Chỉ cần không có giáo sư ở đó, trong phòng học chưa bao giờ yên tĩnh, bên ngoài cửa sổ trồng một hàng cây long não bốn mùa xanh tốt, cho dù là mùa đông giá rét cũng xanh mướt đầy sức sống, hít sâu một hơi còn có thể ngửi thấy một mùi hương thanh mát thoang thoảng.
Mấy nữ sinh vây quanh không xa chỗ Lý Nghị, đang kịch liệt tranh luận gì đó, thoảng nghe thấy những từ như "Từ Chí Ma" và "tai nạn máy bay".
Lý Nghị chợt nghĩ đến điều gì, nhưng lại bị tiếng chuông vào học "đinh linh linh" cắt ngang.
Một vị giáo sư già bưng ly nước, chậm rãi bước vào.
Đây là giảng viên môn Văn học nổi tiếng nhất Đại học Nam Đại Sa Hoài Lâm, chuyên giảng dạy văn học cổ đại, từng xuất bản rất nhiều tác phẩm lý luận văn học. Khi lên lớp ông yêu cầu rất nghiêm ngặt, sinh viên học lớp ông rất ít khi vắng hay trốn tiết.
Chưa đầy một phút, phòng học đã yên tĩnh lại.
Lý Nghị lại chìm vào trầm tư, một ký ức xa xôi ẩn hiện trong đầu anh. Đây là ký ức của kiếp trước, cho dù ở kiếp trước cũng là một ký ức bị phong ấn từ lâu!
Lý Nghị càng muốn bắt lấy nó, thì lại càng không tìm ra đầu mối.
Dường như, là lúc nữ sinh kia nhắc đến hai chữ "tai nạn máy bay", mới khơi nguồn lại đoạn ký ức bị lãng quên từ lâu này!
Tai nạn máy bay!
Có cái gì liên quan đến tai nạn máy bay chứ!
Lúc này, giáo sư Sa Hoài Lâm ở phía trên đang giảng: "Sở Từ, các em sinh viên đều quen thuộc..."
"Sở!" Ký tức Lý Nghị bật ra chữ này.
Sở, tai nạn máy bay!
Những chuyện cũ không muốn nhắc đến, cố tình quên đi, tựa như tằm ăn lá dâu, gặm nhấm tế bào não của Lý Nghị, dần dần, cả đại não, toàn là hồi ức liên quan đến chuyện đó!
Lý Nghị nhanh chóng nhớ ra, hôm nay chính là ngày đó của năm ấy!
Hôm nay của kiếp trước! Tai nạn máy bay, Sở Lân Tâm! Cô gái mà kiếp trước anh vương vấn nhất, vào ngày này, đã vĩnh viễn mất đi!
Bây giờ là mười giờ linh tám phút sáng, nói cách khác, còn hai tiếng nữa, tai nạn máy bay sẽ lại xảy ra một lần nữa!
Sở Lân Tâm có còn ở trên chuyến bay đó không? Chuyến bay đó có còn cất cánh đúng giờ không? Có còn rơi sau khi cất cánh năm phút không?
Nếu mọi thứ vẫn chưa thay đổi, giờ phút này, Sở Lân Tâm hẳn là đang cùng cha mẹ cô ở phòng chờ sân bay Hải Đô, chờ lên máy bay! Cả nhà bọn họ vốn dĩ định đi Mỹ, nào ngờ chuyến đi này, mãi mãi không trở về.
Phải ngăn cản! Lý Nghị bỗng đứng phắt dậy, bước ra ngoài phòng học.
Cả lớp xôn xao, không ngờ Lý Nghị lại gan lờ đến thế, vậy mà dám công khai trốn tiết của Sa Hoài Lâm!
Sa Hoài Lâm nghiêm giọng quát: "Lý Nghị! Em đi đâu đấy?"
Lý Nghị vội vã đáp: "Giáo sư Sa, em thực sự có việc gấp, xin phép giải thích sau! Xin hỏi, điện thoại gần nhất ở đâu, phải gọi được đường dài cơ ạ?"
