Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1392
Tiến Về Tân Đức

❊ ❊ ❊

Diệp Khiêm hiểu Diêm Đông làm vậy là vì tốt cho mình, cậu cũng hiểu trên thế giới này chưa bao giờ có chuyện không làm mà hưởng. Việc tăng cường tu vi quá nhanh tổn hại cơ thể rất lớn, nhưng đối mặt với một tổ chức như Thiên Võng, Diệp Khiêm không dám quá bảo thủ, nếu không, lỡ như sau này có chuyện, sợ là cậu hoàn toàn không có cách nào ứng phó.

Thứ cậu cần hiện tại không chỉ là nâng cao thực lực bản thân, mà còn cần nâng cao thực lực của từng thuộc hạ, khiến họ đều có thể trở thành cao thủ, hơn nữa còn phải không ngừng khai quật nhân tài mới, rồi thu phục về phe mình.

Hít sâu một hơi, Diệp Khiêm nói: "Tôi hiểu ý của ông, nhưng đây có lẽ là cách tốt nhất. Tất nhiên, người quyết định cuối cùng vẫn là bản thân họ, tôi sẽ nói rõ lợi hại cho họ, còn làm thế nào, vẫn cần họ tự mình đưa ra quyết định."

Diêm Đông khẽ gật đầu, nói: "Được, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cậu tìm, cho dù không có biện pháp đó, tôi cũng sẽ đích thân chỉ dạy họ, phấn đấu để họ tiến bộ nhiều nhất trong thời gian ngắn nhất." Dừng một chút, Diêm Đông lại lặng lẽ thở dài: "Tiếc là cha cậu không còn nữa, nếu ông ấy còn, tôi nghĩ ông ấy sẽ có cách tốt hơn chúng ta. Thành tựu của cha cậu trong võ học vượt xa chúng ta, cảnh giới mà ông ấy đạt tới đã không phải là thứ chúng ta có thể tưởng tượng được."

Biểu cảm của Diệp Khiêm không quá bi thương, cậu không có ấn tượng quá sâu sắc về cha mình, nhưng cậu không ít lần nghe người ta nói cha mình vĩ đại ra sao. Trong lòng cậu nhiều hơn một cảm giác hạnh phúc và sùng bái, hình ảnh người cha trong lòng cậu ngày càng cao lớn hơn.

Diêm Đông hơi sững người, chuyển giọng nói: "Xin lỗi, nhắc đến chuyện đau lòng của cậu rồi."

Diệp Khiêm cười nhẹ: "Không sao. Thật ra hôm nay tôi đến còn có chuyện khác muốn thương lượng với ông. Vừa rồi trên đường tới đây, tôi gặp ba tên Lạt ma bám đuôi, hơn nữa còn đánh nhau một trận, Bất Tử Ấn Pháp của tên Lạt ma trung niên đó vô cùng mạnh mẽ."

"Bất Tử Ấn Pháp?" Diêm Đông hơi nhíu mày, nói: "Đó là tuyệt kỹ độc môn của đại sư Mật Tông Phù Lục, theo tôi biết, ông ta hình như không có truyền nhân."

"Không, Bất Tử Ấn Pháp tôi đã từng thấy một lần, đệ tử của Đỗ Phục Uy thuộc Mặc Giả Hành Hội là Tra Hoài An từng thi triển qua. Mà ông ta cũng thừa nhận, Tra Hoài An là đồ đệ của mình." Diệp Khiêm nói: "Lần này ông ta tìm đến tôi, chính là vì muốn báo thù cho Tra Hoài An."

"Không ngờ ông ta lại nhận đồ đệ." Diêm Đông nói: "Địa vị của Phù Lục trong Mật Tông rất cao, chỉ đứng sau tông chủ của họ, ngay cả tông chủ của họ gặp ông ta cũng phải kính trọng ba phần. Nhưng đáng tiếc, nhóm người siêu nhiên này lại cam tâm tình nguyện làm kẻ bán nước, thật khiến người ta thất vọng."

"Diêm Môn chủ có lẽ không ngờ rằng, Phù Lục này có cấu kết với người Bà La Giáo, tôi nghĩ dụng ý đã quá rõ ràng." Diệp Khiêm nói: "Diêm Môn chủ, tôi nói câu không nên nói, Ma Môn các ông ở bên này cũng đã rất lâu rồi, phải áp dụng thủ đoạn sắt máu thôi, nếu còn mặc kệ người Mật Tông làm loạn như thế này, không biết sẽ còn gây ra sóng gió gì nữa. Hiện tại người Mật Tông đã cấu kết với Bà La Giáo, ông không thể tiếp tục mặc kệ họ như vậy được."

