“Cốc cốc cốc!” Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Một bạn học kêu lên: “Lại tới nữa rồi!”
“Xin hỏi, vị nào là bạn Lý Nghị?” Một nữ sinh tóc dài ăn mặc sành điệu đứng ở cửa, trên mặt mang theo nụ cười: “Tôi là Phó chủ tịch Hội học sinh trường Tả Hiểu Hà, có chút việc tìm cậu ấy.”
Ánh mắt của tất cả các bạn học đều tăm tắp dừng lại trên người Lý Nghị.
Tả Hiểu Hà mỉm cười bước tới, đưa tay về phía Lý Nghị: “Chào cậu, tôi là Tả Hiểu Hà, có thể nói chuyện một chút không?”
Lý Nghị bắt tay với cô ta một cái: “Có chuyện gì thì cứ nói ở đây đi.”
“Lý Nghị, Lục Tuấn gọi cậu qua, là muốn hỏi xem cậu có muốn gia nhập Hội học sinh trường chúng ta không?” Tả Hiểu Hà chớp chớp đôi mắt to, đánh giá nam sinh này, một nam sinh vô danh tiểu tốt nhưng lại thi đỗ điểm tuyệt đối trong kỳ thi đảng viên.
“Xin lỗi, không có hứng thú.” Ý nghĩ của Lý Nghị rất đơn giản, Hiệu trưởng Vương đã đồng ý với cậu, sẽ sắp xếp cho cậu một công việc đi thực tập, lời hứa này chắc là không còn xa nữa, không cần thiết phải đến Hội học sinh chen chân làm gì.
Tả Hiểu Hà có chút ngoài ý muốn, đây là chiếc “ghế quan lớn” mà bao nhiêu học sinh mơ ước ngày đêm đấy, vậy mà lại bị cậu từ chối!
“Lý Nghị, sau này cậu còn phải đi làm, mà kinh nghiệm trong Hội học sinh sẽ mang lại cho cậu những thu hoạch bất ngờ đấy.” Tả Hiểu Hà kiên nhẫn khuyên nhủ: “Xét thấy biểu hiện xuất sắc của cậu, chúng tôi đã bàn bạc, quyết định cho cậu làm một chân Phó bộ trưởng.”
“Phó bộ trưởng? Phó bộ trưởng quản cái gì?”
“Phó bộ trưởng bộ đời sống.”
“Nói vậy là, chuyện ăn uống ngủ nghỉ của mấy vạn học sinh toàn trường, tôi phải quản một nửa sao?” Lý Nghị lật lật mí mắt, nụ cười trên mặt càng đậm hơn: “Xin lỗi, thực sự không có hứng thú, mời cô quay về cho.”
Tả Hiểu Hà liên tiếp vấp phải trắc trở nhưng cũng không giận: “Được rồi, tôi tôn trọng quyết định của cậu. Tuy nhiên, tôi vẫn hy vọng cậu có thể suy nghĩ thật kỹ.” Thấy Lý Nghị không trả lời, cô ta mỉm cười rồi rời đi.
Tối hôm đó, Lý Nghị tìm đến nhà Vương Hải Ba, giơ tay gõ cửa.
Người ra mở cửa là vợ của Vương Hải Ba, Hà Nam. Nhìn thấy Lý Nghị, khuôn mặt cô đầy vẻ nghi vấn, lại mang theo mấy phần cảnh giác: “Cậu là?”
“Dì chào dì, cháu là học sinh của thầy Vương, cháu tên là Lý Nghị.” Đối với thầy cô trưởng bối, Lý Nghị từ trước đến nay vẫn luôn vô cùng lễ phép.
Vừa nghe là Lý Nghị, sắc mặt Hà Nam liền trầm xuống: “Thầy Vương đang tắm.” Cô ta quát lớn vào bên trong: “Hải Ba, Lý Nghị đến kìa.” Nói xong mặc kệ Lý Nghị, quay người đi thẳng vào trong.
“À, Lý Nghị đấy à, ngồi chơi một lát nhé, thầy xong ngay đây.” Từ bên trong truyền ra giọng nói của Vương Hải Ba, có thể nghe ra, ông rất vui mừng.
