Người Xô Viết Đã Chiến Đấu Vì Điều Gì

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dẫn nhập

❊ ❊ ❊

… Chúng ta đã quên điều gì đó rất quan trọng.

Khi tìm hiểu sự đúng đắn của các quyết định tác chiến và chiến thuật của bộ chỉ huy Wehrmacht[1] và Hồng quân, so sánh tương quan lực lượng, vạch ra các sơ đồ cơ cấu điều hành, khâm phục sự tinh vi của các tổ hợp trinh sát đa chiều – bị cuốn theo tất cả những điều này, chúng ta quên mất đó là cuộc chiến tranh nào, bắt đầu hành xử với nó như với một trong nhiều cuộc chiến bình thường trong lịch sử nước Nga.

Mà tổn thất này là quan trọng nhất, bi kịch nhất, có thể sánh với sự kinh hoàng của những thất bại mùa hè và mùa thu năm 1941.

Nguy hiểm nhất đối với chúng ta.

Bởi lẽ cuộc Đại chiến, đã kết thúc 74 năm về trước, không phải là cuộc chiến tranh thông thường.

Đó là cuộc chiến hủy diệt và nô dịch nhân dân Nga.

Giới lãnh đạo Đức đã dự trù đến mùa thu năm 1941 sẽ chiếm đóng phần châu Âu của Liên Xô và bắt tay vào việc cai trị nó; các phương pháp cai trị này với sự chính xác tỉ mỉ đúng kiểu Đức đã được lên kế hoạch rất chi tiết, cũng như những chiến dịch quân sự.

Và mặc dù Đức Quốc xã không thực hiện thành công kế hoạch “blitzkrieg”[2], nhưng chúng đã có thể, dù chỉ một phần, đưa vào đời sống các biện pháp đã được lên kế hoạch từ trước để thanh lọc những vùng lãnh thổ chiếm đóng. Sự tàn bạo của chế độ chiếm đóng chính là theo những thống kê khiêm tốn nhất, 1/5 trong số 70 triệu công dân Liên Xô sống trong vùng chiếm đóng đã không sống sót được tới ngày Chiến thắng[3].

Những điều khủng khiếp đã xảy ra trên lãnh thổ bị chiếm đóng.

Cái chết cho những người cộng sản, người Do Thái và du kích quân; bạo lực có hệ thống, lao động khổ sai, đói kinh niên và thiếu chăm sóc y tế cơ bản cho các “thần dân”, hàng trăm ngàn người chết trong những trại tù binh, hàng ngàn ngôi làng bị đốt cùng cư dân. Hầu như toàn bộ lãnh thổ chiếm đóng đã bị biến thành một trại tử thần khổng lồ; khi Hồng quân giải phóng những vùng bị chiếm đóng, chúng hầu như không còn một bóng người theo đúng nghĩa đen.

Thật khó nói về điều đó; khó tìm được ngôn tù thích hợp đề nói về cái ác hiện thân trên miền đất của chúng ta. Lời của trợ lý công tố viên trưởng Liên Xô tại phiên tòa Nürnberg, Lev Nikolayevich Smirnov.

Trên khắp mặt trận rộng lớn, từ biển Barents đến biển Đen, trong toàn bộ chiều sâu thâm nhập của những bầy diều hâu phát xít Đức vào đất đai của Tổ quốc chúng tôi, bất cứ nơi đâu mà gót chân binh lính Đức đặt tới hoặc quân SS[4] xuất hiện đều diễn ra những tội ác dã man chưa từng thấy, nạn nhân của chúng là những thường dân: đàn bà, trẻ em, người già…

Trở về chốn thân thương, những người lính của đội quân giải phóng đã thấy nhiều làng mạc, thành phố đã bị bầy diều hâu phát xít biến thành “vùng hoang mạc”.

Tại những nấm mồ tập thề, nơi chôn thi hài những người Soviet bị chết dưới những “cách thức điển hình của quân Đức” [tôi sẽ trình bày sau với quý Tòa các bằng chứng của những cách thức này cũng như tần suất xác định của chúng), tại các giá treo cổ, nơi thi thể của những thiếu niên còn đong đưa, tại các lò thiêu xác khổng lồ, nơi đốt xác những người chết do bị thủ tiêu trong các trại tập trung, bên những thi thể đàn bà và con gái, nạn nhân những khuynh hướng bạo dâm của bọn cướp phát xít, bên thi hài của những đứa trẻ đã chết, thây bị phanh làm đôi, người Soviet mới hiểu thấu được một chuỗi hành vi tội ác…2

Nhưng có lẽ, phải chăng công tố viên Soviet đã phóng đại quy mô thảm kịch xảy ra với dân mình? Hãy lắng nghe đại diện công tố Mỹ Taylor:

