Người Gia Sư, Agnes Grey

Lượt đọc: 160 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương IX
Tiệc khiêu vũ

❊ ❊ ❊

“Ôi, cô Grey”, tiểu thư Murray thốt lên, khi tôi vừa mới thay bộ quần áo mặc đi đường và bước vào phòng học sau khi kết thúc kỳ nghỉ kéo dài bốn tuần của mình, “nào − đóng cửa lại, ngồi xuống đây, em sẽ kể cho cô nghe về buổi khiêu vũ đó.”

“Không − buổi khiêu vũ chết tiệt đó, không!” Tiểu thư Matilda gào lên. “Chị không thể ngậm miệng lại được sao? Để em kể cho cô Grey nghe về con ngựa mới của em − một con ngựa tuyệt đẹp, cô Grey ạ! Một con ngựa cái giống −”

“Yên nào, Matilda, để chị kể chuyện của chị trước đã.”

“Không, không, Rosalie, chị mà kể về buổi khiêu vũ đó thì chị sẽ huyên thuyên lâu lắm − cô Grey sẽ nghe em kể chuyện của em trước − em sẽ chết treo nếu như cô không nghe em!”

“Tôi rất tiếc là cô chưa bỏ được cái thói quen nói năng gây sốc ấy.”

“Ôi, em không thể nhịn được, nhưng em sẽ không nói một từ độc địa nào nữa nếu cô nghe em kể và bảo Rosalie ngậm cái miệng chết tiệt của chị ấy lại.”

Rosalie phản đối, còn tôi bị hai cô tiểu thư giành giật, nhưng cô Matilda lớn tiếng hơn, nên cuối cùng chị cô chịu thua, đành phải để cô kể chuyện của mình trước. Vậy là tôi phải cố gắng chịu đựng nghe cô kể tràng giang đại hải về con ngựa cái đẹp mã của cô, về dòng giống và gốc gác, những bước đi, các hoạt động, tính tình của nó, và về tài nghệ cũng như lòng dũng cảm đáng ngạc nhiên của cô khi cô cưỡi nó. Cô kết thúc câu chuyện lan man đó bằng cách quả quyết rằng cô có thể cưỡi ngựa vượt qua một cái cổng năm thanh chắn ngon ơ tựa như “nháy mắt”, và cha cô nói rằng sắp tới cô có thể tham gia đoàn đi săn của ông, còn mẹ cô thì đặt mua một bộ quần áo cưỡi ngựa màu đỏ tươi cho cô.

“Ôi chao! Matilda! Chuyện em kể thật là!” Chị cô kêu lên.

“Ồ”, cô em trả lời, không chút lúng túng, “em biết em có thể cưỡi ngựa vượt qua cổng năm thanh chắn, nếu em cố gắng, và cha sẽ nói em có thể đi săn, còn mẹ sẽ đặt mua cho em một bộ quần áo cưỡi ngựa khi em đòi.”

“Rồi, bây giờ hãy biến đi”, tiểu thư Murray nói, “và Matilda yêu quý ạ, cố mà trở nên ra dáng tiểu thư hơn một chút đi. Cô Grey, em ước gì cô nói với nó đừng có sử dụng những từ khó nghe như vậy nữa. Nó toàn gọi con ngựa của nó là ngựa cái. Cách gọi đó gây khó chịu không thể tả nổi, và nó sử dụng những từ rất kinh tởm để miêu tả con ngựa đó. Chắc chắn nó đã học những từ đó từ mấy gã giữ ngựa. Mỗi lần nó mở miệng nói là em muốn ngất.”

“Em học từ cha đấy, đồ ngu! Và từ mấy ông bạn vui tính của cha”, nàng tiểu thư nói, đập đập cái roi ngựa mà cô luôn cầm trên tay theo thói quen. “Em là người sành thịt ngựa chẳng kém gì người sành nhất trong số họ.”

“Rồi, bây giờ đi chỗ khác đi, đứa con gái gây sốc! Nếu mày cứ tiếp tục lải nhải như thế chị sẽ ngất đây. Cô Grey, hãy nghe em nói đây: Em sẽ kể cho cô nghe về buổi khiêu vũ. Em biết cô mà nghe em kể về nó thì cô chắc chắn sẽ chết lịm. Ôi, một buổi khiêu vũ thật tuyệt! Trong đời mình cô chưa từng nhìn thấy, nghe thấy hoặc đọc thấy, mơ thấy sự kiện gì tuyệt vời như thế đâu. Cách trang hoàng, các tiết mục giải trí, bữa ăn nhẹ, âm nhạc, tất cả đều tuyệt đến mức không thể tả xiết! Và cả các vị khách nữa! Có hai nhà quý tộc, ba tòng nam tước, năm nữ quý tộc, cùng vô số các tiểu thư, công tử. Tất nhiên các tiểu thư chẳng gây được ấn tượng gì với em, chỉ làm em buồn cười bằng việc phô ra sự xấu xí và vụng về của mình, và mẹ nói rằng người đẹp nhất trong số họ, so với em cũng chẳng là gì. Bởi vì, cô Grey ạ − em rất tiếc cô đã không nhìn thấy em tại buổi khiêu vũ đó − Em rất quyến rũ − phải không nhỉ, Matilda?”

