Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1382
Hổ Phụ Rồng Con

❊ ❊ ❊

Lên xe, Tần Nguyệt ngồi ở ghế phụ lái, quay đầu nhìn Diệp Khiêm, áy náy nói: "Xin lỗi anh, em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này."

"Mẹ, mẹ không cần áy náy đâu, đôi khi nên cho đàn ông cơ hội như vậy, bố cũng sẽ thấy làm chuyện này rất thoải mái, giúp bố có cảm giác thành tựu." Diệp Hạo Nhiên nói: "Nếu không, cần người chồng này để làm gì chứ, đây cũng là việc bố nên làm mà."

Diệp Khiêm hơi ngẩn người, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Này nhóc con, con không thể bớt lời được à? Con đọc nhiều sách như vậy, cũng nên hiểu là lúc này tốt nhất con nên ngậm miệng lại, để ta và mẹ con tận hưởng chút ngọt ngào ấm áp chứ?" Sau đó quay sang nhìn Tần Nguyệt, nói: "Tuy nhiên, thằng nhóc này nói cũng đúng, haha, chuyện này không liên quan đến em, anh vốn dĩ ghét nhất loại người đó. Hơn nữa, anh với đám người Ấn này cũng có mâu thuẫn, là hắn đến gây hấn với anh, thì phải dạy cho hắn một bài học nhớ đời."

Khẽ gật đầu, Tần Nguyệt đương nhiên hiểu tính cách của Diệp Khiêm, nói anh căm ghét cái ác như kẻ thù thì quả không sai chút nào. Quay sang nhìn Diệp Khiêm, Tần Nguyệt hỏi: "Lần này trở về định ở lại bao lâu? Còn nhiều việc phải làm không?"

"Anh muốn nghỉ ngơi một chút trước đã, dạo này quả thật hơi mệt, cũng nên tìm thời gian nghỉ ngơi cho tử tế, tiện thể ở bên cạnh mấy mẹ con." Diệp Khiêm nói: "Tần Nguyệt, xin lỗi em, mấy năm nay anh luôn không ở bên cạnh chăm sóc em chu đáo, em chịu khổ rồi."

Thật ra, đôi khi mọi chuyện rất đơn giản, một người phụ nữ hy sinh vì người đàn ông rất nhiều, thường không phải muốn nhận lại bao nhiêu báo đáp, mà chỉ hy vọng người đàn ông của mình có thể nói một lời quan tâm, như vậy thôi cũng đủ khiến cô ấy vô cùng thỏa mãn rồi. Trong lòng Tần Nguyệt không khỏi trào dâng một cảm giác ấm áp, cô nhìn Diệp Khiêm, khóe mắt có chút ánh sáng lóng lánh đang không ngừng lay động.

"Xem em kìa, sao lại càng ngày càng đa cảm thế này." Diệp Khiêm đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Tần Nguyệt, nói: "Sau này anh sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn để ở bên mấy mẹ con." Sau đó quay đầu, liếc nhìn Diệp Lâm và Diệp Hạo Nhiên, nói: "Hai đứa bây sau này phải biết nghe lời đấy, mẹ các con nuôi dạy hai đứa mệt thế nào chứ, nếu còn không nghe lời, xem lão tử sau này thu thập các con thế nào."

"Làm ơn đi, mẹ không phải mệt thể xác, mà là mệt lòng, ngày đêm chịu đựng nỗi tương tư, ai mà chịu nổi chứ. Là bố làm chồng mà không làm tròn trách nhiệm, lại còn đùn đẩy trách nhiệm lên đầu chúng con." Diệp Hạo Nhiên đảo mắt, nói.

"Hồ ngôn loạn ngữ!" Tần Nguyệt trừng nó một cái, nói: "Chính vì các con quá không nghe lời, nên mới làm mẹ mệt như vậy. Sau này hai đứa mà còn không nghe lời, mẹ mặc kệ không quan tâm nữa."

Diệp Hạo Nhiên đảo mắt, quay đầu đi, lẩm bẩm: "Chết đến nơi rồi mà miệng vẫn cứng."

"Bốp!" Diệp Lâm hung hăng gõ lên đầu nó một cái, nói: "Mẹ nói lời nào cũng đều đúng cả, thằng nhóc con lo mà nghe cho kỹ vào, đừng có bày ra cái bộ dạng đó."

Diệp Hạo Nhiên xoa xoa cái đầu, trừng mắt nhìn Diệp Lâm, nói: "Chị có thể sau này đừng đánh vào đầu em không? Em sau này còn phải dựa vào cái đầu này mà kiếm cơm đấy, đánh hỏng thành đồ ngốc thì làm sao bây giờ?"

"Thành đồ ngốc thì sau này chị nuôi em." Diệp Lâm cười hắc hắc nói.

