Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 3973 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3629
Khuất Phục

❊ ❊ ❊

Mona vừa nói lời này, tay đã hướng về phía quyền trượng Pharaoh chộp tới, thế nhưng Mona không bắt được quyền trượng, mà lại chộp trúng một bàn tay.

“Hử?” Mona cúi đầu, mới phát hiện tay của Diệp Hạo Nhiên đã vươn tới trước, nắm chặt lấy quyền trượng, còn tay của cô ta thì lại đang đặt trên mu bàn tay Diệp Hạo Nhiên.

“Buông nó ra, đồ ngốc!” Mona nói, trừng mắt nhìn Diệp Hạo Nhiên.

Diệp Hạo Nhiên mỉm cười, “Thám tử Mona, cô có ý gì đây? Cô nắm tay tôi thế này, lại còn ngay trước mặt bạn gái tôi, tôi thấy ngại quá đi mất. Sao cô có thể bình thản và tự nhiên như vậy chứ? Cho dù cô muốn nắm tay tôi, cũng phải tìm chỗ nào không có người chứ.”

“Khốn kiếp, anh chán sống rồi à!” Mona nói, cô tăng thêm lực tay. Mona rất rõ thực lực của mình, tuy cô chỉ xếp trong top 10 của toàn bộ Nhóm Hành động Đặc biệt thuộc Interpol, nhưng phải biết rằng, thành viên của nhóm hành động đặc biệt này đều là những con quái vật. Mỗi thành viên đều là tinh anh trong đội ngũ cảnh sát của quốc gia họ. Có thể đứng trong top 10 giữa một nhóm toàn tinh anh như vậy, cơ bản cũng tương đương với việc đứng trong top 10 toàn bộ đội ngũ cảnh sát trên toàn thế giới rồi!

Cho nên, Mona vô cùng tự tin vào thực lực của bản thân, cô dùng đến bảy phần lực, cô tin rằng, bảy phần lực đó đủ để bóp nát xương của Diệp Hạo Nhiên.

Diệp Hạo Nhiên mỉm cười, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Mona, miệng nói: “Ôi chao, cô thật là, tôi càng nói cô lại càng làm tới, tôi cũng đâu phải kiểu đàn ông dễ dãi.”

Mona ngẩn người, sau đó khuôn mặt đỏ bừng lên. Tất nhiên cô không phải đỏ mặt vì xấu hổ, mà là đỏ vì giận dữ, bởi cô phát hiện mình đã dùng đến bảy phần lực, thế nhưng gã Diệp Hạo Nhiên đáng chết này lại chẳng hề có cảm giác gì.

“Đây là do anh tự tìm!” Mona đột ngột dùng hết mười phần sức lực, cô dồn toàn bộ lực đạo vào tay, bóp mạnh vào những ngón tay của Diệp Hạo Nhiên. Thế nhưng, tay Diệp Hạo Nhiên tựa như một khúc rễ cây khô vậy, không, không phải rễ cây khô, mà giống như một bàn tay đúc bằng thép, hoàn toàn không hề biến chuyển.

“Chuyện gì vậy?” Viên cảnh sát nam bên cạnh nhíu mày, nhìn Mona hỏi. Anh ta đương nhiên biết rõ thực lực của Mona, cũng hiểu rõ bây giờ Mona đang muốn dạy cho tên nhóc Diệp Hạo Nhiên này một bài học. Nhưng mà, sao càng nhìn càng thấy không đúng vậy nhỉ? Theo lý mà nói, Mona dạy dỗ một gã bảo vệ quèn thì chắc chắn là dễ như trở bàn tay, thế mà nhìn tình hình hiện tại, hình như không phải như vậy.

Diệp Hạo Nhiên vẫn cười hề hề, sau đó, tay anh từ từ mở ra, chậm rãi tách tay Mona ra, tiếp đó Diệp Hạo Nhiên dùng tay kia chộp lấy quyền trượng Pharaoh.

