Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 1822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1315
Liên Hoàn Hãm Hại

❊ ❊ ❊

Chính vì từng xảy ra chuyện như vậy, nên trong lòng Lạc Vũ luôn có một sự kháng cự. Thật ra, là một người phụ nữ, sao cô lại không hy vọng có một bờ vai vững chắc để dựa dẫm chứ? Nhưng cô lại sợ, sợ chuyện năm xưa tái diễn, cho nên dù trong lòng có thiện cảm với Lâm Phong, cô vẫn vì sợ hãi mà còn nhiều kiêng dè.

Mà Lâm Phong lại là người rất không biết cách làm vui lòng phụ nữ, tự nhiên càng khó giải quyết khúc mắc trong lòng Lạc Vũ. Nhắm vào tâm lý của Lạc Vũ và cách đối nhân xử thế của Lâm Phong, Diệp Khiêm cảm thấy chỉ có dùng thuốc mạnh mới xoay chuyển được càn khôn. Tuy hơi đê tiện một chút, nhưng chỉ cần đạt được hiệu quả là được.

Nghe xong lời Diệp Khiêm, Lâm Phong hơi ngẩn người, nói: "Như vậy có được không? Có quá đà quá không?"

Diệp Khiêm đảo mắt, nói: "Quá gì mà quá, như vậy rất tốt. Không cho cô ấy uống thuốc mạnh, sao cô ấy dễ dàng chấp nhận cậu như vậy chứ? Nếu cậu không tin thì cứ làm theo ý mình đi, xem cậu có thành công không?"

Lâm Phong cười gượng, nói: "Chẳng phải tôi cũng đang lo lắng sao, sợ làm quá đà cô ấy sẽ phản cảm. Cậu cũng biết đấy, tôi chưa từng theo đuổi con gái bao giờ, làm sao biết con gái nghĩ gì chứ."

"Vậy còn Tạ Tử Y thì sao?" Diệp Khiêm mỉm cười hỏi.

"Thôi đi, Diệp huynh, chuyện từ đời nào rồi, cậu đừng nhắc nữa." Lâm Phong nói, "Hơn nữa, tôi và Tạ Tử Y lúc đó hoàn toàn trong sạch, cậu đừng có ăn nói bậy bạ, nếu không để Mặc Long huynh biết được, không biết sẽ suy diễn linh tinh thế nào đâu."

Diệp Khiêm bĩu môi, nói: "Cách tôi đã chỉ cho cậu rồi, còn cậu có làm theo hay không là chuyện của cậu. Dù sao cũng chẳng liên quan gì tới tôi, tôi cũng không vội."

Lâm Phong cười hì hì: "Nhìn cậu kìa, nói lời gì vậy chứ, tôi sao có thể không tin cậu được. Được, Diệp huynh, cậu bảo tôi làm thế nào, tôi sẽ làm thế đó."

"Yên tâm đi, chúng ta là huynh đệ, tôi còn hại cậu chắc? Tôi đảm bảo, chiêu này vừa ra, Lạc Vũ lập tức bỏ vũ khí đầu hàng. Sau này cậu muốn đối xử với cô ấy thế nào, muốn làm gì cũng được hết." Diệp Khiêm cười ha hả nói.

Đang nói chuyện, chỉ thấy Vân Gia Thanh đứng dậy, trong lòng không biết từ lúc nào đã có thêm một cô gái yêu diễm, ôm ấp cô ta đi ra ngoài, ba tên thủ hạ đương nhiên cũng đi theo. Diệp Khiêm và Lâm Phong nhìn nhau, hai người cũng đứng dậy theo ra ngoài.

Chỉ thấy Vân Gia Thanh ôm cô gái yêu diễm kia lên xe, nhanh chóng rời khỏi quán bar, lái về phía xa. Lâm Phong bỏ lại xe của mình, lên xe của Diệp Khiêm, hai người bám theo. Phải nói rằng, Vân Gia Thanh đúng là một tên phá gia chi tử, vào lúc này mà vẫn còn nghĩ đến chuyện hoa nguyệt tửu sắc.

Diệp Khiêm cũng không có hành động gì quá khích, chỉ đi theo không xa không gần suốt chặng đường, không bao lâu sau đã đến cửa một khách sạn. Vân Gia Thanh ôm cô gái đi thẳng vào trong, ba tên thủ hạ kia đương nhiên phải đi theo sát nút. Họ nhận lệnh của Vân Sâm phải bảo vệ tốt cho đại thiếu gia, nếu Vân Gia Thanh xảy ra chuyện gì, thì họ có miệng cũng không giải thích nổi.

