Tạm không nói đến việc Kim Phan bất chấp cái giá phải trả để vội vã quay về Đông Bắc, chỉ mong sớm ngày được gặp "Hỏa Tiểu Tà".
Hỏa Tiểu Tà thật sự thì ngày đêm không nghỉ, thúc ngựa phi nước đại. Đường đi cũng coi như thuận lợi, đến lúc đêm xuống, y đã tới ngoài thành Phụng Thiên.
Đến Phụng Thiên, Hỏa Tiểu Tà không còn vội vã nữa. Y xuống ngựa, tháo hết yên cương, vỗ vỗ vào mông ngựa rồi nói: "Ngựa tốt! Khổ cho ngươi cả ngày nay rồi! Ta không thể mang ngươi theo được nữa, chúc ngươi tìm được chủ nhân tốt."
Con tuấn mã mà Hỏa Tiểu Tà cưỡi là do Mã Tam Đa tuyển chọn, vốn là tọa kỵ của Độc Nhãn Long, có thể coi là vạn dặm mới chọn được một con, rất hiểu lòng người. Thấy Hỏa Tiểu Tà muốn thả mình đi, nó chẳng những không muốn rời mà còn định đi theo.
Hỏa Tiểu Tà biết con ngựa này thông minh trung hậu, bèn ôm lấy đầu ngựa, ân cần vuốt ve một hồi rồi lại nói: "Ngựa tốt à, ở Phụng Thiên ta chỉ là một tên tiểu tặc hạ ngũ linh, chắc cũng có không ít người nhận ra ta. Ta mà cưỡi ngươi vào thành thì quá phô trương, nhỡ đâu lại rước lấy phiền phức. Đi đi, đi đi."
Con ngựa vẫn không nỡ rời. Hỏa Tiểu Tà cười bất đắc dĩ, đành phải vỗ thật mạnh vào mông ngựa, lúc này nó mới hí vang một tiếng rồi bỏ chạy đi mất.
Hỏa Tiểu Tà đứng nhìn theo cho đến khi con ngựa chạy xa, lúc này mới chỉnh đốn y phục, dọc theo con đường tiến về phía cửa thành Phụng Thiên.
Thành Phụng Thiên là trọng trấn của Đông Bắc, lịch sử lâu đời. Tuy rằng ký ức của Hỏa Tiểu Tà dừng lại ở mười một năm trước, nhưng từng cành cây ngọn cỏ, từng viên gạch tấc đất, bố cục đường sá bên ngoài thành vẫn vô cùng quen thuộc và gần gũi, không cảm thấy có sự thay đổi nào long trời lở đất.
Hỏa Tiểu Tà tâm tư tỉ mỉ, sau khi trải qua kỳ ngộ lần này quay lại Phụng Thiên, y chú ý đến nhiều thứ hơn. Dọc đường đi, y cũng phát hiện không ít điểm khác biệt so với trong ký ức của mình, ví dụ như đèn điện bên ngoài thành Phụng Thiên nhiều hơn, dây điện dày đặc hơn, ô tô cũng nhiều hơn, các dải băng rôn thông báo bằng tiếng Nhật xuất hiện ở khắp nơi. Cách ăn mặc của người qua đường vẫn như cũ, chỉ là cảm thấy trạng thái tinh thần có chút khác biệt, ai nấy đều như đang nén giữ nỗi oan ức nào đó.
Hỏa Tiểu Tà theo chân người đi đường vào trong thành, tuy trạm gác vẫn còn đó, nhưng cũng chẳng có ai tra hỏi y. Vẫn là binh lính Nhật và binh lính Trung Quốc cùng canh giữ, ngoài việc phù hiệu trên vai và mũ của binh lính Trung Quốc khác với quân Đông Bắc ngày trước ra thì trang phục không có gì thay đổi.
Từ lúc vào thành, đôi mắt Hỏa Tiểu Tà cứ đảo lia lịa, tìm kiếm người quen. Nếu như theo ký ức của y, sau khi vào thành, đi chừng ba bốn trăm mét là sẽ thấy người của Phụng Thiên Vinh Hành tụ tập lại. Bản thân y cùng Lãng Đắc Bôn, Lão Quan Thương, Biệt Hầu mấy người thường xuyên hoạt động ở khu vực này.
