Diệp Khiêm từ từ lấy ra một bao Đại Tiền Môn từ trong túi áo, rút một điếu châm lửa, chậm rãi rít một hơi, nói: "Tôi vẫn thích hút thuốc lá của Trung Quốc chúng ta hơn, mấy loại xì gà này chỉ dành cho mấy gã thô lỗ làm bộ làm tịch thôi, tôi không quen." Dừng một chút, Diệp Khiêm nói thêm một câu: "Xin lỗi nhé, tôi không có ý nói cậu đâu. Tôi chỉ đang nói đến mấy kẻ cứ tưởng hút xì gà là trở thành người bề trên, rồi cắm hai cọng rơm lên đầu là tưởng mình là Mỹ Hầu Vương thôi."
La Cáp khẽ nhíu mày, hơi ngượng ngùng thu tay về, nhưng động tác lại vô cùng khéo léo và tự nhiên, không để người khác có cảm giác là mình đang quá bối rối. La Cáp khẽ cười, nói: "Ông Diệp đến Ấn Độ làm gì? Du lịch? Đầu tư? Hay là chuyện khác?"
"Du lịch giải khuây, tiện thể xem có dự án đầu tư nào ngon ăn không. Hồi còn ở trong nước, thường xuyên thấy mấy người Ấn Độ khoe khoang rằng kinh tế Ấn Độ tốt thế này thế kia, phát triển ra sao, nên tôi mới tò mò qua xem thử. Tôi nhớ ngày trước, công ty tôi có một kỹ sư người Ấn Độ, cái thái độ đó còn kiêu căng hơn cả Tổng thống Mỹ. Anh ta chỉ vào mũi tôi nói: 'Trung Quốc phát triển chẳng ra sao cả. Như Ấn Độ chúng tôi đây, kỹ sư như tôi lương ít nhất cũng ba ngàn, Trung Quốc làm gì có cửa?' Lúc đó tôi buồn cười không chịu nổi, ở Trung Quốc, nhân viên làm việc trong các nhà máy bình thường lương cũng ba ngàn rồi. Nghĩ lại mới thấy, giáo dục của Ấn Độ thật tốt, giáo dục đóng kín hoàn toàn không biết tình hình nước ngoài, khiến ai nấy đều sống trong ảo tưởng của mình." Diệp Khiêm nói, "Hôm nay sang Ấn Độ nhìn tận mắt, thật đúng là mở mang tầm mắt."
Biểu cảm của Di Nhượng không có thay đổi gì lớn, những gì Diệp Khiêm nói đều là sự thật, ở Ấn Độ đúng là tràn ngập những tư tưởng như vậy. Ngày trước Di Nhượng cũng từng như thế, nhưng sau khi ra ngoài, tận mắt chứng kiến tình hình bên ngoài mới hiểu mình nông cạn đến mức nào, đúng là ếch ngồi đáy giếng.
La Cáp hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu vậy thì ông Diệp đến Ấn Độ đầu tư cái gì? Kinh tế Trung Quốc tốt như thế, sao không đầu tư ở trong nước cho tốt hơn?"
Diệp Khiêm làm ra vẻ nhìn một thằng ngốc nhìn La Cáp, nói: "Ông La Cáp chắc chưa từng làm kinh doanh bao giờ nhỉ?"
La Cáp hơi khựng lại, không hiểu ý của Diệp Khiêm là gì. Nhưng cũng đúng, ông ta có không ít sản nghiệp dưới tay, nhưng về cơ bản đều là những ngành nghề kinh doanh đen tối và ngành dịch vụ, ngày thường cũng không cần ông ta phải quản lý, nên về làm ăn buôn bán, ông ta thực sự hoàn toàn mù tịt.
"Thế thì chẳng trách rồi, ông La Cáp chưa từng làm kinh doanh, vậy thì tôi rất khó giải thích cho ông hiểu được." Diệp Khiêm nói, "Tôi thấy hay là thế này đi, đợi khi nào tôi phát hành dự án đầu tư tốt nào ở Ấn Độ, mời ông La Cáp làm cổ đông nhé, thế nào?"
"Không cần đâu." La Cáp nói, "Tôi không có bản lĩnh gì, cũng không dám đi đầu tư cái gì cả, cứ giữ lấy gia sản một mẫu ba sào đất của mình là đủ ăn cả đời rồi." Sau đó quay đầu nhìn sang Di Nhượng, La Cáp nói: "Di Nhượng, hôm nay tôi đến tìm cậu là vì chuyện cây cầu vượt ở trung tâm thành phố, hy vọng cậu có thể rút lui."