Sắc mặt Mona thay đổi. Nếu như lúc nãy Mona chỉ cảm thấy giận dữ, kinh ngạc, thì giờ đây, Mona đã hoàn toàn bị Diệp Hạo Nhiên chấn nhiếp. Bởi lẽ, Mona không bóp nổi xương tay Diệp Hạo Nhiên, có lẽ là do thực lực Diệp Hạo Nhiên ngang ngửa mình, nhưng hiện tại, Diệp Hạo Nhiên lại dùng thế tay ngược, tách bàn tay của cô ra! Điều này cần lực đạo lớn đến mức nào chứ? Phải cần lực đạo lớn gấp ba lần mình mới làm được!

Mona biết mình đã gặp phải cao nhân, cô lập tức thu tay lại, nhìn Diệp Hạo Nhiên rồi chắp tay, nói: “Đã có cao nhân bảo vệ quyền trượng này, vậy chúng tôi tự nhiên không cần phải lo lắng nữa. Chỉ là Hội Pharaoh thế lực rất lớn, hội viên đông đảo, lại còn có liên hệ với Huyết Sắc Thập Tự Hội, mong cao nhân hãy cẩn thận cho.”

Diệp Hạo Nhiên xua xua tay, nói: “Tôi chẳng phải cao nhân gì cả, tôi chỉ là một nhân viên bảo vệ thôi. Những thứ trong Bảo tàng Anh này, chúng tôi sẽ cố gắng bảo vệ tốt.”

“Mona, chuyện gì thế?” Đồng nghiệp của Mona ở bên cạnh khó hiểu hỏi.

Mona xua tay, nói: “Vị Diệp tiên sinh này là một cao nhân, chúng ta không phải đối thủ của anh ta, đám người Hội Pharaoh chắc hẳn cũng không phải đối thủ của anh ta, cho nên chúng ta không cần phải quá lo lắng nữa.”

Viên cảnh sát nam kia kinh ngạc nhìn Diệp Hạo Nhiên, tay anh ta lần về phía khẩu súng bên hông, nhưng nghĩ lại, viên cảnh sát nam kia đành thôi. Vì Mona đã nói đối phương là cao nhân, nên nếu mình còn đi thử thách bản lĩnh của cao nhân, có khi lại tự chuốc lấy nhục.

Diệp Hạo Nhiên liếc nhìn viên cảnh sát nam kia, cũng không để tâm, hướng về phía Mona nói: “Đa tạ đã thông báo, chúng tôi đã có phương án xử lý, các người chỉ cần bắt tội phạm là được. Còn về quyền trượng Pharaoh này, các người thật sự không cần lo lắng, chúng tôi sẽ bảo quản tốt.”

Mona chắp tay, nói: “Vậy chúng tôi đi trước đây.”

Nói xong, hai viên cảnh sát rời đi.

Phi Lệ Ti vỗ mạnh một cái lên vai Diệp Hạo Nhiên, cười nói: “Cảm giác bị nữ cảnh sát xinh đẹp chiếm tiện nghi thế nào hả? Nhìn hai người nắm tay nhau đầy tình tứ, mãi không nỡ buông ra, đúng là tâm đầu ý hợp ghê.”

Diệp Hạo Nhiên cười ha hả, “Nói thật lòng, tay cô ta sao có thể sánh với tay công chúa được chứ? Đó là bàn tay của hạng người thô kệch, còn của nàng mới là cành vàng lá ngọc, mềm mại không xương, trơn mềm như nước, xinh đẹp tự nhiên…”

“Khụ khụ khụ khụ!” Bá tước Austin không nghe nổi nữa, phát ra một tràng ho dữ dội để biểu thị sự phản đối, ông lầm bầm, “Tôi vừa mới hỏa táng thi thể vợ mình xong, các người lại cứ phô trương tình cảm thế này, không biết câu "ân ái phô trương, đoản mệnh khôn lường" à?”

Phi Lệ Ti cũng cười ha hả.