Căn nhà được phân của Vương Hải Ba là loại một phòng ngủ một phòng khách, hai vợ chồng kèm theo một cô con gái, ở vô cùng chật chội. Phòng khách kiêm luôn phòng ngủ của con gái, trong góc đặt một chiếc giường đơn, bên cạnh giường là một chiếc bàn học và một cây đàn organ đơn giản.
Một cô bé tết hai bím tóc nhỏ, mặc váy liền hoa nhí đang ngồi bên cây đàn organ, tò mò đánh giá Lý Nghị.
Hà Nam trừng mắt lườm con bé một cái: “Hiểu Nguyệt, con nhìn cái gì đấy? Còn không mau luyện đàn đi!”
“Mẹ, cây đàn này kém quá, hoàn toàn không thể so sánh với piano được. Cứ đàn thế này, trình độ của con chỉ có thụt lùi thôi. Con không luyện nữa.” Vương Hiểu Nguyệt bĩu môi nói.
“Cái con ranh chết tiệt này, có đàn organ cho con luyện là tốt lắm rồi đấy, piano á? Piano không cần tiền mua chắc? Mẹ đi cướp ở đâu ra được một chiếc đây hả?” Hà Nam nói với giọng điệu cay nghiệt, liếc xéo Lý Nghị một cái.
Lý Nghị cười có chút áy náy.
Phòng khách vốn dĩ không lớn, sau khi bày ba món đồ của Vương Hiểu Nguyệt vào thì chỉ còn kê được mấy cái ghế, một chiếc bàn ăn và một chiếc TV mười bốn inch. Có thể thấy được, cuộc sống nhà thầy Vương không hề dư dả. Càng như vậy, Lý Nghị lại càng cảm thấy Vương Hải Ba vô cùng đáng quý. Vì một học sinh mà ngay cả vốn liếng trong nhà cũng có thể lấy ra hết, một người thầy như vậy, quá mức đáng để tôn trọng!
“Dì ơi, đều tại cháu không tốt, lần trước nằm viện đã làm phiền gia đình mình rồi. Hôm nay cháu đến đây là đặc biệt đến để trả tiền. Cảm ơn hai cô chú, vào lúc cháu cần nhất đã rộng lượng ra tay giúp đỡ, giúp cháu vượt qua nghịch cảnh.” Lý Nghị nói xong, cúi người thật sâu chào cô một cái.
Hà Nam nghe thấy cậu đến để trả tiền thì ngược lại có chút ngại ngùng, cười gượng nói: “Không có gì đâu. Cháu đừng khách sáo thế.”
Lý Nghị đặt những thứ vừa mua xuống, từ trong túi lấy ra một phong bì đưa cho Hà Nam: “Bên trong này là tiền cháu mượn cô, cô đếm lại xem có đủ không lại nhé.” Cậu lại cầm lấy một tờ hóa đơn mua hàng nhét vào tay Vương Hiểu Nguyệt: “Đây là món quà nhỏ cháu mua tặng em Hiểu Nguyệt, em Hiểu Nguyệt nhất định phải nhận đấy nhé.”
“Thôi nhé, cháu còn có việc, không quầy rầy nữa ạ.” Lý Nghị nói xong, không đợi Hà Nam có biểu hiện gì, đã kéo cửa bước đi.
Lúc Hà Nam phản ứng lại thì Lý Nghị đã đi xa rồi.
Lúc này, Vương Hải Ba dùng khăn mặt lau tóc bước ra: “Lý Nghị đâu rồi?”
“Đi rồi.” Hà Nam nói.
“Đi rồi á? Có nói gì không? Sao em không giữ người ta lại uống chén nước? Nhà mình vẫn còn ít hoa quả, sao em không biết mang ra cho cháu ăn. Thằng bé Lý Nghị này nhà nghèo, lại vừa mới xuất viện, dinh dưỡng không theo kịp…” Vương Hải Ba vừa oán trách vợ vừa mở cửa ra xem Lý Nghị còn ở đó không.
“Thì bảo là đến trả tiền thôi.” Hà Nam mở phong bì ra, rút tiền bên trong ra, đếm từng tờ một, soi dưới ánh đèn: “Tiền không sai chút nào.”