Sự tàn bạo của các lực lượng vũ trang và những tổ chức khác của “Đệ tam Đế chế” ở Mặt trận phía Đông quái đản đến nỗi trí não con người khó mà hiểu được. Tại sao tất cả những điều này lại xảy ra? Tôi cho rằng phân tích sẽ chỉ ra, đơn giản đó không phải là sự điên cuồng và khát máu. Ngược lại, có hẳn phương pháp và mục tiêu. Những hành động tàn bạo diễn ra là kết quả của các chỉ thị và mệnh lệnh được tính toán kỹ lưỡng, được ban hành trước và trong thời gian cuộc tấn công vào Liên Xô và tạo thành một hệ thống logic nhất quán.3

Có những thứ không được phép lãng quên; thật đáng tiếc, ngày nay rất thường thấy những người im lặng về tội ác của phát xít, nếu như kẻ thù đã chiến thắng, điều gì sẽ chờ đợi đất nước ta cùng tất cả chúng ta.

Những cuốn sách và những bài báo, biện minh cho những kẻ chiếm đóng, bôi nhọ những người phản bác chúng ngày càng xuất hiện thường xuyên hơn; ngày càng phổ biến những câu chuyện nói rằng chế độ phát xít chiếm đóng được người dân vui mừng chào đón, sống dưới thời chiếm đóng còn tốt hơn thời chính quyền Soviet, việc hợp tác với phát xít còn được ưa chuộng hơn việc ủng hộ Stalin.

Không những thế, ngay chính sự kiện Đức Quốc xã đã tiến hành chính sách hủy diệt nhân dân Liên Xô còn bị nghi ngờ!4

Như một thứ thuốc đắng dã tật cho chúng ta hiện nay, rất cần biết sự thật về nạn diệt chủng do Đức Quốc xã thực hiện trên lãnh thổ bị chiếm đóng của Liên Xô.

Cho chúng ta – những ai chưa từng thấy cuộc chiến tranh này, không còn nhớ về nó, nhưng mong muốn và sẽ sống trên quê hương, như vô số thế hệ tổ tiên chúng ta, đã từng sống, làm việc và chết trên mảnh đất này.

[1] Nga và Liên Xô trong các cuộc chiến tranh thế kỷ XX: Tổn thất của các lực lượng vũ trang: Nghiên cứu thống kê / Chủ biên G. F. Krivosheyev. M. Olma-press, 2001. Trang 230-235. Xem thêm: Cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, 1941-1945. M.: Khoa học, 1999. Tập 4. Trang 268.

[2] Phiên tòa Nürnberg: Tuyển tập tư liệu (gọi tắt là MNP. Var. 1) M.: Văn bản pháp lý, 1991, Tập 5. Trang: 80-81; Phiên tòa Nürnberg xét xử các tội phạm chiến tranh Đức: Tuyển tập tư liệu (gọi tắt là MNP. Var. 2), M.: Nxb Pháp luật quốc gia, 1958. Tập 3. Trang: 200-201; Không dễ qua mau, không dễ lãng quên…: Theo tư liệu của phiên tòa Nürnberg / Lời tựa L. N. Smirnov; Lời bạt. M. Yu. Raginsky. M.: Văn bản pháp lý, 1983. Trang 8, 333.

[3] MNP. Var. 1. Tập 7. Trang 662.

[4] Chẳng hạn, nhà xã hội học người Nga nổi tiếng Lev Gudkov đã viết, Đế chế thứ ba “như được cho rằng và chính thức được khẳng định, đã tiến hành cuộc chiến tranh hủy diệt chủng tộc và sắc tộc các dân tộc Liên Xô (Gudkov L. ”Ký ức” về chiến tranh và bản sắc đại chúng của người Nga / Tài nguyên bất khả xâm phạm. 2005, Số 2-3. Trang 54).

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận (1)

saomai1268
saomai1268 23.08.2026 05:41
🔗 Xem tác phẩm: Người Xô Viết Đã Chiến Đấu Vì Điều Gì

Một dân tộc đã trải qua tất cả những điều này đang làm một hành động tàn ác tương tự với chính anh em mình, trên mảnh đất cũng từng bị đức quốc xã giày xéo. Thật không hiểu tại sao họ lại hành xử như vậy? những cái chết trên đất ukraina và đất Nga trong thế kỉ 21 này thật vô nghĩa, chẳng biết họ nhân danh cái gì để hàng ngày, hàng đêm dội tên lửa vào đầu nhau và ngồi đếm chiến tích là sự tàn phá, chết chóc. Họ đang làm kiệt quệ chính mình, vả những cái tát vào chính những gì mà họ từng tự hào, gìn giữ... Đáng thương thay cho dân tộc Nga và Ukraina. Năm phút mặc niệm cho những người đã nằm xuống và sẽ nằm xuống vì cuộc chiến ngu xuẩn này.
Xem trên diễn đàn »
Đăng nhập để tham gia bình luận.