Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1871 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1350
Âu Dương Minh Hiên Đến Thăm

❊ ❊ ❊

Đương nhiên cũng không thể nói cách nói của Đường Tĩnh Nam là sai, dù sao thì thế giới này vẫn cần một chút đạo đức. Chỉ là, đi giảng đạo đức với kẻ địch thì rõ ràng là không có trách nhiệm với bản thân. Diệp Khiêm không hề có những nỗi bận tâm đó, đối với kẻ địch, phải là mỗi người một thủ đoạn, ai cao tay hơn thì thắng.

Nghe lời Diệp Khiêm, Đường Tĩnh Nam khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm gì. Dẫu sao ông cũng không thể nói cách làm của Diệp Khiêm là sai, thế giới này vốn dĩ là như vậy, đầy rẫy sự đấu đá và lừa lọc, nếu chỗ nào cũng giữ quy tắc giang hồ thì người chịu thiệt chắc chắn là bản thân mình.

Dừng một chút, Đường Tĩnh Nam chuyển ánh mắt sang Kim Vĩ Hào, nói sang chuyện khác: "Thế nào? Việc ở Đông Bắc đã xong xuôi chưa?"

Kim Vĩ Hào khẽ gật đầu, nói: "Đã xong xuôi rồi. Tuy kết quả không phải là điều cháu hy vọng nhìn thấy, nhưng cũng coi như là một kết cục không tệ. Đường lão gia tử, lần này cháu tiện đường đến Đường gia, thực ra còn một việc muốn thương lượng với người."

"Có chuyện gì thì cứ nói thẳng, cậu cũng không phải người ngoài." Đường Tĩnh Nam nói.

"Cháu muốn cầu hôn với Đường lão gia tử, hy vọng người có thể đồng ý gả Hinh Nhi cho cháu. Cháu biết mình chẳng có bản lĩnh gì, võ công cũng thấp kém, nhưng cháu thực lòng yêu thương Hinh Nhi, cháu sẽ che chở cho cô ấy cả đời. Hy vọng Đường lão gia tử tác thành." Kim Vĩ Hào nói.

Đường Vũ Hinh hơi sững người, tiếp đó nở một nụ cười hạnh phúc, vừa có chút e thẹn, lại vừa có chút mong chờ. Đường Tĩnh Nam hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn Đường Hoành một cái, nói: "Đường Hoành, con thấy sao?"

"Mọi việc đều nghe theo quyết định của cha." Đường Hoành đáp. Trong lòng hắn hiểu rõ, nếu xét theo điều kiện của hắn, hắn không hề muốn gả Đường Vũ Hinh cho Kim Vĩ Hào. Dù sao xét về điều kiện, Kim Vĩ Hào vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu của hắn ở nhiều phương diện. Chỉ là, Kim Vĩ Hào lại là bạn của Diệp Khiêm, nếu hắn gây khó dễ, chẳng khác nào đắc tội với Diệp Khiêm. Hắn không muốn vậy, chẳng phải tự chuốc lấy phiền phức sao. Vả lại, hiện tại Kim Vĩ Hào dù sao cũng coi như là gia chủ Kim gia, có một người con rể như vậy cũng không mất mặt, tương lai chắc chắn sẽ giúp ích được cho mình.

Dừng lại một chút, Đường Hoành nói tiếp: "Chỉ là, con từng hứa với Âu Dương Minh Hiên sẽ gả Hinh Nhi cho cậu ta, nay lại thế này, có chút khó ăn nói rồi."

Chân mày Đường Tĩnh Nam khẽ nhíu lại, hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Gan của con càng ngày càng lớn rồi nhỉ, học được cách tự ý quyết định rồi. Chuyện lớn thế này mà con dám không thèm nói với ta một tiếng, trong mắt con còn có người cha này không?"

Đường Hoành rùng mình, vội vàng quỳ xuống nói: "Cha, con tuyệt đối không có ý đó. Lúc trước con cũng đâu biết sẽ thành ra thế này, con thấy Âu Dương Minh Hiên điều kiện cũng tốt, nên thấy cậu ta rất xứng với Hinh Nhi. Không hỏi ý kiến cha mà tự ý quyết định là lỗi của con, xin cha trách phạt."

Hừ lạnh một tiếng, Đường Tĩnh Nam nói: "Trong lòng con đang nghĩ gì, ta hiểu rất rõ. Ta cũng chẳng ngại nói thẳng ở đây, hai anh em các con đừng có suốt ngày nghĩ đến những trò bàng môn tà đạo đó. Ta còn chưa chết đâu! Vị trí môn chủ Đường Môn còn chưa tới lượt các con tranh giành. Hừ, sau này nếu để ta biết các con còn lén lút làm mấy chuyện đoạt quyền, đừng trách ta không khách khí."