Đến cửa phòng, Vân Gia Thanh đẩy cửa đi thẳng vào, ba tên thủ hạ định đi theo vào sau lưng hắn. Vân Gia Thanh quay đầu nhìn họ, mày hơi nhíu lại, nói: "Làm gì? Các người thèm đàn bà đến điên rồi à? Lão tử vào làm việc mà các người cũng theo vào làm gì? Chẳng lẽ muốn tôi diễn trực tiếp cho các người xem à?"

Ba tên thủ hạ lúng túng dừng bước, không biết làm sao, một người trong đó nói: "Đại thiếu gia, đây là lệnh của gia chủ, ông ấy bảo chúng tôi phải bảo vệ ngài, nếu đại thiếu gia xảy ra chuyện gì, chúng tôi thật sự không biết ăn nói thế nào với gia chủ."

"Có gì mà phải bảo vệ? Chẳng lẽ cô ta là sát thủ à?" Vân Gia Thanh vừa nói vừa đẩy cô gái trong lòng ra, nói, "Các người muốn bảo vệ thì cứ canh giữ ở bên ngoài cho đàng hoàng, đừng để ai làm phiền bổn thiếu gia làm việc, nếu không thì coi chừng." Nói xong, Vân Gia Thanh "bạch" một tiếng đóng sầm cửa phòng.

Ba tên thủ hạ ngẩn người, lúng túng rút ra ngoài. Dù trong lòng họ có bao nhiêu bất mãn với vị đại thiếu gia này cũng đành chịu. Nếu vị đại thiếu gia này xảy ra chuyện gì, mạng của ba người họ cũng tiêu đời. Cho nên, họ vẫn ngoan ngoãn đứng gác bên ngoài, dáng vẻ vô cùng cảnh giác.

Ở cửa thang máy đại sảnh, Diệp Khiêm và Lâm Phong nhìn chiếc thang máy chở Vân Gia Thanh dừng lại ở tầng sáu, hai người nhìn nhau, mỉm cười. Đợi thang máy đi xuống, hai người bước vào, nhấn nút tầng sáu. Không lâu sau, thang máy dừng ở tầng sáu, hai người nhìn thoáng qua, thấy ba tên thủ hạ của Vân Gia Thanh đang canh cửa một căn phòng, liền hiểu ngay Vân Gia Thanh chắc chắn ở bên trong.

Diệp Khiêm ra hiệu cho Lâm Phong, hai người che mặt, nhanh chóng lao tới. Ba tên thủ hạ còn chưa kịp phản ứng, Diệp Khiêm và Lâm Phong mỗi người đã tặng cho họ một nhát dao, rất nhanh đã ngã xuống vũng máu. Còn một tên trong đó, Diệp Khiêm cố ý đâm chệch đi một chút, không lấy mạng hắn ngay. Tuy nhiên, Diệp Khiêm và Lâm Phong đạp tung cửa phòng, xông vào, chỉ thấy Vân Gia Thanh đang bò trên giường trong tình trạng khỏa thân.

Nghe tiếng động, Vân Gia Thanh quay người nhìn họ, hơi ngẩn ra, rồi lập tức nói: "Các người là ai? Muốn làm gì?"

"Người đến lấy mạng ngươi." Diệp Khiêm nói.

"Hừ, các người có biết ta là ai không? Giết ta, các người đừng hòng rời khỏi thành phố SY." Vân Gia Thanh nói, "Nói đi, ai sai các người đến? Nói ra, ta có thể không truy cứu chuyện cũ, nếu không thì đừng hòng sống yên ở thành phố SY."

Diệp Khiêm và Lâm Phong nhìn nhau, mỉm cười nói: "Vân đại thiếu gia, ngươi đúng là đồ ngốc, nếu chúng ta không biết ngươi là ai thì có tới giết ngươi không? Mấy chiêu đe dọa đó của ngươi vô dụng thôi. Xem như ngươi sắp chết rồi, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, là gia chủ nhà họ Kim bỏ tiền thuê chúng ta đến. Xuống dưới đó, nếu có muốn kiện với Diêm Vương thì cứ đi kiện hắn đi, chúng ta chỉ phụng mệnh làm việc thôi."

"Kim Chính Bình?" Vân Gia Thanh hơi ngẩn người, nói, "Ngươi đang nói đùa với ta đấy à? Kim Chính Bình với nhà họ Vân có quan hệ gì? Hắn sẽ giết ta? Hừ, ngươi tưởng như vậy là lừa được ta sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày."