Thế nhưng Hỏa Tiểu Tà đi một đường, nhìn một đường, lại chẳng thấy dấu vết gì của Vinh Hành, ngay cả một khuôn mặt quen thuộc cũng không có. Tuy rằng có mấy kẻ mặt mày gian xảo nhìn về phía y, nhưng nhìn là biết ngay, cùng lắm chỉ là lũ lưu manh đầu đường xó chợ.
Hỏa Tiểu Tà nảy sinh nghi hoặc trong lòng: "Sao vậy nhỉ, giờ này là lúc thu tiền bảo kê, không lý nào lại không có ai chứ? Phụng Thiên không còn trộm cướp nữa sao?"
Hỏa Tiểu Tà vốn định đến Lầu Háo Tử tìm người quen, nhưng trong lòng cứ cảm thấy không yên tâm, bèn đổi ý. Y không dừng chân, đi thẳng về phía đại lộ Nam Thị. Nơi đó ban đêm nhộn nhịp hơn ban ngày, chợ đêm, kỹ viện, quán cơm nhiều vô kể, cũng là nơi tam giáo cửu lưu trà trộn, nhỡ đâu lại chạm mặt người quen, rồi hỏi thăm thì sẽ biết những năm qua đã xảy ra chuyện gì.
Lý do Hỏa Tiểu Tà vội vã quay về Phụng Thiên: thứ nhất là vì Lãng Đắc Bôn và mấy tiểu đệ kia, nhất định phải biết họ có an toàn hay không; thứ hai, Hỏa Tiểu Tà biết ký ức của mình dừng lại ở Phụng Thiên mười một năm trước, ngoài nhà Trương Tứ Gia, không về Phụng Thiên thì không có lấy một manh mối nào; thứ ba, Hỏa Tiểu Tà chỉ quen thuộc Phụng Thiên, không quay về mà đi lang thang ở nơi khác, người lạ đất xa, không biết sẽ gặp phải tai họa gì.
Càng đi về phía đại lộ Nam Thị, Hỏa Tiểu Tà càng cảm thấy xa lạ. Sự thay đổi dọc đường lớn đến mức vượt xa tưởng tượng của y, các cửa tiệm quen thuộc cơ bản đều đã thay hình đổi dạng, bảng hiệu cửa tiệm đa phần đều viết bằng cả tiếng Trung và tiếng Nhật, vài con hẻm, ngã rẽ vốn có đều biến mất không dấu vết, nhà cao tầng mới xây nhiều không đếm xuể, đèn neon giăng kín đặc, người Nhật nhiều không kể xiết. Nếu không phải một vài ngã rẽ và công trình mang tính biểu tượng vẫn còn đó, thì Hỏa Tiểu Tà gần như không thể nhận ra nữa.
Hỏa Tiểu Tà không hề cảm thấy hưng phấn, ngược lại còn thấy hơi lạnh sống lưng, thầm mắng: "Đám tiểu quỷ tử làm Phụng Thiên thành ra cái dạng gì thế này! Sao đầy đường toàn là cái lũ tôn tử này!"
Hỏa Tiểu Tà dạo chơi một đoạn, đâu đâu cũng thấy lãng nhân Nhật say khướt đi lại nghênh ngang, hò hét ầm ĩ, càn rỡ tột độ, thế mà chẳng có người Trung Quốc nào dám đắc tội với chúng, chỉ coi như không thấy rồi chuồn cho lẹ. Hỏa Tiểu Tà nhìn mà trong lòng nổi giận, nếu là mười một năm trước, người Nhật ít nhất không dám càn rỡ như vậy. Hỏa Tiểu Tà vốn có cơ hội, chỉ cần giở chút thủ đoạn dưới chân là có thể quật ngã một hai tên, nhưng y nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn nuốt cục tức đó vào bụng.
Hỏa Tiểu Tà dạo một đường mà chẳng thấy một người quen nào, không khỏi thấy chán nản, nghĩ bụng đêm nay rốt cuộc phải vượt qua thế nào, cứ thế đi lại vô định.
"A-ri-ga-tô." Một giọng tiếng Nhật ngọt xớt vang lên, theo sau đó là một tràng tiếng Nhật nữa.
Hỏa Tiểu Tà thế mà lại nghe hiểu, câu tiếng Nhật này là: "Chào anh, chàng trai đẹp mã, có muốn chơi với em không nào?"
