Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81
Cướp Bóc (2)

❊ ❊ ❊

"Không... không có gì cả!" Người đàn ông trung niên hoảng hốt nói, vừa nói vừa dùng tay che lấy cổ mình, rõ ràng là ở đó có đồ vật.

Diệp Khiêm bất lực lắc đầu, mấy người giàu có này đôi khi cũng thật là, mạng sắp không còn mà vẫn còn nghĩ đến tiền, đúng là loại keo kiệt không bình thường.

"Mẹ kiếp, đưa đây!" Tên cướp vươn tay chộp lấy sợi dây chuyền trên cổ người đàn ông trung niên, dùng sức giật xuống. Người đàn ông trung niên ôm chặt lấy chân tên cướp, kêu lên: "Trả lại cho tôi, trả lại cho tôi đi mà."

"Mẹ kiếp!" Tên cướp hất chân mấy cái không rũ bỏ được người đàn ông trung niên, liền cầm súng trong tay quét xuống. Sau mấy tiếng "đoàng đoàng đoàng", người đàn ông trung niên ngã xuống vũng máu. Thấy có người chết, hiện trường càng trở nên hỗn loạn, tiếng khóc than, tiếng ồn ào trộn lẫn vào nhau.

Diệp Khiêm lúc này cũng hoàn toàn hiểu rõ, đám cướp này căn bản không phải người của Lang Nha, hèn gì lúc nãy mình cảm thấy có gì đó không đúng. Đối mặt với bảy tám tên cướp có vũ trang như vậy, Diệp Khiêm không có ý định ra vẻ anh hùng, đây không phải lần trước ở trên máy bay, những tên cướp này đa phần đều là quân nhân đã qua huấn luyện, mỗi tên đều phối hợp rất tốt để giám sát sau lưng tên kia, nếu không thể ra tay bất ngờ, chỉ cần một tên cướp có chuyện, những tên khác sẽ lập tức phát hiện ra.

"Lão đại!" Lúc này, một thanh niên nước ngoài tóc vàng mắt xanh lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Diệp Khiêm, cười hì hì gọi.

"Rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Diệp Khiêm khẽ nhíu mày, hỏi.

Jack nhún vai, nói: "Kế hoạch không theo kịp thay đổi mà, ai mà biết lại xuất hiện một đám cướp không sợ chết chứ. Thế cũng tốt, đỡ phải để người của chúng ta giả dạng."

"Mẹ kiếp, không dư không dửng cậu đi cướp đồ nhà mình làm gì? Ăn no rửng mỡ à, đừng nói với tôi là để lừa tiền bảo hiểm đấy nhé." Diệp Khiêm hạ giọng nói, dù sao Tần Nguyệt và những người khác vẫn còn ở bên cạnh, Diệp Khiêm không muốn để họ biết quá nhiều chuyện.

"Không phải anh nói muốn để Lang Nha hợp pháp tiến vào Hoa Hạ sao, vốn là tôi lên kế hoạch chúng ta giả làm cướp để cướp đống trang sức này, sau đó do Tập đoàn Hạo Thiên đứng ra, gây áp lực cho chính phủ Hoa Hạ, rồi chúng ta có thể mượn danh nghĩa Tập đoàn Hạo Thiên muốn thành lập công ty an ninh, từ đó danh chính ngôn thuận tiến vào Hoa Hạ. Ai mà biết lại thực sự gặp phải bọn cướp thật, sơ suất, sơ suất quá." Jack cười gượng gạo nói.

Diệp Khiêm bất lực lườm cậu ta một cái, nói: "Mẹ kiếp, nếu thực sự để đám cướp này cướp mất trang sức, ông đây sẽ trừ vào tiền lương của các người."

Jack cười hì hì, nói: "Đừng mà, lão đại, anh làm vậy tàn nhẫn quá, anh cũng biết số tiền mỗi tháng đó còn không đủ cho em chi tiêu mà, anh không định nhìn em đi ăn xin dọc đường đâu nhỉ?"

"Cậu còn tâm trí nói đùa, bây giờ phải làm sao? Bọn chúng thì sao?" Diệp Khiêm nói.

"Yên tâm đi, lão đại, em đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Những người giàu có này không phải thứ tốt lành gì, để đám cướp này dọa bọn họ một chút cũng tốt, đỡ phải sau này phách lối hống hách." Jack nói.

Diệp Khiêm bất lực liếc nhìn cậu ta một cái, lười chấp nhặt với thằng nhóc này. Thực ra, Diệp Khiêm hoàn toàn không lo lắng, người của Lang Nha ở đây, đám cướp này làm sao có thể động được vào một sợi tóc của mình cơ chứ. "Nhớ kỹ đấy, lát nữa nhớ giữ lại sợi dây chuyền Tình Yêu Của Những Vì Sao của ông đây, ông đây muốn tặng người ta."

Jack quay đầu nhìn Tần Nguyệt một cái, cười hì hì, nói: "Lão đại, anh cứ yên tâm, cứ giao cho em."

