Lá cây trên mặt đất tích rất dày. Tuy bây giờ đã vào đông, nhưng cây cối nơi này vẫn vô cùng tươi tốt. Diệp Hạo Nhiên đoán là do địa thế ở đây trũng thấp, vách núi xung quanh chặn đứng không khí lạnh tràn tới, hình thành nên một vành đai ấm áp tương tự như lò giữ nhiệt ở nơi này.
Diệp Hạo Nhiên che camera trên đồng hồ của mình lại, rồi phi thân về hướng Susan vừa đáp xuống. Khu rừng này còn rộng lớn hơn cả tưởng tượng của Diệp Hạo Nhiên, hơn nữa, đúng như lời giáo quan nói, côn trùng thú vật trong này rất nhiều, đông đảo nhất chính là những loài tương tự như rắn.
Lúc này cuộc thi đã chính thức bắt đầu, khắp nơi trong rừng cũng đã thiết lập các khu vực cấm. Bên trong những khu vực cấm này là trung tâm chỉ huy do các giáo quan tạo thành. Trong trung tâm chỉ huy, mỗi giáo quan đều nhìn vào màn hình trước mặt mình, trên màn hình chia làm hai mươi khu vực, đại diện cho hai mươi binh lính. Điều này nhằm đảm bảo an toàn cho mỗi binh lính, đồng hồ trên cổ tay binh lính sẽ truyền những thông tin như hình ảnh camera ghi lại được, vị trí địa lý, và cả thân nhiệt cơ bản về các sở chỉ huy này.
Sở dĩ Diệp Hạo Nhiên che đồng hồ lại là vì anh không muốn lộ quá nhiều thực lực của mình, bởi lẽ ngay lúc này đây, Diệp Hạo Nhiên đang xuyên qua rừng rậm, tốc độ của anh nhanh tựa như một con báo đang lao đi.
Ba phút sau, Diệp Hạo Nhiên đã tới vị trí của Susan. Còn Susan thì đang cầm súng lục, chĩa thẳng vào một thứ to lớn giống như con chuột dưới đất.
"Chuyện gì vậy?" Diệp Hạo Nhiên đi tới, hỏi.
Susan thấy Diệp Hạo Nhiên tới thì thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhíu mày nói: "Đây là thứ quái gì vậy, sao lại to thế này? Lúc tôi vừa rơi xuống, con chuột này lại định nhân lúc tôi lăn trên đất mà cắn vào cổ tôi. Thật không thể tin nổi, đây thực sự chỉ là tập huấn sao? Đùa giỡn với mạng sống thì có."
Diệp Hạo Nhiên nhìn cái xác chuột cống to đùng dưới đất, cũng có chút kinh ngạc, nói: "Tôi nghĩ mấy giáo quan đó chắc còn chưa biết có thứ này xuất hiện đâu, nếu không họ không thể nào yên tâm để những người này tới đây tiến hành thi đấu được."
Con chuột đó to bằng một con mèo, lúc này trên người nó đang cắm một viên đạn. Tất nhiên, viên đạn nhỏ này chỉ chứa thuốc mê mà thôi, hơn nữa còn là loại thuốc mê làm tê liệt cơ bắp hiệu quả cao, cho nên lúc này con chuột căn bản chưa chết, nó vẫn còn tỉnh táo. Đôi mắt nhỏ của nó đảo liên hồi nhìn chằm chằm Diệp Hạo Nhiên và Susan, muốn trốn chạy nhưng lại không thể cử động thân thể.
"Quá nguy hiểm, may mà cô không sao." Diệp Hạo Nhiên nói, đồng thời anh cũng đưa khẩu súng lục của mình cho Susan.
Susan nhận lấy khẩu súng của Diệp Hạo Nhiên, giắt lên người. Cô hừ một tiếng, nói: "Này, Diệp Hạo Nhiên, anh đừng có quên, tôi là một đặc vụ FBI đấy. Khi còn học trường cảnh sát, kỹ năng bắn súng của tôi từng đạt giải thưởng, thân thủ của tôi ở các giải thi đấu đối kháng nữ cũng nằm trong top 5. Chỉ là từ khi ở bên cạnh anh, tôi chẳng thể hiện được gì nữa thôi."
"À, sao lại không thể hiện được?" Diệp Hạo Nhiên cười hỏi.
"Nói nhảm, đều bị anh cướp sạch hào quang rồi còn gì. Trước mặt thân thủ biến thái như anh, đâu còn cần tôi phải làm gì nữa." Nói đoạn, bản thân Susan cũng bật cười.
Hai người không hề rời đi, mà đứng trước mặt con chuột khổng lồ kia, quan sát con chuột kỳ lạ này.
Lúc này, trong một sở chỉ huy cách đó mười lăm cây số, một giáo quan ngẩn người ra, lẩm bẩm: "Quỷ thật, chẳng lẽ vừa rồi mình hoa mắt?"
"Sao thế?" Giáo quan bên cạnh vừa uống nước vừa hỏi.
