Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 3896 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3619
Bị Phóng Viên Chặn Đường

❊ ❊ ❊

Trong phòng, Lộ Dịch Đăng mỉm cười với Diệp Hạo Nhiên, nói: "Diệp tiên sinh, cậu ngồi xuống đi, nói thật cho tôi biết, cậu và Phi Lệ Ti có quan hệ gì?"

Phi Lệ Ti ngẩn người, vội vàng nói: "Ba, ba đang nằm liệt giường bệnh thế này rồi, sao còn hóng hớt chuyện bát quái thế ạ."

Lộ Dịch Đăng cười ha hả, tinh thần rõ ràng đã khá hơn nhiều, "Ba bây giờ thấy rất thoải mái, vui vẻ lắm. Phi Lệ Ti, ba yêu con, hy vọng con có thể có một chốn dung thân tốt đẹp. Dòng máu hoàng tộc này mang lại cho con chưa chắc đã là hạnh phúc và tài phú, mà phần lớn là sự đau khổ và bất lực. Con cần một người thật mạnh mẽ để bảo vệ mình, mới có thể khiến con cả đời này không phải chịu tổn thương."

"Ba, ba nói quá lời rồi, có tổn thương hay không thì cũng vậy, chúng ta đều là người một nhà, dù là bà nội Nữ hoàng của con, hay là chú hoặc anh trai, họ đều yêu thương con. Ba, ba hãy tĩnh dưỡng cho tốt đi, con và Diệp Hạo Nhiên đi sang thị trường giao dịch Vạn Quốc xem sao." Phi Lệ Ti nói, điều cô lo lắng nhất vẫn là bệnh tình của Lộ Dịch Đăng.

Lộ Dịch Đăng thở dài một tiếng, rồi nhìn sang Diệp Hạo Nhiên, nói: "Diệp tiên sinh, cậu nói thật cho tôi biết đi, cậu nắm chắc được bao nhiêu phần về bệnh tình của tôi?"

Diệp Hạo Nhiên rất tự nhiên đáp: "Lộ Dịch Đăng tiên sinh, tôi không lừa ông, tôi vẫn luôn nói thật. Hiện tại tình trạng của ông không tốt lắm, tôi cần phải giữ mạng cho ông trước, còn về phần tế bào ung thư, có lẽ sẽ ngày càng nhiều hơn. Bởi vì trong quá trình điều trị cơ thể giai đoạn này của ông, tôi cần thêm một số vị thuốc bổ như nhân sâm, hoàng kỳ, hoàng tinh. Nhưng những loại thuốc bổ này không chỉ bồi bổ cho cơ thể ông, đồng thời cũng nuôi dưỡng cả tế bào ung thư. Thế nên, có khả năng sau này khi tế bào ung thư phát triển mạnh mẽ hơn, tôi cũng sẽ bó tay. Nhưng tôi bắt buộc phải làm vậy, nếu không bệnh tình của ông không chống đỡ nổi quá một tuần đâu, ông hiểu chứ, Lộ Dịch Đăng tiên sinh?"

Lộ Dịch Đăng gật đầu: "Xem ra cậu đã nắm chắc phần thắng rồi. Được, sống thêm ba năm năm nữa là tôi mãn nguyện rồi, tôi còn có thể tự tay khoác áo cưới cho Phi Lệ Ti, đưa con bé vào lễ đường hôn nhân nữa chứ."

Phi Lệ Ti đỏ mặt, vội nói: "Ba, thôi đi, đừng nói nữa, chúng con đi mua thuốc đây."

"Được, được." Lộ Dịch Đăng mỉm cười nhắm mắt lại.

Phi Lệ Ti kéo Diệp Hạo Nhiên ra ngoài. Vừa đến bên ngoài, một bà lão ăn mặc rất thời thượng đã chặn đường hai người. Bà lão đó đội chiếc mũ lông ngỗng trắng, trên người khoác áo lông thú, trong tay cầm một cây gậy chống phong cách Hoa Hạ đầu rồng. Bà lão lớn tiếng nói: "Đứng lại!"