Lời vừa dứt, khiến Đường Cường cũng hoảng sợ quỳ xuống. "Ông ngoại, con nghĩ nhị cựu cũng không có ý đó đâu. Xét về điều kiện thì Âu Dương Minh Hiên đúng là rất tốt, con nghĩ nhị cựu cũng là vì nghĩ cho tương lai của Đường Môn thôi. Ông ngoại đừng giận nữa, con nghĩ họ cũng biết sai rồi." Diệp Khiêm vội vàng nói đỡ.

Thầm thở dài một tiếng, Đường Tĩnh Nam phất tay nói: "Được rồi, các con đứng lên cả đi." Sau đó lại thở dài: "Chỉ là chuyện này đúng là hơi khó giải quyết, con đã hứa với Âu Dương Minh Hiên rồi, Đường Môn ta sao có thể làm chuyện thất tín bội nghĩa được."

Kim Vĩ Hào chấn động toàn thân, không nhịn được quay đầu nhìn Diệp Khiêm. Đường Vũ Hinh lại kinh ngạc không thôi, vội vàng nói: "Ông ngoại, con không gả cho ai khác đâu, đời này con chỉ gả cho Hào ca thôi."

Diệp Khiêm hiểu ý của Kim Vĩ Hào, khẽ gật đầu, nói tiếp: "Ông ngoại, dù sao con cũng đã chuẩn bị đối phó với Âu Dương gia rồi, đợi sau khi chuyện này qua đi, thì đâu còn chuyện Đường Môn không giữ lời hứa nữa. Người thấy sao ạ, ông ngoại?"

Đường Tĩnh Nam khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa. Nhìn thời gian, ông đứng dậy nói: "Cũng gần đến giờ ăn rồi, đi thôi." Nói đoạn, định đứng dậy đi về phía phòng ăn. Đúng lúc này, một đệ tử Đường Môn đi vào, hành lễ nói: "Khởi bẩm môn chủ, Âu Dương thế gia Âu Dương Minh Hiên đến bái phỏng."

Đường Tĩnh Nam khẽ nhíu mày, sau đó trừng mắt nhìn Đường Hoành một cái, nói: "Cậu ta đang ở đâu?"

"Ngay ngoài cửa ạ!" Đệ tử Đường Môn kia trả lời.

Khẽ gật đầu, Đường Tĩnh Nam quay lại vị trí ngồi xuống, nói: "Để cậu ta vào đi." Đệ tử Đường Môn kia đáp một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài. Diệp Khiêm và Kim Vĩ Hào không nhịn được nhìn nhau. Diệp Khiêm nhận thấy rõ ràng sự phẫn nộ trong lòng Kim Vĩ Hào. Trước kia từng giết bạn gái của cậu ta, giờ lại muốn cướp luôn bạn gái hiện tại, cũng khó trách Kim Vĩ Hào lại có biểu cảm như vậy. Tuy nhiên, Diệp Khiêm vẫn không ngừng nháy mắt ra hiệu với Kim Vĩ Hào. Dù sao đây cũng là Đường gia, mọi chuyện đều phải nghe theo Đường Tĩnh Nam, lúc này Kim Vĩ Hào tuyệt đối không được làm càn, nếu không, với tính cách coi trọng thể diện của Đường Tĩnh Nam, e là sẽ phản tác dụng.

Một lát sau, Âu Dương Minh Hiên từ ngoài cửa đi vào, theo sau là một tên nhóc, tay xách theo vài món quà. Đến phòng khách, Âu Dương Minh Hiên cung kính hành lễ với Đường Tĩnh Nam: "Vãn bối Âu Dương Minh Hiên kính chào Đường Môn môn chủ." Tiếp đó quay sang Đường Cường và Đường Hoành nói: "Vãn bối kính chào hai vị tiền bối." Khi ánh mắt rơi trên người Diệp Khiêm, Âu Dương Minh Hiên hơi sững người, tiếp đó gật đầu xem như chào hỏi. Khi nhìn thấy Kim Vĩ Hào bên cạnh Diệp Khiêm, biểu cảm của hắn khựng lại, trên mặt thoáng hiện vẻ khinh miệt.

"Âu Dương thế tử đột nhiên ghé thăm, không biết có việc gì vậy?" Đường Tĩnh Nam nói.

"Không giấu gì Đường môn chủ, thực ra lần này vãn bối mạo muội đến Đường gia là muốn chính thức cầu hôn với Đường môn chủ. Trước kia Đường Hoành tiền bối từng hứa với vãn bối..." Âu Dương Minh Hiên nói. Nhưng lời còn chưa dứt, Đường Tĩnh Nam đã ngắt lời: "Âu Dương thế tử vất vả đường xa rồi, thời gian cũng không còn sớm, vừa hay chúng ta chuẩn bị ăn cơm, nếu Âu Dương thế tử không chê thì cùng qua dùng bữa cơm đạm bạc."