"Ông đang đùa tôi đấy à? Chỉ bằng một câu nói của ông mà muốn tôi rút lui ư? Mọi người cạnh tranh công bằng hợp lý đi, chỉ cần ông có bản lĩnh, quyền xây dựng cây cầu vượt đó là của ông." Di Nhượng nói, "Miếng mồi béo bở lớn như vậy, chỉ vì một câu của ông mà bắt tôi bỏ cuộc, tôi thấy ông hơi nằm mơ giữa ban ngày rồi đấy."
"Vậy là cậu muốn đối đầu với tôi?" La Cáp nói, "Di Nhượng, cậu phải hiểu rằng, bao năm nay để cậu làm mưa làm gió ở New Delhi, không phải vì tôi sợ cậu, mà là tôi không muốn chấp nhặt với cậu. Nếu cậu thực sự tưởng mình là đại ca thế hệ mới của New Delhi thì nhầm to rồi."
"Tôi nào dám nghĩ vậy, trước mặt ông La Cáp tôi còn kém xa lắm." Di Nhượng nói, "Ông La Cáp vào nghề sớm hơn tôi, hai mươi tuổi đã tạo nên tên tuổi ở New Delhi, trở thành đại ca lớn nhất ở đây. Nhưng, sông có khúc người có lúc, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, ông ngồi ghế đại ca đã lâu như vậy, cũng đến lúc nên rút lui rồi."
La Cáp cười khà khà, nói: "Vậy sao? Ha ha, tôi còn trẻ lắm, muốn giở trò trước mặt tôi, cậu còn non và xanh lắm. Tôi nghe nói gần đây vốn lưu động của cậu gặp vấn đề, rất nhiều sòng bạc dưới tay bị niêm phong, tôi rất muốn biết cậu lấy gì để đấu với tôi đây? Đến nói với cậu một tiếng là đã nể mặt cậu lắm rồi, nếu đã cho mặt mũi mà không biết điều, thì tôi sẽ khiến cậu không còn cách nào lăn lộn ở New Delhi được nữa."
"Ông La Cáp khẩu khí lớn thật đấy." Diệp Khiêm khẽ cười, nói, "Ông La Cáp muốn chơi với tôi về tiền bạc sao? Vậy chi bằng chúng ta thử xem thế nào, có được không?"
La Cáp hơi nhíu mày, ánh mắt lại bị Diệp Khiêm thu hút, nghe thấy những lời này, trong lòng không khỏi sững sờ, xem ra Di Nhượng đã mời được một đối tác rồi. Bản thân mình đã tốn bao nhiêu công sức chuẩn bị, để giành lấy dự án này, ông ta đã cho đám quan chức trong chính phủ niêm phong rất nhiều cơ sở làm ăn của Di Nhượng, cắt đứt nguồn vốn của cậu ta, cứ tưởng Di Nhượng đã đường cùng, chắc chắn sẽ rút lui. Không ngờ bây giờ lại tìm được một đối tác.
Sau khi hơi ngẩn người, La Cáp cười ha hả, nói: "Ông Diệp nói quá lời rồi, tôi chỉ muốn nhắc nhở Di Nhượng chút thôi, không có ý gì khác." Dừng một chút, La Cáp chuyển chủ đề, nói: "Ông Diệp thường làm ăn ở đâu?"
"Tôi à? Chạy đôn chạy đáo khắp nơi, chỗ nào có lợi thì chui vào." Diệp Khiêm nói, "Gần đây nghe nói New Delhi sắp xây một cây cầu vượt, cảm thấy là một dự án đầu tư không tồi nên qua xem thử."
La Cáp hơi nhíu mày, Diệp Khiêm cứ nói vòng vo khiến ông ta nhất thời không nắm rõ được thực lực của Diệp Khiêm. Ông ta cũng rất rõ, sau lưng Di Nhượng cũng có chỗ dựa, bản thân mình là nhân lúc sơ hở mà niêm phong những cơ sở đó của cậu ta, nếu cứ kéo dài thời gian, rất nhanh Di Nhượng sẽ dùng thân phận của mình để khôi phục lại những cơ sở đó, lúc ấy mình sẽ chẳng còn ưu thế gì nhiều nữa. Thế lực của Bà La giáo tuy lớn mạnh nhưng cũng phải kiêng nể Thập Sát phái, ít nhiều trong một số việc vẫn phải nể mặt họ.
Nhìn giờ trên đồng hồ đeo tay, La Cáp nói: "Thời gian cũng không còn sớm, tôi không làm phiền nữa, hôm khác tôi mời ông Diệp ăn cơm, ông Diệp nhất định phải nể mặt nhé."
"Được, tôi trước nay ăn uống đều không từ chối ai bao giờ." Diệp Khiêm cười ha hả, nói, "À đúng rồi, ông La Cáp nhớ thanh toán hóa đơn nhé, cảm ơn."
