Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 080
Cướp Bóc (Một)

❊ ❊ ❊

Diệp Khiêm thật tình không hiểu nổi đám nhóc này rốt cuộc đang định làm cái trò gì. Mặc dù số trang sức kia đã bị đám phú thương quan lại tại hiện trường mua hết rồi, nhưng Lang Nha cũng đâu đến nỗi túng thiếu tới mức phải đi làm cướp để kiếm sống chứ? Hơn nữa, nhìn đám nhóc này đứa nào đứa nấy cải trang ra dáng ra hình, trông cứ như thật vậy.

Tuy nhiên chuyện đã tới nước này, Diệp Khiêm cũng chẳng còn cách nào khác. Chẳng lẽ bây giờ lại chạy ra bảo chúng: "Tất cả cút về hết cho tao!"? Như vậy chẳng phải lạy ông tôi ở bụi này, phơi bày việc mình với chúng là cùng một phe hay sao.

Diệp Khiêm huých tay Ngụy Thành Long, nói: "Này thiếu gia Ngụy, chuyện này có phải do anh cố tình sắp đặt không đấy? Nếu không thì làm sao tự dưng lại lòi ra một lũ cướp thế này, anh không phải là cùng hội cùng thuyền với chúng nó đấy chứ?"

Ngụy Thành Long hơi ngẩn người, đáp: "Anh đừng có nói nhảm, tôi làm gì có quen biết bọn chúng."

"Cho dù anh không quen bọn chúng, nhưng đây là yến tiệc do thiếu gia Ngụy anh tổ chức, nơi này là địa bàn của anh, vậy mà lại để cho bọn cướp xông vào, anh cũng không thể thoái thác trách nhiệm được đâu." Diệp Khiêm nói.

"Anh yên tâm, kẻ dám tới địa bàn của Ngụy Thành Long tôi quậy phá thì còn chưa sinh ra đâu. Hừ, tôi ra đó đuổi bọn chúng cút ngay." Ngụy Thành Long hậm hực nói. Vừa rồi vì chuyện thi piano mà Ngụy Thành Long đã mất hết cả mặt mũi, nếu bây giờ lại để đám cướp này làm càn, sợ rằng sau này ở thành phố SH hắn không còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa. Tuy nhiên, nếu bản thân có thể đuổi được đám cướp này đi, vậy thì có thể vớt vát lại thể diện vừa mất, hơn nữa ở thành phố SH sau này, hắn Ngụy Thành Long chắc chắn sẽ là nhân vật hô mưa gọi gió.

Nói xong, Ngụy Thành Long nhấc chân bước tới.

"Diệp Khiêm, sẽ không sao chứ?" Tần Nguyệt khẽ hỏi.

"Không sao, một lũ cướp vặt thôi mà, nếu thiếu gia Ngụy đến cả chuyện này cũng không giải quyết được thì sau này khỏi lăn lộn ở thành phố SH đi là vừa." Diệp Khiêm thản nhiên nói. Tuy nói người của Lang Nha không phải hạng thiện nam tín nữ gì, nhưng cũng không phải loại sát hại người vô tội, vì vậy Diệp Khiêm tin rằng cùng lắm chúng cũng chỉ đánh cho Ngụy Thành Long một trận chứ chưa tới mức giết hắn.

"Các cô trốn ra sau lưng tôi, tuyệt đối đừng lên tiếng. Đám mỹ nữ như các cô mà bị bọn cướp nhìn thấy thì phiền phức lắm. Nhưng cứ yên tâm, dù có phải chết, tôi cũng sẽ bảo vệ các cô." Diệp Khiêm kiên định nói, đây chính là cơ hội tốt để anh hùng cứu mỹ nhân, Diệp Khiêm sẽ không bỏ lỡ dịp tốt như vậy.

"Đứng lại, tao bảo mày ngồi xổm xuống, điếc à không nghe thấy gì hả." Một tên cướp chĩa khẩu tiểu liên trong tay vào Ngụy Thành Long, hung hăng quát. Diệp Khiêm hơi ngẩn người, loáng thoáng cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cụ thể là vấn đề nằm ở đâu thì lại không nói ra được.

"Anh em, tôi không có ác ý." Ngụy Thành Long giơ hai tay chậm rãi bước tới, nói, "Anh em chẳng qua cũng chỉ vì kiếm chác chút đỉnh, hôm nay là yến tiệc của Ngụy mỗ, coi như nể mặt Ngụy mỗ, ngày khác Ngụy mỗ nhất định sẽ tới tận cửa tạ ơn."

"Đù, mày từ cái lỗ nẻ nào chui ra thế, tao vốn dĩ chẳng quen biết gì mày, tại sao phải nể mặt mày. Ngồi xuống, còn lải nhải nữa tao cho một phát đạn vào đầu bây giờ." Tên cầm đầu đám cướp liếc Ngụy Thành Long một cái, quát lớn.

