Người Gia Sư, Agnes Grey

Lượt đọc: 160 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XVI
Sự thay thế

❊ ❊ ❊

Sáng Chủ nhật sau đó là ngày u ám nhất của tháng Tư − một ngày trời đầy mây đen, và những cơn mưa nặng hạt. Không người nào trong gia đình Murray có ý định đi lễ nhà thờ vào buổi trưa, trừ Rosalie. Cô thích đi nhà thờ như thường lệ, vậy nên cô gọi xe ngựa, và tôi đi cùng cô, không hề miễn cưỡng, tất nhiên, bởi vì ở nhà thờ tôi có thể ngắm nhìn một khuôn mặt khiến tôi vui hơn cả khuôn mặt đẹp nhất Chúa đã tạo ra mà không sợ bị khinh miệt hoặc quở trách. Tôi có thể nghe một giọng nói hấp dẫn đối với đôi tai của tôi hơn cả loại âm nhạc ngọt ngào nhất mà không bị quấy rầy. Dường như tôi có thể đồng cảm với một tâm hồn mà tôi cảm thấy quan tâm sâu sắc và chia sẻ những ý nghĩ trong sáng nhất, những khát vọng thánh thiện nhất của nó mà không làm giảm đi niềm hạnh phúc lớn lao, ngoại trừ những lời trách thầm của lương tâm mình, lời trách rằng tôi đang lừa dối bản thân, chế nhạo Chúa bằng việc để trái tim nghiêng về một người hơn là về Đấng Sáng Tạo.

Đôi khi, những ý nghĩ như vậy cũng khiến tôi đủ khổ sở, nhưng đôi khi tôi có thể làm cho chúng lắng xuống với ý nghĩ rằng, không phải tôi yêu người đàn ông đó mà yêu thiện tâm của người đó. “Bất cứ điều gì trong sáng, bất cứ thứ gì đáng yêu, bất cứ điều gì chân thành và tích cực thì hãy cứ nghĩ đến.” Chúng ta tôn thờ Chúa trong những công việc của Ngài, và trong số những người tôi biết ở đây, không một ai thể hiện ánh sáng tinh thần của Ngài như anh, người đầy tớ trung thành của Ngài.

Tiểu thư Murray rời khỏi nhà thờ ngay sau khi buổi lễ kết thúc. Chúng tôi phải đứng ở cổng có mái che, bởi vì lúc đó trời đang mưa và xe ngựa chưa đến. Tôi ngạc nhiên khi cô vội vã bước ra cổng nhà thờ bởi vì chẳng có tiểu thư Meltham hay tiểu thư Green ở đó, nhưng rồi tôi sớm phát hiện ra rằng cô vội vã ra đó như thế là để bắt chuyện với Weston khi anh từ trong nhà thờ đi ra. Thường thì chào hai chúng tôi xong anh bước tiếp, nhưng lần này cô đã ngăn anh lại, đầu tiên là bằng mấy lời bình luận về thời tiết khó chịu, sau đó là bằng việc hỏi anh có thể đến thăm đứa cháu gái của bà gác cổng vườn cảnh hay không, bởi vì bé gái đó đang bị sốt và muốn gặp anh. Anh hứa sẽ làm việc đó.

“Vậy mấy giờ ông có thể tới, ông Weston? Bà ấy muốn biết chính xác khi nào ông tới để đón tiếp − ông biết đấy, những người nghèo phải lo dọn dẹp nhà cửa khi có những người lịch sự đến chơi.”

Đó là sự tính toán tuyệt vời của tiểu thư Murray nông nổi. Weston nói cho cô biết thời điểm mà anh sẽ cố gắng có mặt ở đó. Xe ngựa tới, và người hầu xuất hiện với một chiếc ô mở sẵn để đón tiểu thư Murray đi qua sân nhà thờ. Tôi sắp sửa rảo bước theo cô thì Weston cũng bật ô, mời tôi cùng che ô với anh đi ra xe bởi vì trời đang mưa nặng hạt.

“Không, cảm ơn ông, tôi không ngại mưa đâu”, tôi nói. Mỗi khi bị bất ngờ, trí khôn của tôi thường biến mất.

“Tôi nghĩ cô không thích thế, đúng không? − Một chiếc ô sẽ chẳng gây hại gì cho cô đâu”, anh nói và nở nụ cười cho thấy anh không hề phật ý, điều mà một người đàn ông nóng tính, thiếu sâu sắc thường thể hiện khi một lời đề nghị giúp đỡ như thế bị từ chối. Tôi không thể khước từ sự quyết đoán của anh, vì vậy tôi đi cùng anh ra xe ngựa. Anh thậm chí đưa tay cho tôi vịn để lên xe, một cử chỉ lịch thiệp không cần thiết nhưng tôi cũng chấp nhận nó, vì sợ anh phật ý. Anh liếc nhìn tôi, một nụ cười nở trên môi anh lúc chúng tôi chia tay − một nụ cười ngắn ngủi, nhưng tôi đã đọc, hoặc nghĩ là mình đã đọc được ý nghĩa của nụ cười khiến một ngọn lửa của niềm hy vọng chưa từng có bừng sáng trong trái tim tôi.

“Nếu cô đợi thêm một chút nữa em sẽ bảo người hầu quay lại đón cô, cô Grey ạ − cô không cần phải che ô của ông Weston đâu”, Rosalie nói trong khi vẻ khó chịu như một đám mây bao phủ khuôn mặt xinh xắn của cô.