"Mày, mày, còn cả mày nữa, mau lấy hết đồ quý giá trên người ra đây." Trong lúc hai người nói chuyện, một tên cướp đi tới, chĩa súng vào bọn họ nói. Khi ánh mắt nhìn thấy Tần Nguyệt, Triệu Nhã và Hồ Khả, lập tức tỏa ra từng đợt tinh quang, kêu lên: "Đại ca, ở đây có ba mỹ nữ cực phẩm nè, có cần bắt về để anh em ta hưởng lạc một chút không?"

"Hưởng lạc cái con mẹ mày, thời điểm nào rồi mà còn nghĩ đến đàn bà, mẹ kiếp, có tiền rồi thì sợ không tìm được đàn bà sao." Tên cầm đầu lớn tiếng quát mắng.

Tên cướp kia khẽ bĩu môi, lẩm bẩm nói: "Kẻ no không biết người đói khổ, anh có đại tẩu ngày ngày bên cạnh, chúng em thì mẹ kiếp chỉ có phần đứng nhìn." Tiếp đó vươn tay định sờ lên mặt Tần Nguyệt, cười hì hì nói: "Người đẹp, mau lấy đồ quý giá trên người ra đây đi." Rõ ràng, thằng nhóc này muốn chiếm tiện nghi của Tần Nguyệt.

Tần Nguyệt không hề lộ ra vẻ hoảng sợ, chỉ lạnh lùng nhìn tên cướp trước mặt, cũng không biết tại sao, cô tin rằng Diệp Khiêm nhất định sẽ không để mình chịu ấm ức.

Đúng lúc này, bỗng vang lên một loạt tiếng súng, mấy tên cướp lập tức ngã xuống tử vong. Tên cướp trước mắt lập tức hoảng sợ quay người lại, Diệp Khiêm cười lạnh một tiếng, thân hình vọt lên, Huyết Lãng trong tay lướt qua cổ tên cướp, chỉ thấy một tia máu bay qua, tên cướp chậm rãi ngã xuống.

Thủ đoạn nhanh chóng, gọn gàng, dứt khoát như vậy của Diệp Khiêm khiến Triệu Nhã không khỏi kinh ngạc, thầm nghĩ, hóa ra tên lưu manh này lợi hại như vậy sao? Tần Nguyệt thì không quá ngạc nhiên, dù sao cô cũng biết Diệp Khiêm là vệ sĩ của Triệu Nhã, đã là vệ sĩ do Triệu Thiên Hào mời về, thân thủ tự nhiên sẽ không quá yếu. Trong mắt Hồ Khả lóe lên những tia sáng, lộ ra vẻ vui mừng.

Cùng lúc Diệp Khiêm ra tay, Jack cũng vọt người lên, như một cơn gió lướt qua, nhanh chóng xông đến bên cạnh một tên cướp gần đó, vươn tay bóp chặt cổ họng hắn, chỉ nghe tiếng "rắc" một tiếng, cổ họng tên cướp bị Jack bóp nát tươi.

Đối phó với đám cướp này, người của Lang Nha tự nhiên không tốn chút sức lực, nhưng chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, tất cả tên cướp đều đã mất mạng ngã trên mặt đất. Do sự việc xảy ra đột ngột, lại là cuộc đấu súng kinh tâm động phách, những người giàu có kia vốn đã sợ hãi co rúm lại, hận không thể rúc đầu mình vào trong mông, tự nhiên không nhìn thấy cảnh Diệp Khiêm ra tay. Cũng không ai chú ý tới, Jack lặng lẽ cất sợi dây chuyền Tình Yêu Của Những Vì Sao mà tên cướp đó tống tiền được từ chỗ Ngụy Thành Long vào trong lòng mình.

Đội lính đánh thuê Lang Nha với kinh nghiệm cứu con tin vô số lần đã nhanh chóng ổn định lại toàn bộ hiện trường, tất cả con tin có trật tự chạy ra ngoài khách sạn. Diệp Khiêm mỉm cười với các anh em, dẫn ba cô gái đi theo ra ngoài. Anh không muốn quá sớm bại lộ thân phận của mình, những việc này cứ giao cho Jack đi xử lý là được.

Không lâu sau, cảnh sát cũng đã đến hiện trường. Người của Lang Nha đương nhiên đã sớm chuẩn bị xong, còn về vũ khí thì cứ nói là do bọn cướp mang theo. Tuy nhiên, để điều tra, họ vẫn phải cùng cảnh sát về đồn một chuyến. Đây chỉ là những cảnh sát bình thường thôi, không phải là đặc công Cục An ninh quốc gia của Hoa Hạ, đối với tư liệu của các thành viên Lang Nha tự nhiên là không biết gì cả. Hơn nữa, Tập đoàn Hạo Thiên là tập đoàn tài chính quốc tế lớn, lần này đến Hoa Hạ đầu tư lại xảy ra chuyện như vậy, việc không làm lớn chuyện đã khiến chính quyền thành phố Thượng Hải cảm thấy may mắn rồi, có Tập đoàn Hạo Thiên đứng ra, ngay trong đêm toàn bộ thành viên Lang Nha đều bình an vô sự đi ra. Tất nhiên, thân phận của họ là nhân viên bộ phận an ninh của Tập đoàn Hạo Thiên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:39
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.