"Vừa rồi binh lính mang mã số 0527, tín hiệu hiển thị anh ta chỉ mất ba phút mà đã di chuyển được 3,8 cây số, suýt soát đạt 80 cây số một giờ. Gã này chẳng lẽ dưới chân có gắn bánh xe à?" Giáo quan nọ tặc lưỡi nói.
"Ha ha, tôi đã bảo lô thiết bị đợt này phần lớn là hàng kém chất lượng mà. Nếu thực sự có tốc độ này, anh ta cần gì làm lính nữa, cứ đi phá kỷ lục thế giới là được. Ồ không, phá kỷ lục nhân loại, hoặc đổi nghề đi làm shipper, chắc chắn còn tốt hơn làm lính." Một giáo quan khác nói đùa.
Giáo quan lúc nãy lắc đầu, nói: "Hình như, thực sự không phải máy móc hỏng. Giờ anh ta đang hội hợp cùng một binh lính khác, nãy giờ vẫn không hề di động. Mẹ kiếp, gã này làm cách nào vậy, chẳng lẽ trên người hắn giấu thứ trang bị gia tốc gì à?"
Giáo quan tới sau cũng ghé đầu lại xem, sau đó hai người bấm mở màn hình camera của 0527. Mã số 0527 này tự nhiên chính là Diệp Hạo Nhiên. Vừa rồi Diệp Hạo Nhiên di chuyển tốc độ cao, mặc dù anh che camera trên đồng hồ lại, nhưng phương vị đồng hồ thì anh không thể thay đổi, bởi vì phương vị đồng hồ là dựa theo định vị vệ tinh.
Lúc này camera đồng hồ của Diệp Hạo Nhiên đang chĩa thẳng vào con chuột khổng lồ dưới đất.
Hai giáo quan nhìn thấy con chuột này thì giật mình, lẩm bẩm: "Trời ạ, sao lại có con chuột to thế này? Đây là thứ quái gì vậy?"
Đang bàn luận, đột nhiên màn hình của một giáo quan không xa lóe lên, tiếp đó giáo quan nọ đứng phắt dậy, lớn tiếng nói: "Không ổn, có binh lính gặp nguy hiểm, bị… bị một con chuột… Trời ạ, con chuột to quá, vậy mà bị một con chuột khổng lồ cắn gãy cổ. Đội cứu viện số 3, mau tới đó ngay!" Giáo quan nọ vừa nhìn chằm chằm màn hình, vừa lớn tiếng nói vào bộ đàm.
Lúc này, hai giáo quan trước đó cũng chẳng buồn thảo luận vấn đề tốc độ của Diệp Hạo Nhiên nữa, cả hai vội vàng phát cảnh báo tới các thành viên thuộc nhóm mình, bảo mọi người chú ý tới sự xuất hiện của chuột khổng lồ.
Diệp Hạo Nhiên và Susan đang nói chuyện, thì trong đồng hồ của hai người đồng thời truyền tới thông báo của bộ chỉ huy, nói rằng có chuột khổng lồ xuất hiện, yêu cầu mọi người cẩn thận.
Diệp Hạo Nhiên cười khẽ, rồi đưa tay lấy miếng băng dính, che camera trên đồng hồ của mình lại. Susan cũng che camera của mình lại, hai người nhìn nhau cười.
"Cứ coi như đi nghỉ mát đi." Diệp Hạo Nhiên nói, "Hơn nữa, có vẻ cũng không tệ. Tôi quyết định sẽ đi dò xét lai lịch con chuột khổng lồ này trước, cô thấy thế nào?"
"Sao cũng được, nhưng bây giờ tôi muốn biết là trong rừng này có gì ngon để ăn hơn. Nếu là thịt chuột thì thôi nhé, tôi không muốn ăn chuột đâu." Susan lẩm bẩm.
Lúc này, con chuột bị gây mê dưới đất chậm rãi bò dậy. Khả năng kháng thuốc mê của nó thật sự rất mạnh, gần như tương đương với con người. Phải biết rằng liều lượng thuốc mê thông thường đều căn cứ vào trọng lượng cơ thể. Nghĩa là cơ thể càng to, càng béo thì khả năng chịu đựng thuốc mê càng lớn. Thuốc mê trong viên đạn nhỏ này được pha chế dựa trên cân nặng của người trưởng thành. Loại thuốc mê này có thể khiến một người trưởng thành hôn mê trong một phút, mất khả năng chống cự, mà con chuột dưới đất này chỉ nặng bảy tám cân, vậy mà có thể chống lại liều lượng thuốc mê lớn như thế, quả thật rất lợi hại.
Con chuột dưới đất bò dậy, lắc lắc thân mình, rồi vèo một cái chui vào bụi cây.