La Cáp sững người, trong lòng thầm hừ một tiếng, bước chân rời đi. Xuống đến tầng dưới, lúc thanh toán tiền thì giật mình, hơn mười vạn.
Nhìn La Cáp rời đi, Diệp Khiêm quay sang nhìn Di Nhượng, hỏi: "Chuyện này rốt cuộc là sao?"
"Thực ra, từ trước đến nay mối quan hệ giữa tôi và La Cáp không tốt lắm, bao năm nay vẫn chưa xảy ra xung đột trực diện nào, có lẽ ban đầu ông ta cho rằng tôi không đủ tư cách đấu với ông ta nên không thèm ra tay với tôi. Sau này thấy thế lực của tôi lớn mạnh, muốn động đến tôi thì lại phải có chút kiêng dè." Di Nhượng nói, "Lần này chính phủ New Delhi muốn xây một cây cầu vượt ở trung tâm thành phố, quy mô đầu tư rất lớn, nếu làm trọn vẹn cả công trình thì kiếm được một ngàn vạn là chuyện dễ như trở bàn tay, trừ đi những khoản tiền quà cáp, mời khách. Tôi đương nhiên là không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt này, thế nhưng không ngờ La Cáp lại giở trò sau lưng, khiến người của chính phủ niêm phong rất nhiều cơ sở của tôi, làm tôi thiếu hụt vốn lưu động, cho dù có nhận được dự án này cũng không đủ khả năng thực hiện. Cho nên ông ta mới kiêu ngạo đến tìm tôi như vậy. Nhưng, chỉ cần cho tôi chút thời gian, tôi có thể khiến những cơ sở đó được giải phong, vốn liếng rất nhanh sẽ xoay vòng được."
Diệp Khiêm khẽ gật đầu, nói: "Có khó khăn như vậy sao không nói sớm với tôi? Cậu làm vậy là không coi tôi là người nhà rồi."
Di Nhượng sững sờ, vội vàng nói: "Xin lỗi, ông Diệp, tôi chỉ nghĩ chuyện này là chuyện nhỏ, không dám làm phiền ông. Nếu ngay cả chuyện nhỏ này tôi cũng không giải quyết được thì tôi không còn mặt mũi nào gặp ông Diệp nữa."
Diệp Khiêm cười khà khà, nói: "Làm ăn mà, ai chẳng có lúc vốn lưu động gặp khó khăn, chuyện này có gì đâu. Tôi thấy vẻ mặt đó của La Cáp chắc chắn là đang chuẩn bị thăm dò lai lịch của tôi đấy, cậu giúp tôi tung tin ra ngoài, cứ bảo tôi là Tổng giám đốc đầu tư của Tập đoàn Thanh Vân Trung Quốc. Dự án có giành được hay không là chuyện nhỏ, quan trọng là phải cho La Cáp một bài học, ai bắt nạt anh em của tôi, thì tôi phải tát thẳng một cái thật mạnh, cho hắn biết ông Vương gia có mấy con mắt."
Di Nhượng trong lòng dâng lên sự cảm động, nói: "Cảm ơn!"
"Đều là người nhà cả, không cần khách sáo như vậy." Diệp Khiêm cười ha hả, nói, "Được rồi, cơm cũng ăn xong rồi, chúng ta về thôi, mai Phong Lam và những người khác cũng đến rồi, đến lúc đó cậu cho người ra sân bay đón. Còn phía Thập Sát phái, cậu giúp tôi liên lạc sớm nhất có thể, nhưng cũng đừng vội quá. Nếu không lại rơi vào thế hạ phong, cứ thuận theo tự nhiên là được."
Di Nhượng đáp một tiếng, đứng dậy đi theo Diệp Khiêm ra ngoài. Rời khỏi khách sạn, lái xe thẳng về nhà. Nhà của Di Nhượng nằm ở một trang trại lớn tại ngoại ô New Delhi, trong nội thành tuy cũng có nhiều bất động sản, nhưng gia đình Di Nhượng về cơ bản đều sống ở trang trại ngoài ô đó, môi trường ở đó tốt, hơn nữa rộng rãi, ở cũng thoải mái hơn. Xa rời nội thành, bớt đi sự ồn ào của đô thị, hơn nữa bàn bạc nhiều chuyện cũng dễ dàng hơn, không sợ bị nghe trộm.
Rời khách sạn không lâu, mọi người đã về đến nhà Di Nhượng. Sau khi xe dừng lại, Di Nhượng mở cửa xe, cung kính mời Diệp Khiêm xuống xe, rồi hướng vào trong nhà gọi một tiếng, "Ra đây cả đi, có khách đến rồi." Rất nhanh, chỉ thấy ba người phụ nữ lần lượt bước ra từ trong nhà.