"Đó chỉ là chuyện nhỏ, tiền của bố đủ cho em phá mấy đời cũng không hết. Ý em là, nếu em thành đồ ngốc, người ta chắc chắn sẽ cười chết bố, nói rằng thằng con trai thiên tài ngày trước của ông ấy bỗng chốc trở thành đồ ngốc, cha nào con nấy, bố ngốc sao sinh ra được con thông minh." Diệp Hạo Nhiên nói.

Diệp Khiêm ngẩn ra, bất đắc dĩ đảo mắt, cười gượng, thằng nhóc này chẳng phải đang vòng vo chửi mình hay sao. Tuy nhiên, trong lòng Diệp Khiêm vẫn rất vui, có được một đứa con trai thiên tài, thực ra đổi lại là bất kỳ người cha nào cũng sẽ vui mừng. Dù thằng nhóc này có hơi quá trưởng thành, trưởng thành đến mức khiến Diệp Khiêm hơi lo lắng nó thiếu đi niềm vui của những đứa trẻ cùng trang lứa; nhưng những biểu hiện của nó vẫn khiến Diệp Khiêm an tâm. Dù sao, Diệp Khiêm không hy vọng con trai mình sau này là một kẻ phá gia chi tử, giống như mấy tên phú nhị đại, quan nhị đại thích tỏ vẻ ta đây bắt nạt người khác.

Về đến nhà, Diệp Hạo Nhiên bất ngờ thay không hề như thường ngày cắm đầu vào phòng mình, mà cùng Diệp Lâm giúp Diệp Khiêm, Tần Nguyệt nhặt rau, cả nhà hòa thuận vui vẻ. Bữa tối do Diệp Khiêm đích thân xuống bếp, hai nhóc con trong bếp cũng tất bật phụ giúp, nhưng chủ yếu là nghịch ngợm, càng giúp càng rối. Thế nhưng, bầu không khí hài hòa thân mật này lại khiến Diệp Khiêm vô cùng ấm áp, nhà, chẳng phải nên là như thế này sao?

Bận rộn một hồi, cuối cùng cũng hoàn thành bữa tối, so với lúc Diệp Khiêm làm một mình thì thời gian tốn lâu hơn một chút. Diệp Khiêm bất đắc dĩ cười cười, nhưng trong lòng lại vô cùng ngọt ngào. Anh nhớ rất rõ, hồi còn nhỏ cha làm cơm, anh cùng đại ca, lão tam cùng giúp đỡ, làm mặt mũi lấm lem bụi bặm, giờ nghĩ lại, vẫn ngọt ngào như vậy.

Tiếng chuông cửa vang lên, Diệp Khiêm còn chưa kịp nói gì, cô nhóc Diệp Lâm đã lon ton chạy ra mở cửa. "Bố ơi, chị Vũ tới rồi." Cô nhóc lớn tiếng reo lên.

"Gọi người kiểu gì thế hả? Phải gọi là dì chứ." Diệp Khiêm bất đắc dĩ đảo mắt, nói. Vương Vũ đã đi tới cửa bếp, khẽ gật đầu với Tần Nguyệt, thái độ hơi câu nệ. Diệp Khiêm khẽ mỉm cười, nháy mắt với Tần Nguyệt, người sau lườm anh một cái, tiến lên nắm tay Vương Vũ, nói: "Em Vũ, đi thôi, chúng ta sang kia ngồi trước đi, mấy việc còn lại cứ để mặc Diệp Khiêm tự làm."

Vương Vũ gật đầu, để mặc Tần Nguyệt kéo mình đi về phía phòng ăn. Nhìn họ đã đi xa, Diệp Khiêm vừa đập tỏi, vừa liếc nhìn Diệp Hạo Nhiên bên cạnh, nói: "Mẹ con càng ngày càng có phong thái của bậc đại tỷ rồi."

"Đồ dê cụ." Diệp Hạo Nhiên đảo mắt, nói, "Bố tìm nhiều phụ nữ như vậy, bố chịu nổi không hả? Hại người ta từng người một phải sống cảnh góa bụa, bố thật tàn nhẫn."

"Đệt, thằng nhóc con nhà cậu thì biết cái gì." Diệp Khiêm nói, "Bố con với mẹ con và mấy dì đó đều là tình yêu chân chính, tình yêu xuất phát từ đáy lòng, hiểu chưa?"

"Con không hiểu, dù sao con thấy tình yêu chân chính phải là toàn tâm toàn ý yêu một người, dù người đó có chết, vẫn phải chung thủy trọn đời với người ấy." Diệp Hạo Nhiên nói.

Diệp Khiêm hơi ngẩn người, vội vàng nói: "Thằng nhóc con, con đừng có cái suy nghĩ đó nha, đôi khi tình yêu đến không phải con muốn phản kháng là phản kháng được đâu, bố còn hy vọng sau này con cưới nhiều vợ một chút, để con cháu đầy đàn cho Diệp gia chúng ta chứ."

