Người Gia Sư, Agnes Grey

Lượt đọc: 160 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương VIII
Bước ra thế giới

❊ ❊ ❊

Ở tuổi mười tám, tiểu thư Murray từ phòng học chẳng được mấy ai biết đến bước vào thế giới phù hoa của những người sành điệu − ít nhất là xuất hiện nhiều hết mức có thể ở London bởi vì không ai có thể thuyết phục cha cô bỏ những thú vui và những cuộc đi săn ở vùng nông thôn để ở thành phố thậm chí chỉ trong vài tuần. Cô xuất hiện lần đầu trong cái thế giới ấy vào ngày mùng ba tháng Một, tại một phòng khiêu vũ nguy nga, tráng lệ mà mẹ cô chọn để mời tất cả những người thuộc tầng lớp quý tộc và giới thượng lưu ở O − cũng như trong vòng hai mươi dặm quanh đó. Tất nhiên, cô mong chờ sự kiện đó với sự sốt ruột cực độ, và sự háo hức thái quá.

“Cô Grey”, cô nói vào một buổi tối trước ngày quan trọng ấy một tháng khi tôi đang đọc một bức thư dài vô cùng thú vị của chị gái tôi − bức thư mà hồi sáng tôi mới chỉ kịp liếc qua để biết chắc chắn rằng nó không chứa những tin xấu, và giữ cho đến tối bởi không thể tìm được lúc nào yên tĩnh để đọc nó − “Cô Grey, cất cái thư chán ngắt, vớ vẩn đó đi và nghe em nói đây! Em chắc chắn rằng những gì em nói thú vị hơn cái thư đó nhiều.”

Cô ngồi xuống chiếc ghế thấp dưới chân tôi, còn tôi nén tiếng thở dài khó chịu, bắt đầu gấp bức thư lại.

“Cô nên nói với những người tốt ở nhà cô đừng bắt cô phải đọc những bức thư dài dằng dặc như thế”, tiểu thư Murray nói, “và hơn hết, hãy bắt họ viết bằng giấy viết thư tử tế, chớ có viết thư bằng những tờ giấy to tướng, thô kệch như thế. Cô nên xem những tờ giấy nhỏ xinh xắn mà mẹ dùng để viết thư cho bạn của mẹ.”

“Những người tốt ở nhà”, tôi đáp, “biết rất rõ rằng thư của họ càng dài thì tôi càng thích. Tôi sẽ rất tiếc nếu nhận những mảnh giấy nhỏ xinh xắn từ bất cứ ai trong gia đình mình, và tôi nghĩ cô hơi “tiểu thư” quá khi nói về việc viết thư trên những tờ giấy khổ rộng, “thô lậu”, cô Murray ạ.”

“Ồ, em chỉ nói vậy để trêu cô thôi mà. Nhưng bây giờ em muốn nói với cô về buổi khiêu vũ, và em muốn nói với cô rằng cô phải hoãn kỳ nghỉ của cô cho tới khi nào xong sự kiện đó đã.”

“Tại sao phải như vậy? Tôi sẽ không có mặt ở buổi khiêu vũ đâu.”

“Không, nhưng cô sẽ ngắm những căn phòng được trang hoàng trước khi buổi khiêu vũ bắt đầu, sẽ nghe nhạc, và hơn hết, sẽ ngắm em trong bộ váy mới lộng lẫy. Em sẽ rất quyến rũ, cô sẽ tôn thờ em − cô phải ở lại.”

“Tôi muốn ngắm cô khi đó lắm, nhưng tôi còn có nhiều cơ hội ngắm cô quyến rũ như thế, vào những buổi khiêu vũ và những buổi tiệc khác trong tương lai, và tôi không thể làm những người thân của mình thất vọng bằng việc hoãn ngày về.”

“Ồ, đừng bận tâm về những người thân của cô! Cứ nói với họ rằng chúng em không cho cô về.”

“Nhưng, nói thực lòng, bản thân tôi sẽ thất vọng. Tôi mong được gặp người thân của mình nhiều như họ mong được gặp tôi − có lẽ còn hơn thế.”