Phi Lệ Ti và Diệp Hạo Nhiên dừng chân.

Diệp Hạo Nhiên liếc nhìn bà lão, anh thấy những người xung quanh đều tỏ vẻ rất cung kính với bà, kể cả hai gã hống hách sáng sớm nay là Uy Luân và Hải Uy, cả hai cũng cung cung kính kính đi theo sau lưng bà lão. Diệp Hạo Nhiên đoán ra thân phận của bà lão, chắc chắn bà chính là Nữ hoàng đương nhiệm Elizabeth.

Mọi người xung quanh đều cung kính, nhưng Phi Lệ Ti thì khác. Vừa nhìn thấy bà lão, Phi Lệ Ti liền nhảy bổ vào lòng bà.

"Bà nội!" Phi Lệ Ti gọi lớn, âu yếm cọ tới cọ lui trên người bà.

Bà lão cũng cười rộ lên, ném cây gậy đầu rồng xuống đất, xoa đầu Phi Lệ Ti: "Ôi chao, cháu gái ngoan của ta, vài tháng không gặp lại xinh đẹp hơn nhiều rồi, hơn nữa, sao lại cao lên thế này."

"Bà nội, là do bà lại lùn đi đấy, bà không được làm việc vất vả thế này nữa đâu, phải nghỉ ngơi đi." Phi Lệ Ti như một đứa trẻ nhõng nhẽo, có thể thấy mối quan hệ giữa Phi Lệ Ti và bà nội rất tốt.

Elizabeth cười ha hả: "Đúng vậy, cháu gái ngoan của ta, ta cũng muốn nghỉ ngơi chứ, nhưng chuyện gia tộc hết việc này đến việc khác không khiến ta bớt lo. Ước gì ta được như cháu, suốt ngày chỉ đi học, yêu đương, vui vẻ biết bao."

"Bà nội! Ai yêu đương chứ!" Mặt Phi Lệ Ti đỏ ửng lên, sau đó cô kéo cánh tay Diệp Hạo Nhiên, nói: "Bà nội, đây là Diệp Hạo Nhiên, là... bạn học của con. Anh ấy là bác sĩ Đông y, giỏi lắm, đến cả viện trưởng Sơn Địch cũng bị anh ấy nói cho chạy mất dép."

Elizabeth cười rộ lên: "Ta nghe nói rồi, sáng sớm nay ta đã nghe tin Sơn Địch bay về nước Hoa Hạ để học tập rồi. Ha ha, không ngờ vị bác sĩ đánh bại được viện trưởng Sơn Địch lại là một bác sĩ trẻ tuổi thế này. Này chàng trai, thích cháu gái ta à?"

"Á..." Diệp Hạo Nhiên xoa mũi, anh hoàn toàn không ngờ Nữ hoàng lại hỏi thẳng như vậy, hỏi một câu làm anh ngẩn tò te.

"Bà nội!" Phi Lệ Ti không vui, vội lay lay cánh tay Elizabeth, "Bà nội, con xin bà đấy, đừng hóng hớt nữa, con và Diệp Hạo Nhiên còn phải đi làm việc chính sự đây."

Gương mặt già nua của Elizabeth rạng rỡ hẳn lên, bà gật đầu nói: "Hai đứa tới đúng lúc lắm, cứ ở lại bên cạnh ta thêm vài ngày đi. Thật tốt quá, ta đang định truyền ngôi, Phi Lệ Ti, cháu làm Nữ hoàng kế nhiệm nhé, được không?"

"Hi hi, bà nội, bà đừng làm khó cháu. Sau này già đi cháu chắc chắn sẽ du ngoạn khắp thế giới, không muốn vất vả như bà đâu." Phi Lệ Ti cười.