"Bố coi con là lợn giống à?" Diệp Hạo Nhiên nói, "Dù sao con cũng chưa trải qua, không hiểu, bố nói gì cũng có lý hết." Rõ ràng, Diệp Hạo Nhiên không muốn tiếp tục tranh luận với Diệp Khiêm nữa. Diệp Khiêm khẽ cười, xoa đầu nó, nói: "Được rồi, đến giờ ăn cơm rồi!"

"Bố, bố nói xem cái này có giống bố không?" Diệp Hạo Nhiên cầm một củ hành tây lên, phía trên được nó dùng dao khắc ra mắt mũi, dùng bún dính vài sợi lên, trông như tóc, lắc lắc trước mặt Diệp Khiêm hỏi.

Diệp Khiêm buồn cười, nói: "Bố con đẹp trai hơn nó nhiều, không thì sao tán đổ mẹ con được." Nói xong, Diệp Khiêm bưng thức ăn đi về phía phòng ăn. Tần Nguyệt đang kéo Vương Vũ nói chuyện riêng, thấy Diệp Khiêm đi tới, hai người liền ngừng bàn tán. Diệp Khiêm cười cười, nói: "Hai người đang nói xấu gì tôi đấy? Thấy tôi đến là không nói nữa."

"Anh muốn nghe không?" Tần Nguyệt hỏi.

"Thôi bỏ đi." Diệp Khiêm cười cười nói.

"Bố, mẹ và chị Vũ đang bàn xem tối nay ai ngủ với bố đấy." Cô nhóc nói, "Nhưng con thấy cứ nằm chung một chăn chẳng phải tốt sao." Lời nói không gây kinh ngạc thì thề không thôi mà, cho dù Tần Nguyệt đã hơi quen với việc cô nhóc thỉnh thoảng lại thốt ra mấy chủ đề thế này, nhưng lúc này nghe thấy, vẫn không nhịn được mà đỏ mặt. Trừng cô nhóc Diệp Lâm một cái, Tần Nguyệt mắng: "Đồ nhóc con thì biết cái gì? Ăn nói linh tinh, tin là mẹ đánh con không?"

"Mẹ, mẹ không nỡ đâu." Cô nhóc lè lưỡi với Tần Nguyệt, cười hì hì nói.

Tần Nguyệt bất đắc dĩ đảo mắt, không nói gì, quả thật, có được một đứa trẻ hiểu chuyện như Diệp Lâm bên cạnh, thật đúng là không nỡ trách mắng nó, hơn nữa, Tần Nguyệt cũng thực sự coi nó như con gái ruột của mình. Diệp Khiêm cười hì hì, xoa đầu cô nhóc, nói: "Con nói có lý đấy, lát nữa thưởng cho con một con cua." Nói xong, anh nhướn mày về phía Tần Nguyệt và Vương Vũ, rồi lon ton quay người đi vào bếp.

Diệp Hạo Nhiên quay đầu nhìn một cái, lẩm bẩm chửi một tiếng "Đồ dê cụ!"

Bữa tối kết thúc trong bầu không khí vô cùng ấm áp, không còn mấy cảm giác xa lạ, Vương Vũ vốn ban đầu còn hơi căng thẳng, dưới sự quan tâm cố ý của Tần Nguyệt, và sự bày trò hài hước trăm bề của con nhóc Diệp Lâm, dần dần thả lỏng, không còn sự căng thẳng như lúc đầu nữa. Diệp Khiêm cũng hoàn toàn gạt bỏ những chủ đề công việc, không hề nhắc đến những chuyện mình làm bên ngoài, anh chỉ muốn cảm nhận thật tốt hơi ấm gia đình, trải nghiệm chút ấm áp của gia đình mà thôi.

Ăn xong, cô nhóc Diệp Lâm rất thông minh lôi kéo Diệp Hạo Nhiên vào phòng. Tần Nguyệt dọn dẹp bát đũa, đi vào bếp rửa bát, Vương Vũ đương nhiên cũng vào phụ giúp. Diệp Khiêm rảnh rỗi, ra ban công, châm một điếu thuốc, từ từ hút. Thật ra Diệp Khiêm rất rõ, hiện tại chỉ là sự ấm áp ngắn ngủi, anh không thể ở lại bao lâu nữa lại phải rời đi, dù anh vô cùng không muốn, nhưng đôi khi mọi chuyện không thể như ý mình. Con đường của anh, định sẵn là còn một đoạn rất dài phải đi, anh chỉ muốn bình tĩnh suy nghĩ xem con đường sau này nên đi thế nào, Thiên Võng liệu có trở thành vật cản của mình hay không.

"Hút ít thuốc thôi, không tốt cho sức khỏe đâu." Không biết từ lúc nào, Tần Nguyệt đã đi tới sau lưng Diệp Khiêm, vươn tay lấy điếu thuốc trong miệng Diệp Khiêm xuống, vứt đi.

Quay đầu nhìn cô một cái, Diệp Khiêm khẽ cười, nói: "Đôi khi thấy phiền muộn, không hút chút thuốc thì luôn thấy trong lòng trống rỗng. Vũ đâu?"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.