng nổ sức mạnh và truyền đến tay phải giải phóng ra, ngưng tụ tại mũi kiếm, hóa thành thế sấm sét ——

“Xoẹt!”

Kiếm đâm thẳng ra, không lãng phí chút sức lực nào, xiên từ dưới lên trên ngưng tụ thành một điểm hàn quang bùng phát!

Kiếm của đối phương vừa mới rời khỏi quỹ đạo chém, muốn né tránh lại bị hạn chế bởi khoảng cách quá gần, chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi kiếm của Chúc Gia Ngôn đâm trúng mặt nạ của mình ——

Bộp một tiếng trầm đục!

Cậu thanh niên này chỉ thấy trước mắt tối sầm, đầu vì sức mạnh to lớn mà tức thì ngửa ra sau, cơ thể suýt mất thăng bằng ngã xuống.

Lưới kim loại của mặt nạ có thể đối phó với huấn luyện bình thường, nhưng khó mà đối phó với cú bùng nổ tích đầy lực đạo của Chúc Gia Ngôn, ngay lập tức bị lõm vào một chút, vị trí chính xác là mắt hắn!

Cậu thanh niên ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại, vội vàng tháo mặt nạ ra kiểm tra, trong lòng một trận hãi hùng.

May mà đầu kiếm huấn luyện là quả cầu tròn, nếu đổi thành kiếm thật, lúc này hắn đã bị đâm xuyên não rồi! Dù vậy hắn cũng một trận sợ hãi, chỉ cảm thấy chất lượng mặt nạ mà kém hơn một chút, hắn phần lớn là phải đi phẫu thuật rồi!

Mà lúc này Chúc Gia Ngôn đã thu kiếm, nói: “Nhường nhịn!”

Xung quanh trầm mặc một chút, rồi bùng nổ một trận reo hò.

Ai thắng ai thua, trong lòng mọi người đều rõ!

Cậu thanh niên kia cũng không nói gì, ôm mũ bảo hộ lẳng lặng đi về chỗ cũ, sắc mặt khó coi chết đi được.

Chúc Gia Ngôn còn quay người đối mặt với Na Khúc, cậu mỉm cười, giọng không lớn, vừa đủ để đối thủ của mình nghe thấy: “Thầy Na, không phụ sự dạy bảo hơn một tháng nay của thầy chứ ạ?”

Cậu thanh niên kia sắc mặt càng khó coi hơn.

Na Khúc đương nhiên có thể nhìn thấu ý đồ của Chúc Gia Ngôn, nhưng biết cậu trẻ tuổi khí thịnh, nên cũng không trách móc, ngược lại cười cười phối hợp với cậu: “Cũng tạm”.

Chúc Gia Ngôn nụ cười lập tức rạng rỡ hơn vài phần: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt, con còn tưởng chúng ta lúc lên lớp đùa giỡn, thành quả có thể sẽ khiến thầy rất không hài lòng đấy”.

Na Khúc dở khóc dở cười, dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu đủ rồi.

Chúc Gia Ngôn liếc nhìn cậu em nhỏ dường như sắp khóc tới nơi kia, lúc này mới đi về chỗ cũ.

Thích Mạn Mạn ở bên cạnh cậu nói: “Ngầu vãi!”

Chúc Gia Ngôn kiêu ngạo gật đầu, nhưng nhìn thấy ánh mắt của mấy vị đại lão đều dừng trên người mình, vội vàng thu lại vẻ kiêu ngạo, chỉ nói nhỏ: “Cũng tạm thôi”.

Thích Mạn Mạn lại nói: “Nhưng tớ vẫn thấy chiêu mỉa mai này của cậu khá đấy, giết người còn phải tru tâm”.

Đường Thanh Ảnh bên cạnh đột nhiên nhíu mày, rồi kéo kéo tay áo Trình Vân nói: “Anh rể, có phải em bị chị Ân Đan lây nhiễm rồi không, em thế mà nghe thành tôm và tim heo đấy”.

Trình Vân giật giật khóe miệng, không lên tiếng.

Lúc này Chúc Gia Ngôn đã đi tới bên cạnh Lâm Nguyên Vũ và Phùng Hàm, Lâm Nguyên Vũ và Phùng Hàm đều đầy vẻ kinh ngạc, dường như cả hai trước đó đều không ngờ cậu lại có thể thắng.

“Anh còn tưởng chú chỉ nhất thời hứng thú chơi đùa, không ngờ chú có thể học đến mức độ này! Cái này còn có thiên phú hơn cả trong bắn cung của chú nhiều!” Phùng Hàm nói.

“Xong rồi, giờ cho chú một thanh kiếm, anh thật sự đánh không lại chú nữa rồi.” Đây là giọng của Lâm Nguyên Vũ.

“Danh sư xuất cao đồ...” Chúc Gia Ngôn khiêm tốn nói.

Trình Vân nghe hai câu, thấy Trình Yên đã cầm kiếm đi ra khỏi đám đông, bắt đầu tự tập luyện một mình, cậu bèn cùng Đường Thanh Ảnh đi qua đó.

“Sao em lại tập luyện một mình ở đây? Không tìm bạn tập hay gì sao?” Trình Vân hỏi.

“Anh tới làm bạn tập cho em?” Trình Yên liếc xéo anh một cái.

“Anh... anh sợ anh đánh không lại em.”

“Xì!”

“Em thế này có chút không hòa đồng lắm nhỉ?” Trình Vân hơi nhíu mày, Trình Yên từ nhỏ đến lớn đều như vậy, một mình học tập, một mình vận động, chỉ là sau này có thêm Đường Thanh Ảnh, con bé mới thoát khỏi trạng thái như vậy. Thêm vào đó mối quan hệ với bạn cùng phòng của con bé dường như cũng khá ổn, khiến Trình Vân suýt chút nữa tưởng rằng Trình Yên lớn lên đã trở nên hòa đồng rồi.

“Chỉ là không cần thiết thôi.” Trình Yên thản nhiên nói.

“Được rồi...” Trình Vân cũng không nói thêm gì nữa, vì Trình Yên rất không thích anh giáo huấn con bé, nếu để lúc trước, lúc này con bé chắc chắn đã rất mất kiên nhẫn rồi.

Đường Thanh Ảnh thì nói: “Yên Yên, vừa nãy sao cậu không đứng ra hả? Chẳng phải mấy hôm trước cậu bảo tớ là cậu học giỏi nhất sao? Cơ hội khoe mẽ tốt như thế, lại để tuột mất”.

“Bị cướp mất rồi.”

“Vậy đi khiêu chiến lại đi.”

“Thôi, để cho người ta con đường sống.” Trình Yên giọng vẫn nhàn nhạt, khi nói cô lại đâm ra một kiếm, nhát kiếm đó vừa nhanh vừa thẳng. Không biết nghĩ tới điều gì, cô hơi nhíu mày.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:601
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.