Sa Hoài Lâm ngẩn ra một lúc, thấy vẻ số ruột của Lý Nghị không giống giả vờ, bèn đáp: "Phòng làm việc của hiệu trưởng, có thể gọi điện thoại quốc tế!"
Vừa nghe đến mấy chữ phòng làm việc hiệu trưởng, Lý Nghị liền tung cước chạy thẳng đến phòng hiệu trưởng.
Cửa phòng hiệu trưởng đóng chặt, Lý Nghị nén lại tâm trạng kích động, lịch sự gõ cửa, nhưng không có tiếng đáp lại. Chẳng lẽ hiệu trưởng không có nhà? Lý Nghị tình thế cấp bách đành hành động theo quyền biến, đẩy cửa nhưng cửa đã chốt ở bên trong, không đẩy ra được.
Lý Nghị trong lúc nóng lòng, không kịp nghĩ ngợi nhiều, lùi lại mấy bước, dồn hết sức tung một cước đá mạnh vào. Tấm cửa rất chắc chắn, lắc lư hai cái rồi không mảy may suy chuyển.
Lý Nghị đã đâm lao thì phải theo lao, vận nội kình, dùng bả vai húc vào. Chỉ thấy một luồng khí nóng ở hạ phúc dâng lên, rắc một tiếng, then cửa đã gãy đôi!
Bên trong có một nam một nữ đang hoảng hốt mặc quần áo. Hai người này Lý Nghị quen biết, nam là thư ký hiệu trưởng Phó Cường, nữ là một giáo viên mới vào trường. Lý Nghị cũng chẳng buồn quan tâm trước đó bọn họ đang làm chuyện cẩu thả gì, lao thẳng đến bàn làm việc, vồ lấy ống nghe điện thoại.
Thư ký vốn tưởng hiệu trưởng đã quay về nên mới hoảng hốt, giờ thấy là một tên vắt mũi chưa sạch, lửa giận bừng bừng trồi lên: "Mày là ai? Lớp nào đấy? Đây là phòng làm việc của hiệu trưởng, mày cũng dám xông vào à! Này! Mày làm gì thế, điện thoại này mày không được động vào!"
Thời đại này, có được một chiếc điện thoại là thứ vô cùng trân quý, các gia đình bình thường đều dùng hộp gỗ bọc lại có khóa cẩn thận. Phòng hiệu trưởng dẫu sao cũng khác biệt, người bình thường không vào được nên mới không khóa.
Lúc này, các lãnh đạo nhà trường và giáo viên ở các phòng xung quanh đều bị tiếng đạp cửa của Lý Nghị làm kinh động, lần lượt chạy ra xem tình hình, vừa nhìn thấy thì ngẩn ngơ! Phòng hiệu trưởng bị người ta đá vung cửa rồi! Phản ứng đầu tiên chính là trộm ghé thăm! Thế là tất cả đều chạy về phía phòng hiệu trưởng.
Lý Nghị chộp lấy điện thoại, nhưng lại khựng lại, gọi đi đâu đây?
Người nào có thể ngăn cản một chiếc máy bay cất cánh chứ?
Tính những người anh quen biết, hình như chẳng có ai có bản lĩnh này cả!
Ôn Ngọc Khê? Không biết chú ấy có làm được không, cho dù có thể làm được, đường đường là bí thư tỉnh ủy, đại thần biên cương, lại dựa vào đâu mà tin tưởng một sinh viên trẻ tuổi mới gặp hai lần như Lý Nghị chứ? Hơn nữa lại là chuyện hoang đường nhảm nhí thế này! Cậu Lý Nghị dựa vào cái gì mà nói chiếc máy bay đó sẽ gặp nạn? Ồ, cậu là người trọng sinh à? Người xuyên không à? Thế nên cậu biết trước? Thần kinh cậu không bình thường chứ? Quỷ mới tin cậu ấy!