“Cũng thường thường thôi.”

“Không, nhưng chị thực sự − ít nhất mẹ đã nói như vậy – cả Brown và Williamson nữa. Brown nói chị ta chắc chắn rằng không vị công tử nào nhìn thấy em mà không phải lòng em ngay lập tức và em được phép tự kiêu một chút. Em biết cô nghĩ em là một cô gái phù phiếm, kiêu ngạo, khó ưa, nhưng cô biết đấy, em đâu có cho rằng tất cả sự hấp dẫn đó là do em vốn có: Em khá khen cho người tạo kiểu tóc, và em đẹp như vậy một phần nhờ bộ váy cực kỳ đáng yêu của em − ngày mai cô phải ngắm nó mới được − một bộ váy bằng voan mỏng trắng muốt phủ trên nền vải xa tanh màu hồng − và được may thật đẹp! Và một chiếc vòng cổ, vòng tay bằng hạt trân châu rất to và đẹp!”

“Tôi tin rằng cô trông rất quyến rũ, nhưng điều đó làm cô vui đến thế sao?”

“Ồ, không! − không phải chỉ điều đó làm em vui, nhưng lúc ấy em được ngưỡng mộ lắm lắm và chỉ trong buổi tối hôm đó em đã chinh phục được nhiều trái tim − cô sẽ ngạc nhiên khi biết –”

“Nhưng những cuộc chinh phục đó có ích gì cho cô?”

“Có ích gì á! Cô nghĩ mà xem, người phụ nữ nào mà chẳng muốn như vậy!”

“Ôi, tôi nghĩ chỉ cần một cuộc chinh phục là đủ và cũng là quá nhiều, trừ khi đó là sự chinh phục lẫn nhau.”

“Ôi, em không bao giờ đồng ý với cô ở những điểm đó. Nào, hãy đợi một chút nhé, em sẽ kể cho cô nghe về những người quan trọng ngưỡng mộ em − những người đã có mặt trong buổi tối hôm ấy và sau đó, bởi vì từ hôm ấy em có hai tiệc khiêu vũ nữa. Thật không may, hai quý ông, huân tước G − và huân tước F − đều đã kết hôn, nếu không em sẽ chiếu cố họ, trở nên đặc biệt lịch sự và duyên dáng đối với họ, vì họ kết hôn rồi, nên em không cần làm như vậy, mặc dù huân tước F − đang chê vợ, và rõ ràng chết mê chết mệt em. Ông ấy mời em khiêu vũ hai lần − ông ấy là một bạn nhảy quyến rũ, và em cũng vậy. Cô không thể tưởng tượng được em nhảy đẹp như thế nào đâu − chính bản thân em cũng ngạc nhiên nữa là. Vị huân tước đó cũng khen em lắm − khen nhiều lắm, thật đấy − còn em thì nghĩ mình nên kiêu kỳ và có ý khước từ, nhưng em sẽ rất khoái nếu em được thấy mụ vợ xấu xí và đau khổ của ngài huân tước héo tàn vì ghen tức và khó chịu –”

“Ôi, cô Murray! Không phải cô muốn nói rằng điều đó thực sự có thể khiến cô vui sướng đấy chứ? Tuy nhiên, đau khổ hoặc –”