Thấy Austin đã khôi phục chút sự hài hước, Diệp Hạo Nhiên cũng yên tâm hơn, anh nói: “Được rồi, đám người Hội Pharaoh vẫn rất khó dây dưa, chúng ta cũng bắt đầu chuẩn bị thôi. Giám đốc Austin, chúng ta đi làm một cây quyền trượng Pharaoh giả trước đi.”

Rất nhanh, Phi Lệ Ti trở về Cung điện Buckingham, còn Diệp Hạo Nhiên cùng Austin hướng về phía một phòng trưng bày nghệ thuật tư nhân ở London mà đi. Đến nơi, Diệp Hạo Nhiên quan sát xung quanh một hồi, xác định không bị theo dõi mới cùng giám đốc Austin đi vào trong.

Hiện tại Austin đã hoàn toàn tin tưởng Diệp Hạo Nhiên, phải biết rằng Diệp Hạo Nhiên là một gã ngay cả Interpol cũng chẳng thèm để vào mắt, thực lực của anh chắc chắn rất mạnh, bảo vệ quyền trượng Pharaoh này chắc chắn là nắm chắc phần thắng.

Đến phòng trưng bày nghệ thuật tư nhân, một người đàn ông trung niên đang đeo kính lúp ở đó điêu khắc một món đồ gỗ. Nghe thấy có người vào, ông ta tháo kính ra, nói: “Xin chờ một lát… Mẹ kiếp, sao ông lại tới nữa!”

Người đó sau khi nhìn thấy là Austin, không hề có chút biểu cảm vui mừng nào, ngược lại là một mặt hoảng hốt và bất lực, ông ta vội vàng đặt món đồ gỗ trong tay xuống, giấu vào ngăn kéo, trừng mắt nhìn Austin, “Này, ở đây không hoan nghênh ông đâu, ngài bá tước Austin đáng kính!”

Diệp Hạo Nhiên nhìn Austin, trong lòng thấy buồn cười. Austin nói người này là bạn ông, kết quả vừa mới vào cửa đã bị hắt hủi. Austin lại chẳng hề tức giận, ông chỉ cười, nói: “Cậu yên tâm, Fix, lần này tôi tới không phải để gây rắc rối cho cậu, mà là muốn nhờ cậu giúp một việc.”

“Quỷ tha ma bắt! Ông tới nhờ tôi giúp đỡ! Gã bá tước Austin đáng chết, ông định sỉ nhục tôi một trận rồi mới dẫn cảnh sát tới khám nhà tôi đấy à!” Fix không hề nể nang, lầm bầm nói.

Diệp Hạo Nhiên xem như đã hiểu ra, ra là vị Austin này trước kia làm ăn không đàng hoàng, từng dẫn cảnh sát đến khám nhà Fix, cho nên Fix mới vừa nhìn thấy Austin đã buông lời ác ý như vậy.

Austin nhún vai, nói: “Fix, chúng ta tuy là bạn bè, nhưng đúng là mỗi người có niềm tin riêng. Niềm tin của cậu nằm ở việc mô phỏng, còn sự kiên trì của tôi chính là hàng thật. Món đồ giả đó đã nhờ tôi đi kiểm định, thì dù thế nào tôi cũng không thể nói nó là thật được, đúng không.”

Fix hậm hực nói: “Câm miệng đi Austin, cảm ơn sự "trượng nghĩa" của ông nhé. Nếu không phải vì ông, tôi cũng chẳng cần phải ngồi tù ba năm, còn bị phạt đến tán gia bại sản.”

Diệp Hạo Nhiên nghe vậy, cười càng dữ dội hơn. Vị Austin này quả nhiên không đàng hoàng. Nghe cuộc đối thoại của hai người, có lẽ là Fix giỏi làm mấy món đồ giả rồi đem đi bán, hơn nữa thủ đoạn của Fix chắc rất cao minh, người bình thường không nhìn ra được, nhưng Austin lại có thể giám định ra. Sau khi Austin giám định, đã chỉ ra việc Fix làm giả, dẫn đến việc Fix bị nhốt ba năm, còn bị phạt một khoản tiền lớn.