Thân hình Diệp Hạo Nhiên chợt bay vút lên, anh đạp lên thân một cái cây lớn, bay lướt hai cái, rồi đáp xuống cành của một đại thụ. Đứng trên cành cây, Diệp Hạo Nhiên dán mắt theo bóng con chuột, cho tới khi nó chạy xa cả trăm mét, Diệp Hạo Nhiên mới vẫy tay về phía Susan, ra hiệu cho cô đi theo hướng con chuột đã rời đi. Còn bản thân Diệp Hạo Nhiên thì nhảy trực tiếp từ cây này sang cây khác, tựa như phương pháp di chuyển trong Naruto vậy.
Trong lòng Susan lại thở dài một tiếng, khoảng cách giữa cô và Diệp Hạo Nhiên thật sự quá lớn, đến mức chính Susan cũng sắp quên mất, thực ra cô cũng là người xuất sắc trong trường cảnh sát, cũng là một đặc vụ có thực lực mạnh mẽ.
Con chuột khổng lồ kia nhanh chóng rời đi, không lâu sau, vèo một cái, nó theo một cái rãnh lớn chui xuống, rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Diệp Hạo Nhiên từ trên cây nhảy xuống, đáp bên cạnh Susan, hai người cùng đi về phía cái rãnh lớn. Có Diệp Hạo Nhiên bên cạnh, Susan thấy mình an tâm hơn nhiều, căn bản chẳng muốn bận tâm xung quanh có bao nhiêu nguy hiểm, dù sao, chỉ cần đi theo Diệp Hạo Nhiên là được.
Tới gần cái rãnh lớn, Diệp Hạo Nhiên quan sát xung quanh, dưới rãnh có nước, hơn nữa con rãnh này rất sâu, đâu đâu cũng là dây leo, đâu đâu cũng là rễ cây, căn bản không thể nhìn thấy con chuột đã chạy đi đâu.
"Nhìn kìa, con rắn to quá." Susan chỉ vào một cái xác rắn lột ở đằng xa, nói.
Đó là lớp da rắn do con đại xà lột xuống, nhìn độ tươi mới của lớp da, hẳn là chưa lâu lắm, con rắn đó chắc đang lảng vảng ở gần đây. Diệp Hạo Nhiên nhìn xung quanh, cười nói: "Nếu vận may tốt, tối nay chúng ta có thể ăn món rắn nướng rồi."
Susan bĩu môi: "Nghe có vẻ hơi ghê."
Diệp Hạo Nhiên lấy từ trong ngực ra một cái lọ nhỏ, nói: "Có nó thì không ghê nữa. Thứ này là bột gia vị do tôi tự phối chế bằng thì là, hoa tiêu, bột ớt, đại hồi cùng những nguyên liệu khác. Hì hì, nướng thịt mà rắc nó lên chắc chắn ngon tuyệt."
"Anh… sao anh còn mang theo thứ này? Anh mang nó lên máy bay kiểu gì vậy?" Susan ngạc nhiên.
Diệp Hạo Nhiên lườm Susan một cái: "Đám giáo quan ngốc nghếch đó, cho dù tôi muốn mang theo một khẩu súng thì cũng dễ dàng mang lên máy bay thôi." Nói đoạn, Diệp Hạo Nhiên bảo: "Được rồi, chúng ta tìm cái gì ăn đi, ở đây hơi nguy hiểm, cô đừng rời khỏi người tôi. Ái chà, quả nhiên có rắn…" Nói xong, Diệp Hạo Nhiên vung tay, "Vút vút vút", ba cây đinh thép bay ra, bắn thẳng tới dưới cành cây cách đó mười lăm mét. Ba cây đinh thép đó đinh chết một con rắn hoa dài hơn hai mét dưới cành cây ghim chặt xuống đất.
Diệp Hạo Nhiên và Susan đi tới, đinh thép cắm đúng vào bảy tấc của con rắn hoa, ghim chặt nó chết ngắc.
Susan giơ ngón tay cái về phía Diệp Hạo Nhiên, sau đó lẩm bẩm: "Con rắn này có độc không? Ăn được không vậy?"
"Thật không có văn hóa, độc dịch của rắn đều nằm trong tuyến ở miệng nó cả. Chặt bỏ đầu đi thì nó chính là mỹ vị." Nói xong, Diệp Hạo Nhiên cầm dao găm lên, chặt phắt đầu rắn, sau đó lại mổ lấy mật rắn ra, cẩn thận cất đi.
"Giữ mật rắn lại làm gì?" Susan tò mò hỏi.
"Giải độc. Tôi sợ lỡ như xung quanh có chướng khí gì đó thì phiền phức lắm. Mật rắn có thể thanh can, giải độc, sáng mắt. Ừm, nếu trúng đạn súng gây mê, dùng mật rắn này cũng có thể nhanh chóng loại bỏ tác dụng gây mê." Diệp Hạo Nhiên nói, vừa nói vừa thành thạo lột da rắn ra.
Diệp Hạo Nhiên và Susan thong dong bắt đầu chuẩn bị bữa dã ngoại bên bờ cái rãnh lớn, còn những người khác trong rừng thì đang bận rộn đầy căng thẳng, họ làm gì có được sự nhàn nhã như Diệp Hạo Nhiên.