Hỏa Tiểu Tà không hề thấy lạ, chỉ cảm thấy nghe hiểu thì là hiểu thôi. Y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nữ mặc sườn xám chẳng ra sao đang đứng bên đường vẫy tay với mình. Nhìn ngoại hình là biết kiểu kỹ nữ, còn là loại kỹ nữ hết thời, kỹ viện không nhận nữa nên đành ra đường đón khách.
Hỏa Tiểu Tà lại bật cười, mặt đầy vẻ lưu manh đi tới, nói: "Cô em, cô gọi anh tới chơi với cô à?"
Cô kỹ nữ kia nghe thấy Hỏa Tiểu Tà nói tiếng Phụng Thiên chuẩn giọng, gương mặt lộ vẻ ngượng ngùng: "Cứ tưởng anh là người Nhật cơ đấy."
"Không phải người Nhật thì cô không chào à?" Hỏa Tiểu Tà cười cợt nhả.
"Vậy mà anh nghe hiểu tiếng Nhật?" Cô kỹ nữ cũng không ghét cái vẻ bất cần đời của Hỏa Tiểu Tà.
"Đoán cũng đoán ra được, cô còn nói được gì nữa? Rủ tôi đi đái chung à?"
"Phỉ, anh xấu xa thật." Cô kỹ nữ thân mình mềm nhũn, ngả vào lòng Hỏa Tiểu Tà, "Anh à, chiếu cố việc làm ăn của em chút đi, nghèo rớt mồng tơi rồi, anh muốn làm gì cũng được, em đảm bảo anh sẽ sướng."
Hỏa Tiểu Tà không hề từ chối, để mặc cô kỹ nữ tựa vào người mình, cười nói: "Anh cũng nghèo đây."
"Ghét quá, nhìn bộ đồ anh mặc kìa, chất da này người thường không mua nổi đâu. Anh à, làm phước đi mà?"
"Giá cả thế nào?"
"Ừm, một đồng..." Cô kỹ nữ nói có chút gượng ép.
"Hả?" Hỏa Tiểu Tà cố tình giả ngu.
"Năm hào, năm hào là được rồi, một đêm, anh muốn mấy lần cũng được."
"Vậy được. Đi đâu?" Hỏa Tiểu Tà làm ra vẻ tay chơi chốn phong trần, mắt liếc đầy vẻ tà dâm.
"Lầu Nguyệt Hồng. Đi thẳng vào cửa sau, em dẫn anh về phòng em."
"Tại sao phải đi cửa sau?" Thật ra Hỏa Tiểu Tà không hiểu chuyện này.
"Sợ anh bị mấy cô gái khác chèo kéo chứ sao! Hơn mười năm trước, em từng là hoa khôi của Lầu Nguyệt Hồng đấy, tuy giờ kém chút nhưng vẫn làm điêu luyện hơn mấy đứa con gái nhỏ kia. Yên tâm đi."
"Ồ? Từng là hoa khôi của Lầu Nguyệt Hồng cơ à, cô tên gì?"
"Nghệ danh là Mai Hồng."
"Mai Hồng?" Hỏa Tiểu Tà nhìn khuôn mặt cô ta, phì cười một tiếng.
"Là chữ Mai trong hoa hồng đấy nhé, không phải chữ 'không' đâu!"
"Không phải, không phải ý đó. Đi, chúng ta đi, tới phòng cô."
Cô kỹ nữ tên Mai Hồng này lúc này mới yên tâm, vội vàng nắm lấy Hỏa Tiểu Tà dẫn về phía con hẻm bên cạnh.
Hỏa Tiểu Tà không hề có ý chê cười cái tên "Mai Hồng", mà là vì y nhớ rất rõ, ngay vài ngày trước khi mình đi trộm bánh ngọt nhà Trương Tứ Gia, y cùng Lãng Đắc Bôn, Lão Quan Thương, Biệt Hầu, bốn người lén lút đến cửa sau Lầu Nguyệt Hồng, định nhìn trộm kỹ nữ tiếp khách. Kết quả nhìn trộm không thành, lại bị Mai Hồng phát hiện và chửi cho một trận tơi bời. Người phụ nữ đó, chính là tên Mai Hồng. Vì thế, vừa nhắc đến đây, Hỏa Tiểu Tà thật sự nhớ ra, chính là Mai Hồng này. Mười một năm trôi qua, thế mà lại sa sút thành kỹ nữ đứng đường đón khách. Còn nốt ruồi bên khóe miệng của cô ta, quả thực khiến y nhớ mãi không quên.