“Ấy dà, anh phải nói với em thế nào đây hả! Hoàn cảnh nhà Lý Nghị không dư dả gì, nó mất bố từ nhỏ, do một tay mẹ nó nuôi lớn, mẹ nó cũng chẳng có kỹ thuật gì, chỉ là đi giặt quần áo thuê, làm việc vặt kiếm sống thôi, có thể nuôi Lý Nghị học đại học đã là kỳ tích rồi, ba nghìn tệ này, sao em có thể nhận của nó cơ chứ?”
“Tôi dựa vào cái gì mà không thể nhận? Đây vốn dĩ là tiền của tôi cơ mà!” Hà Nam nổi giận.
“Em đấy chứ!”
“Bố!” Vương Hiểu Nguyệt lớn tiếng gọi đầy vui sướng: “Bố mau tới xem đi.”
Vương Hải Ba hỏi: “Chuyện gì thế?”
“Vừa rồi anh Lý Nghị tặng con một món quà đấy, hai người đoán xem là cái gì?”
“Cái gì? Một cuốn sách? Không đúng, hình như là một tờ giấy thì phải? Không lẽ là thư tình đấy chứ! Đưa đây mau!” Hà Nam căng thẳng, giật phắt tờ giấy từ trong tay Vương Hiểu Nguyệt ra.
Đây là một tờ hóa đơn mua hàng, mặt hàng là: YAMAHA U1M.
“Cái này là cái gì thế?” Hà Nam vừa xem vừa lầm bầm, bỗng nhiên ngẩn người, trợn tròn hai mắt chằm chằm nhìn vào con số ở bên trên: “Sáu vạn tám cơ á? Cái quái gì mà đắt thế này?”
Vương Hải Ba giật lấy xem thử, chấn động đến mức không gì có thể so sánh nổi: “Đây là đàn piano Yamaha.” Ông lại bổ sung thêm một câu: “Dòng cao cấp đấy. Đợt trước chẳng phải bàn chuyện mua đàn piano cho Hiểu Nguyệt sao? Anh đã tìm hiểu qua rồi.”
Vương Hiểu Nguyệt đã sớm vui mừng nhảy cẫng lên: “Ôi ôi ôi! Con có đàn piano rồi!”
Trong mắt Hà Nam xẹt qua một tia kinh ngạc mừng rỡ.
“Không được, cây đàn piano này chúng ta không thể nhận, nhất định phải trả lại cho Lý Nghị — cái này quá đắt giá rồi.” Một gáo nước lạnh từ Vương Hải Ba hắt thẳng xuống.
Vương Hiểu Nguyệt kéo tay mẹ, làm nũng lắc lư.
Hà Nam đành bất lực cười khổ: “Hải Ba, đây là quà Lý Nghị tặng cho Hiểu Nguyệt, việc này chúng ta không làm chủ được đâu. Chuyện này, để Hiểu Nguyệt tự quyết định đi.”
Vương Hiểu Nguyệt vỗ tay nói: “Đúng vậy đấy, đây là đồ của con, bố dựa vào cái gì mà làm chủ thay con? Cùng lắm thì con coi như mượn anh ấy, lớn lên sẽ trả lại cho anh ấy là được, cùng lắm thì trả nhiều hơn một chút, coi như là ơn nghĩa dạt dào.”
“Con bé này! Gần bảy vạn tệ đấy, con lấy gì mà trả?”
“Lớn lên con chẳng lẽ không kiếm được tiền chắc? Hơn nữa, sau này con đi lấy chồng còn có một khoản hồi môn nữa chứ, đủ để trả anh ấy rồi.”
“Con tưởng mình là cành vàng lá ngọc chắc mà đòi được khoản hồi môn lớn thế… Không phải, cái đầu nhỏ của con đang nghĩ cái gì thế hả!”
“Dù sao đây cũng là quà anh Lý Nghị tặng con, hai người không quản được đâu. Hừ!” Vương Hiểu Nguyệt giật lại tờ hóa đơn từ tay bố, bĩu môi hôn lên đó một cái.
Cuốn sách này đã ký hợp đồng chữ A rồi, mọi người cứ yên tâm nhé, đề cử đi thôi!