Âu Dương Minh Hiên hơi ngẩn ra, tiếp đó nói: "Vậy vãn bối mạn phép làm phiền." Đường Tĩnh Nam khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, xoay người đi về phía phòng ăn. Những người còn lại cũng lần lượt đứng dậy đi theo. Diệp Khiêm cố ý đi bên cạnh Kim Vĩ Hào, sợ cậu ta nhất thời xúc động làm ra chuyện gì. Còn Đường Vũ Hinh đang khoác tay Kim Vĩ Hào thì trừng mắt nhìn Âu Dương Minh Hiên một cái đầy căm phẫn, hừ mạnh một tiếng khiến hắn thấy vô cùng khó hiểu.

Hướng về phía Diệp Khiêm cười nhẹ một cái, Âu Dương Minh Hiên nói: "Diệp tiên sinh đến khi nào vậy, sao không báo một tiếng để tôi còn tiếp đón Diệp tiên sinh chứ."

Mỉm cười nhẹ, Diệp Khiêm nói: "Tôi cũng mới đến thôi, vốn định đến Đường Môn gặp ông ngoại trước rồi mới đến Âu Dương gia bái kiến Công tử Âu Dương, không ngờ lại gặp ở đây, xem ra đúng là có duyên thật."

Âu Dương Minh Hiên cười ha hả: "Đúng thế, đúng thế, cái thứ duyên phận này thực sự rất kỳ lạ. Diệp tiên sinh cứ đi trước đi, tôi còn chút việc, lát nữa chúng ta lại thong thả trò chuyện."

Thấy Diệp Khiêm gật đầu, Âu Dương Minh Hiên dừng bước, sau đó đi đến bên cạnh Đường Hoành, nói nhỏ: "Đường tiền bối, dạo này người khỏe không?"

Đường Hoành cười gượng gạo: "Khỏe, khỏe." Sau đó nói: "Sao cậu đột nhiên lại chạy đến cầu hôn vậy, sao không bàn bạc trước với tôi một tiếng."

"Đây cũng là ý của ông nội tôi, người chắc cũng hiểu, người già rồi rất muốn bế chắt, nên cứ giục tôi kết hôn. Tôi nghĩ lại, cũng đến lúc phải lập gia đình rồi, nên hơi vội vàng chạy đến đây, không báo trước với Đường tiền bối, thực sự rất xin lỗi." Âu Dương Minh Hiên nói, "Đường tiền bối, lệnh thiên kim đâu rồi ạ? Cô ấy có ở nhà không?"

Nói thật, Âu Dương Minh Hiên vẫn chưa từng gặp Đường Vũ Hinh. Thực ra đối với hắn, người vợ cưới về trông như thế nào, đẹp hay xấu, không quan trọng, quan trọng là đối phương có thân phận gì, có thể giúp ích gì cho sự nghiệp của mình hay không, đó mới là điều quan trọng nhất.

"Kia chính là con bé." Đường Hoành hơi ngượng ngùng nhìn Đường Vũ Hinh đang đi theo bên cạnh Kim Vĩ Hào phía trước, dáng vẻ trông rất nhỏ nhắn dịu dàng.

Chân mày Âu Dương Minh Hiên khẽ nhíu lại, nghĩ lại biểu hiện của cô gái kia lúc nãy, lập tức hiểu ra. Chỉ là, sao cô ấy lại nắm tay Kim Vĩ Hào? "Đường tiền bối, chuyện này là sao?" Âu Dương Minh Hiên nhíu chặt mày, "Chẳng phải Đường tiền bối đã hứa với tôi rồi sao, sao bây giờ lại thành ra thế này?"

"Cậu nghĩ tôi muốn thấy cảnh này xảy ra à?" Đường Hoành ngượng ngùng nói, "Nhưng con bé là đứa cứng đầu, tôi cũng chẳng biết làm sao. Cậu yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng giúp cậu thuyết phục nó. Chỉ là, tên Kim Vĩ Hào đó cũng không đơn giản đâu, giờ đang là gia chủ Kim gia, chuyện này hơi khó giải quyết."

"Tôi hiểu nỗi khổ tâm của Đường tiền bối." Âu Dương Minh Hiên nói, "Chuyện này cứ giao cho tôi xử lý. Tôi sẽ khiến tên Kim Vĩ Hào đó tự động rút lui. Lần này ông nội tôi thúc giục tôi nhất định phải làm xong việc này, nếu không thì thật sự không biết ăn nói thế nào với ông cụ cả."

Cười gượng gạo, Đường Hoành nói: "Cái này tôi hiểu, tôi hiểu, nhưng cậu đừng làm quá đà đấy. Làm ầm ĩ chuyện lớn lên, lão gia tử mà nổi giận thì tôi là người xui xẻo đầu tiên đấy."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.