Diệp Khiêm nhún vai nói: "Tin hay không tùy ngươi, dù sao ta cũng không định để ngươi sống tiếp." Vừa dứt lời, Diệp Khiêm lao tới. Vân Gia Thanh kinh hãi, cảm thấy đối phương hình như không phải đến để ly gián, cũng không dám lơ là chút nào, nhảy vọt từ trên giường lên, tung một cước quét về phía cổ Diệp Khiêm.

Động tác cũng nhanh, chỉ là không mặc quần áo nên tư thế lúc này hơi khó coi. Diệp Khiêm cũng không né tránh, ánh sáng đỏ tươi lóe lên, đâm thẳng về phía cổ chân Vân Gia Thanh. Vân Gia Thanh kinh hãi, nếu bị đâm trúng thì cái chân này coi như phế. Cố thu chân lại, Vân Gia Thanh lăn một vòng trên đất, quấn tấm ga trải giường lên người, tung một quyền đấm vào bụng Diệp Khiêm.

Thằng nhóc này chỉ là hạng người ăn chơi trác táng, võ công cũng chỉ hạng xoàng, cộng thêm năm này qua năm khác chìm đắm trong rượu sắc, thân thể sớm đã rỗng tuếch, làm gì có bản lĩnh gì lớn. Trong tay Diệp Khiêm, hắn đương nhiên không đòi được chút lợi lộc nào, thậm chí còn chẳng có cơ hội chạy trốn. Đây là tầng sáu, hắn cũng không dám nhảy xuống.

Diệp Khiêm mỉm cười, lưỡi dao đâm phập vào cổ tay Vân Gia Thanh. Lập tức, Vân Gia Thanh phát ra tiếng kêu thảm thiết, máu tươi phun ra ngay lập tức. Cô gái yêu diễm phía sau chưa từng thấy cảnh tượng này, sợ hãi hét lên rồi ngất xỉu trên giường.

"Ngươi tốt nhất đừng phản kháng, càng phản kháng ngươi càng chịu khổ, cần gì chứ? Để ta đâm một dao chết luôn chẳng phải sướng hơn sao." Diệp Khiêm mỉm cười nói.

"Mẹ kiếp, ngươi đang đối đầu với cả nhà họ Vân, ngươi giết ta thì đừng hòng sống rời khỏi thành phố SY." Mặt Vân Gia Thanh biến dạng vì đau đớn, vị đại thiếu gia chỉ biết ăn chơi trác táng này, vậy mà vẫn còn chút kiêu ngạo, lúc này vẫn không chịu cúi đầu.

"Ngươi tưởng Đông Bắc là thiên hạ của nhà họ Vân chắc? Hừ, chúng ta nhận lệnh của Kim Chính Bình tới đây, hắn đương nhiên sẽ sắp xếp cho chúng ta rời đi. Điểm này ngươi không cần lo lắng, đã không biết điều thì chỉ có thể chịu khổ thêm chút thôi." Lời vừa dứt, Diệp Khiêm rút phắt lưỡi dao đang cắm trên cổ tay Vân Gia Thanh ra, lại đâm tiếp một nhát vào bụng hắn.

Động tác cực nhanh, chỉ trong giây lát, Diệp Khiêm đã đâm trên người Vân Gia Thanh mười mấy nhát. Vân Gia Thanh toàn thân đã đẫm máu, không còn sức phản kháng, ngay cả sức chửi thề cũng không còn. Không phải Diệp Khiêm tàn bạo, mà là làm như vậy mới càng kích động sự phẫn nộ của Vân Sâm. Khi một người phẫn nộ, cũng dễ đánh mất lý trí, từ đó mất đi khả năng phán đoán chính xác, như vậy mới càng có lợi cho mình.

Nhìn Vân Gia Thanh thoi thóp, sắp chết đến nơi, Diệp Khiêm đâm một nhát vào ngực hắn. Sau đó rút ra, lưỡi dao không dính một giọt máu. Nhìn cô gái yêu diễm đang nằm bất tỉnh trên giường, Lâm Phong hơi bĩu môi nói: "Cô ta thì sao?"

"Đương nhiên không thể để lại người sống rồi." Diệp Khiêm nói, "Thế lực của nhà họ Vân ở Đông Bắc vẫn rất lớn, người đàn bà này đã nhìn thấy chúng ta, nếu để lại cô ta, sau này chúng ta sẽ rất phiền phức." Nói xong, bước lên tặng cho cô ta một nhát dao. Thật ra, tất cả những điều này chỉ là diễn kịch cho tên thủ hạ chưa chết ở bên ngoài xem thôi, nếu không thì Diệp Khiêm mới lười nói nhiều lời nhảm nhí như vậy, đã trực tiếp giết Vân Gia Thanh rồi.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.