Lý Nghị dâng lên một nỗi bi thương từ tận đáy lòng!
Trọng sinh thì sao chứ? Kiếm được tám mươi triệu thì sao chứ? Vẫn không thể ngăn cản bi kịch xảy ra!
Nước mắt làm mờ đi đôi mắt anh! Anh hoàn toàn không nghe thấy tiếng mắng chửi của tên thư ký.
Trong đầu Lý Nghị chợt lóe lên một tia sáng, hiện vọt ra một dãy số điện thoại!
Đây là số liên lạc trên tấm danh thiếp mà bác cả đưa cho anh trước khi đi.
Danh thiếp của bác cả tuy không ghi chức vụ, anh cũng không biết nhà họ Lý rốt cuộc có thế lực lớn đến nhường nào, nhưng đây là chiếc phao cứu sinh duy nhất của anh!
Còn nước còn tát!
Lý Nghị chỉ đắn đo ba giây, liền không do dự bấm dãy số đó.
Điện thoại tút tút vang lên, mỗi tiếng vang lên lại cứa một dao vào tim Lý Nghị.
Lúc này, các lãnh đạo nhà trường và giáo viên đều đã đến phòng hiệu trưởng, nhìn thấy cảnh tượng này, đều có chút không hiểu tình hình ra sao.
Phó hiệu trưởng Hứa Thiếu Nông giận dữ nói: "Rốt cuộc là thế nào đây! Phó Cường, cậu đang làm trò gì vậy? Còn vị này là ai? Điện thoại phòng hiệu trưởng mà muốn gọi là gọi sao? Còn không mau cúp máy xuống!"
Lý Nghị siết chặt ống nghe, đáp: "Cháu tên là Lý Nghị, là sinh viên năm tư khoa Trung văn, cháu có chuyện gấp như lửa đốt, buộc phải gọi một cuộc điện thoại ngay lập tức! Mọi trách nhiệm và tổn thất sau sự việc, cháu xin gánh vác! Nhưng xin các chú, hãy để cháu gọi xong cuộc điện thoại này!"
Mọi người có người thì bị vẻ bi thương trong mắt Lý Nghị làm cảm động, có người lại cảm thấy vô cùng kỳ lạ khó hiểu, nhất thời đều không lên tiếng.
Điện thoại reo thêm mấy tiếng nữa, cuối cùng cũng được nhấc máy, từ bên trong truyền đến một giọng nam uy nghiêm: "Tôi là Lý Chính Vũ, ai đấy?"
Lý Nghị cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh lại, cất tiếng gọi: "Bác cả! Cháu chào bác, là cháu, Lý Nghị đây."
"He he, Nghị nhi, chà, cuối cùng cháu cũng chịu gọi điện cho bác rồi!" Lý Chính Vũ vô cùng vui mừng nói, đồng thời xua tay ra hiệu cho mấy cấp dưới đang báo cáo công việc lui ra ngoài trước.
"Bác cả, hôm nay cháu có việc gấp như lửa đốt, muốn cầu xin bác giúp đỡ. Dù bác có giúp được việc này hay không, cháu cũng chỉ có thể tìm đến bác thôi. Bởi vì trên thế giới này, ngoài bác ra, cháu không thể nghĩ ra còn ai sẽ tin tưởng cháu, sẽ dốc toàn lực giúp đỡ cháu nữa!"
Truyện mới đăng mười ngày rồi, gần tám vạn chữ, trung bình mỗi ngày cập nhật tám ngàn chữ.
Một tiểu cao trào sắp được mở ra,
,
thứ gì cũng không thể thiếu đâu nhé!!!
Phím tắt: Chương trước ("←" hoặc "P") Chương sau ("→" hoặc "N") Phím Enter: Trở về trang sách
Quan lộ cong cong Phiên bản web di động
Lịch sử duyệt web
Chỉ mục chữ cái: A | B |
Liên hệ với chúng tôi: hjwzw@live.com
Thời gian thực thi trang: 0.084944