"Con bé tinh ranh này, cháu thông minh thật đấy. Vậy cháu nói xem, chú của cháu, và anh trai của cháu, cháu muốn ai làm Quốc vương kế nhiệm?" Elizabeth lại hỏi: "Gần đây ta phiền não lắm, cứ mãi không quyết định được, nhìn xem sắp đến lễ kế vị rồi mà vẫn chưa chốt được người."

Đúng lúc này, Diệp Hạo Nhiên liếc nhìn phía sau Elizabeth. Hải Uy và Uy Luân đi theo bà đều có chút căng thẳng, rõ ràng cả hai đều biết lời của Phi Lệ Ti quyết định trực tiếp việc họ có thể kế vị hay không.

Tuy nhiên, Phi Lệ Ti lại lên tiếng: "Bà nội, bà đừng làm khó cháu, cháu biết gì đâu chứ. Bà muốn ai kế nhiệm thì người đó kế nhiệm, cháu chỉ lo học hành cho tốt là được rồi." Nói xong, Phi Lệ Ti kéo Diệp Hạo Nhiên rời đi.

Phía sau Elizabeth, trên mặt Uy Luân lộ vẻ thất vọng, còn Hải Uy thì có chút may mắn. Dù sao thì tuy đều là người thân, nhưng Phi Lệ Ti là em gái ruột của Uy Luân, dù xét về tình hay lý, Phi Lệ Ti vẫn nghiêng về phía Uy Luân hơn.

Phi Lệ Ti rất thông minh, căn bản không quan tâm đến những chuyện này. Cô kéo Diệp Hạo Nhiên ra khỏi cung điện Buckingham, sau đó Phi Lệ Ti lái xe, hai người hướng về thị trường giao dịch Vạn Quốc tại Luân Đôn.

Thị trường giao dịch Vạn Quốc là một cái chợ đã có từ lâu đời, từ khi nước Y còn là bá chủ thế giới thì nơi này đã thành lập. Khi đó có rất nhiều thương nhân nước ngoài tới đây kinh doanh, chính phủ nước Y thời bấy giờ cũng hỗ trợ thị trường này rất nhiều kinh phí. Hiện tại nước Y đã không còn là bá chủ công nghiệp như trước, nhưng thị trường giao dịch Vạn Quốc vẫn được giữ lại, thậm chí diện tích còn lớn hơn. Nơi đây có các cửa tiệm do lưu học sinh các nước mở, mua hộ hàng từ nước ngoài là một nghề nghiệp phổ biến nhất ở đây.

Diệp Hạo Nhiên cùng Phi Lệ Ti đi vào trong tiệm. Ở khu vực Hoa Hạ, Diệp Hạo Nhiên bất ngờ nhìn thấy một thương hiệu rất quen thuộc, Đồng Nhân Đường. Diệp Hạo Nhiên nói: "Xem ra vận may của chúng ta cũng khá tốt, thương hiệu này ở nước Hoa Hạ khá nổi tiếng, không ngờ lại có thể tìm thấy ở đây."

Hai người bước vào cửa tiệm, Diệp Hạo Nhiên đưa ra một đơn thuốc, trên đơn có hơn hai mươi vị thuốc Đông y. Người làm bốc thuốc liền lần lượt bốc từng vị. Chất lượng những dược liệu này rất tốt, thậm chí còn tốt hơn cả tiệm thuốc Đồng Nhân Đường trong nước. Xem ra đúng là đồ tốt đều được xuất khẩu ra nước ngoài.

Phi Lệ Ti tò mò nhìn những lát thuốc Đông y này, nhỏ giọng hỏi: "Diệp Hạo Nhiên, mấy thứ rễ cây vỏ cây này thực sự chữa được bệnh cho ba em sao?"

"Yên tâm đi." Diệp Hạo Nhiên tự tin đáp.

Rất nhanh mười thang thuốc đã bốc xong, Diệp Hạo Nhiên xách mười thang thuốc, thanh toán tiền. Mười thang thuốc tốn hết một nghìn hai trăm bảng Anh, tương đương hơn mười nghìn tệ, đúng là rất đắt. Nhưng nghĩ đến chi phí thì cũng hiểu được, những dược liệu này đều là vận chuyển đường biển tới, phí vận chuyển rất đắt đỏ.