"Tại hạ là Ngụy Thành Long của tập đoàn Đông Tường, ở thành phố SH cũng coi như có chút mặt mũi. Xin hỏi các vị anh em là người của phe nào?" Ngụy Thành Long nói. Diệp Khiêm ở một bên không kìm được mà lắc đầu ngao ngán, cái tên Ngụy Thành Long này không biết là ngốc thật hay là không sợ chết nữa, nếu đám cướp này không phải người của Lang Nha giả trang, thì hắn Ngụy Thành Long dù không chết cũng sẽ bị đám cướp này biến thành con tin thôi. Ngụy Thành Long không phải không sợ, thực ra trong lòng hắn cũng hơi chột dạ, nhưng hắn đinh ninh đám người này không dám làm gì mình, dù sao hắn cũng là thái tử gia của tập đoàn Đông Tường, ở thành phố SH cũng xem là nhân vật có tiếng nói cả trong lẫn ngoài giới, đối phương ít nhiều cũng phải nể hắn vài phần.

"Tập đoàn Đông Tường là cái của nợ gì?" Tên cầm đầu bọn cướp ngạc nhiên quay đầu hỏi đàn em bên cạnh.

"Tập đoàn Đông Tường là một trong ba doanh nghiệp hàng đầu thành phố SH, nghe nói cả đen lẫn trắng đều ăn thông, đại ca, em thấy hay là thôi đi, chúng ta không đắc tội nổi đâu." Tên đàn em nhỏ giọng nói. Nhưng Ngụy Thành Long lại nghe thấy rõ mồn một, trong lòng cuối cùng cũng thấy yên tâm, những kẻ này đã biết đến tập đoàn Đông Tường thì chắc cũng không làm khó mình quá mức đâu, chứ nếu là một đám nhóc choai choai không biết gì về tập đoàn Đông Tường thì hắn đúng là khó xử thật.

Tên cầm đầu bọn cướp hơi ngẩn ra một chút, rồi nói: "Đù, tập đoàn Đông Tường thì đã sao, tao ghét nhất là cái loại cậy mình có chút tiền bẩn rồi tưởng 'bố thiên hạ' như thế. Mày là người tập đoàn Đông Tường đúng không, mẹ kiếp, tốt quá, anh em, lát nữa đi nhớ bắt luôn thằng này theo, đã giàu thế thì chắc không tiếc gì một hai ngàn vạn đâu nhỉ? Chúng ta tiện thể bắt cóc hắn luôn, bắt tập đoàn Đông Tường đem tiền tới chuộc."

Đại ca đã lên tiếng, thuộc hạ đương nhiên không dám không tuân, hai tên xông lên không nói hai lời liền trói gô Ngụy Thành Long lại. Diệp Khiêm đứng một bên nhìn thấy vậy, lông mày không khỏi hơi nhíu lại, loáng thoáng cảm thấy có điểm chẳng lành, sự việc hình như có gì đó không ổn.

"Các... các người mau thả tôi ra, nếu không tôi khiến các người có mạng lấy tiền mà không có mạng tiêu." Ngụy Thành Long giận dữ gầm lên.

"Đù, tao có mất mạng cũng lấy mạng mày trước." Tên cầm đầu bọn cướp dùng báng súng nện thẳng vào mặt Ngụy Thành Long, chửi bới, "Còn lải nhải nữa, tao bắn chết mày ngay bây giờ."

Cú nện của tên cướp không hề nhẹ, khiến răng cửa của Ngụy Thành Long rụng mất mấy cái, máu tươi lập tức chảy ra. Ngụy Thành Long cũng không dám xưng hùng xưng bá nữa, ngoan ngoãn ngậm miệng. Hắn vẫn đủ tự biết mình, bây giờ điều quan trọng nhất là giữ lấy cái mạng, đây không phải lúc để tỏ vẻ anh hùng.

Lông mày Diệp Khiêm khóa chặt lại với nhau, anh kéo Tần Nguyệt, Hồ Khả và Triệu Nhã ra sau lưng mình, khẽ nói: "Lát nữa các cô đừng có manh động, mọi chuyện cứ để tôi lo."

"Các cô có sợ không?" Diệp Khiêm quay đầu hỏi.

Tần Nguyệt lắc đầu, hoàn toàn không thấy chút sợ hãi nào, xem ra cô nàng này dường như đã quen với những chuyện thế này rồi. Triệu Nhã cắn cắn môi, nói: "Chúng em không sợ." Thực ra trong lòng cô đang sợ chết khiếp, nhưng không hiểu sao, núp sau lưng Diệp Khiêm cô lại cảm thấy vô cùng an toàn. Hồ Khả khẽ gật đầu, xem như phụ họa theo lời của Triệu Nhã.

Diệp Khiêm mỉm cười, nói: "Trừ khi tôi chết, bằng không không ai có thể động vào các cô."

"Nhanh lên, đem hết đồ quý giá trên người ra đây. Tao nói trước, đứa nào dám giấu giếm thì đừng trách súng của tao không có mắt." Tên cầm đầu bọn cướp hung dữ nói một câu, vung tay ra hiệu cho đàn em xông lên gom sạch mọi thứ có giá trị.

"Đây là cái gì? Mau, lấy ra đây!" Một tên cướp chĩa súng vào một người đàn ông trung niên gầm lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:39
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.