“Tôi có thể ra xe mà không cần ô, nhưng ông Weston mời tôi sử dụng ô của ông ấy và tôi không thể từ chối mà không làm ông ấy phật ý”, tôi đáp, mỉm cười một cách điềm tĩnh bởi vì niềm hạnh phúc trong tim khiến tôi vui và những lời nói như vậy không thể làm tổn thương tôi.

Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh. Cô Murray rướn người nhìn ra ngoài cửa sổ khi chúng tôi đi qua chỗ Weston. Anh đang rảo bước về nhà trên con đường đắp cao và không quay đầu lại.

“Đồ đần!” Tiểu thư Murray bực tức kêu lên, ngả người ra lưng ghế. “Ông không biết ông đã để lỡ điều gì khi không nhìn về hướng này đâu!”

“Ông ấy đã để lỡ điều gì cơ?”

“Động tác cúi chào của em, điều mà chắc chắn sẽ đưa ông ta lên tận mây xanh!”

Tôi không đáp. Tôi nhận thấy cô không được vui, còn tôi thì cảm thấy hài lòng không phải vì tiểu thư đang bực mình, mà vì cô cho rằng cô có lý do để bực mình. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng niềm hy vọng của tôi không hoàn toàn chỉ là kết quả của sự tưởng tượng và niềm ao ước hão huyền của bản thân.

“Em muốn chấp nhận Weston thay vì Hatfield”, người bạn đồng hành của tôi nói sau khi im lặng một lát để tìm lại tâm trạng vui vẻ. “Tiệc khiêu vũ ở Ashby Park sẽ diễn ra vào thứ Ba, cô biết đấy, và mẹ nghĩ rằng có thể khi đó ngài Thomas sẽ ngỏ lời cầu hôn em. Những chuyện như thế thường được thực hiện một cách kín đáo ở trong phòng khiêu vũ, khi các quý ông dễ dính bẫy nhất, còn các tiểu thư thì trở nên quyến rũ nhất. Nhưng nếu chẳng bao lâu nữa em sẽ kết hôn thì em phải tận dụng tối đa khoảng thời gian hiện tại. Em dám chắc rằng Hatfield không phải là người đàn ông duy nhất sẵn sàng đặt trái tim mình dưới chân em và cầu khẩn em chấp nhận món quà chẳng đáng gì trong tuyệt vọng.”

“Nếu cô muốn nói rằng ông Weston sẽ là nạn nhân tiếp theo của cô”, tôi nói bằng giọng không lộ vẻ quan tâm thái quá, “thì cô sẽ phải thương lượng với bản thân rằng cô sẽ thấy thật khó để rút lui khi ông ấy yêu cầu cô đáp ứng những kỳ vọng mà cô đã làm nảy sinh ở ông ấy.”

“Em không nghĩ ông ta sẽ cầu hôn em, và em cũng chẳng muốn điều đó. Cầu hôn em á! Như thế quá ngạo mạn! Nhưng em có ý định cho ông ta thấy sức mạnh của em. Thực ra Weston đã cảm nhận được sức mạnh của em rồi đấy, nhưng ông ta cũng sẽ thừa nhận nó, và nếu có những hy vọng hão huyền thì ông ta cũng sẽ giữ cho riêng mình thôi, và kết quả của những hy vọng hão huyền đó sẽ giúp em giải trí − trong một thời gian.”

“Ôi! Cầu mong sao một người tốt bụng sẽ chuyển những lời này đến tai anh ấy”, tôi thầm kêu lên trong lòng. Tôi phẫn nộ đến mức không thể mạo hiểm đáp lại lời bình luận của cô, và trong ngày hôm đó không ai nhắc đến Weston nữa. Nhưng hôm sau, ngay sau bữa sáng, cô Murray đến phòng học, nơi em gái cô đang phải học bài và nói: “Matilda, khoảng mười một giờ chị muốn em đi dạo cùng chị.”

“Em không thể, Rosalie! Em phải lo việc đặt bộ dây và yên cương mới và nói chuyện với người bắt chuột về mấy con chó của hắn. Cô Grey phải đi với chị chứ.”

“Không, chị muốn em đi với chị”, Rosalie nói và gọi em gái mình đến bên cửa sổ thì thầm điều gì đó vào tai cô khiến cô em sau đó đồng ý.

Tôi nhớ rằng mười một giờ là giờ mà Weston nói sẽ đến nhà của bà gác cổng vườn cảnh, và tôi đã thấy được toàn bộ thủ đoạn của tiểu thư nhà Murray. Sau đó, vào bữa ăn chính, tôi được chiêu đãi cả một câu chuyện nhôi nhai xung quanh việc ông Weston đã bắt kịp họ như thế nào khi họ đang đi dạo trên đường, họ đã có một cuộc đi dạo kéo dài và đã nói chuyện với ông ấy ra sao, họ thực sự đã thấy con người đó là một người bạn đường thích hợp như thế nào, ông ấy chắc hẳn đã vui trước sự có mặt của họ cũng như sự chiếu cố của họ, vân vân và vân vân.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm Người Gia Sư - Agnes Grey Tác giả Anne Brontë Người dịch Nguyễn Bích Lan Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Kinh điển phương Tây Phát hành LimBooks NXB NXB Hà Nội 08/2017 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 20-05-2019
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.