Austin xua tay, nói: “Được rồi, Fix, chuyện này chúng ta đã tranh cãi rất lâu rồi, hiện tại, tôi xin lỗi cậu.”

“Hử?” Fix đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn Austin, có chút nghi hoặc, “Ông nói gì cơ? Ông… xin lỗi tôi?”

Sắc mặt Austin rất nghiêm túc, nói: “Đúng vậy, Fix, tôi xin lỗi cậu. Tôi vì một chút sự kiên trì viển vông mà từ bỏ tình bạn của chúng ta, tôi đã nhận thức sâu sắc được sai lầm của mình, tôi xin lỗi cậu!”

Nói xong, Austin cúi người chào Fix.

Fix sững sờ tại chỗ, rồi mũi cay xè, hít một cái sau đó vội cúi đầu, lau nước mắt, lớn tiếng nói: “Này! Đồ khốn! Hôm nay ông uống nhầm thuốc à! Thật ra tôi hiểu ông, ông làm không sai, là tôi làm chuyện phạm pháp! Hơn nữa, ba năm tôi ngồi tù, mẹ già, con cái của tôi đều là ông chăm sóc, này, ông già khốn kiếp, ông tới đây để lấy nước mắt của tôi đấy à!”

Austin cũng lau mắt, bước lên ôm chầm lấy Fix, ông ôm rất chặt, lớn tiếng nói: “Fix, bạn già của tôi, tôi sai rồi. Hôm nay tôi mới hiểu ra, thật ra có rất nhiều việc quan trọng hơn sự kiên trì viển vông kia. Ví dụ như tình yêu, ví dụ như tình bạn. Bạn của tôi, tôi yêu cậu, vì cậu, sau này tôi có thể nói dối, làm chứng giả!”

“Này, Austin! Ông đừng nói nữa, thật ra tôi đã tha thứ cho ông từ lâu rồi! Hơn nữa, tôi quả thực cũng có lỗi!” Fix cũng dùng sức ôm chặt lấy Austin.

Diệp Hạo Nhiên nhìn cảnh này cũng cảm thấy mũi cay xè. Xem ra, quan niệm nhân sinh đều đang dần dần thay đổi. Austin trải qua chuyện người vợ quá cố bị Hội Pharaoh thao túng, đã nhận ra tầm quan trọng của tình bạn, cho nên ông đến đây, cũng là thực tâm muốn xin lỗi, muốn cứu vãn tình bạn này.

Hai ông già ôm nhau, nói qua nói lại thế mà lại bật khóc.

Diệp Hạo Nhiên chán nản xoa xoa mũi, lớn tiếng nói: “Này! Này! Hai người kia, giám đốc Austin, chúng ta tới đây là để làm chuyện chính sự, hai người muốn "tình trong như đã mặt ngoài còn e" thì làm ơn đổi thời gian thích hợp, đổi một không gian riêng tư được không!”

Austin và Fix vỗ vỗ lưng nhau rồi tách ra.

Fix nhìn Diệp Hạo Nhiên, hỏi: “Nhóc con này là ai? Ăn nói chẳng lễ phép gì cả.”

“Nó là nhân viên bảo vệ của bảo tàng.” Austin cười nói.

“Từ bao giờ mà bảo vệ lại trở nên to gan như thế nhỉ.” Fix lầm bầm.

Austin nhún vai, nói: “Nó không phải là bảo vệ bình thường đâu. Với lại, hôm nay tôi mang tới cho cậu một món đồ, Fix, nhìn này!” Nói đoạn, Austin lấy ra cây quyền trượng Pharaoh kia.

“Trời ạ, đây là… đây là quyền trượng của A Cập Lão!” Fix nhìn chằm chằm, kinh ngạc nói.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.