Hít sâu một hơi, Diêm Đông nói: "Cậu nói đúng, bao năm qua, Ma Môn ta tích lũy chờ thời, hiện tại cũng là lúc nên ra tay. Nếu không, mấy ông già bên trên cũng sẽ cằn nhằn ta, bao nhiêu năm rồi mà chưa giải quyết xong chuyện Mật Tông. Thật ra, tôi thấy đại đa số người Mật Tông vẫn rất tốt, chỉ có một số ít là như vậy, còn rất nhiều người khác bị che mắt. Nhưng bây giờ, không thể đợi thêm được nữa." Sau đó, quay đầu nhìn Diệp Khiêm, nói: "Diệp hiền đệ, bước tiếp theo cậu định đi đâu? Chắc sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy chứ?"

Theo hiểu biết của Diêm Đông về Diệp Khiêm, hắn thực sự không phải là người dễ dàng bỏ qua, từ những việc trước đây, bất cứ kẻ thù nào, Diệp Khiêm chưa bao giờ dễ dàng tha thứ, quyết không chết không thôi.

Diệp Khiêm cười ha ha: "Diêm Môn chủ thật hiểu tôi, chuyện này tôi quả thực không hề nghĩ sẽ bỏ qua dễ dàng như thế. Tôi đã liên lạc với người bên Ấn Độ, mấy ngày nữa tôi sẽ qua đó. Tôi không quan tâm Bà La Giáo là tổ chức gì, cũng không quan tâm tổ chức của họ lớn đến đâu, họ dám làm hại người phụ nữ của tôi, họ phải trả cái giá xứng đáng. Hơn nữa, bên đó tôi cũng đã sớm muốn qua, bố trí bao nhiêu năm, cũng là lúc nên dùng tới rồi."

"Diệp hiền đệ, cậu làm vậy tôi sẽ không ngăn cản, nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở cậu. Người Bà La Giáo không hề đơn giản, chưa nói đến thế lực của họ ở Ấn Độ lớn đến mức nào, chỉ nói riêng võ công của họ đã vô cùng không tầm thường. Mặc dù võ công Ma Môn ta sau này dung hợp võ học Hoa Hạ, nhưng cũng truyền từ Bà La Giáo mà ra, hơn nữa họ còn có rất nhiều bí thuật thần kỳ, mặc dù trải qua nhiều năm như vậy, không biết họ còn lưu lại bao nhiêu, nhưng tuyệt đối không thể xem thường. Nếu cậu thực sự gặp phải, tốt nhất là chạy ngay, không cần phải chịu thiệt thòi trước mắt." Diêm Đông nói.

Diệp Khiêm cười ha ha: "Tôi hiểu, tôi trông có vẻ ngốc thế sao? Ha ha, đánh không lại là tôi chạy sớm rồi."

"Cậu qua đó nếu có gì cần, cứ gọi điện cho tôi, tôi sẽ lập tức tới ngay." Diêm Đông nói: "Con đường của cậu định sẵn đầy chông gai, nhưng cũng định sẵn tương lai đứng ở độ cao vượt xa cha cậu, tôi tin cậu. Tu vi hiện tại của cậu tuy chưa cao, nhưng cứ theo tốc độ này, tôi nghĩ, không quá một năm, giới Cổ Võ sẽ không còn ai là đối thủ của cậu nữa."

Diệp Khiêm cười nhạt: "Đệ nhất giới Cổ Võ không quan trọng, hơn nữa, gần đây những người tôi tiếp xúc rõ ràng đã vượt quá phạm vi giới Cổ Võ, võ công của họ cũng không phải là võ cổ truyền thông thường có thể so sánh, rõ ràng vượt trội hơn rất nhiều, nên tôi không thể thỏa mãn như vậy được. Trừ khi, tôi có thể lần lượt đánh bại từng người trong số họ."

"Diệp hiền đệ, cậu nên hiểu sức mạnh một người luôn có hạn, dù võ công cậu cao đến đâu, cậu cũng không thể làm quá nhiều việc, cũng không thể phân thân. Bạn bè mới là quan trọng nhất, tôi tin cậu hiểu đạo lý này hơn tôi. Cho nên, đôi khi cậu phải học cách để bạn bè gánh vác cùng mình, như vậy tốt cho họ, cũng tốt cho cậu." Diêm Đông nói: "Giống như cha cậu từng nói với tôi, phải tin tưởng đồng đội của mình."

Diệp Khiêm gật đầu mạnh, cười nhẹ: "Tôi hiểu." Dừng một chút, Diệp Khiêm nói: "Được rồi, chuyện bên này làm phiền Diêm Môn chủ vậy, chuyện bên Ấn Độ cứ giao cho tôi, ông cũng nói với đám người già kia, bảo họ chuẩn bị đi, đôi khi làm việc không thể quá khiêm tốn. Làm người phải khiêm tốn, nhưng làm việc nhất định phải phô trương."

Diêm Đông gật đầu đáp một tiếng.