“Em biết như thế là không phải − nhưng thôi, đừng bận tâm! Đôi lúc em cũng muốn cư xử cho phải lẽ mà − cô đừng thuyết giáo nữa. Ở đó cũng có một người thích hợp đấy. Em mới chỉ kể với cô một nửa chuyện thôi. Để xem nào. Em đã kể cho cô nghe em có bao nhiêu người không thích hợp ngưỡng mộ mình rồi nào: − Ngài Thomas Ashby là một này − ngài Hugh Meltham và ngài Broadley Wilson là những ông già lẩm cẩm, chỉ hợp làm bạn với cha và mẹ thôi. Ngài Thomas trẻ trung, giàu có, và vui tính, nhưng xấu kinh khủng. Tuy nhiên sau vài tháng làm quen, mẹ em bảo em không nên bận tâm về điều đó. Ở đó còn có Harry Meltham, con trai thứ của ngài Hugh, một anh chàng khá điển trai để tán tỉnh, nhưng anh ta chỉ là con trai thứ thôi. Và còn có chàng Green trẻ tuổi, đủ giàu, nhưng không thuộc gia đình dòng dõi, và là một anh chàng ngốc nghếch, một gã khờ khạo quê mùa! À, có cả ông mục sư Hatfield nữa. Ông ta nên tự coi mình là một kẻ ngưỡng mộ khiêm nhường, nhưng em e rằng ông ta đã quên cộng tính khiêm nhường vào cái khối đức hạnh Thiên Chúa giáo của mình.”

“Ông Hatfield đi dự buổi khiêu vũ ư?”

“Đúng vậy. Cô nghĩ ông ta quá tốt nên không thể đến dự một sự kiện như vậy chăng?”

“Tôi nghĩ việc đó được coi là không hợp với giới tăng lữ.”

“Có gì mà không hợp. Ông ta có báng bổ cái áo mục sư của mình bằng việc khiêu vũ đâu. Nhưng ông ta khó mà nhịn được, thật tội nghiệp. Có vẻ như ông ta muốn nắm tay em chết đi được. À! Ông ta có người trợ lý mới đấy. Cái ông Bligh già yếu tiều tụy muốn sống dai ấy, cuối cùng cũng qua đời rồi.”

“Người trợ lý mới của mục sư thế nào?”

“Chao ôi, cái gã đàn ông đáng ghét ấy! Tên ông ta là Weston. Em có thể miêu tả ông ta cho cô nghe bằng ba từ − một gã đần độn, ngớ ngẩn, xấu xí, ngu si. Bốn từ, nhưng không sao − như thế mới đủ với ông ta.”

Sau đó cô quay lại với chủ để về buổi khiêu vũ, kể cho tôi nghe về cách cư xử của cô ở đó, và về một số buổi tiệc mà cô đi dự kể từ hôm đó, thêm vài điều đặc biệt về ngài Thomas Ashby, Meltham, Green, và Hatfield, cũng như những ấn tượng mà cô có về từng người.

“Trong số bốn người đó cô thích ai nhất?” Tôi hỏi, cố nén cái ngáp dài thứ ba hoặc thứ tư của mình.

“Em ghét tất cả bọn họ!” Cô đáp, lắc lắc những lọn tóc quăn màu vàng sáng của mình với vẻ khinh bỉ rõ rệt.

“Tôi cho rằng như thế có nghĩa là “em thích tất cả bọn họ” − nhưng cô thích ai nhất mới được chứ?”

“Không, em thực sự ghét tất cả bọn họ, nhưng Harry Meltham là người đẹp trai nhất và thú vị nhất, còn Hatfield thông minh nhất, ngài Thomas xấu xí nhất, và ông Green ngu đần nhất. Nhưng em nghĩ, nếu em buộc phải lấy ai trong số họ, thì người đó sẽ là ngài Thomas Ashby.”

“Không, nếu ông ta xấu xí như vậy, và cô ghét ông ta đến mức ấy, thì tại sao cô lại chọn?”

“Ồ, em không quan tâm ông ta xấu xí đến mức nào. Ông ta xấu thì xấu và việc em ghét ông ta cũng chẳng quan trọng − nếu em buộc phải lấy chồng, em sẽ không phản đối việc mình trở thành bà Ashby của Ashby Park. Nhưng nếu em có thể mãi trẻ, thì em sẽ không lấy chồng đâu. Em muốn lúc nào mình cũng vui tươi và làm duyên với cả thế giới, cho đến khi em sắp được gọi là gái già, và khi đó, sau khi đã thực hiện mười nghìn cuộc chinh phục, làm tan vỡ mọi trái tim, để thoát khỏi sự nhục nhã đó bằng cách cưới một người chồng giàu có, thuộc tầng lớp cao sang, biết chiều chuộng mình, người có đến năm mươi tiểu thư vô cùng muốn lấy làm chồng.”

“Chừng nào cô còn thích thú với những viễn cảnh đó, thì hãy cố giữ tình trạng độc thân bằng mọi cách, và đừng bao giờ kết hôn, thậm chí kết hôn để trốn khỏi mối nhục phải làm gái già.”

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm Người Gia Sư - Agnes Grey Tác giả Anne Brontë Người dịch Nguyễn Bích Lan Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Kinh điển phương Tây Phát hành LimBooks NXB NXB Hà Nội 08/2017 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 20-05-2019
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.