Hai người vừa đi tới cửa tiệm thuốc Đồng Nhân Đường, "Ào một cái", hơn mười phóng viên cầm micro cùng máy quay phim loại nhỏ bao vây lấy, trong nháy mắt đã vây kín Phi Lệ Ti và Diệp Hạo Nhiên vào giữa.

"Công chúa Phi Lệ Ti, cô về nước Y từ khi nào? Tình hình học tập của cô ở nước ngoài thế nào?"

"Công chúa Phi Lệ Ti, xin hỏi vị người Hoa Hạ bên cạnh đây là bạn trai của cô sao?"

"Phi Lệ Ti, cô có thể nói cho chúng tôi biết bệnh tình của cha cô thế nào rồi không?"

"Các hạ Phi Lệ Ti, xin hỏi cô có biết ai là người thừa kế vương vị kế tiếp không?"

Đủ loại câu hỏi hỗn loạn vây tới, tiếp theo là tiếng đèn flash máy ảnh liên tục chớp nháy tách tách.

Diệp Hạo Nhiên thở dài, cái quái gì thế này, mấy gã phóng viên này như mèo ngửi thấy mùi tanh, sao tới nhanh thế nhỉ?

Phi Lệ Ti mỉm cười với mọi người xung quanh, nói: "Rất xin lỗi mọi người, hôm nay thực sự có việc gấp, mọi người cũng thấy rồi đấy, tôi đang mua thuốc, cho nên tôi phải về gấp, khi nào rảnh sẽ trò chuyện chi tiết với mọi người sau." Nói xong, Phi Lệ Ti kéo cánh tay Diệp Hạo Nhiên, hướng ra ngoài đám đông đi tới.

Có những phóng viên biết điều thì rút lui, nhưng vẫn còn vài tên ôm chiếc máy quay to như cái pháo, bám theo Phi Lệ Ti và Diệp Hạo Nhiên.

"Phi Lệ Ti, cô có thể nói xem tại sao lại tìm một người Hoa Hạ làm bạn trai không? Cô làm như vậy có xứng với thân phận truyền nhân mang dòng máu hoàng tộc của mình không? Hơn nữa, nghe đồn cô tìm một người Hoa Hạ làm bạn trai đã khiến cha cô tức giận đến mức suýt chết, chuyện này có thật không? Cô dẫn bạn trai này về nước là định gặp mặt cha mình lần cuối để cầu xin sự tha thứ sao? Nếu cha cô không đồng ý cho hai người yêu nhau, cô sẽ bỏ trốn cùng người đàn ông này chứ?"

Gã phóng viên để ria mép liên tục đặt hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, quan trọng là những câu hỏi này đều không có căn cứ, hơn nữa trong lời lẽ còn mang theo sự sỉ nhục đối với Diệp Hạo Nhiên và Phi Lệ Ti.

Phi Lệ Ti nghe thấy câu hỏi của gã phóng viên, mặt đỏ lên, lớn tiếng nói: "Xin anh hãy chú ý lời nói của mình! Tôi và vị tiên sinh này chỉ là đến thăm cha tôi thôi."

"Cô tức giận như vậy là vì tôi đoán đúng rồi phải không? Cô đến thăm cha mình, tại sao cha cô lại đột ngột xuất viện, có phải là vì sắp qua đời rồi không?" Gã phóng viên kia tiếp tục hỏi.

Phi Lệ Ti kéo Diệp Hạo Nhiên một cái, nói: "Đi, chúng ta không chấp kẻ tiểu nhân hèn hạ này."

Diệp Hạo Nhiên lại dừng bước, nhìn gã phóng viên kia, khẽ mỉm cười: "Ôi chao, ông bạn, ông là con chó săn của tòa soạn nào thế, hống hách nhỉ."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.