“Nhưng cô chỉ về chậm vài ngày thôi mà.”

“Gần nửa tháng so với dự định của tôi đấy, vả lại tôi không thể chịu đựng nổi khi nghĩ đến một Giáng sinh xa gia đình. Hơn nữa, chị gái tôi sắp lấy chồng.”

“Cô ấy − khi nào?”

“Tháng tới cơ, nhưng tôi muốn ở nhà để giúp chị tôi chuẩn bị và muốn ở bên chị ấy nhiều nhất có thể trước khi chị ấy về nhà chồng.”

“Tại sao cô không nói với em trước?”

“Tôi chỉ vừa mới biết tin đó qua bức thư mà cô nói là chán ngắt và vớ vẩn, không cho tôi đọc.”

“Chị ấy sẽ kết hôn với ai?”

“Với ông Richardson, một mục sư của giáo xứ ở gần đó.”

“Ông ta giàu có chứ?”

“Không, chỉ đủ sống thôi.”

“Ông ta đẹp trai chứ?”

“Không, ông ấy chỉ tao nhã thôi, chứ không đẹp.”

“Ông ta trẻ chứ?”

“Không, ông ấy đã bước sang tuổi trung niên.”

“Chao ôi! Thật tội nghiệp! Nhà cửa của ông ta thế nào?”

“Một ngôi nhà nhỏ yên tĩnh dành cho mục sư, với một cái cổng phủ đầy dây thường xuân, một khu vườn kiểu truyền thông, và −”

“Ôi, thôi! − Cô làm em buồn nôn. Làm sao chị cô chịu đựng nổi cơ chứ?”

“Tôi hy vọng chị gái tôi sẽ không chỉ chịu nổi, mà còn rất hạnh phúc. Cô không hỏi tôi ông Richardson có phải là một người đàn ông đàng hoàng, tử tế, hiểu biết và tốt bụng không. Nếu cô hỏi, thì tôi sẽ trả lời rằng CÓ − ít nhất chị Mary của tôi nghĩ như vậy, và tôi hy vọng chị ấy không nhầm.”

“Nhưng − thật bất hạnh! Làm sao chị gái cô có thể nghĩ sẽ chôn vùi cả đời mình ở đó, trói buộc mình với ông già nghèo khổ đó, và không có hy vọng thay đổi?”

“Ông ấy không già. Ông ấy chỉ mới ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi thôi, còn chị ấy cũng hai mươi tám tuổi rồi, và chị ấy chín chắn như một người ở tuổi năm mươi.”

“Ôi! Vậy thì tốt hơn em nghĩ − họ xứng đôi đấy, nhưng người ta có gọi ông ấy là “mục sư đáng kính” không?”

“Tôi không biết, nhưng nếu họ gọi như vậy, thì tôi tin rằng ông ấy xứng đáng với cách gọi đó.”

“Ôi chao! Thật kinh khủng! Chị của cô sẽ đeo một cái tạp dề trắng làm bánh ngọt và bánh nhân thịt chứ?”

“Tạp dề trắng thì tôi không biết, nhưng tôi dám nói rằng thỉnh thoảng chị ấy sẽ làm bánh, nhưng đó không phải là việc khó khăn vất vả, bởi vì chị ấy đã từng làm rồi.”

“Và chị của cô sẽ đi ra ngoài trong chiếc khăn trùm đầu chẳng có gì nổi bật, bê món súp hầm xương cho các giáo dân nghèo của chồng mình nhỉ?”

“Tôi không rõ về điều đó, nhưng tôi dám nói rằng noi gương của mẹ tôi, chị ấy sẽ làm tất cả những gì có thể để những người nghèo ấy cảm thấy thoải mái hơn về thể xác và tinh thần.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm Người Gia Sư - Agnes Grey Tác giả Anne Brontë Người dịch Nguyễn Bích Lan Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Kinh điển phương Tây Phát hành LimBooks NXB NXB Hà Nội 08/2017 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 20-05-2019
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.