Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 038
Báo Danh

❊ ❊ ❊

Diệp Khiêm hỏi rõ văn phòng giáo vụ ở đâu rồi đi thẳng tới đó. Khi chưa tới cửa, Diệp Khiêm đã nghe thấy từ xa bên trong truyền ra những tiếng hừ hừ ha ha. Tuy Diệp Khiêm không phải là tay chơi lão luyện trong tình trường, nhưng cũng chẳng phải tay mơ, nên không cần đoán cũng biết bên trong đã xảy ra chuyện gì. Ở nơi tôn nghiêm như trường học mà làm chuyện đê tiện thế này, Diệp Khiêm thật sự cảm thấy kinh ngạc không thôi.

Dừng lại một chút, Diệp Khiêm gõ cửa văn phòng.

Tiếp đó liền nghe thấy bên trong truyền ra tiếng mặc quần áo sột soạt, rồi một giọng nam có chút không kiên nhẫn vọng ra: "Vào đi!" Diệp Khiêm không nhịn được mà nghĩ xấu xa, tiếng gõ cửa vừa rồi của mình không làm ông ta sợ tới mức liệt dương luôn chứ? Nếu từ nay về sau mà không cương được nữa thì mình thực sự là tội lỗi quá rồi.

Đẩy cửa bước vào, chỉ thấy một lão già tầm hơn năm mươi tuổi đang ngồi nghiêm chỉnh sau bàn làm việc, tức giận lườm Diệp Khiêm, rõ ràng là trách móc hành động vừa rồi của cậu. Bên cạnh lão đứng một người phụ nữ trẻ, tầm hơn ba mươi, khi thấy Diệp Khiêm bước vào, cô ta không những không hề xấu hổ mà ngược lại còn nở một nụ cười quyến rũ. Diệp Khiêm không kìm được mà rùng mình một cái, người đàn bà này tuy trông không xinh đẹp cho lắm, nhưng đôi mắt như cáo kia lại rất câu dẫn người. Nhìn cái dáng vẻ của cô ta, e rằng đã là hoa đã có chủ rồi.

Diệp Khiêm là loại người nào chứ, da mặt còn dày hơn cả tường thành Tây An, sao lại sợ sự quyến rũ có chủ ý của người đàn bà kia. Cười hắc hắc một tiếng, Diệp Khiêm nói với vị chủ nhiệm giáo vụ trông giống hệt con cóc ghẻ kia: "Ông chính là chủ nhiệm giáo vụ phải không? Tôi là học sinh mới chuyển tới, tôi tên Diệp Khiêm, hy vọng vừa rồi không làm phiền tới ông."

Lời Diệp Khiêm tuy nói rất khách khí, nhưng con cóc ghẻ có thể nghe ra, trong giọng điệu của thằng nhóc này làm gì có chút ý tứ xin lỗi nào, ngược lại cứ như đang trêu chọc và đe dọa mình vậy. Tuy rằng danh tiếng của mình trong đám học sinh không tốt đẹp gì, nhưng ít nhất cũng phải giữ lại chút tôn nghiêm của một người thầy chứ. Nghe xong lời Diệp Khiêm, con cóc ghẻ vội vàng nói: "Bạn học Diệp, cậu đừng hiểu lầm, vừa rồi tôi và cô giáo Phan đang bàn bạc công việc đấy."

"Hiểu, hiểu mà! Vừa rồi tôi chẳng nghe thấy gì cả!" Diệp Khiêm mỉm cười nói.

Con cóc ghẻ khẽ gật đầu, thầm nghĩ, thằng nhóc này biết điều đấy. Nhưng mà, mình đang nắm thóp trong tay người ta, tất nhiên cũng phải cho chút lợi lộc, nếu không để thằng nhóc này làm ầm ĩ lên, không những sự nghiệp của mình có nguy cơ mất sạch, mà nếu để chồng của Phan Liên biết được, e rằng cái mạng nhỏ của mình cũng không giữ nổi. "Vừa nãy hiệu trưởng đã dặn dò tôi rồi, cậu cứ vào khoa tiếng Pháp lớp 03 đi, lát nữa tôi sẽ gọi cho giáo viên chủ nhiệm của các cậu dẫn cậu qua đó là được. Nếu sau này ở trường có chuyện gì, cứ việc tới tìm tôi, học sinh có khó khăn gì, chúng ta làm thầy cô đều nên giúp đỡ mà." Con cóc ghẻ nói một cách đường hoàng.

Diệp Khiêm thừa biết lão già này muốn hối lộ mình, nhưng cũng không vạch trần, dù sao sau này mình còn phải lăn lộn trong trường một thời gian, có vị chủ nhiệm giáo vụ này bảo kê, làm việc gì cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều. "Cảm ơn, chủ nhiệm đúng là tấm gương sáng của giáo viên, chúng tôi là học sinh được học dưới trướng của ông, vinh hạnh biết bao." Diệp Khiêm cười hắc hắc, ra sức nịnh nọt con cóc ghẻ.