Diệp Khiêm cũng không ở lại đây lâu, tán gẫu vài câu sau đó đứng dậy cáo từ. Buổi tối, nghỉ ngơi ở khách sạn một đêm, sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Khiêm đáp máy bay tới thủ đô Tân Đức của Ấn Độ.

Tân Đức cũng là trung tâm chính trị kinh tế văn hóa của Ấn Độ, chi lưu sông Hằng là sông Yamuna chảy chậm rãi qua phía đông thành phố, đối diện bờ sông là đồng bằng sông Hằng rộng lớn. Nơi đây vốn là một cố đô, sau đó lại xây mới một thành phố ở đây, ở giữa cắt ngang bởi một Cổng Ấn Độ, lấy quảng trường Ramlila nổi tiếng làm giới hạn. Điểm này, Diệp Khiêm rất ủng hộ, cũng giống như Đế Đô của Hoa Hạ, nếu năm đó không dỡ bỏ, mà là xây dựng một thành phố mới bên cạnh, thì Đế Đô hiện tại chắc không phải bộ dạng như ngày hôm nay đâu nhỉ? Tin rằng nhất định sẽ càng đẹp hơn.

Ấn Độ cũng từng là trung tâm văn hóa cổ, chỉ là hàng ngàn năm qua họ chưa bao giờ xây dựng được một vương quốc chế độ tập quyền trung ương, điều này cũng khiến văn hóa của họ ít khi được kế thừa lại. Tuy nhiên, nơi đây vẫn để lại rất nhiều di tích, ví như Hoàng cung Delhi được mệnh danh là Tử Cấm Thành của Ấn Độ, tường bao quanh được xây bằng sa thạch đỏ, nên được gọi là Pháo đài Đỏ. Toàn bộ công trình có hình bát giác, có năm cổng thành, tường thành mặt giáp sông cao tới ba mươi mét, hùng vĩ tráng lệ, khí thế bàng bạc. Điện nội bên trong thành đều được xây bằng đá cẩm thạch và đá sa thạch đỏ. Cột đá và tường vách chạm khắc phù điêu hoa văn nhân vật, khung cửa sổ dùng đá cẩm thạch trổ rỗng, khảm đủ loại đá quý, rực rỡ bắt mắt, phú lệ đường hoàng. Trăm năm qua, Pháo đài Đỏ trải qua nhiều kiếp nạn chiến tranh, hiện tại những gì còn sót lại có cung Kiến Diện, đây là một cung điện ba mặt mở, chỉ có tường phía đông, trên tường nguyên bản có khảm đá quý, ghép thành họa tiết màu sắc lộng lẫy. Một cung điện khác xây bằng đá cẩm thạch trắng, gọi là cung Xu Mật, là công trình xa hoa nhất của Pháo đài Đỏ, có danh xưng là thiên đường trần thế. Trong pháo đài còn có phòng tắm ngự, phòng riêng của vua, nhà thờ Hồi giáo Ngọc Trai cùng các công trình như lầu đài đình tạ, được bảo tồn khá nguyên vẹn.

Tương đối mà nói, di tích cổ ở đây được bảo tồn tốt hơn Đế Đô, Đế Đô có rất nhiều di tích cổ đã không còn cảm giác khí thế bàng bạc như lúc ban đầu. Có lẽ là do Hoa Hạ từng trải qua một thời đại như vậy chăng.

Diệp Khiêm bước xuống máy bay, làm thủ tục hải quan, lúc đi ra, từ xa đã thấy Di Nhượng đang cố sức vẫy tay về phía mình. Nhìn thấy vẻ mặt nhiệt tình và kích động đó của anh ta, trong lòng Diệp Khiêm không khỏi ấm áp, mặc dù ban đầu Diệp Khiêm nghĩ muốn bồi dưỡng anh ta xây dựng thế lực mới của Lang Nha ở bên này, nhưng không đưa ra quá nhiều sự quản thúc, thế mà anh ta lại không vì đạt được thành công hiện tại mà đắc ý, điều này khiến Diệp Khiêm cảm thấy vô cùng cảm động.

Sau khi nhìn rõ bóng dáng Diệp Khiêm, Di Nhượng sải bước chạy tới, phía sau còn dẫn theo một nhóm tiểu đệ. Di Nhượng hiện tại đã có sự khác biệt rất lớn so với lúc gặp ở Nhật Bản, toàn thân tản ra một loại khí thế của kẻ bề trên. Diệp Khiêm không khỏi thầm gật đầu.

Đến trước mặt Diệp Khiêm, Di Nhượng giơ hai tay lên, dường như muốn ôm Diệp Khiêm. Nhưng, sau khi hơi sững người, Di Nhượng vẫn không làm vậy, mà cung kính cúi chào, gọi: "Diệp tiên sinh!"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.