Con cóc ghẻ hiển nhiên rất hưởng thụ lời tâng bốc của Diệp Khiêm, nhưng vẫn làm bộ làm tịch nói: "Chỉ cần các cậu đều học tập thật tốt, báo đáp tổ quốc, thì cũng không phụ sự vất vả của chúng tôi khi làm thầy cô."

"Đúng vậy, đúng vậy, tôi nhất định lấy chủ nhiệm làm gương, nỗ lực học tập thật tốt." Diệp Khiêm nói. Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, học tập thì chắc chắn rồi, nhưng cái học là học chiêu thức làm sao để hốt được đám giáo viên học sinh trong trường này như ông vậy.

Con cóc ghẻ khẽ gật đầu, không muốn tiếp tục chém gió với Diệp Khiêm nữa. Vừa nãy bị Diệp Khiêm dọa cho một phen, làm cho mềm nhũn cả người, giờ thấy Diệp Khiêm biết điều như vậy, hứng thú lại dâng trào, hận không thể để Diệp Khiêm rời đi ngay lập tức, để mình tiếp tục cầm thương lên ngựa, tung hoành trên người Phan Liên một phen. Lão cầm điện thoại gọi cho giáo viên chủ nhiệm của Diệp Khiêm, không lâu sau, liền nghe thấy tiếng gõ cửa.

Khi nhìn thấy người bước vào, Diệp Khiêm thật sự giật mình, cảm thấy chuyến đi tới Học viện Ngoại ngữ XX lần này quả thực không uổng phí, lại để mình gặp được tuyệt sắc giai nhân thế này. Người tới tuổi không lớn, nhiều nhất không quá ba mươi, mặc một bộ đồ công sở, tóc buộc gọn gàng ra sau đầu, đeo một cặp kính gọng đen, đầy khí chất của một nữ trí thức. Xem ra vị này chính là giáo viên chủ nhiệm của mình rồi, vậy sau này chẳng phải sẽ có khối thời gian để ở bên nhau sao? Như vậy cũng tốt, ít nhất sau này thời gian học trên lớp của mình sẽ không còn nhàm chán nữa, nghĩ tới đây, khóe miệng Diệp Khiêm không khỏi nhếch lên.

"Hoàng chủ nhiệm!" Người phụ nữ đi tới đối diện con cóc ghẻ, lễ phép gọi một tiếng.

"Ừm!" Con cóc ghẻ gật gật đầu, nói: "Cậu học sinh này vừa mới chuyển trường tới, sau này sẽ ở trong lớp của cô giáo Tần Nguyệt. Cô có vấn đề gì không?"

Nghe thấy lời của con cóc ghẻ Hoàng Sắc Lang, ánh mắt Tần Nguyệt không khỏi chuyển hướng sang Diệp Khiêm, chỉ thấy tên kia đang ngẩn ngơ nhìn mình, quá quắt hơn là khóe miệng hắn còn chảy cả nước dãi. Mày liễu Tần Nguyệt nhíu chặt, trong lòng lập tức sinh ra sự chán ghét tột độ đối với Diệp Khiêm, rất muốn từ chối sự sắp xếp của con cóc ghẻ Hoàng Sắc Lang. Nhưng dù sao lão ta cũng là chủ nhiệm giáo vụ, cô cũng không tiện từ chối. Lườm Diệp Khiêm một cái, Tần Nguyệt lạnh lùng nói: "Sắp vào lớp rồi, đi theo tôi!"

"Chủ nhiệm, vậy tôi đi trước đây, ông cứ tiếp tục đi." Diệp Khiêm cười mờ ám với Hoàng Sắc Lang, ý tứ trong lời nói vô cùng rõ ràng.

Con cóc ghẻ Hoàng Sắc Lang sao lại không hiểu ý trong nụ cười mờ ám của Diệp Khiêm, lão khẽ gật đầu, nói: "Sau này có chuyện gì cứ việc tìm tôi."

Nhìn Diệp Khiêm và Hoàng Sắc Lang nói chuyện tâm đầu ý hợp như vậy, hơn nữa lời nịnh nọt của Diệp Khiêm làm Tần Nguyệt cảm thấy rất khó chịu. Ở trong trường, ai mà không biết nhân cách của con cóc ghẻ Hoàng Sắc Lang chứ, không biết có bao nhiêu nữ sinh và nữ giáo viên trong trường đã bị lão hãm hại, mà Diệp Khiêm lại còn nịnh nọt như thế, Tần Nguyệt lập tức xếp Diệp Khiêm vào cùng một giuộc với Hoàng Sắc Lang.

Ra khỏi văn phòng chủ nhiệm giáo vụ, Diệp Khiêm đi theo phía sau Tần Nguyệt, nhìn bờ mông lắc lư khi cô bước đi, không kìm được phát ra những tiếng "chậc chậc" tán thưởng, lẩm bẩm nói: "Vừa tròn vừa vểnh, cực phẩm nha."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:29
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.